Phùng Quân về đến nhà vào lúc năm giờ chiều cùng ngày.
Thời gian đã bước sang tháng Mười một, thời tiết ở Trịnh Dương nắng đẹp, nhiệt độ không quá thấp, nhưng ở Vân Viên thì không được như vậy.
Mưa dầm liên miên đã kéo dài hai ngày nay, tuy rằng vị trí địa lý còn nằm xa về phía nam hơn, nhưng đã bắt đầu có chút hơi lạnh thấu xương.
Lý Hiểu Tân vốn muốn đặt cho Phùng Quân phòng tổng thống ở khách sạn Lâm Nghiệp, nhưng Phùng Quân nói rằng hôm nay mình sẽ về nhà ở.
Con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo, hai lần trước về nhà đều chưa được ở lại tử tế hai ngày, như vậy đã rất không phải rồi.
Phùng Quân về mà không thông báo cho bất cứ ai, thông qua Gát Tử tìm một bảo vệ quen mặt ở khách sạn Lâm Nghiệp, lặng lẽ đỗ xe vào bãi đỗ của khách sạn rồi cầm ô đi bộ về nhà.
Sau khi vào nhà, cậu mới gọi điện cho tiệm tạp hóa, báo là mình đã về đến nhà.
Kể từ khi đi học đại học đến giờ, cậu đã rời nhà được bảy năm, căn phòng vách ngăn chật hẹp rộng bảy mét vuông kia về cơ bản vẫn như hồi cậu rời đi bảy năm trước.
Chỉ là trên chiếc giường thủ công rộng một mét ba, chồng chất mấy bọc vải, kiểu bọc buộc chéo góc.
Ở những thành phố lớn, đã không còn thấy cách đóng gói lạc hậu như thế này nữa, đa số mọi người dùng túi đựng quần áo, cũng có người dùng túi hút chân không, nhưng khi nhìn thấy những bọc đồ này, trong lòng Phùng Quân lại bất chợt dâng lên một chút thân thuộc.
Từ khi còn biết nhận thức, nhà cậu gần như đã có cách sắp xếp như thế này, hồi đó còn có ông bà nội, căn nhà mặt phố cũng chưa bị phá dỡ, nhị thúc cũng còn sống ở gần đây.
Chẳng bao lâu sau, Trương Quân Ý nhận được tin liền trở về, tay xách theo một con cá và một con gà đã làm sạch, cười bảo: "Cuối cùng cũng biết đường về nhà ở rồi đấy, bố con đang đối chiếu sổ sách, lát nữa là về thôi... Mẹ đi nấu cơm cho con."
"Để con làm cho," Phùng Quân tiến lên, cười đáp. Mẹ đối với con trai tất nhiên là không tệ, nhưng trình độ nấu nướng của bà thì... không nói đến cũng được. Một thiên kim tiểu thư nhà họ Trương xuất thân thư hương môn đệ, cũng chỉ có món muối dưa và chưng trứng nước là tạm chấp nhận được, mấy món khác thì đều là thảm họa.
Cho nên phần lớn thời gian, bà chỉ làm công việc nhặt rau, rửa rau và thái rau, còn việc chiên xào nấu nướng chính thống thì vẫn phải nhờ đến Phùng Văn Huy ra tay.
Khu sân cũ dùng vòi nước công cộng, hai mẹ con liền bận rộn ngay tại vòi nước. Hàng xóm trong sân đi ra đi vào, thoáng cái đã nhận ra cậu: "Ô, tiểu Quân về rồi à?"
Hiện giờ hàng xóm đều đã biết con trai nhà họ Phùng đã làm nên sự nghiệp, thậm chí còn có người nói cậu hình như muốn bỏ ra mấy tỷ để thầu đất rừng trong huyện — Triều Dương chỉ có cái chỗ bé bằng cái móng tay này, hễ có chút động tĩnh gì thì cơ bản cả huyện đều biết.
Mọi người phân tích, tin đồn này chắc là thật, chưa nói đến cái khác, huyện trưởng Trì đã từng đích thân đến căn sân nhỏ này, còn có người từng nhìn thấy Triều Dĩnh vào tiệm tạp hóa nhà họ Phùng.
Nhưng khi có người hỏi vợ chồng Phùng Văn Huy, hai vợ chồng này lại cười tủm tỉm bảo rằng chuyện đều do tiểu Quân xử lý, bọn họ cũng không rõ lắm.
Còn về chuyện thầu đất rừng sẽ tốn bao nhiêu tiền, hai người họ trả lời càng dứt khoát hơn: "Đều là do con cái làm cả, hai chúng tôi chỉ có cái tiệm tạp hóa nhỏ như vậy, thì kiếm được mấy đồng chứ?"
Cho nên hàng xóm đều biết, nhà họ Phùng có thể được huyện coi trọng, nguyên nhân là nằm ở chỗ Phùng Quân — đứa trẻ này hồi nhỏ đã không tầm thường rồi.
Trong sân này tổng cộng có sáu hộ gia đình, có ba hộ hàng xóm cũ đã chuyển vào nhà chung cư, trong đó hai nhà nhường nhà cho người thân ở, hộ còn lại thì cho thuê nhà.
Cho nên Phùng Quân ở trong sân cũng chỉ quen thuộc với hai hộ hàng xóm cũ còn lại, còn người thân của hai hộ hàng xóm cũ kia thì cũng có qua lại đôi chút.
Đang nói chuyện thì Phùng Văn Huy về, tay cũng xách theo một túi bóng đựng rau, hồ hởi nói: "Bố đã bảo với nhị thúc con rồi, lát nữa chú ấy cũng qua uống rượu, còn bảo sẽ mang từ khách sạn qua một cái đùi cừu nướng."
Hai vợ chồng nhà họ Phùng phối hợp nấu cơm, tốc độ khá nhanh. Trương Quân Ý trình độ xào nấu không ra sao, nhưng kỹ thuật dùng dao thì vẫn rất khá — chỉ tiếc là hay thái vào tay. Trong ấn tượng của Phùng Quân, mẹ ít nhất cũng đã từng thái vào tay ba bốn lần.
Chỉ trong một tiếng đồng hồ, một mâm cơm nóng hổi đã được dọn lên, sau đó nhị thúc Phùng Văn Thành cũng tới, theo sau ông còn có nhị thẩm và em trai của nhị thẩm là Trạch Bình.
Hai anh em một nhà ăn cơm thì không thành vấn đề, nhưng em trai nhị thẩm đến thì hơi chướng mắt một chút.
Tuy nhiên ở một nơi nhỏ bé như Triều Dương này, đa số mọi người vẫn khá hiếu khách, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, hơn nữa người đến cũng là người thân, suy cho cùng cũng chỉ thêm một đôi đũa mà thôi.
Mọi người vừa mới ngồi xuống, hàng xóm cũ Cấn thúc đã về. Điều kiện nhà ông không tốt lắm, nhưng làm người thì khá được, cũng thích uống vài chén rượu rẻ tiền, thế là Trương Quân Ý đứng dậy mời ông một câu: "Tiểu Cấn qua đây uống chút đi."
Cấn thúc do dự một chút, giơ cái túi bóng trong tay lên: "Tôi mua bánh nướng về rồi."
Vợ con ông đều ở nhà, đang hầm một nồi canh trứng rong biển chờ bánh nướng của ông, ông không tiện qua đó ăn một mình.
"Ôi dào, múc ít thức ăn cho ông, ông tự mang bát ở nhà qua đi," Phùng Văn Huy lớn tiếng nói, "Ông qua đây uống rượu... cũng thiếu một cái ghế, tự mang qua đi."
Hàng xóm láng giềng cũ là vậy đấy, trong nhà có món gì ngon, múc một ít cho hàng xóm là chuyện rất bình thường, thậm chí vì sợ phiền khi rửa bát mà yêu cầu đối phương tự mang bát đũa tới.
Dù sao thì bữa cơm hôm nay cũng đủ thịnh soạn, người ở đây chắc chắn ăn không hết, chia bớt một ít cho hàng xóm cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Tuy nhiên, chuyện tự nhiên bảo người ta mang bát đũa ghế ngồi tới như thế này, phải là Phùng Văn Huy ra mặt mới được — Phùng Quân thì cũng được, chứ mẹ cậu thì không làm nổi.
Xuất thân thư hương môn đệ nên không học được cách hòa nhập với đời sống dân dã, lâu dần mọi người cũng biết bà chỉ là không quen làm thân kiểu này, trong lòng bà cũng không để ý, nên cũng không thành vấn đề.
Tuy nhiên hôm nay Trương Quân Ý có chút tính toán nhỏ, bà chủ động mời hàng xóm uống rượu không phải vì chê ít người uống, mà chỉ là bà không muốn nghe Trạch Bình, cái vị khách không mời mà đến này, lải nhải mấy chuyện phiền phức.
Thức ăn là nhà tự xào, rượu là rượu Phần Phùng Quân mang đến, loại ủ ba mươi năm. Người Triều Dương quen uống rượu khúc hơn, nhưng loại rượu này uống rất ngon, giá cả không tính là rẻ, lại không chướng mắt như Mao Đài hay rượu ngoại.
Ban đầu mọi người vẫn quan tâm đến chuyện làm ăn của Phùng Quân, Phùng Quân cũng không muốn nói nhiều, trả lời một cách mập mờ rằng mua bán cũng tạm được.
Sau đó chủ đề dần chuyển sang thực tế, tán gẫu về chuyện giải tỏa.
Con phố nơi nhà Phùng Quân ở cuối cùng cũng sắp được mở rộng, chuyện này đã bàn ra tán vào bảy tám năm nay, hai nhiệm kỳ lãnh đạo rồi vẫn chưa giải quyết được, nguyên nhân chính là vì đây từng là con phố chính của huyện thành, chi phí cải tạo phố cũ quá cao.
Cấn thúc thậm chí còn cười bảo: "Mọi người đều nói, chuyện này nhờ có tiểu Quân muốn thầu đất rừng, nếu không thì vẫn không làm nổi đâu."
"Chút tiền đó của cháu thì làm được gì?" Phùng Quân cười nói, "Cháu nghe nói là ý của tỉnh, muốn đẩy mạnh du lịch, con phố này của chúng ta ít nhiều cũng ảnh hưởng đến hình ảnh của huyện."
"Ây, cháu còn nói đó là chút tiền?" Nhị thúc Phùng Văn Thành liếc nhìn cậu một cái, "Trả trước tiền thầu một lần, cháu cũng nghĩ ra được, có số tiền này làm gì không tốt hơn sao?"
"Nhân dân tệ càng ngày càng mất giá, không bằng trả trước một lần," Phùng Quân nghe vậy liền cười, "Nếu trồng cây, cây ngày nào cũng sẽ lớn, còn tiền cứ để đó thì ngày nào cũng mất giá."
"À đúng rồi, rốt cuộc cháu định bỏ ra bao nhiêu tiền?" Cấn thúc uống hơi vui, nên cũng nói nhiều hơn, "Có người nói mười lăm tỷ, cũng có người nói hai mươi tỷ, cháu nói thật với chú một câu được không?"
"Cháu làm gì có nhiều tiền như thế? Tin đồn thất thiệt cả thôi," Phùng Quân cười trả lời, "Chỉ vài tỷ thôi, cụ thể bao nhiêu thì chưa quyết định."
Thực ra con số đã chốt rồi, cậu về đây chính là để ký hợp đồng, nhưng... trong hoàn cảnh này nói ra có phù hợp không?
"Vài tỷ cũng không ít rồi," Cấn thúc nói giọng líu lưỡi, "Cháu phát đạt rồi, ngay cả Gát Tử cũng được cháu giúp đỡ, khi nào thì giúp đỡ Cấn thúc một tay, được không?"
Phùng Quân cười đáp: "Gát Tử ở chỗ cháu cũng chỉ kiếm được đồng lương chết, chủ yếu là người ở ngoại tỉnh, dùng người quê nhà thì yên tâm, tin cậy hơn."
"Gát Tử cũng khá đấy," Phùng Văn Thành xen vào, "Nếu không thì chú cũng đã chẳng đưa nó vào khách sạn, tiếc là nó bị bệnh động kinh, không tìm được công việc nào phù hợp hơn... Nghe nói giờ khỏi rồi à?"
"Lâu rồi không phát bệnh," Phùng Quân cân nhắc trả lời, "Còn về việc liệu có tái phát hay không... thì ai mà nói trước được?"
"Ôi dào, vậy thì đừng cho nó lái xe nữa," Nhị thẩm lên tiếng, "Nó lái xe của cháu, một khi phát bệnh, chưa nói xe bị hỏng hóc tính sao, chỉ cần nó đâm phải người hoặc tự làm bị thương bản thân, thì đó đều là rắc rối của cháu đấy."
Lời của nhị thẩm còn xem như là khuôn phép, nhưng em trai bà là Trạch Bình vì hơi men đã ngấm nhẹ nên nói năng có chút lỗ mãng: "Tiểu Quân, nói chuyện nghiêm túc chút, lúc trước cháu đưa Gát Tử đi, chi bằng đưa anh đi còn hơn."
Phùng Quân cười một cái, nâng ly rượu lên cụng với ông ta, cũng không nói gì, ngửa cổ uống cạn.
Tôi đưa Gát Tử đi là vì tôi chỉ huy được nó, tôi đưa ông đi để ông hết câu "tiểu Quân" này đến câu "tiểu Quân" nọ gọi tôi à?
Người biết thì nói tôi là ông chủ của ông, người không biết lại còn tưởng ông là đại ca của tôi ấy chứ.
Phùng Quân cũng hiểu về Trạch Bình, người không xấu, chỉ là hơi lêu lổng không kiên trì, thỉnh thoảng có thể chịu chút khổ cực, nhưng phần lớn thời gian đều lêu lổng không việc làm.
Là con út trong nhà, lại là con trai duy nhất, ông ta từng làm rất nhiều công việc kinh doanh nhưng đều chỉ cưỡi ngựa xem hoa, những công việc vất vả thì ông ta lại không lọt mắt xanh — không nói đâu xa, ngay cả mô hình tiệm tạp hóa vợ chồng như Phùng Văn Huy và Trương Quân Ý, ông ta cũng không làm nổi.
Trạch Bình năm nay ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi, năm năm trước ly hôn với vợ, cuộc sống càng ngày càng thảnh thơi tự tại, rất nhiều lần tiền cấp dưỡng cho con gái đều là bố mẹ đẻ ra — dù sao ông ta có ba bà chị gái, hai cụ ông cụ bà cũng có điều kiện dư dả.
"Anh không hiểu nổi, cháu coi trọng cái gì ở nó cơ chứ," Trạch Bình thấy cậu không nói gì, uống cạn chén rượu, thở ra một hơi rượu rồi định nói tiếp thì ngoài sân truyền đến tiếng ồn ào, có người hét lớn: "Lưu Lão Căn đâu? Cút ra đây!"
Tên thật của Cấn thúc là Lưu Cấn, từ sau khi một bộ phim truyền hình nổi tiếng cách đây hơn chục năm, ông liền bị gọi là Lưu Lão Căn.
Nhà Phùng Quân đang ăn cơm, cửa phòng chỉ khép hờ, không biết ai đó chỉ về phía nhà cậu: "Ở kia kìa."
Sau đó, cửa phòng bị giật mạnh ra, ba gã đàn ông bước vào.
Trong thời tiết mưa dầm này, bọn họ vậy mà lại mặc áo sơ mi cộc tay, còn xắn cả ống tay áo lên.
Tên dẫn đầu cười khẩy: "Mẹ kiếp, bọn tao chạy đôn chạy đáo, thằng đần như mày lại ở đây uống rượu hả?"