Điều nằm ngoài dự đoán của Lương Hải Thanh là Phùng Quân gật đầu, thế mà lại không chút do dự đồng ý.
Anh ta thực sự rất muốn hỏi một câu: "Tại sao cậu lại tự tin như vậy, chẳng lẽ không biết đám người kia đều là phường cùng hung cực ác sao?"
Nhưng cuối cùng, anh ta vẫn kiềm chế được sự tò mò của mình, chỉ cười gật đầu: "Vậy thì việc hợp tác của chúng ta, xem ra không thành vấn đề nữa rồi."
"Vấn đề vẫn còn một chút," Phùng Quân cười đáp: "Tôi phải xem Lý Đại Phúc đưa ra điều kiện gì cho tôi đã."
"Xì," Lương Hải Thanh khinh thường hừ một tiếng: "Bọn họ không được đâu, doanh nghiệp nhà nước mà đấu với chúng ta? Không có hy vọng đâu."
Chẳng bao lâu sau, cô quản lý cửa hàng gọi điện xong quay lại, quả nhiên, cô bày tỏ rằng Chủ tịch Lý rất coi trọng lần hợp tác này, nhưng giá cả cũng chỉ có thể đưa ra ba mươi ba triệu, tuy nhiên có thể đưa thêm ba mươi kg vàng để quy đổi.
Ba mươi ba triệu quy đổi ra vàng, giá thị trường gần như là một trăm mười kg, Lý Vĩnh Duệ ban đầu đã đồng ý dùng vàng thanh toán hai mươi phần trăm trong số đó, tức là hai mươi hai kg.
Chủ tịch Lý còn có một lời nhắn, là nếu Phùng Quân chịu đi sổ sách công khai, thì ba mươi ba triệu đó dùng vàng thanh toán toàn bộ cũng không thành vấn đề.
Dù sao đi nữa, sau khi Lý Đại Phúc đụng độ với Hằng Long, giá đã tăng thêm ba triệu, vàng cũng cho nhiều hơn một chút, thành ý không thể nói là không đủ.
Tuy nhiên, đúng như lời Lương Hải Thanh nói, bọn họ dù sao cũng là đơn vị nhà nước, không thể dốc toàn lực để cạnh tranh về giá.
Phùng Quân lắc đầu: "Vậy thôi bỏ đi, chênh lệch tận hai triệu, tôi định giao dịch với Hằng Long."
Cô quản lý cửa hàng cũng biết công ty mình đã cố hết sức, cô nhìn Lương tổng với ánh mắt đầy ẩn ý: "Hằng Long quả nhiên là chịu chơi."
Lương Hải Thanh hắng giọng, mặt không cảm xúc lên tiếng: "Trước mặt Lý Đại Phúc, ai dám nói là chịu chơi? Chúng ta chỉ là chính sách linh hoạt hơn thôi, thuyền nhỏ dễ quay đầu mà."
Cô quản lý trong lòng đoán già đoán non, nhưng cũng không dám nói thẳng, chỉ có thể thăm dò hỏi một câu: "Toàn bộ là giao dịch tiền mặt?"
"Đương nhiên rồi," mặt Lương Hải Thanh không chút gợn sóng: "Chúng tôi không có nhiều vàng như vậy, vay mượ bên các người, các người có cho vay không?"
Cô quản lý thật ra cũng hiểu, Hằng Long rất có khả năng có đường dây lấy vàng ngầm, nhưng chuyện loại này, đôi bên tự biết là được, tuyệt đối không được tùy tiện nói ra, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn.
Vì thế cô không nhìn Lương Hải Thanh nữa, mà quay sang Phùng Quân, gắng gượng cười một cái: "Nếu đã vậy, chúng ta đành hợp tác vào lần sau thôi, thật sự xin lỗi."
Phùng Quân nhe răng cười, nụ cười rất rạng rỡ đầy nắng: "Không sao, phải là tôi nói xin lỗi mới đúng, làm các người mất công vô ích một chuyến."
Cô quản lý cười bắt tay với anh, xoay người rời đi, lúc đi còn không quên nói một câu: "Tiểu Diệp vẫn chưa có bạn trai đâu, cậu muốn theo đuổi con bé thì phải nhanh tay lên đấy."
Lời này bất kể mang theo bao nhiêu toan tính công lợi, nhưng không nghi ngờ gì nữa, cô ấy có ý muốn tác hợp cho hai người.
Phùng Quân lại bị lời này làm cho giật mình, hiện tại anh thật sự chưa cân nhắc mình muốn cưới cô gái như thế nào, anh chỉ muốn tranh thủ lúc còn trẻ, mặc sức phóng túng bản thân, tận hưởng cuộc sống.
Thế nên trong đầu anh, thế mà lại nảy ra một ý nghĩ: Trước khi làm rõ ý đồ của Tiểu Diệp, động tác phải chậm lại một chút đã.
Người của Lý Đại Phúc đi rồi, người của Hằng Long lại càng thoải mái hơn, Lương Hải Thanh thậm chí trực tiếp hỏi: "Ba mươi tám triệu, cậu muốn tiền mặt hay chuyển khoản?"
"Số tiền lớn như vậy, chuyển từ tài khoản doanh nghiệp của anh ra, cả hai chúng ta đều sẽ gặp phiền phức không nhỏ," Phùng Quân cười đáp: "Tôi hiểu như vậy không sai chứ?"
Lương Hải Thanh nhẹ nhàng gật đầu: "Đương nhiên, tôi phải có lời giải trình với các cổ đông khác của công ty, không thể rút khoản tiền này từ tài khoản cá nhân được... Ý cậu là, định lấy tiền mặt?"
Ba mươi tám triệu, số tiền mặt đó thật sự không hề ít, không nói gì khác, dù toàn là tiền mới, cũng nặng gần một tấn.
Phùng Quân gật đầu: "Hai mươi triệu tiền mặt, gửi vào thẻ ngân hàng của tôi là được, còn mười tám triệu kia tôi mang theo người."
Lương Hải Thanh không nhịn được mà tặc lưỡi kinh ngạc trong lòng, nhưng trên mặt lại không chút biểu cảm, chỉ khẽ gật đầu: "Số tiền mặt này hơi nhiều, tôi cần ba ngày để chuẩn bị."
Làm nghề kim hoàn, đặc biệt là chuyên thu mua vàng và ngọc thạch chui, tiền mặt thường rất dồi dào và thuận tiện, nhưng ba mươi tám triệu thì vẫn hơi nhiều một chút.
Phùng Quân lắc đầu, rất dứt khoát bày tỏ: "Tôi chỉ cho anh hai ngày thôi, nếu anh không làm được thì lần sau chúng ta hợp tác."
Không phải anh không đợi thêm một ngày được, mà là đêm dài lắm mộng, thêm một ngày, ai biết được đối phương có thể giở trò gì? Bớt một sự việc thì tốt hơn, tốt nhất là cứ ép chặt thời gian của đối phương lại.
Lương Hải Thanh hơi do dự một chút rồi dứt khoát gật đầu: "Được."
Thời gian anh ta suy nghĩ ngắn ngủi đến mức khiến người ta nghi ngờ, liệu có phải anh ta vốn đã định dùng đúng hai ngày rồi không.
Bàn bạc chi tiết xong xuôi, Phùng Quân xoay người rời đi, người của Hằng Long cũng tản ra.
Nguyên thiếu hôm nay vẫn luôn không lên tiếng, đợi những người khác đi hết, cậu ta mới nhìn về phía Lương Hải Thanh: "Lương tổng, có cần..."
Trong mắt cậu ta lóe lên một tia hung quang, tài sản của cậu ta khá dày, nhưng nếu làm một vố mà kiếm được ba mươi tám triệu thì cậu ta cũng chẳng ngại ra tay.
Lương Hải Thanh chậm rãi lắc đầu: "Gã này vô cùng tà môn, cậu ta muốn vàng để làm gì? Chúng ta thân ngọc lá ngọc... không đáng."
Đúng vậy, cái anh ta quan tâm là không đáng, số tiền lớn như thế, anh ta cũng rất động tâm, chỉ là không gánh nổi những tổn thất có thể xảy ra.
Nguyên thiếu nghe vậy thì cười gượng, cũng từ bỏ ý định: "Tôi chỉ nghĩ, trong tay gã này có lẽ có đường dây buôn lậu."
Ngọc thạch phẩm chất cực tốt, Phùng Quân đã trưng ra ba viên, lại còn là thứ không rõ nguồn gốc, rất khó để người ta không nghĩ vẩn vơ.
"Kẻ có đường dây buôn lậu, ai là kẻ dễ chọc?" Lương Hải Thanh lắc đầu, chậm rãi lên tiếng: "Chúng ta đã giao dịch với cậu ta ba lần rồi, hoàn toàn có thể tiếp tục làm ăn, đường dây buôn lậu đó dù chúng ta có giành được, liệu có giữ nổi không?"
"Cũng phải," Nguyên thiếu nghe vậy gật đầu: "Vốn dĩ đã được ngồi hưởng sự tiện lợi của đường dây rồi, đúng không?"
"Được rồi, không nghĩ mấy cái đó nữa," Lương Hải Thanh cười một cái, thong dong lên tiếng: "Nên đi gom tiền mặt thôi..."
Phùng Quân đeo ngọc thạch, đổi mấy chặng xe rồi trở về khách sạn Bồng Lai.
Hôm nay đi chào hàng ngọc thạch khắp nơi, nhìn thì có vẻ anh khá chắc thắng, nhưng ai biết được thần kinh của anh luôn căng như dây đàn?
Về đến phòng, cả người anh như kiệt sức, toàn thân nhũn ra, mất một lúc lâu vẫn chưa hồi phục lại được.
Nhưng dù vậy, anh vẫn không dám thả lỏng hoàn toàn, ai biết sau lưng có ai theo dõi không?
Cơ thể mệt mỏi nhưng anh vẫn không dám lơ là, gửi một tin nhắn cho Hảo Phong Cảnh, cô ấy cũng không phản hồi.
Rảnh rỗi không có việc gì, Phùng Quân lại nhớ đến cuốn Thái Cực Thổ Nạp mình có được, thế là đơn giản ngồi thiền trên giường quý phi theo đúng những gì ghi chép trong bí tịch.
Thái Cực Thổ Nạp anh có được là chín thức ba mươi sáu hình, vì từng cẩn thận dịch qua, nên giờ dù không lấy sách ra, anh cũng nhớ rõ mồn một ba thức đầu.
Lang Chấn nói rất rõ ràng, tinh thông ba thức đầu là có thể cân nhắc xung kích Võ Sư, sau khi tinh thông sáu thức sau thì có thể xung kích Tiên Thiên cao thủ.
Phùng Quân ngồi đó đả tọa, vừa hồi tưởng lại nội dung trong sách, vừa vận khí theo huyệt vị đồ.
Trước đó anh đã lật xem không ít sách trên mạng, nhiều thuật ngữ đã nắm bắt khá thấu đáo.
Hình đầu tiên của thức thứ nhất... khá dễ dàng, chỉ thông vài huyệt vị thôi, không khó lắm.
Hình thứ hai, vẫn là mấy huyệt vị đó, cũng không khó lắm... bảo sao đây là thổ nạp cơ sở, nắm bắt quả thật rất dễ dàng.
Chẳng biết từ lúc nào, anh đã luyện qua hết bốn hình của thức thứ nhất.
Cuốn "Thái Cực Thổ Nạp" này thật sự rất đơn giản nha, Phùng Quân có chút không dám tin, mình thế này đã là Võ giả trung giai rồi sao?
Tuy nhiên, ngẫm lại thực lực của Võ giả trung giai ở cái vị diện kia, anh cảm thấy bản thân mình qua cải tạo không gian, cũng quả thực không kém cạnh bọn họ.
Theo lý thì phải tinh thông thức thứ nhất mới luyện được thức thứ hai, nhưng Phùng Quân lặp lại thức thứ nhất một lượt, thấy bản thân quả thực không gặp vấn đề gì, anh liền muốn thách thức thức thứ hai.
Thức thứ hai khó hơn thức thứ nhất một chút, nhưng anh vẫn nhanh chóng luyện qua bốn hình của thức thứ hai một lần.
Sau đó anh lại luyện thêm một lần nữa thức thứ hai, phát hiện ra lại dễ hơn lần đầu rất nhiều.
Cái "rất nhiều" này rốt cuộc là bao nhiêu thì thật khó lượng hóa, nhưng thức thứ hai chủ yếu là thông thêm vài huyệt vị, lần đầu thông thì tốn chút sức, lần thứ hai thì nhẹ nhàng hẳn.
Phùng Quân có chút không dám tin, mình thế này đã là Võ giả cao giai rồi sao: "Có khi nào mình vớ phải một cuốn 'Thái Cực Thổ Nạp' giả không nhỉ."
Tuy nhiên, vì đã luyện được hai thức rồi, thức thứ ba cũng có thể thử luyện xem sao, thật hay giả cũng không quan trọng.
Cùng lắm thì phế đi luyện lại, dù sao... luyện thấy cũng nhanh mà.
Thức thứ ba đúng là khó luyện, ba hình đầu là đả thông kỳ kinh bát mạch và đại tiểu chu thiên, anh luyện đầy vất vả, luyện xong lại thấy hơi đói.
Cũng may, Phùng Quân gặp tình trạng đói bụng cũng chẳng phải một hai lần, anh lấy ra một gói sô-cô-la nhét thẳng vào miệng, vừa nhai ngấu nghiến vừa tự nhủ với bản thân: "Luyện xong thức thứ ba là đến lúc đi ăn tối rồi."
Hình thứ tư có chút kỳ lạ, thế mà lại là nghịch vận chu thiên, Lang Chấn từng đánh giá hình này rằng: "Đảo ngược lại, đây chẳng phải là càn khôn dịch vị sao? Nhưng có lẽ cái vòng tròn quay không ngừng không phân âm dương này... mới là chân ý của Thái Cực?"
Nếu như có cao nhân tu luyện thực sự ở đây, có lẽ sẽ nhắc nhở Phùng Quân rằng, rủi ro khi nghịch vận chu thiên là quá lớn, nhẹ thì công lực tiêu tan, nặng thì tẩu hỏa nhập ma.
Nhưng hiện tại chẳng phải không có ai chỉ điểm sao?
Hơn nữa Phùng Quân thấy, công lực tiêu tan cũng không phải chuyện gì to tát, cùng lắm thì luyện lại lần nữa... dù sao cũng rất nhanh mà.
Hình thứ tư này, anh đúng là đã gặp rắc rối, khí đã luyện ra trong cơ thể căn bản không nghe lời, cứ luôn muốn tự chạy theo thuận chu thiên chứ không phải nghịch vận chu thiên.
Nhưng Phùng Quân cũng là kẻ ưa cố chấp, càng khó kiểm soát thì anh càng phải kiên trì - chính nhờ thói quen không bỏ cuộc này mà anh mới đỗ được đại học 985.
Không biết kiên trì bao lâu, cuối cùng cũng đến bước cuối cùng, quay về đan điền, đại dược hóa quỳnh tương.
Nhưng cái đại dược này... mẹ kiếp, đúng là hóa không nổi mà.
Phùng Quân thò tay mò sang bên cạnh, lúc này, có phải nên ăn một viên Bồi Nguyên Đan rồi không nhỉ?