Lý Nghị cười lạnh: "Kinh thành thì sao? Kinh thành là địa bàn của cậu à?"
Trương Hiểu Bân rung đùi, nói: "Không sai, kinh thành chính là địa bàn của tao! Trước kia ở Giang Châu, bị tụi bây tống vào đồn nửa tháng trời! Mối thù này, tao vẫn luôn ghi trong lòng. Tao, Trương Hiểu Bân đã thề độc, món nợ này, tao nhất định phải đòi lại bằng sạch!"
Lý Nghị thản nhiên đáp: "Vậy tôi lúc nào cũng sẵn sàng tiếp."
Trương Hiểu Bân nói: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, tao không ngờ mày cũng tới kinh thành, giờ chính là lúc ông đây tính sổ với mày!"
Lý Nghị khinh miệt liếc hắn một cái, nói: "Chỉ bằng cậu thôi sao? Muốn đơn đả độc đấu solo, hay là muốn so tài cái gì?"
Trần Bác Minh và những người khác đều đứng dậy, đứng sau lưng Lý Nghị, dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Trương Hiểu Bân.
Trương Hiểu Bân thường xuyên tới khách sạn Thiên Hoa, vì Thiên Hoa có bối cảnh quân đội, mà Trương Hiểu Bân lại đúng là thiếu gia nhà quân đội. Khách sạn này vừa an toàn lại vừa vui, lần nào tới, hắn cũng đi cùng mấy người bạn, hoặc đi một mình.
Dạo gần đây hắn thỉnh thoảng tới quán cà phê trong khách sạn Thiên Hoa để giải khuây, nhìn thấy Sở Liên Tâm, lập tức kinh ngạc như gặp thiên tiên, triển khai màn theo đuổi gần như điên cuồng, nhưng Sở Liên Tâm lại thái độ lạnh nhạt, chưa bao giờ nể mặt, đừng nói tới chuyện hẹn cô ra ngoài ăn cơm uống rượu.
Nhưng Trương Hiểu Bân là loại công tử bột, với con mồi đã lọt vào mắt xanh, tất nhiên phải theo đuổi tới cùng, đóng vai gã công tử đào hoa, dùng hết mọi chiêu trò để theo đuổi Sở Liên Tâm, tặng hoa tặng quà, còn đưa cô về nhà, nhưng Sở Liên Tâm vẫn không hề rung động, đến cả liếc nhìn hắn một cái cũng không.
Trương Hiểu Bân là hạng người "chưa thấy quan tài chưa đổ lệ", lại còn mang cái tính xấu của đàn ông, con mồi càng khó bắt thì săn càng thú vị, càng sẵn sàng tốn tâm tư để nghiền ngẫm và theo đuổi.
Cái tính xấu này, nói theo cách của phụ nữ, chỉ gói gọn trong một chữ: "Tiện!"
Người mà đã tiện thì vô địch!
Trương Hiểu Bân tự tin có thể dùng cái chiêu "tiện vô địch" này của mình để chinh phục Sở Liên Tâm.
Thời gian này để tán gái, Trương Hiểu Bân đều đi một mình, không dẫn theo bạn bè hay tùy tùng nào.
Nhưng điều đó cũng không ngăn được sự kiêu ngạo và tự phụ của hắn.
Vì đây là khách sạn Thiên Hoa, mà khách sạn Thiên Hoa chính là địa bàn của hắn! Ít nhất là hắn nghĩ vậy.
Trương Hiểu Bân mang vẻ mặt nắm chắc phần thắng, hắn cười lạnh với Lý Nghị một tiếng. Nhìn thấy cái vẻ thản nhiên như không, coi mọi thứ nhẹ tựa lông hồng của Lý Nghị, hắn lại thấy bực mình, nói: "Mày có so tài cái gì đi nữa, Trương Hiểu Bân tao cũng chiều tới cùng!"
Lý Nghị khẽ vuốt ve phím đàn piano, phát ra chuỗi âm thanh du dương dễ nghe.
"Vậy so ba trận thế nào?" Ngón tay Lý Nghị chợt dừng lại, nói: "Trận đầu tiên, so đánh đàn piano đi!"
"Cái gì?" Trương Hiểu Bân trợn tròn mắt, nói: "So đánh piano á?"
Lý Nghị đáp: "Tôi nói rất rõ ràng rồi, không cần phải nói lại lần thứ hai đâu nhỉ? Nếu cậu không biết đánh, thì nhận thua đi."
Trương Hiểu Bân nhìn ngón tay Lý Nghị, nói: "So thì so, tao không tin mày biết đánh cái thứ cao nhã thế này!"
Lý Nghị thản nhiên nói: "Cậu trước hay tôi trước?"
Trương Hiểu Bân nói: "Mày trước! Ở đây cô Sở là cao thủ piano, mời cô ấy làm trọng tài! Cô Sở, cô không được thiên vị ai đâu đấy."
Sở Liên Tâm đầy vẻ kinh ngạc, nhìn Lý Nghị hỏi: "Anh Lý, anh còn biết đánh piano nữa à?"
Lý Nghị cười: "Chỉ biết chút da lông thôi."
Sở Liên Tâm nói: "Vậy anh đánh cho tôi nghe thử đi."
Ôn Khả Gia kéo Lý Nghị một cái, hỏi: "Anh biết đánh thật hay là chém gió đấy? Đánh bừa bãi thì mất mặt lắm đấy!"
Lý Nghị cười: "Chúng ta quen nhau lâu vậy rồi, khi nào cô thấy tôi nói dối hay chém gió bao giờ chưa?"
Ôn Khả Gia nói: "Nhưng mà, tôi quen anh lâu vậy, cũng chưa bao giờ nghe anh đánh piano mà!"
Lý Nghị cười hì hì: "Chuyện cô không biết còn nhiều lắm! Sau này cô sẽ dần dần biết thôi."
Trương Hiểu Bân nói: "Rốt cuộc có biết đánh không? Chỉ giỏi múa mép khua môi!"
Lý Nghị ngồi xuống ghế đàn, hai tay đặt tự nhiên lên phím đàn piano, nói: "Một khúc Vận Mệnh, tặng cho cô Sở Liên Tâm. Chúng ta không thể chọn vận mệnh, nhưng chúng ta có thể chọn tâm cảnh để đối mặt với vận mệnh."
Sở Liên Tâm cảm kích gật đầu.
Tiếng đàn cao vút vang lên trong quán cà phê.
Khi Lý Nghị học piano ở Giang Châu, đã chuyên tâm luyện mỗi khúc này, thứ mà anh có thể đánh hay, cũng chỉ có mỗi khúc này mà thôi.
Tiếng đàn lúc dồn dập lúc trầm thấp, giống như vận mệnh cuộc đời vậy, trồi sụt không ngừng. Người ta khi ở dưới đáy vực, nên dũng cảm đối mặt với mọi sự bất công, nỗ lực xông ra một con đường sống!
Sở Liên Tâm không dưới một lần nghe bản nhạc nổi tiếng này, nhưng cảm xúc hôm nay tuyệt đối khác biệt, vì Lý Nghị đang dùng tâm để diễn tấu, cũng diễn tấu ra tiếng lòng của cô.
Gia đình vốn đang êm ấm, vì cái chết của cha mà trở nên túng quẫn, nếu không phải nhờ Lý Nghị rộng rãi giúp đỡ, Sở Liên Tâm không dám tưởng tượng cô và mẹ sẽ phải chịu đãi ngộ ra sao, những chủ nợ đó thực sự sẽ bán mẹ con cô hoặc ép họ phải bán thân!
Sau khi an táng cha xong, Sở Liên Tâm theo mẹ về quê ngoại một chuyến, ở đó một thời gian, sau đó trở lại kinh thành tìm việc làm, bán mạng kiếm tiền, muốn sớm trả lại số tiền nợ Lý Nghị.
Nhưng đó là khoản tiền khổng lồ lên tới vài chục triệu! Với một cô gái yếu đuối từ nhỏ sống trong nhà kính và một người phụ nữ sống dưới sự che chở của chồng mà nói, nó lớn tới mức không thể tưởng tượng nổi! Họ bán mạng làm việc, nhưng khoảng cách tới con số đó vẫn xa vời vợi.
Sở Liên Tâm vừa đi làm vừa tìm tung tích Lý Nghị, nhưng lúc này Lý Nghị đã làm việc ở cơ quan quan trọng của nhà nước, vì lý do công việc, anh đổi số điện thoại, ít xuất hiện, khi thực hiện nhiệm vụ lại phải bôn ba khắp nơi. Kinh thành rộng lớn như vậy, hai người có thể ngày nào cũng lướt qua nhau, cũng có thể tìm hoài không thấy.
Nghe bản nhạc cảm động lòng người như vậy, nội tâm Sở Liên Tâm bị chấn động sâu sắc.
Cô ngẩn ngơ nhìn Lý Nghị, anh thật nhập tâm, đôi mắt hơi khép, mặc cho đôi tay dựa vào ký ức mà nhảy múa trên phím đàn, tấu lên những nốt nhạc tuyệt vời. Dáng lưng anh thẳng tắp và kiên định!
Phần thể hiện của anh, nếu so với những danh gia piano tầm cỡ thế giới, thì chẳng hề kém cạnh!
Khúc đàn dứt, trong quán cà phê vang lên những tràng pháo tay thưa thớt.
Lý Nghị đột ngột dừng tay, từ từ mở mắt, thấy ánh mắt quan tâm và đầy cảm xúc của Sở Liên Tâm, liền mỉm cười nói: "Cô Sở, hôm nay tôi thật sự là múa rìu qua mắt thợ rồi."
Sở Liên Tâm nói: "Anh Lý, anh đánh hay thật! Tôi học piano từ nhỏ, nhưng khi tôi đánh Vận Mệnh, đều không đánh ra được cái vị và cái cảm giác như anh. Anh tuyệt quá!"
Lý Nghị nói với Trương Hiểu Bân: "Đến lượt cậu đấy!"
Trương Hiểu Bân tuy không hiểu piano, càng không hiểu âm vận, nhưng bản nhạc hay dở ít nhiều vẫn nghe ra được, sắc mặt hắn biến đổi, nói: "Tao không biết đánh! Ván này không tính!"
Lý Nghị cười lạnh: "Cậu thua rồi!"
Trương Hiểu Bân hoàn toàn không ngờ tới, cái gã thanh niên Lý Nghị này, lại còn là làm quan, vậy mà còn biết đánh piano, điều này trong số những người hắn quen, quả thực là một ngoại lệ!
"Không được, thứ tao không biết, sao có thể tính là một ván được! Muốn so thì so cái mà ai cũng biết ấy!"
Vô lại là giấy thông hành của kẻ vô lại!
Lý Nghị không hề tức giận, mà thản nhiên nói: "Ván này tôi thắng, phía dưới còn hai ván nữa, vậy cứ để cậu chọn hạng mục thi đấu đi! Tôi tiếp!"
Phong thái đại tướng! Phong độ này mới có thể thu phục lòng người chứ! Đặc biệt là trước mặt mỹ nữ, lại càng ghi điểm cao hơn đám vô lại nhiều.
Trương Hiểu Bân nghiến răng: "So hát!"
Lý Nghị mỉm cười: "Cậu xác định, khẳng định và nhất định chứ?"
Trương Hiểu Bân nói: "Bớt lảm nhảm! Theo tao, trên lầu có KTV! Hừ, tao lớn lên trong KTV, là 'K ca chi vương' có tiếng ở kinh thành đấy! Nhóc con, mày dám so hát với tao, mày thua chắc rồi!"
Lý Nghị nói: "Tôi đã nói rồi, cuộc chơi do cậu quyết định, tôi sẵn sàng tiếp!"
Trương Hiểu Bân cười lạnh hắc hắc: "Tao quen không ít nhạc công, họ biết thổi kèn kéo đàn, tiếc là không ai biết hát! Biết hát lại không biết đàn, biết đàn lại không biết hát! Tao không tin nhóc con mày là hạng toàn tài!"
Lý Nghị nói: "Tôi lớn chừng này tuổi, mới chỉ tới KTV đúng một lần, vẫn là chuyện hồi tốt nghiệp đại học."
Trương Hiểu Bân càng đắc ý, nói: "Vậy mày nhận thua luôn đi!"
Lý Nghị nói: "Trong từ điển của tôi, không có hai chữ 'nhận thua'!"
Trương Hiểu Bân cười khẩy một tiếng, cùng Lý Nghị và những người khác lên KTV trên lầu.
Sở Liên Tâm đi bên cạnh Lý Nghị, khẽ nói: "Anh Lý, anh biết hát không?"
Lý Nghị đáp: "Chẳng phải chỉ là hát thôi sao? Ai mà chẳng biết? Người ta từ lúc sinh ra, đã biết hát 'Oa Oa ca' rồi!"
Sở Liên Tâm phì cười.
Lý Nghị hỏi: "Mẹ cô vẫn khỏe chứ? Bà ấy cũng ở kinh thành à?"
Sở Liên Tâm nói: "Nhờ phúc của anh, bà rất khỏe. Hai năm nay, chúng tôi cũng tích cóp được chút tiền, vốn định tìm được anh rồi sẽ trả lại cho anh, nhưng mãi không tìm thấy anh, nên mẹ tôi mới lấy số tiền đó mở một cửa hàng quần áo, bà đang kinh doanh cửa tiệm, việc làm ăn cũng tàm tạm, nhưng để trả tiền cho anh, sợ là còn cần một khoảng thời gian rất rất dài."
Lý Nghị nói: "Tôi đã nói từ lâu rồi, tiền không phải vấn đề. Các cô không cần quá bận tâm."
Sở Liên Tâm nói: "Anh Lý, tiền chúng tôi nhất định sẽ trả, chỉ là cần thêm ít thời gian."
Lý Nghị nói: "Chuyện này, chúng ta để sau hãy bàn. Thắng cái gã rác rưởi này trước đã."
Sở Liên Tâm nói: "Rác rưởi? Ừm, ví von rất hình tượng đấy."
Vào KTV mở phòng bao, vào trong thi thố giọng hát.
Cũng phải nói, cái gã Trương Hiểu Bân này, giọng nói khó nghe, hơi giống giọng vịt đực, nhưng khi gào thét nhạc pop, thì cái giọng đó cứ như biến thành một người khác vậy, hát nghe cũng ra trò phết.
Trong KTV có các cô tiếp viên, gọi là công chúa, Trương Hiểu Bân nói những cô này ngày nào cũng hát, biết phân biệt hay dở nhất, thế là hắn chọn ra năm cô để làm giám khảo.
Trương Hiểu Bân hát một khúc "Tạm biệt lý tưởng" của ban nhạc Beyond, hát cũng khá có chất, vừa hát vừa dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Lý Nghị.
Đến lượt Lý Nghị hát, anh cũng không chịu thua kém, trực tiếp khiêu chiến, hát một bài "Thích em" của ban nhạc Beyond, giành được tràng pháo tay tán thưởng của cả phòng.
Năm vị giám khảo kia đều là những cô tiếp viên mà Trương Hiểu Bân thường xuyên "điểm danh", nhưng lần này họ không hề thiên vị, mà nhất trí tuyên bố Lý Nghị thắng.
Trương Hiểu Bân tức đến mức hét ầm lên: "Ván tiếp theo, hạng mục thi đấu là: Đua xe!"