Đại Dữ Liệu Tu Tiên

Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 64
Lời Thỉnh Cầu Kỳ Quặc

❊ ❊ ❊

Lúc này hắn mới nhận ra, đối phương là một người lạ từ phương xa đến, gốc gác không rõ ràng, hơn nữa còn là một lữ khách độc hành.

Ở vị diện này, kẻ dám một mình đi lại thường là hạng không dễ chọc vào. Đi lại một mình gần thôn trang thì không nói làm gì, nhưng có can đảm đi độc hành đến tận vùng đất lạ thì không có chút bản lĩnh thật sự là không được.

Cũng chính vì lý do này, thái độ của người thôn Tiểu Hồ đối với Phùng Quân đều chẳng mấy tốt đẹp.

Nếu như hắn đi cùng mười mấy người, ngoài thanh niên trai tráng ra còn có cả người già phụ nữ trẻ nhỏ, thì dân làng thực sự sẽ không lạnh nhạt như vậy.

Hình tượng của Phùng Quân, nói thật, đúng là rất giống thiết lập của một tên thám tử sơn tặc.

Lúc này Giả Hưng Vượng đang suy tính: Tên này không phải thực sự là kẻ ăn cơm chốn đao kiếm đấy chứ?

Nghe thấy lời đe dọa "giết cả nhà" của đối phương, hắn rất muốn phát hỏa - đường đường là con trai của thôn trưởng, hắn nào đã bao giờ chịu loại khí này?

Nhưng hắn thực sự không dám, bởi vì Lang Đại Muội đang thiên vị đối phương.

Thôn Tiểu Hồ tuy không thiếu thanh niên trai tráng, nhưng ngoại trừ đường huynh của hắn miễn cưỡng có thể đánh ngang tay với Lang Đại Muội ra, thì chẳng ai thắng nổi nàng, chưa kể cha của Lang Đại Muội là Lang Chấn mới là người có võ công cao cường nhất thôn.

Lão Lang đã có tuổi, nhưng dù sao đi nữa, lão cũng từng làm việc trong tiêu cục ở phủ thành, còn tạo dựng được danh hiệu "Độc Lang", cho dù mất đi một cánh tay, người trẻ tuổi trong thôn cũng chẳng ai dám bất kính với lão.

Nếu nhà họ Lang có ý thiên vị người này, đa số dân làng chỉ biết đứng nhìn lạnh lùng mà thôi.

Thế là hắn giậm chân đầy phẫn nộ, xoay người đi về phía trong thôn, miệng vẫn còn lớn tiếng: "Tiểu tử, chúng ta cứ chờ xem."

Lang Đại Muội thấy hắn rời đi, lúc này mới quay lại: "Đừng để ý đến hắn, ngươi là khách của nhà họ Lang ta."

Phùng Quân suy nghĩ một chút, lên tiếng hỏi: "Theo lời ngươi nói, người khác huênh hoang đe dọa trả thù thì ta có thể giết người, vậy ta có thể giết hắn không?"

"Tất nhiên là không được," Lang Đại Muội nghe vậy giật bắn mình, "Hôm nay chúng ta đã kết thù với tên đó, là chuyện bắt buộc phải giết, còn hai ngươi chỉ là cãi vã vài câu, không có thù oán lớn đến vậy, hơn nữa..."

Nói đến đây, nàng hạ thấp giọng, nhìn quanh trái phải rồi mới nói tiếp: "Hơn nữa đây là trong thôn, không thích hợp để giết người."

Phùng Quân mỉm cười nhìn nàng: "Mấu chốt là sau khi giết hắn, không tiện nhặt đồ của hắn, đúng không?"

"Đừng đùa," Lang Đại Muội nghe vậy cũng bật cười, "Dân trong thôn cãi vã nhau là chuyện thường ngày, sao có thể coi là thật được?"

Phùng Quân nghiêm mặt đáp: "Vấn đề mấu chốt nằm ở chỗ, ta không phải người trong thôn, dựa vào cái gì hắn cứ ba lần bốn lượt mạo phạm ta?"

Lang Đại Muội tất nhiên biết lý do, nàng đã đến tuổi xuân thì, biết Giả Hưng Vượng xem nàng như vợ chưa cưới nên giờ đang ghen tuông, nhưng là một thiếu nữ chưa chồng, nàng ngại ngùng không tiện giải thích như vậy.

Thế nên nàng chỉ có thể thấp giọng trả lời: "Ngày thường hắn không phải như thế này đâu, ngươi nể mặt ta mà đừng chấp nhất với hắn là được."

Phùng Quân hừ lạnh trong lòng, nể mặt ngươi? Dường như là ngươi nợ ân tình của ta, chứ ta đâu có nợ ân tình của ngươi?

Tuy nhiên, nói sao nhỉ? Loại chuyện này cũng không cần thiết phải coi là thật, kẻ miệng lưỡi độc địa thì nhiều lắm, nếu cứ thật sự so đo thì so đo không hết.

Đêm hôm đó, mưa càng lúc càng lớn. Sáng sớm hôm sau, tuy mưa tạm dừng nhưng đường núi bùn lầy khó đi. Lang Đại Muội đặc biệt chạy tới dặn hắn tuyệt đối đừng xuống núi, vì không biết chừng nơi nào sẽ xảy ra lũ quét và sạt lở.

Phùng Quân cũng hiểu đạo lý này, con suối bên cạnh thôn đã dâng nước, dòng nước trong veo cũng trở nên đục ngầu.

Hắn chỉ có thể tiếp tục ở tạm bên cạnh thôn.

Mưa rả rích suốt năm ngày, mà Phùng Quân cũng đành bấm bụng ở lại ven thôn suốt năm ngày đó.

Trong khoảng thời gian này, chỉ có ba chị em nhà họ Lang từng đến thăm hắn. Cậu nhóc Lang tiểu đệ ham ăn lại "kiếm" được hai miếng sô-cô-la từ chỗ hắn.

Khi Lang Đại Muội đến thăm hắn, lần nào cũng mang theo một hũ cháo thịt. Mặc dù lượng thịt vốn đã ít ỏi càng ngày càng vơi dần, nhưng có thể thấy nhà họ Lang vẫn rất chú trọng việc duy trì mối quan hệ với hắn, không hề bỏ mặc hắn.

Về việc Lang Chấn và phu nhân không tới thăm, Phùng Quân cũng bày tỏ sự thấu hiểu, dù sao giọng nói, kiểu tóc, thậm chí trang phục của mình, tất thảy mọi thứ đều quá mức đáng ngờ.

Giả Hưng Vượng cũng đi ngang qua từ xa hai lần, ánh mắt nhìn hắn tràn đầy oán độc và thù hận.

Ánh mắt đó khiến Phùng Quân cực kỳ khó chịu, rất muốn tiến lên đánh cho tên này một trận nhừ tử.

Mưa rơi đến ngày thứ năm thì nhiệt độ giảm xuống cực thấp. Dù đang là mùa hè, nhưng phạm vi mưa quá lớn, khí nóng không lưu thông được, so với mấy ngày trước, nhiệt độ đã giảm ít nhất mười mấy độ, đến ban đêm càng lạnh hơn.

Phùng Quân không ngờ rằng mình lại bị loại thời tiết này giữ chân. Hắn có không ít quần áo dày, nhưng đều giấu trong lều tạm trên núi, trong ba lô chỉ có áo khoác mỏng và chăn mỏng, nếu không đốt lửa thì đêm đến đúng là hơi không chịu nổi.

Thế nhưng muốn đốt lửa thì biết tìm củi khô ở đâu ra?

Lúc chập tối, nhìn bầu trời u ám, Phùng Quân âm thầm hạ quyết tâm, nếu đêm nay mưa không quá lớn, sáng sớm mai hắn nhất định phải đi.

Mấy ngày nay thông qua trò chuyện với Lang Đại Muội, hắn đã có không ít nhận thức về không gian này.

Ngay lúc này, từ xa có hai người đi tới, người dẫn đầu là một thân hình nhỏ nhắn, chính là Lang tiểu đệ.

Phùng Quân nhìn thấy cậu bé, khóe miệng không kìm được hiện lên một tia cười. Nhóc con tuy hơi ngốc nghếch nhưng đó là do tâm tính trẻ thơ, hắn cực kỳ thích sự ngây thơ và hồn nhiên của cậu bé.

Hơn nữa phải thừa nhận rằng, nhà họ Lang tuy là gia đình luyện võ nhưng thực sự rất chú trọng bồi dưỡng hậu bối, nhóc con này đặc biệt hiểu lễ phép.

Phía sau Lang tiểu đệ là một phụ nữ tầm ba mươi tuổi, cũng là người thôn Tiểu Hồ.

Thấy cậu bé lại gần, Phùng Quân cười chào: "Sao hôm qua không qua đây?"

"Tiểu Đậu Tử bị bệnh rồi," Lang tiểu đệ trả lời với khuôn mặt đưa đám, "Toàn thân nóng ran, thôn trưởng nói có lẽ là thời dịch, không cứu nổi nữa rồi..."

Nói đến cuối cùng, cậu bé bĩu môi, òa khóc nức nở.

Tiểu Đậu Tử là bạn chơi của cậu, hai người sinh cùng năm, vì vóc dáng nhỏ bé nên thường theo làm tùy tùng cho Lang tiểu đệ.

"Thời dịch?" Phùng Quân điềm nhiên nhìn người phụ nữ kia một cái, "Ngươi là người phương nào?"

Đôi mắt người phụ nữ đỏ hoe, nghe hắn hỏi đến, không nhịn được lại rơi nước mắt, nàng hành lễ vạn phúc: "Chào Phùng tiểu ca, nô gia là vợ của Đinh Nhị Lang, là mẹ của Tiểu Đậu Tử."

"Ừm," Phùng Quân khẽ gật đầu, sau đó trầm giọng hỏi: "Đinh Nhị tẩu tìm ta có việc gì?"

"Tiểu Đậu Tử nhà nô gia sắp... sắp không qua khỏi rồi," Đinh Nhị tẩu vừa chảy nước mắt vừa nghẹn ngào nói, "Nó có một tâm nguyện, là trước khi đi, trước khi đi còn muốn... còn muốn ăn chút sô-cô-la, mong tiểu ca tác thành."

What? Phùng Quân ngẩn tò te, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để ra tay cứu người, giờ nghe thấy đối phương tìm đến mình chỉ vì muốn xin một miếng sô-cô-la, đúng là vô cùng cạn lời.

Ngươi chắc chắn khả năng biểu đạt của mình không có vấn đề gì chứ?

Lang tiểu đệ ở bên cạnh, nhỏ giọng nói một câu: "Đệ đã chia cho Tiểu Đậu Tử một ít sô-cô-la."

Phùng Quân lúc này mới phản ứng lại, đối phương quả nhiên... thật sự là đến xin sô-cô-la.

Ta đã bảo mà, sao ngươi có thể biết trong ba lô của ta có thuốc cảm, có thuốc kháng sinh được chứ?

Đinh Nhị tẩu thấy hắn không nói lời nào, "bộp" một tiếng liền quỳ xuống trong vũng bùn: "Mấy hôm trước đắc tội với tiểu ca, là lỗi của nô gia, nô gia xin quỳ xuống nhận lỗi với ngài."

Vừa nói, nàng vừa lấy từ trong ngực ra một túi vải, dùng đôi tay run rẩy mở ra, bên trong là một cây trâm bạc nhỏ.

Nàng nâng cây trâm bạc bằng cả hai tay, lệ rơi như mưa: "Nô gia biết sô-cô-la đó là vật hiếm, nô gia cũng không mua nổi. Cây trâm bạc này là đồ hồi môn từ nhà mẹ đẻ, chỉ là chút lòng thành, mong Phùng tiểu ca đừng chê ít."

Phùng Quân nghe vậy lấy làm lạ: "Ngươi lại cũng biết sô-cô-la tốt sao?"

"Tiểu Đậu Tử nhà nô gia... từ nhỏ đã rất hiếu thảo," Đinh Nhị tẩu nghẹn ngào trả lời, "Nó có được chút sô-cô-la bằng hạt đậu thôi, cũng mang về nhà chia cho nô gia và Nhị ca..."

Phùng Quân trong chốc lát đã cảm động. Hắn sống ở Trái Đất, nhìn thấy quá nhiều cha mẹ chiều chuộng những đứa trẻ hư, thật sự chưa từng thấy đứa trẻ nào có được chút đồ ngon lại mang về nhà cho cha mẹ thưởng thức.

Chỉ riêng điểm này, hắn cũng không thể ngồi yên, hiếu thảo là điều nên được khuyến khích.

Tuy nhiên trước đó, hắn vẫn phải hỏi một câu: "Nhưng sô-cô-la này không thể chữa khỏi bệnh cho đứa trẻ, ngươi mang cây trâm bạc này ra..."

"Đây là lỗi của nô gia," Đinh Nhị tẩu nghe vậy liền òa khóc nức nở.

"Tiểu Đậu Tử đầu thai vào nhà nô gia chưa từng được hưởng phúc gì, ngược lại còn chịu không ít khổ sở. Thằng bé lại rất ngoan ngoãn, chưa bao giờ đòi hỏi gì... Bây giờ nó sắp đi rồi, dù thế nào nô gia cũng phải thỏa mãn tâm nguyện cuối cùng của nó."

Lang tiểu đệ lau nước mắt, nghẹn ngào nói: "Họ lo Tiểu Đậu Tử mắc thời dịch, muốn tranh thủ lúc nó còn sống, khiêng nó ra khe núi, mặc kệ nó sống chết ra sao."

"Hồ đồ," Phùng Quân nghe vậy giận dữ, "Đinh gia nhị tẩu, ngươi hãy kể lại quá trình Tiểu Đậu Tử mắc bệnh, còn tình trạng bệnh tình của nó, ngươi cũng phải kể tỉ mỉ cho ta nghe."

Tiểu Đậu Tử mắc bệnh là do ngày mưa vẫn chạy ra hồ nhỏ chơi, trẻ con tuổi này thực sự quá nghịch ngợm.

Ngay hôm đó về nhà nó đã thấy lạnh, ngày hôm sau bắt đầu hắt hơi. Nhưng người trong nhà không mấy để tâm, chỉ tùy tiện sắc chút thảo dược cho nó uống. Nhà nghèo đại đa số đều như vậy, mắc bệnh về cơ bản là dựa vào sức để "gồng".

Vì trời mưa nên trong nhà khá ẩm lạnh, nhưng chẳng nhà nào xa xỉ đến mức mùa hè lại đốt lửa sưởi ấm.

Dân thôn Tiểu Hồ, ngay cả trong mùa đông, ngoại trừ mấy chục ngày lạnh nhất ra thì cũng không đốt lửa sưởi ấm.

Không phải không nỡ đốt củi - dựa vào núi lớn, sao có thể thiếu củi? Mấu chốt là không thể nuôi con người trở nên yếu ớt, chiều chuộng.

Kết quả là từ rạng sáng hôm qua, Tiểu Đậu Tử sốt cao không hạ, nhà họ Đinh lúc này mới sốt sắng, mời thôn trưởng Giả tới chẩn trị.

Thôn trưởng được coi là một nửa thầy thuốc, đã bốc thuốc, nhưng cơn sốt của Tiểu Đậu Tử vẫn không hạ. Hôm nay thôn trưởng tuyên bố nhóc con không chữa được nữa, có lẽ là mắc thời dịch.

Trời mưa to thế này, cũng không thể đưa đứa trẻ ra ngoài chữa bệnh, Đinh Nhị tẩu tới cầu xin Phùng Quân, mong hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của đứa trẻ.

Phùng Quân suy tư một lát, cảm thấy thuốc kháng sinh mình mang theo bên người điều trị bệnh này chắc chắn không thành vấn đề.

Thế là hắn lên tiếng: "Sô-cô-la thì ta có thể tặng ngươi một miếng, nhưng mà, ngươi cam tâm để đứa trẻ đi như vậy sao?"

"Không cam tâm thì còn biết làm sao?" Đinh Nhị tẩu nghẹn ngào đáp, khoảnh khắc tiếp theo, nàng ngẩn người ra.

Ngay sau đó, trong mắt nàng lóe lên tia hy vọng, nàng xúc động hỏi: "Phùng gia ca ca... ngài có cách?"

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.