Dám Nghĩ Lại

Lượt đọc: 64 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời cảm ơn

❊ ❊ ❊

Bày tỏ lòng biết ơn là việc cần tái tư duy ít hơn và hành động nhiều hơn. Tôi muốn bắt đầu bằng lời tri ân người đại diện xuất bản đầy tài năng, Richard Pine, người đã truyền cảm hứng để tôi tái tư duy về độc giả của mình và liên tục giúp tôi mở thêm những lăng kính ra ngoài phạm vi công việc, và tôi cũng cảm ơn biên tập viên xuất sắc Rick Kot đã tin tưởng và giúp phát triển tiềm năng của những ý tưởng này. Được làm việc với họ, những người mang lại sự hòa trộn lý tưởng giữa thách thức và ủng hộ, đối với tôi cứ như một giấc mơ.

Tính chính xác của quyển sách này được đảm bảo nhờ tinh thần làm việc kỹ lưỡng của hai người xác minh dữ kiện chuyên nghiệp. Paul Durbin đã soi đôi mắt đại bàng của anh ấy qua từng câu chữ, đảm bảo mọi thông tin chính xác với sự tỉ mẩn lẫn nhiệt tình. Andy Young cẩn thận đối chiếu lại từng trang với một số nguồn đáng tin cậy.

Nội dung và văn phong của quyển sách được hoàn thiện nhờ công lao không sao kể hết của những người đầu tiên đọc bản thảo trong mạng lưới thử thách của tôi. Marissa Shandell và Karren Knowlton đã hào phóng quá mức khi đọc số chương của từng bản thảo nhiều hơn bất cứ ai đủ kiên nhẫn để đọc và tuyệt nhiên luôn tìm ra chỗ để làm cho nó tốt hơn nữa. Tôi không biết cảm ơn họ bao nhiêu cho đủ vì đã làm cho tất cả mọi phần của quyển sách đều trở nên tròn đầy hơn, từ các nhân vật, cách triển khai nội dung cho đến ngôn từ. Marissa còn tiến xa hơn một bước khi làm cho những khái niệm thêm sinh động và rút ra những đúc kết thực tiễn. Karren thể hiện sự đột phá khi làm bật lên tính phức tạp cần thiết và khai thác tính đa chiều của tư tưởng.

Reb Rebele, người có khả năng thẩm định ý tưởng và văn xuôi có một không hai, đã dành cho những chương đầu một tình yêu nghiêm khắc cần thiết và bổ sung vào các chương cuối những hương vị còn thiếu. “Nữ hoàng chỉ đường” Grace Rubenstein, với sự dẫn dắt thông thái, giúp độc giả “nhìn cây thấy rừng” và nhận ra tái tư duy là một thói quen rất “hợp với thời đại” và cũng không bao giờ lỗi thời. Dan O’Donnell đã nhiều lần giúp tôi tỉnh táo nhận ra bản thân có dấu hiệu leo thang cam kết với một lối cụt và biên soạn ra bản nhạc ngôn từ này, khiến cho những nghiên cứu và câu chuyện then chốt trở nên đầy sức sống.

Lindsay Miller – đại diện nhân hóa của thể chai – có công đầu trong việc làm cho các câu chuyện trở nên dí dỏm và các hình minh họa trở nên sinh động hơn khi mô tả nhà truyền giáo, công tố viên, chính trị gia và nhà khoa học bước vào tâm trí của chúng ta như thế nào. Nicole Granet đã giúp khai triển ý tưởng của tôi về tái tư duy trong mối liên hệ đến mọi khía cạnh của cuộc sống. Sheryl Sandberg có công làm cho cấu trúc quyển sách thêm chặt chẽ khi thuyết phục tôi giới thiệu ý tưởng cốt lõi trước khi quyết định khung dàn ý, và nhấn mạnh tầm quan trọng của một cấu trúc chặt chẽ. Constantinos Coutifaris giúp chỉ ra một điểm tối quan trọng mà tôi cần phải đào sâu thêm để khám phá khi nào thì việc thuyết giảng, lên án và lôi kéo chính trị mang lại hiệu quả thuyết phục. Natalia Villarman, Neal Stewart và Will Fields đã chia sẻ hiểu biết của họ về tư tưởng chống kỳ thị chủng tộc. Michael Choo thuyết phục tôi viết lại từ đầu một chương chưa thật sự ổn. Justin Berg đã cho tôi cậy nhờ kỹ năng dự đoán đầy sáng tạo của anh ấy để chọn lọc và phát triển những tư tưởng mới lạ và hữu ích nhất của tôi, đồng thời giới thiệu cho tôi sự thú vị của phép láy vần. Susan Grant, giáo viên môn ngữ Anh số một, đã giúp tôi chỉnh sửa lỗi ngữ pháp, lỗi đánh máy và tranh cãi với tôi về việc có nên đặt dấu phẩy trước chữ “và” trong đoạn liệt kê hay không. Rất tiếc, mẹ à, con cho rằng điểm này không cần tái tư duy đâu.

Impact Lab một lần nữa nhắc tôi nhớ rằng giáo viên có thể học hỏi từ sinh viên rất nhiều. Vanessa Wanyandeh đã thách thức tôi cân nhắc liệu sự bất cân xứng quyền lực giữa các nhóm tranh cãi ảnh hưởng thế nào đến việc bên nào sẽ nhận phần lớn trọng trách tái tư duy và cũng khiến tôi thấy cần làm rõ trách nhiệm xóa bỏ định kiến thuộc về bên nào. Akash Pulluru không ngần ngại gạch bỏ những luận điểm lỏng lẻo và tranh luận về các nguyên tắc tranh luận hiệu quả. Graelin Mandel yêu cầu tôi cung cấp thêm chi tiết về khi nào và tại sao bất đồng về công việc gây ra bất đồng về quan hệ và Zach Sweeney đã đưa ra ý tưởng sắc bén về tầm quan trọng của vòng lặp tái tư duy. Jordan Lei đã thúc tôi đào sâu thêm về ảo tưởng trực giác ban đầu và Shane Goldstein là người tìm mọi cách thuyết phục tôi dẹp bỏ ý định để trống phần kết và thay vào đó trình bày theo kiểu biên tập với những chỗ chỉnh sửa và ghi chú bên lề. Nicholas Strauch đã yêu cầu thêm vào bối cảnh để làm rõ cách thức đặt câu hỏi hiệu quả và đã bào chữa cho con ếch (trong thí nghiệm “ếch luộc”), và Madeline Fagen thì đề nghị làm rõ hơn nữa sự khác biệt giữa niềm tin và giá trị. Wendy Lee khuyên tôi nên cụ thể hơn ở phần nói về cách thức thể hiện sự khiêm nhường tự tin, Kenny Hoang gợi ý tôi trình bày một số nguyên tắc tái tư duy của tôi trong viết lách hướng đến sự kết nối giữa người và người, và Lizzie Youshaei yêu cầu tôi phân tích thêm về trong tình huống nào và tại sao người khác cởi mở hơn với việc mình sai. Meg Sreeenivas chỉ ra những chi tiết thừa, Aaron Kahane làm rõ những luận điểm còn mơ hồ và Shaheel Mitra đã gợi ý việc trích dẫn câu nói của Edgar Mitchell.

Tôi may mắn có được sự hỗ trợ của những đội ngũ ưu tú nhất ở InkWell (lời hoan hô dành cho Alexis Hurley, Nathaniel Jacks và Eliza Rothstein) và Viking (một nhóm gồm những thành viên mà thái độ nhiệt tình, ham hiểu biết của họ khiến tôi cảm thấy vô cùng thiếu vắng trong những tuần không viết lách hay ra sách). Tôi đặc biệt cảm ơn Carolyn Coleburn, Whitney Peeling, Lindsay Prevette và Bel Banta vì tài năng của họ trong việc quảng bá sách; Kate Stark, Lydia Hirt và Mary Stone vì cách thức marketing rất sáng tạo; Tricia Conley, Tess Espinoza, Bruce Gifford và Fabiana Van Arsdell về chuyên môn biên tập và sản xuất; Jason Ramirez về sự chỉ đạo nghệ thuật; Camile LeBlanc vì sự phản biện; và Brian Tart, Andrea Schulz, Madeline McIntosh, Allison Dobson và Markus Dohle “nhanh như chớp” vì đã luôn luôn hỗ trợ tôi. Và tôi cũng rất vui được cộng tác với Matt Shirley về các biểu đồ. Không chỉ mang đến cho quyển sách sự hóm hỉnh và khéo léo rất riêng của mình, anh còn cho thấy sự kiên nhẫn đáng kinh ngạc nhằm đảm bảo các hình minh họa phù hợp với nội dung và văn phong của quyển sách.

Một số đồng nghiệp đã đóng góp vào quyển sách qua các cuộc trao đổi với tôi. Như mọi lần, Dan Pink đã cho tôi những góp ý xuất sắc khi tôi định hình ý tưởng và gợi ý cho tôi những nghiên cứu liên quan. Các cộng sự của tôi tại Đại học Wharton – đặc biệt là Rachel, Arnett, Sigal Barsade, Drew Carton, Stephanie Creary, Angela Duckworth, Cade Massey, Samir Nurmohamed và Nancy Rothbard – là những hình mẫu của các nguyên tắc tôi đề cập trong sách và khiến tôi suy ngẫm lại nhiều điểm mà tôi cần làm rõ. Tôi cũng biết ơn Phil Tetlock về mô thức nhà truyền giáo – công tố viên – chính trị gia và nhờ ông ấy mà tôi được giới thiệu đến Kjirste Morrell và Jean-Pierre Beugoms; cảm ơn Eva Chen, Terry Murray và Phil Rescober về những phân tích các dự báo của Jean-Pierre; cảm ơn Bob Sutton đã gợi ý để tôi đề cập đến Brad Bird trong quyển sách và sự phân tích sắc sảo của ông về tài năng của Brad Bird trong vai trò đạo diễn bộ phim The Incredibles, và cũng cảm ơn Jamie Woolf và Chris Wiggum đã giúp tôi khám phá Pixar; cảm ơn Karl Weick đã giới thiệu tôi với Mann Gulch; cảm ơn Shannon Sedgwick Davis và Laren Poole đã kết nối tôi với Betty Bigombe và chia sẻ chất liệu đằng sau câu chuyện của cô; cảm ơn Jeff Ashby và Mike Bloomfield đã giới thiệu tôi với Chris Hansen và Ellen Ochoa; cảm ơn Eoghan đã kết nối tôi với Harish Natarajan; và cảm ơn Douglas Archibald đã giới thiệu tôi với Ron Berger (xin ngả mũ với Noah Devereaux và Strive Challenge vì cuộc trò chuyện đầy cơ duyên ấy). Trước đó, Eric Best đã giúp tôi nhận ra tái tư duy có thể giúp người khác nâng cao tiêu chuẩn ra sao, và Brian Little, Jane Dutton, Richard Hackman và Sue Ashford đã dạy cho tôi hiểu tái tư duy là một trong những niềm vui lớn lao mà tôi có được khi là một nhà tâm lý học tổ chức.

Mỗi ngày, vai trò của một người cha cho tôi thấy được rằng tất cả chúng ta đều có khả năng thiên bẩm để thay đổi suy nghĩ của mình. Khi tôi viết xong quyển sách này trong đại dịch, Henry đã hỏi liệu hệ thống cấp nước có bị ảnh hưởng không và còn háo hức tái tư duy với câu hỏi: chúng ta được cấp nước từ đâu (Có phải có một đường ống dẫn nước từ đại dương đến nhà của chúng ta không? Có khi chúng ta bắt được một con bạch tuộc ấy chứ!). Khi tôi hỏi con gái tôi rằng con bé sẽ làm thế nào để thuyết phục tôi tái tư duy về điều gì đó, Elena đã khiến tôi bất ngờ bằng một kỹ thuật thuyết phục mà tôi đã hoàn toàn bỏ sót (Đôi mắt long lanh của cún cưng! Luôn luôn hiệu quả!). Khi chúng tôi cân nhắc giữa các thiết kế tạo hiệu ứng quang học khác nhau cho bìa quyển sách này, Joanna đã cho tôi một ý tưởng còn hay hơn (Một ngọn nến nhưng là tạo ra nước thay vì lửa thì sao?). Khi đó, tôi lập tức tái tư duy về nguồn gốc của các ý tưởng sáng tạo: nếu con gái mười hai tuổi của tôi có thể nghĩ ra một ý tưởng hoàn hảo đến thế cho bìa quyển sách, những đứa trẻ còn làm được những điều gì khác nữa? Tôi yêu cái cách mà bọn trẻ tái tư duy – vui vẻ và chẳng chút khó khăn – và cả cách mà chúng nhẹ nhàng “dỗ ngọt” tôi tái tư duy thường xuyên hơn nữa.

Tôi muốn dành sự biết ơn sâu sắc cho Allison Sweet Grant vì tình yêu, sự cố vấn và hóm hỉnh của cô ấy ở từng chặng đường chúng tôi trải qua. Như mọi lần, cô ấy giúp tôi tái tư duy rất nhiều giả định của mình và chịu lắng nghe vô số câu hỏi đôi khi rất vụn vặt, những yêu cầu ngẫu hứng và những ý kiến tranh luận vô bổ. Tôi vẫn phát âm man-aze chứ không phải may-o-naze, nhưng cô ấy đã đối đáp rất thuyết phục rằng chẳng ai nói “Làm ơn đưa tôi người đàn ông (man)”, mà nói “Làm ơn đưa tôi chai mayo”. Cũng xin nói rõ, tôi không thích mayonnaise.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Adam Grant

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.