Đạo Sĩ Hèn Mạt

Lượt đọc: 1158 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 113
Chuyến đi thủ đô

❊ ❊ ❊

Ta nhìn thời gian rồi bảo: “Tiểu Linh tỷ, đã hơn bốn giờ rồi, chị có đói không? Để em đi mua cơm tối cho chị nhé.”

“Không, chị muốn ngồi thêm với em một lát. Em đi hơn ba tháng trời, có biết chị nhớ em đến nhường nào không?”

“Vâng.”

“Ngày mai em vẫn phải đi Bắc Kinh sao?”

“Vâng, Hiệp hội Đạo giáo có tổ chức một buổi thường niên, họ hy vọng em có thể tới tham dự… Tiểu Linh tỷ, gần đây em rất bận, qua đợt này em lại phải đi xa, có lẽ là nửa năm, cũng có thể là một năm, thậm chí là một năm rưỡi, cho nên chị cứ quên em đi…”

Chưa đợi ta nói hết câu, Tiểu Linh tỷ đã bịt miệng ta lại, nói: “Không được nói những lời như vậy nữa, dù em có đi mười năm, chị vẫn sẽ đợi em trở về!” Cô ấy nhìn ta với ánh mắt kiên định.

Ta trầm mặc hồi lâu mới hỏi: “Có đáng không?”

Cô ấy nghiêm túc gật đầu: “Tiểu Long, chị chỉ bị thương ngoài da thôi, không muốn nằm viện đâu, đưa chị về nhà được không?”

Làm xong thủ tục xuất viện, chúng tôi ra khỏi bệnh viện, bắt một chiếc xe taxi trở về thẳng nơi ở của Từ Tiểu Linh.

Đưa cô ấy lên lầu, ta định rời đi thì cô ấy nắm chặt tay ta: “Tiểu Long, ăn cơm rồi hãy đi.”

“Chị đang bị thương, thôi đi, để em đi mua chút gì đó cho chị ăn.”

Cô ấy kiên quyết lắc đầu: “Để chị tự nấu.”

---❊ ❖ ❊---

Ta không cản được cô ấy, đành ở lại ăn một bữa cơm do chính tay Tiểu Linh tỷ làm.

Cảm giác này thật ấm áp, chỉ muốn cứ mãi như thế này thôi…

Ta hiện tại tiến thoái lưỡng nan, không đành lòng làm tổn thương cô ấy. Cô ấy quá hiểu ta, biết rõ ta có chuyện giấu giếm, cố ý xa lánh, nhưng thực chất trong lòng vẫn còn yêu cô ấy.

Khi rời khỏi nơi ở của Tiểu Linh tỷ, trời đã hơn tám giờ tối. Ta trở về cửa hàng in ấn, thấy Tiện Nam đang sửa giày, bèn hỏi: “Mua được vé chưa?”

“Vé chuyến chín giờ sáng mai, chiều ngày kia tới thủ đô. Đại ca, anh muốn dẫn Tiểu Linh tỷ đi cùng sao? Sao không đi máy bay?”

Ta đính chính: “Là cậu đi cùng ta.”

“Tôi ư?!”

“Ừ, buổi thường niên của Hiệp hội Đạo giáo sắp bắt đầu rồi, Tống lão chắc cậu vẫn nhớ chứ? Ông ấy mời chúng ta tới tham dự. Ngoài ra còn một chuyện nữa, qua thời gian tiếp xúc lâu như vậy, ta tin nhân phẩm của cậu không vấn đề gì, cho nên quyết định thu cậu làm sư đệ! Cậu, có nguyện ý không?”

“Sư huynh ở trên! Xin nhận của sư đệ một lạy!” Tiện Nam phản ứng rất nhanh, quỳ một chân xuống đất, ôm quyền hành lễ.

Sau đó cậu ta đưa hai tay ra trước mặt ta.

Ta nghi hoặc hỏi: “Cậu làm cái gì thế?”

Tiện Nam giải thích: “Hồng bao a! Trong phim bái sư chẳng phải đều có hồng bao sao? Đại ca cứ tùy ý tỏ lòng thành là được!”

Ta bất lực thở dài, lấy trong túi quần ra năm hào đặt vào tay cậu ta.

Tiện Nam cầm tiền, đưa lên sát đèn kiểm tra kỹ, xác định là tiền thật rồi mới bỏ vào túi, khẽ lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, đúng là trâu bò, lại kiếm được năm hào!”

“Đừng nháo nữa… Từ bây giờ, cậu chính là truyền nhân của Ngưu Môn rồi! Phải lấy việc duy trì hòa bình âm dương hai giới làm trọng trách, không được dùng năng lực của mình để làm hại người khác, nghe rõ chưa?”

“Rõ ~ rồi ~ ạ ~” Tiện Nam hô lên.

Ta gật đầu: “Từ giờ phút này, thân phận của cậu đã thay đổi, cậu là sư đệ của ta, là truyền nhân Ngưu Môn! Được rồi, cậu tiếp tục sửa giày đi, ta lên lầu tìm Đại tỷ, có chút việc muốn nói…”

Lên lầu, ta nhờ Đại tỷ bảo vệ Từ Tiểu Linh, nhưng phải bảo vệ trong âm thầm, đừng để cô ấy biết.

---❊ ❖ ❊---

Hôm sau.

Ta và Tiện Nam lên tàu hỏa đi tới thủ đô. Còn về phần lũ quỷ treo cổ, tất nhiên để lại cửa hàng in ấn, ta đã nhờ vợ chồng ma canh chừng chúng, phù chú cũng đã để lại, đủ để toàn bộ quỷ treo cổ đi đầu thai.

Trên tàu hỏa, ta bị Tiện Nam hành hạ suốt hai ngày một đêm…

Ví dụ như, khi người giường đối diện đang ăn xúc xích ngô, Tiện Nam cứ phun mưa bọt mép nói với ta: “Đại ca anh không biết đâu, lần trước em ăn xúc xích ngô ăn phải một miếng móng tay! Em liếm nửa ngày cuối cùng xác định đó là một miếng móng chân!! Cho nên em mới nói, cái thứ này quá mất vệ sinh, kẻ ngốc mới mua…”

Người đối diện suýt nữa đã lao qua đánh Tiện Nam, nhưng may được ta lựa lời khuyên can kéo lại.

Sau đó Tiện Nam đói bụng, giữa toa xe có người đẩy xe bán mì gói, Tiện Nam mua một hộp.

Vì thằng cha này vừa nhắn tin vừa ăn mì, kết quả lỡ tay làm đổ cả hộp mì!! Nước nóng trong hộp mì đổ hết lên đũng quần cậu ta, làm Tiện Nam đau đến mức ‘ngao’ lên một tiếng ngay tại chỗ!!!

Tất nhiên, chuyện kinh khủng hơn còn ở phía sau…

Tiện Nam nói nếu không phải tại nước nóng của gã phục vụ kia quá nóng, thì tiểu đệ đệ của cậu ta đã không bị sưng tấy! Cho nên để trả thù…

Khi gã phục vụ kia lại đẩy xe bán đồ uống đi qua, Tiện Nam chặn xe lại hỏi: “Có đồ dùng sinh hoạt đơn giản không? Như khăn mặt, xà phòng các thứ ấy?”

Phục vụ đáp: “Đồ dùng sinh hoạt đơn giản đều có, cậu cần khăn mặt à?”

Tiện Nam liếc nhìn tên phục vụ một cái, nói: “Cho tôi lấy một bịch băng vệ sinh!! Nhanh lên, chẳng phải anh nói đồ dùng sinh hoạt đơn giản đều có sao?”

Tên phục vụ đánh giá Tiện Nam từ trên xuống dưới, thầm nghĩ thằng cha này cố tình gây sự đây. Nhưng gã vẫn bình thản đáp: “Có, trả trước 20 tệ.”

Tiện Nam nhìn cái xe đẩy, thầm nghĩ rõ ràng làm gì có băng vệ sinh, chẳng lẽ tên phục vụ này là ảo thuật gia? Có thể biến không ra một bịch?!!

Không tin vào mắt mình, Tiện Nam đưa cho tên phục vụ 20 tệ, tên kia liền đưa cho cậu ta một bịch giấy vệ sinh và một chiếc khăn mặt.

Tiện Nam ngẩn người: “Đại ca! Tôi cần là băng vệ sinh! Không phải giấy vệ sinh hay khăn mặt!”

Tên phục vụ thản nhiên đáp lại năm chữ: “Tự mình DIY đi!!!” Nói xong, gã đẩy xe đi thẳng, Tiện Nam đứng hình luôn.

Ta không khỏi thầm than trong lòng, cao thủ quả nhiên ở trong dân gian! Tên phục vụ này quá trâu bò! Thế mà chỉnh được Tiện Nam tới mức cạn lời!

Trầy trật mãi cũng tới ga tàu thủ đô, ta thở phào nhẹ nhõm, gọi điện cho Tống lão: “Alo, Tống lão, cháu đã tới ga tàu thủ đô rồi ạ.”

“Sao không gọi điện cho ta sớm hơn?”

“Cháu… hai ngày nay tinh thần hơi hoảng hốt, nên quên mất. Không sao đâu Tống lão, cháu đợi ở ga một lát là được ạ.”

Tống lão nói: “Được, vậy cháu đợi một chút, ta sắp xếp xe qua đón cháu ngay!”

Đứng giữa ga tàu người qua kẻ lại, Tiện Nam cảm thán: “A! Đây chính là ga tàu thủ đô đây sao! Đại ca, mau chụp cho em mấy tấm ảnh!” Vừa nói, Tiện Nam vừa nhét chiếc i** 4S trị giá 298 tệ của mình vào tay ta, bảo ta chụp cho cậu ta mấy kiểu.

Ta chụp đại cho cậu ta vài tấm rồi bảo: “Đừng làm đẹp nữa, ở đây đông người quá, chúng ta ra ngoài đợi đi.”

Ta và Tiện Nam ra ngoài, không lâu sau, một chiếc sedan màu đen tới, đưa chúng tôi tới một khách sạn bốn sao. Mở cửa xuống xe, thấy Tống lão đang đứng ngay cửa, ta vội khách sáo nói: “Tống lão, sao dám làm phiền ông đích thân tới đón thế này.”

Tống lão cười cười, nhìn sang Tiện Nam rồi bảo: “Di? Cậu cũng tới à.”

Vì Tiện Nam bị bỏng tiểu đệ đệ, tư thế đi lại hơi bất thường, cậu ta tươi cười rạng rỡ đáp: “Vâng ạ, chào Tống lão.”

Tống lão gật đầu: “Vào trong thôi, Hiệp hội Đạo giáo bao trọn một buổi thường niên, chúng tôi đã thuê rất nhiều phòng ở đây, bữa tối sắp bắt đầu rồi, chúng ta vào thôi, bên trong có rất nhiều người trong giới Đạo giáo.”

Nói rồi, Tống lão dẫn chúng tôi lên nhà hàng ở tầng hai.

Bữa tối là hình thức tự chọn, trong nhà hàng lúc này đã có rất nhiều người, tụm năm tụm ba trò chuyện, vô cùng hòa hợp.

Tống lão bảo: “Hai cậu cứ đi ăn chút gì đi, ta còn phải ra ngoài đón người, lát nữa sẽ quay lại hàn huyên với các cậu.”

Ta cười đáp: “Vâng ạ Tống lão, ông cứ đi bận việc đi.”

Tiện Nam nhìn thấy cả bàn đồ ăn, như thấy người thân, lao tới ngay lập tức! Món này ăn hai miếng, món kia nếm hai miếng. Còn ta cũng cầm đĩa, đi theo sau Tiện Nam lấy chút đồ ăn. Thỉnh thoảng lại có người chào hỏi: “Đạo hữu chào cậu.”

Ta cũng ôm quyền đáp lễ: “Đạo hữu chào anh.”

“Đạo hữu còn trẻ tuổi quá, là đi cùng sư phụ tới đây sao?” Đối phương hỏi.

Ta cười đáp: “Không phải, lần này chỉ có tôi và sư đệ đi cùng, chúng tôi đều là lần đầu tới, mong đạo hữu chỉ giáo thêm về buổi thường niên này.”

Ta vừa nói chuyện với người khác, vừa chăm chú để ý Tiện Nam ở không xa, thằng cha này quá không an phận, ta sợ nó gây chuyện, cho nên bắt buộc phải canh chừng chặt một chút.

Tiện Nam lúc này đang giao lưu với một người đàn ông trung niên hói đầu: “Di? Đạo hữu, tôi thấy dạo này anh lưu niên bất lợi, chi bằng để tôi gieo cho anh một quẻ xem sao?”

“Ồ? Đạo hữu tinh thông thuật chiêm bặc sao?”

“Biết sơ sơ vài phần!” Tiện Nam nói: “Đạo hữu cung cấp sinh thần bát tự đi, để tôi tính cho anh một quẻ.”

Người trung niên hói đầu báo sinh thần bát tự của mình, Tiện Nam làm bộ làm tịch bấm đốt ngón tay tính toán, vừa tính vừa nhíu mày nói: “Ai da… Đạo hữu, bát tự của anh khắc thê đấy!”

Người trung niên hói đầu chấn kinh nói: “Vợ tôi quả thực đã mất rồi, thế mà cậu thực sự tính ra được?!”

Tiện Nam đương nhiên đáp: “Đương nhiên! Tôi còn tính ra anh là người tài mạo song toàn! Khí vũ hiên ngang! Lớn lên rất đẹp trai! Nhân phẩm càng không chê vào đâu được! Hơn nữa gần đây anh đã tìm được một vị hôn thê trẻ hơn anh 12 tuổi!” Tiện Nam quả quyết nói.

“Thần thật!” Người trung niên hói đầu giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Đạo hữu quả nhiên thâm tàng bất lộ, khiến tại hạ khâm phục sát đất!! Tại hạ đạo hiệu Thanh Dương, xin hỏi đạo hiệu của đạo hữu?”

Tiện Nam ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt đầy thần thánh nói: “Mọi người đều gọi tôi là Phụ Nữ Chi Hữu (Bạn của phụ nữ)!!”

“Hảo!” Người trung niên hói đầu tán thưởng: “Đạo hiệu của đạo hữu nghe qua tưởng là đại tục, nhưng ngẫm kỹ lại, lại phát hiện trong cái tục đó ẩn chứa đại nhã, cảnh giới của đạo hữu quả nhiên thâm bất khả trắc!!”

Đại nhã cái bà nội anh!! Cái ngoại hiệu “Bạn của phụ nữ” này có chỗ nào nhã đâu? Ta thầm chửi trong lòng, vội gọi Tiện Nam: “Sư đệ, sư đệ cậu qua đây.”

Tiện Nam áy náy nói với người trung niên hói đầu: “Đạo hữu, sư huynh gọi tôi rồi, lần sau chúng ta trò chuyện tiếp.”

Kéo Tiện Nam lại bên cạnh, ta hạ giọng hỏi: “Tiện Nam, cậu thực sự biết xem bói à? Vậy cậu mau tính cho ta xem, xem ta sống được bao lâu.”

Tiện Nam nhét một miếng bánh ngọt vào miệng, nói lắp ba lắp bắp: “Sao tôi biết được.”

“Cậu tính đi! Vừa nãy cậu tính cho người kia chuẩn lắm mà!”

“À, anh nói cái thằng cha ngốc nghếch lúc nãy hả, tôi nghe thấy gã gọi điện thoại, gã bảo: Tiểu Lệ à, vợ anh mới mất hai năm, bây giờ kết hôn không tốt lắm, với lại, em nhỏ hơn anh 12 tuổi…”

Phốc… Nghe tới đây, ta phun nguyên một ngụm sữa bò vào mặt Tiện Nam.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:113
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.