Không còn cách nào khác, đồ đạc tổ sư gia để lại quá nhiều, phân môn loại ra rất phiền phức, mấu chốt là bọn họ lại có thêm một món bảo bối có thể chứa đồ, vậy nên, phân bổ tài nguyên hợp lý là chuyện vô cùng quan trọng.
Đường Vương Tôn bận đến bốn giờ sáng, nhìn thời gian, thở dài một tiếng: "Thôi bỏ đi, trực tiếp ra sân bay luôn vậy."
Đường Văn Cơ tỏ vẻ khó hiểu: "Cha, gọi điện thoại từ chối đi, chuyện chúng ta đang bận rộn lúc này mới là căn cơ của Mao Sơn."
Đường Vương Tôn thở dài, bước chân lảo đảo đi ra cửa: "Ai, con thật sự không hiểu, chuyện ta cần phải bận rộn, cũng là căn cơ của Mao Sơn..."
Sau khi tỉnh dậy, những người cần đi trúc lâm tu luyện đều đã đi, ngay cả Cổ Giai Huệ cũng đi theo.
Trong biệt thự chỉ còn lại vài người, Hảo Phong Cảnh thì ở lại, giúp Đường Văn Cơ sắp xếp các loại tài nguyên của Mao Sơn.
Phùng Quân và Hồng tỷ thức dậy khá muộn, rạng sáng hôm nay, anh như một sợi bông mềm nhũn, cuối cùng lại xuyên qua cây kim trong nhà Hồng tỷ.
Lúc anh dậy, Cổ Giai Huệ và Dương Ngọc Hân đã đợi anh rất lâu rồi, còn Trang Trạch Sinh cũng đã được cha cậu đưa tới, đang đợi ở tòa nhà sân trước.
Cổ Giai Huệ đã được thông báo, lần này tới Lạc Hoa trang viên, phần lớn thời gian cô không thể vào trúc lâm, chỉ có thể hoạt động xung quanh trúc lâm, thế nên cô nhìn ánh mắt của Trang Trạch Sinh có chút không thiện cảm – mình không vào được, mà cậu lại vào được.
Đương nhiên, cô cũng biết đối phương đang mang bệnh trong người, thậm chí nhìn thoáng qua là thấy ngay, nên cô không thể tính toán gì.
Trên thực tế, Phùng Quân còn giao cho cô một nhiệm vụ, bảo cô trông chừng Trang Trạch Sinh một chút, dù sao thì người trong trúc lâm đều phải tu luyện, chỉ có cô là nhàn rỗi hơn một chút.
Nếu là người khác yêu cầu thế này, chưa chắc Cổ Giai Huệ đã đồng ý, ở trường học, cô cũng là đối tượng được vô số nam sinh lấy lòng, dù Bình Dương Trang gia cũng coi là có chút danh tiếng, nhưng vẫn chưa đủ tư cách để cô để vào mắt.
Sau khi tận mắt thấy cảnh lấy đồ từ pháp khí trữ vật hôm qua, bạn học Cổ Giai Huệ đã hạ quyết tâm, sau này nhất định phải tu tiên.
Thú thật, từ lúc cô sinh ra, đã định sẵn là những thứ trên thế giới này mà cô không có được, thật sự không nhiều.
Những thứ cô cần, gia đình đều đã chuẩn bị sẵn cho cô, mà muốn vượt qua cha mẹ thì cũng không thực tế lắm.
Chính vì như vậy, suất được tiến cử vào đại học Beda mà ai cũng ngưỡng mộ, chẳng thể khơi gợi được chút hứng thú nào trong lòng cô, chỉ có suất tiến cử vào Harvard mới khiến cô nảy sinh chút ham muốn thách thức.
Bây giờ, cuối cùng đã xuất hiện chuyện khiến cô hứng thú hơn, hơn nữa cảnh tượng thần kỳ đó lại diễn ra sống động ngay trước mắt cô.
Lần này, Dương Ngọc Hân cũng không định ngăn cản cô nữa, vì chính chủ nhiệm Dương cũng bị chấn động.
Người làm mẹ chỉ có một điều kiện: Dù thế nào đi nữa, con cũng phải học xong đại học cho mẹ.
Đây không chỉ là yêu cầu của bà, mà còn là chấp niệm của người cha quá cố của Tiểu Huệ – nhất định phải đào tạo con thành tài.
Ý của Dương Ngọc Hân là: Chỉ cần con theo kịp việc học, mẹ không ngại con ba ngày một lần bay tới Trịnh Dương.
Trên thực tế, điều hai mẹ con quan tâm lúc này là: Làm sao để đại sư đồng ý nhận đồ đệ?
Dương Ngọc Hân trước kia lo lắng con gái xao nhãng việc học, còn bây giờ bà lại lo lắng hơn: Làm sao đây nếu không thể lay chuyển được Phùng Quân?
Thế nên, Phùng Quân yêu cầu Cổ Giai Huệ tiện thể trông chừng Trang Trạch Sinh, dù cô có hơi không vui, nhưng cũng sẽ không phản đối.
Còn cảm giác của Trang Trạch Sinh lại hoàn toàn khác, tối qua cha cậu quay lại xe buýt, trên mặt tràn đầy vẻ phấn khích, liên tục cảm thán, lần này chọn Lạc Hoa trang viên là quyết định vô cùng đúng đắn, trang viên này thực sự quá thần kỳ.
Trang Hạo Vân không nói cho vợ con biết ban ngày ông đã nhìn thấy gì, vì Phùng Quân đã bày tỏ rõ ràng là không muốn người có mặt lan truyền tin tức ra ngoài.
Người quan sát tại hiện trường thực ra không ít, tạo cho người ta cảm giác đông người lắm chuyện, nhưng nếu cẩn thận suy ngẫm, phân tích từng người một, sẽ phát hiện ra khả năng tin tức bị truyền ra ngoài thật sự không lớn.
Trang Hạo Vân đương nhiên sẽ không nói tin tức ra ngoài, chưa nói tới người khác, ông biết rõ phu nhân nhà mình là người không giữ được miệng.
Lời răn dạy của ông với con trai là: Thành thật nghe lời, người ta bảo sao thì làm vậy, không được nảy sinh mâu thuẫn với bất kỳ ai.
Đừng thấy Trang Trạch Sinh nằm trên giường bệnh bốn năm, thực ra cách đối nhân xử thế của cậu vẫn khá ngạo mạn – điều kiện gia đình quá tốt, từ nhỏ đã quen thói cao người một bậc.
Lời của cha, tất nhiên là cậu nghe lọt tai, nhưng khi biết mỹ nữ nhỏ nhà họ Cổ phụ trách trông chừng mình, cậu không khỏi rung động.
Trước đó cậu chưa từng để mắt tới cô gái nào, mà sau bốn năm nằm trên giường bệnh, cậu đã đến cái tuổi biết yêu đương rồi.
Về nhà họ Cổ, Trang Trạch Sinh đương nhiên là biết, lần này cậu có thể đến Lạc Hoa trang viên chữa bệnh, chính là vì cha cậu nghe ngóng được, không chỉ nhà họ Viên, mà người nhà họ Cổ cũng tới đây chữa bệnh.
Cậu cũng biết, so với nhà họ Cổ, nhà họ Trang hơi không đủ tầm, ở Bình Dương, nhà họ Trang có thể gọi là con rồng đất không cần bàn cãi, không ai dám chọc vào, thậm chí ở Tam Tấn, danh tiếng nhà họ Trang cũng không nhỏ, thế nhưng... vẫn còn kém nhà họ Cổ quá xa.
Tuy nhiên, khoảng cách rõ rệt này không thể dập tắt những suy nghĩ vẩn vơ của cậu, vì điều này không phải hoàn toàn không thể.
Hai người tuổi tác tương đương, cô là mỹ nữ hiếm thấy, mà cậu cũng coi là soái ca – nếu hồi phục hoàn toàn.
Dù gia thế hai người chênh lệch không nhỏ, nhưng dù sao đi nữa, nhà họ Trang cũng mạnh hơn đại đa số các gia đình khác nhiều.
Người muốn tới trúc lâm, ngoài người của Lạc Hoa trang viên và người bệnh cùng người nhà của hai gia đình, Đường Văn Cơ tỏ ý: "Con cũng muốn đi xem thử."
Phùng Quân hiện tại đã dây dưa với Mao Sơn quá sâu, không phải cứ muốn dứt bỏ là dứt bỏ được, hơn nữa với viên Âm Hồn Thạch kia, anh thực sự đã chiếm quá nhiều hời rồi.
Vậy thì cùng đi xem đi, Phùng Quân hạ giọng cười nói bàn bạc với cô: "Đó là tụ linh trận do tôi tự thiết kế, nếu cô muốn xem, thì phải để tôi nghiên cứu trận bàn của cô hai ngày."
Tiểu thiên sư không chút do dự đồng ý, cô cố gắng nắm bắt mọi cơ hội, tích cực giao lưu có qua có lại với đối phương – cô không hề cho rằng tụ linh trận của Mao Sơn sẽ cao minh hơn tụ linh trận của tiền bối Phùng.
Sự thật cũng chứng minh, cô nghĩ đúng thật, khi tới vùng ngoài trúc lâm, cô say sưa hít sâu một hơi, không nhịn được thốt lên: "Linh khí ở nơi này của anh... thật sự sánh ngang với động thiên phúc địa rồi."
"Làm gì có chuyện khoa trương như cô nói?" Phùng Quân cười đáp: "Chỉ là bỏ công chăm chút một thời gian thôi, với căn cơ của Mao Sơn, rồi sẽ có ngày vượt qua Lạc Hoa là chuyện không khó."
Đương nhiên, đây cũng chỉ là lời anh nói bừa, ai mà tin thì mới thật sự là kẻ ngốc.
Người cần vào trúc lâm đều đã vào, Trang Hạo Vân đưa con trai vào xong lại lui ra ngoài.
Sau đó Phùng Quân lại dẫn Đường Văn Cơ đi vào dạo một vòng, cảm nhận linh khí bên trong.
Sau khi đi ra, tiểu thiên sư vẫn chưa nỡ rời đi, đứng ngoài trúc lâm nhìn xung quanh, chỉ vào đám mây mù trắng xóa kia: "Tiền bối Phùng, đó là cái gì?"
"Chỉ là chút kỹ xảo nhỏ thôi," Phùng Quân cười đáp, anh đương nhiên sẽ không nói cho đối phương biết đó là Uẩn Uẩn khốn trận.
Nhưng Đường Văn Cơ từ nhỏ đã tu đạo, kiến thức phi phàm lại còn thông minh hơn người, cô nhìn địa hình xung quanh, khi đặt câu hỏi, trong lòng đã có phỏng đoán: "Đây là mê trận ngăn cản người khác tiếp cận tụ linh trận phải không?"
"Ha ha," Phùng Quân cười một tiếng, không trả lời.
Anh giao lưu với đối phương về tụ linh trận thì không sao, chỉ là qua lại học hỏi lẫn nhau, khi anh phát hiện ra tụ linh trận thứ hai ở giới Địa Cầu, anh đã không cần thiết phải che giấu quá nhiều nữa, chưa kể hai tụ linh trận này còn không giống nhau.
Nhưng Uẩn Uẩn khốn trận thì đương nhiên không được, tụ linh trận là để nâng cao và đẩy nhanh tốc độ tu luyện, còn loại trận pháp này là dùng để phòng thủ, là để bảo vệ tài sản và bí mật của bản thân, sao có thể dễ dàng cho người khác xem?
Đường Văn Cơ cũng không để tâm, mà tỏ vẻ thấu hiểu, cô có chút cảm thán nói: "Vài trăm năm trước, Mao Sơn chúng tôi cũng có trận pháp phòng thủ, thậm chí có hộ sơn đại trận, không ai có thể trực tiếp tìm thấy vị trí của Mao Sơn."
"Chuyện này rất bình thường," Phùng Quân gật đầu, đáp rất tùy ý: "Pháp không khinh truyền, người tu đạo vẫn phải giảng về cơ duyên, chỉ tiếc là giờ đã là thời đại mạt pháp rồi."
Đường Văn Cơ đảo mắt, liếc nhìn anh: "Tôi hơi tò mò, thời đại mạt pháp linh khí khô cạn, tu vi cao thâm như tiền bối Phùng đây, lại là loại cơ duyên gì?"
Cô thực ra muốn hỏi, anh kiếm đâu ra linh thạch vậy, Mao Sơn tôi cũng muốn học hỏi một chút.
Phùng Quân nhìn cô, mỉm cười nhạt: "Nghe ngóng cơ duyên của tôi... cô gánh nổi phần nhân quả này không?"
"Thôi, coi như tôi chưa hỏi," tiểu thiên sư phi chủ lưu cũng chỉ là thử một chút rồi dừng, thấy anh có vẻ không vui, lập tức chuyển đề tài: "Không phải anh muốn thử tụ linh trận của Mao Sơn tôi sao? Anh chọn một nơi yên tĩnh đi."
Phùng Quân đáp rất tùy ý: "Không cần chọn, trên địa bàn của tôi, ở đâu cũng như nhau, ở đây là được rồi."
"Ở đây?" Đường Văn Cơ nhìn quanh, do dự nói: "Ở bên cạnh tụ linh trận của anh... theo ghi chép của Mao Sơn chúng tôi, làm như vậy sẽ ảnh hưởng lẫn nhau đấy."
"Vậy thì xa hơn một chút là được," Phùng Quân ngược lại rất biết nghe lời khuyên, cách nói này anh cũng từng nghe ở vị diện điện thoại, tuy nhiên lý do anh chọn khoảng cách không xa với tụ linh trận, chủ yếu là phải cân nhắc đến hiệu quả tụ linh: "Nếu xa quá, linh khí tụ lại sẽ rất khó."
Anh cầm lấy trận bàn Đường Văn Cơ đưa cho, tiện tay lấy ra một viên linh thạch, đặt lên trận bàn, sau đó bắt đầu phân tích.
Nhìn thấy anh lấy ra một viên linh thạch, tự nhiên như lấy ra một đồng xu một tệ, khóe miệng Đường Văn Cơ không nhịn được lại giật giật, trong lòng âm thầm nhói đau: Rõ ràng có nhiều linh thạch như vậy, mà chỉ chịu bỏ ra ba mươi viên để mua mệnh thạch, thật sự quá đáng...
Thế nhưng, còn có người không cân bằng hơn cô, nhìn hai người đang loay hoay với tụ linh trận mới, Trang Hạo Vân thở dài: "Tôi bỗng nhiên cảm thấy, kiếm nhiều tiền như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Không xa bên cạnh ông là Dương Ngọc Hân, chủ nhiệm Dương nghe vậy, đáp rất bình thản: "Kiếm tiền vẫn có ích, nếu không thì con của ông không thể nào mời được Phùng đại sư ra tay đâu."
"Ha ha," Trang Hạo Vân cười khổ một tiếng: "Chủ nhiệm Dương thấy đại sư là người có thể dùng tiền lay chuyển được sao?"
"Tiền không lay chuyển được, nhưng không có tiền là không được," Dương Ngọc Hân cuối cùng cũng quay đầu lại, liếc nhìn ông: "Ông dùng cách gì?"
Giọng bà rất bình tĩnh, nhưng không nghi ngờ gì, bà có thể trực tiếp hỏi như vậy, thì trong mắt bà, đối phương cũng chỉ là một nhân vật có cũng được, không có cũng chẳng sao.
(Cha bị nhồi máu não, cập nhật theo giờ, Phong Tiếu cũng không muốn bán thảm, trước đây chưa từng nói, dù sao thì đảm bảo cập nhật là được, hy vọng duy nhất là các bạn đọc bỏ thêm chút nguyệt phiếu, để tôi cảm thấy tất cả sự kiên trì đều đáng giá, có người đang đồng hành cùng tôi tiến về phía trước, tôi không hề cô đơn.)