Phùng Quân cũng từ trong thâm tâm hy vọng mình có thể cao hơn một chút. Trước đây cậu cho rằng, đời này không thể nào đạt được mục tiêu này nữa, lựa chọn tốt nhất cũng chỉ là giống như một ai đó tên Tiểu Minh, mua một đôi giày tăng chiều cao để mang.
Thế nhưng bây giờ, cậu lại có thể phát dục lần hai, phải nói là, điều này khiến cậu vô cùng động tâm.
Tuy nhiên, dù có động tâm thế nào đi nữa, điều cậu quan tâm nhất lúc này vẫn là năng lực biến hiện của bản thân.
Vì vậy cậu quay về ký túc xá, lôi ra hai bộ đồ thu, lại lôi thêm chiếc áo khoác dày và quần dài dày, rồi lục ra một cái đèn pin nhỏ có thể sạc điện, tất cả nhét hết vào trong vali kéo.
Điều khiến cậu cảm thán nhất chính là một cặp ống nhòm hồng ngoại, đó là món đồ cậu mua hồi đại học. Trong thời gian là sinh viên, ngoài việc học tập và rèn luyện, cậu còn là một kẻ đam mê du lịch bụi nửa mùa, mặc dù chưa từng đi đâu xa, nhưng các trang bị liên quan thì cậu cũng đã mua một ít.
Thật sự có chút hoài niệm những ngày tháng đi học đó, có thể thỏa sức phóng bay ước mơ, phô bày thanh xuân...
Lúc đó mua cùng với ống nhòm hồng ngoại còn có một con dao Kukri, nhưng lúc tốt nghiệp, cậu đã bán con dao đó cho một cậu khóa dưới – mang theo thứ này đi nam về bắc dễ rước rắc rối vào thân.
Sau khi nhét hết những vật dụng cần thiết vào vali kéo, Phùng Quân cầm điện thoại lên định thao tác thì tiếng cửa vang lên, Tần Đào đẩy cửa bước vào.
Phùng Quân đợi một lúc, phát hiện tên này lại ngồi ở đầu giường, lấy điện thoại ra chơi game, cậu chỉ có thể bĩu môi đầy uất ức, rồi kéo vali đi ra ngoài.
Tần Đào lên tiếng, nhưng đầu cũng không ngẩng lên, "Cậu định đi à?"
Phùng Quân nhìn hắn một cái, phát hiện sự chú ý của tên này đều đặt hết vào điện thoại, bèn thản nhiên đáp, "Ra ngoài dạo một chút."
Tần Đào không lên tiếng nữa, đối với một kẻ có thuộc tính trạch như hắn mà nói, có thể hỏi câu vừa rồi đã là chuyện lạ đời rồi.
Phùng Quân kéo vali xuống lầu, đi ngang qua một cửa hàng tiện lợi, dừng lại suy nghĩ một chút, rồi bước vào mua hai chai nước khoáng loại 1.25 lít, cùng với vài hộp sô-cô-la.
Khi cậu kéo vali bước vào cửa câu lạc bộ Hồng Tiệp, nhân viên lễ tân Tiểu Lý đang đối diện cửa mà ngáp dài, thấy cậu bước vào liền khựng lại, "Anh đây là... định đi đâu thế?"
Lời nói dối của Phùng Quân tuôn ra ngay lập tức, "Vali hơi bẩn, mang qua đây lau một chút."
"Ừm," Tiểu Lý gật đầu, cô ta là kiểu người lười suy nghĩ, rất dễ dàng tin ngay lời này, sau đó cô ta nhớ ra một chuyện, "Bây giờ tôi không dùng điện thoại, cho anh mượn nửa tiếng đủ không?"
Phùng Quân ngẩn người ra một chút rồi đáp, "Cái này, hay là... thôi vậy?"
"Thôi?" Tiểu Lý nghe vậy, không kìm được mà nhướn mày, giận dữ nói, "Tôi đã xóa ngân hàng trực tuyến và Alipay, tiền lẻ trong WeChat cũng chuyển hết cho người khác rồi, bây giờ anh nói với tôi là... thôi?"
"Được rồi," Phùng Quân nghe mà da đầu tê dại, chỉ đành uất ức gật đầu, "Tôi còn tưởng cô không tiện, bây giờ tôi dùng luôn, mười phút là đủ rồi."
"Mười phút?" Tiểu Lý hồ nghi nhìn cậu, đưa điện thoại qua, "Anh... định đi đâu dùng?"
Phùng Quân không cần nghĩ ngợi đáp, "Nhà vệ sinh."
"Nhà vệ sinh?" Tiểu Lý ngẩn người, sau đó giơ tay, nhanh như chớp cướp lại điện thoại.
Cô ta vuốt màn hình khóa, nhanh chóng mở album ảnh, những ngón tay trắng nõn nhảy múa trên màn hình, linh hoạt đến mức khiến người ta hoa mắt.
Cô ta không cần suy nghĩ nhấn liên tiếp bảy tám chục cái, sau đó lại bấm nút xóa, rồi mới đưa điện thoại lần nữa, vừa cười vừa nói đầy ẩn ý, "Tìm một cô bạn gái tử tế không được à? Đi làm mấy trò tà môn ngoại đạo này!"
Mẹ kiếp! Phùng Quân khổ não vỗ trán, "Cô không phải là tưởng tôi muốn nhìn ảnh cô rồi... làm cái đó đấy chứ?"
"Tôi sẽ không cho anh cơ hội đó đâu," Tiểu Lý kiêu ngạo đáp, "Còn lại toàn là ảnh đồ ăn với phong cảnh rồi."
Phùng Quân không còn gì để nói nhìn cô ta, hồi lâu sau mới nói một câu, "Cô... thực sự nghĩ nhiều quá rồi."
Tôi dù có tự sướng, cũng không bao giờ nhìn ảnh cô đâu nhé, anh bạn này có đói khát đến mức vơ bèo gạt tép thế sao?
Nói theo lương tâm thì vóc dáng của Tiểu Lý vẫn khá ổn, chỉ là cô ta thuộc dạng "Beethoven", gương mặt của cô ta... thôi được rồi, cũng không đến nỗi quá xấu, đúng như câu nói kia, thanh xuân không có gái xấu, miễn cưỡng có thể chấm bảy mươi điểm.
Nếu xấu quá thì lễ tân cũng không thể dùng cô ta, đúng không nào?
Phùng Quân xách vali vào ngăn buồng, mở camera điện thoại của Tiểu Lý, rồi đặt điện thoại lên nắp két nước – điện thoại của cô ta vậy mà còn có giá đỡ nhỏ, điều chỉnh góc độ vô cùng thuận tiện.
Cậu quàng quai vali lên khuỷu tay phải, tay trái vuốt mở màn hình điện thoại cục gạch, nhắm vào khoảng không điểm một cái, "Đi thôi!"
Khoảnh khắc tiếp theo, cậu lại tới vùng sa mạc đá đó, quả nhiên, chiếc vali kéo đang treo trên khuỷu tay cậu cũng đã được mang theo tới.
Mặt trời lúc này vẫn chưa lặn, trong không gian này, một khi cậu rời đi, thời gian dường như cũng ngừng lại.
Một cơn gió lạnh thổi tới, cậu không kìm được rùng mình một cái, vội vàng mở vali, bắt đầu mặc thêm quần áo vào người.
Đồ thu tạm thời không cần mặc, khoác thêm chiếc áo khoác dày và quần dài dày là đã khá ấm áp rồi, sau đó cậu quan sát xung quanh, rồi lại nhìn vết hằn trên cổ tay trái.
Quả nhiên, vết hằn lúc này đã rất nhạt rồi, dường như còn nhạt hơn cả sau lần đầu tiên nắm cỏ, nghĩa là, nếu không sạc điện thì lần sau cậu không thể vào không gian này được nữa – dù là nơi này, hay là không gian QQ Farm.
Xem ra lần này mang theo một ít vật tư vào đây, tiêu hao năng lượng khá lớn.
Vậy thì, năng lượng cần thiết để mang vật tư vào, cần phải có một chỉ số định lượng!
Khoảnh khắc sau, Phùng Quân lắc đầu, tạm thời cậu không bận tâm đến việc này được, điều quan trọng nhất bây giờ là kiên nhẫn thăm dò xung quanh, đừng để lãng phí chuyến đi khó khăn lần này.
Cậu mất hơn hai tiếng đồng hồ, đi dạo một vòng quanh ngôi làng, không phát hiện ra bất kỳ sinh vật sống nào.
Chọn một nơi khuất gió, cậu bắt đầu thay đồ, mặc bộ đồ thu vào, bên ngoài là áo khoác và quần dài dày dặn.
Cậu đợi đến khi mặt trời lặn mới bắt đầu thử tiến vào trong làng, lại mất thêm bốn năm tiếng đồng hồ để đi hết toàn bộ ngôi làng một lượt.
Trong làng thực sự không có sinh vật sống, ngược lại còn gặp phải một số bộ xương rải rác, nhìn có vẻ là của con người.
Thậm chí trong một cái hố cạn, cậu còn phát hiện ra một chiếc đầu lâu, trên đó có vết tích bị cắn xé.
Gan của Phùng Quân cũng không phải nhỏ, lần này đến cũng là để tìm kiếm kỳ ngộ, nhưng dù vậy, giữa đêm khuya ở nơi hoang dã, gặp phải một chiếc đầu lâu cũng đủ để khiến cậu run rẩy toàn thân, thất thần một hồi lâu.
Vốn dĩ cậu còn mang theo một chiếc chăn bông mỏng, dự định nếu có bất trắc gì thì có thể ở lại qua đêm, nhưng bây giờ xem ra, vùng hoang dã này lạnh hơn cậu tưởng rất nhiều, chăn bông khó mà chống chọi được cái lạnh này.
Chưa kể, xung quanh cậu còn có nhiều bộ hài cốt, nếu trong hoàn cảnh này mà vẫn ngủ được thì tim phải to cỡ nào?
Tim của Phùng Quân dù có lớn hơn chút đỉnh, nhưng cuối cùng vẫn thuộc phạm trù của người bình thường.
Không biết đã trải qua bao lâu, dường như dài đằng đẵng như một thế kỷ, mặt trời cuối cùng cũng ló dạng, khi nhìn thấy ráng hồng xuất hiện phía chân trời, Phùng Quân không kìm được rơm rớm nước mắt.
Mẹ kiếp, cuối cùng cũng chịu ló mặt ra, nếu không xuất hiện nữa thì ông đây thật sự không chịu nổi rồi!
Cậu đã ăn hết sạch số sô-cô-la mang theo, nước thì không uống bao nhiêu, chai nước khoáng 1.25 lít vẫn chưa uống hết, không còn cách nào khác, nước lạnh quá, uống vào tê cả răng, nuốt xuống bụng là người run cầm cập.
Lần tới vào đây, nhất định phải chuẩn bị thật nhiều vật tư!
Mặt trời đã lên, nhiệt độ cũng nhanh chóng tăng lên, Phùng Quân vận động cơ thể một chút, bắt đầu tiến hành cuộc thăm dò cuối cùng trong làng.
Tìm tới tìm lui, cậu không tìm được món đồ nào có giá trị, mảnh vỡ của bình gốm và bát sứ thô thì có một ít, nhưng thứ này... chắc chẳng bán được bao nhiêu tiền.
Cho dù có chút bạc... hay đồng tiền cũng được mà, tôi cũng không đến nỗi đi uổng công một chuyến.
Tuy nhiên, cậu cũng không phải là không có thu hoạch gì, trên một bức tường đổ nát, cậu phát hiện hai bức vẽ, một bức vẽ chân dung nhân vật, còn một bức là con vật giống như con thỏ.
Trình độ vẽ không cao, dùng than củi để vẽ, trong mắt Phùng Quân từng học ký họa, nó cũng chẳng hơn nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con là bao.
Nhưng thông qua nhân vật trên tranh, cậu vẫn có thể xác định, trang phục của người ở đây đại khái là ở trình độ khoảng thời hiện đại nhà Minh, áo và quần đã tách rời, trang phục hai mảnh, hơn nữa vạt áo cũng là vạt phải.
"Đại khái là xuyên không rồi?" Phùng Quân xoa cằm, nhíu mày suy tư.
Sau đó, cậu lại phát hiện một tấm đá đổ nát, trên đó có những ký tự nông, hơi giống chữ phồn thể, nhưng lại không hẳn là vậy.
Thực sự xuyên không rồi cũng chẳng sợ, Phùng Quân ngồi trên một đôn đá suy nghĩ, dù sao ông đây cũng quay về được, đây là cánh cửa hai chiều.
Chỉ là không biết, đây là triều đại nào, nếu là cuối đời nhà Minh thì còn gì tốt hơn.
Cái gì? Xuyên Thanh mà không tạo phản, cúc hoa cắm khoan điện? Chẳng sợ gì hết, cửa hai chiều trong tay, thiên hạ này là của ta! Đại Thanh nho nhỏ thì tính là cái gì?
Liễu Như Thị, Đổng Tiểu Uyển, Trần Viên Viên, Biện Ngọc Kinh... cái đó nhất định phải thu hết, là chắc chắn rồi.
Được rồi, ông đây nghĩ hơi xa quá rồi, Phùng Quân nhìn quanh tứ phía, cậu dự định quay về thôi, lần sau đến nữa không biết là khi nào, cho nên cậu cần phải quan sát kỹ lưỡng một lần nữa, để tránh có điều gì sơ sót.
Khoảnh khắc sau, cậu lờ mờ cảm thấy, có chỗ nào đó không ổn, giơ tay trái lên nhìn, vết hằn trên cổ tay đã nhạt đến mức gần như không thể nhận ra.
Nhưng tại sao... mình lại cảm thấy vết hằn này hơi nóng lên nhỉ?
Phùng Quân giơ tay phải lên chạm vào cổ tay trái, quả nhiên, nơi có vết hằn đúng là hơi nóng.
Rất nhanh, cậu đã tìm ra nguyên nhân gây nóng – là từ cái đôn đá dưới mông này.
Khi tay trái chạm vào đôn đá, độ nóng trên vết hằn tăng lên.
Cái đôn đá này có vấn đề!
Đôn đá không lớn, vuông vức khoảng một thước, cao khoảng thước rưỡi, trong đó khoảng nửa thước đã lún sâu vào trong đất.
Phùng Quân mất gần nửa tiếng đồng hồ để đào đôn đá ra, đưa tay ôm thử, không nhấc nổi, ít nhất cũng phải nặng ba bốn trăm cân.
Cậu tin rằng, món hàng nặng thế này, mình không thể mang về xã hội hiện thực được, có ôm nổi hay không chưa nói tới, ít nhất bản thân cậu cũng không có nhiều năng lượng đến thế để mang nó ra ngoài.
Chưa kể, cậu còn phải cân nhắc cảm nhận của người khác – chỉ là đi vệ sinh thôi, mà lại ôm một cục đá từ trong nhà vệ sinh ra?
Cậu tưởng mình là mẹ của Tôn Ngộ Không à? Chúng ta không chơi đùa kiểu này được.
Cậu giơ chân đá một cái, đôn đá liền đổ xuống, "Thật là bực mình... ủa?"