Từ gia chủ, giọng nói mang theo uy nghiêm: "Để cậu ta vào."
Một thanh niên chừng hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi bước vào. Cậu ta rất cao, phải tầm mét chín! Kiểu tóc hơi giống Maruko-chan, khuôn mặt cũng hơi giống Maruko-chan... Nếu là con gái thì tôi không nói làm gì, đằng này là một thằng cha đầu đội trời chân đạp đất mà ngày nào cũng làm kiểu Maruko-chan! Có phải quá gây buồn nôn rồi không?
Đờ mờ nó chứ!!!
Từ gia chủ chỉ vào chiếc ghế sô-pha: "Ngồi đi."
Sau khi ngồi xuống, hắn liếc nhìn tôi vài cái, rồi nhìn sang Từ gia chủ: "Bá phụ, hai vị này là?"
Tôi chủ động giới thiệu: "Huyễn Vũ Các, Lý Tiểu Long." Trước mặt những người này, nhắc một chút về Huyễn Vũ Các cũng không sao, dù sao bọn họ vốn cũng biết sự tồn tại của tổ chức này.
Đại sư huynh khinh khỉnh nói: "Chưa từng nghe Huyễn Vũ Các có nhân vật nào như cậu."
Tôi nhún vai, thản nhiên nói: "Tôi cũng chưa từng nghe Ám Minh có nhân vật nào như anh."
Tôi nheo mắt lại, một luồng khí tràng vô hình dâng lên giữa chúng tôi! Va chạm kịch liệt! Trên người hắn có loại khí tức khiến người ta chán ghét, đó là cảm giác coi thường mạng sống, xem chừng hắn đã giết không ít người.
Hắn nhìn thẳng vào tôi hồi lâu, rồi nhìn về phía Từ gia chủ: "Bá phụ, chuyện cháu nói với bác mấy hôm trước, bác cân nhắc thế nào rồi ạ?"
"Ta còn phải cân nhắc thêm. Giờ ta phải xử lý công văn, Ngưng Nhu, con dẫn Tiểu Long ra ngoài dạo một chút đi. Trình Nguyên Kiệt, cậu cũng ra ngoài trước đi, đợi ta cân nhắc xong sẽ thông báo cho cậu." Từ gia chủ nói.
"Vâng thưa bác, vậy cháu xin cáo lui." Tôi đứng dậy nói.
"Chiếc nhẫn này?"
"Sính lễ cứ để chỗ bác là được ạ." Nói đoạn, tôi nắm tay Từ Tiểu Linh đi ra ngoài, Hồ Yêu cũng bước những bước nhỏ, làm bộ đáng yêu theo sau.
Trình Nguyên Kiệt nói: "Bá phụ, cháu hy vọng bác suy nghĩ cho kỹ. Đừng quên, Từ gia có được ngày hôm nay, không thể thiếu sự hỗ trợ của Ám Minh."
Trình Nguyên Kiệt thấy sắc mặt Từ gia chủ không vui, liền chắp tay nói: "Vãn bối xin cáo lui trước."
Bước ra khỏi biệt thự, tôi hỏi: "Tiểu Linh tỷ, Ám Minh đứng sau hỗ trợ Từ gia sao?"
"Ừm, phía sau tám đại gia tộc đều có thế lực lớn chống lưng, ví dụ như sau lưng Từ gia, Trần gia chính là Ám Minh ủng hộ."
Đúng lúc tôi muốn hỏi Ám Minh là tổ chức gì, thì Trình Nguyên Kiệt ở phía sau quát lớn: "Đứng lại!"
Tôi xoay người lại, nhìn "Maruko-chan" kia, càng nhìn càng buồn cười, nhưng nếu cười ra thì thật thất lễ, tôi cố nhịn cười hỏi: "Anh gọi tôi à?"
"Buông tay ra!" Hắn tỏ ra vô cùng bất mãn với việc tôi và Tiểu Linh tỷ nắm tay nhau.
Tôi cười khẩy một tiếng: "Tay này mọc trên người tôi, tôi thích nắm thế nào thì nắm. Anh là cái thá gì, mà dám tới quản tôi?!"
Từ Tiểu Linh cũng nói: "Trình Nguyên Kiệt, anh đừng quấn lấy tôi nữa, tôi vĩnh viễn chỉ thích một mình anh ấy thôi."
"Tại sao? Anh trông không đủ man, không đủ đẹp trai sao?" Hắn vuốt vuốt kiểu tóc Maruko của mình rồi hỏi.
"Không phải vấn đề ngoại hình, tôi thích tất cả mọi thứ thuộc về anh ấy."
"Tôi muốn quyết đấu với cậu! Ai thắng, người đó có được Từ Ngưng Nhu!" Trình Nguyên Kiệt nói.
Tôi lắc đầu: "Tôi không thèm thi đấu với anh đâu, Từ Ngưng Nhu vốn dĩ là của tôi rồi."
"Đồ hèn nhát! Ngay cả quyết đấu cũng không dám sao?"
Tôi nhún vai: "Tùy anh nói thế nào cũng được. Tiểu Linh tỷ, chúng ta tới đằng kia đi." Tôi chỉ tay về phía cái đình đằng xa.
Kiểu tóc Maruko kia bị tức đến mức dựng đứng cả lên, tôi cũng không biết hắn làm thế nào nữa... Nhưng trong tay hắn chợt xuất hiện một thanh đoản đao hàn quang chớp nhoáng từ hư không, hắn loáng một cái đã tới sau lưng tôi, vung nhát dao về phía vai tôi!! Tôi nhẹ nhàng đẩy Từ Tiểu Linh ra, rồi nghiêng người né tránh nhát chém đó!
Sau đó chúng tôi lại nhìn chằm chằm vào nhau.
Tôi cau mày, nói với Hồ Yêu: "Vũ Gia, cùng chị dâu em đứng sang bên cạnh đi." Ý của tôi là muốn Hồ Yêu bảo vệ Từ Tiểu Linh.
Từ Tiểu Linh bất mãn nói: "Trình Nguyên Kiệt, anh quá càn rỡ! Đây là Từ gia! Tiểu Long, chúng ta đừng để ý tới anh ta, đi thôi." Nói đoạn, cô ấy kéo tay tôi.
Tôi ngăn động tác của cô ấy lại: "Tiểu Linh tỷ, đưa Vũ Gia đứng sang bên cạnh đi, đây là chuyện của tôi, để tôi giải quyết."
Hồ Yêu kéo Từ Tiểu Linh đi sang bên cạnh, tôi nhìn Trình Nguyên Kiệt: "Quyết đấu cũng được, nhưng phải thêm chút tiền cược."
"Tiền cược chính là, ai thắng, người đó có được Từ Ngưng Nhu!"
Tôi lắc lắc ngón tay: "Cô ấy vốn dĩ là của tôi rồi. Như vầy đi, nếu tôi thắng, anh phải rời khỏi Từ gia, sau này không được quấn lấy Từ Ngưng Nhu nữa, có đồng ý không?"
"Nếu cậu thua thì sao?"
"Tôi sẽ không thua đâu."
"Nói nhảm!"
"Được rồi, nếu tôi thua, tôi tặng anh một thanh đoản đao có thể chém sắt như chém bùn. Tuyệt đối mạnh hơn thanh trong tay anh nhiều."
Tại sao tôi lại tự tin như vậy? Rất đơn giản, vì có Hồ Yêu bên cạnh, tùy tiện mê hoặc hắn một chút là hắn thua chắc! Hơn nữa, tôi tới Từ gia hạ sính lễ, Từ gia chủ là kẻ thực dụng, ai lợi hại thì hắn cho làm con rể, cho nên tôi phải thể hiện mạnh mẽ một chút! Mặc dù điều này không phù hợp với tính cách của tôi lắm...
"Được! Quyết định vậy đi!"
Tôi lấy đoản đao từ nhẫn không gian ra, đồng thời ám hiệu cho Hồ Yêu, ra hiệu để cô ấy yểm trợ cho tôi, nếu tôi gặp nguy hiểm thì phải chi viện ngay. Quỷ mới biết vị đại sư huynh này lợi hại tới đâu, nên không thể bất cẩn. Lúc này, tiếng quyết đấu của chúng tôi đã thu hút cả Từ gia chủ ra ngoài. Ông ta đứng một bên không nói lời nào, cũng không ngăn cản, chắc là cũng muốn xem rốt cuộc giữa chúng tôi ai thân thủ tốt hơn.
Trình Nguyên Kiệt nhìn nhìn đoản đao của tôi, phát hiện ba cái mẻ trên lưỡi dao, dùng giọng mỉa mai nói: "Hết vũ khí dùng rồi sao? Vậy mà lấy loại rác rưởi này ra quyết đấu với tôi? Có cần tôi cho cậu mượn một thanh không?"
Tôi cười cười: "Đối phó với anh, vậy là đủ rồi."
Hắn không nói nhảm nữa, trực tiếp lao về phía tôi! Vung đoản đao trong tay, đâm tới tôi với góc độ vô cùng xảo quyệt! Tốc độ của hắn rất nhanh! Nhanh hơn tôi một chút! Tôi lùi lại một bước, đồng thời dùng đoản đao của mình chém vào đoản đao của hắn!
"Keng!" một tiếng! Đoản đao của hắn xuất hiện một vết mẻ lớn! Còn đoản đao của tôi chẳng hề hấn gì! Từ gia chủ cũng không nhịn được mà biến sắc! Đúng lúc Trình Nguyên Kiệt đang ngẩn người, tôi tung một cước đá vào bụng hắn! Nhưng hắn lại nhanh nhẹn né được.
Hắn lùi lại mấy bước, kinh ngạc hỏi: "Vũ khí đó của cậu là gì?"
Đúng lúc tôi định làm màu một chút thì Tiểu Lỗi nghe tin chạy tới, đứng bên cạnh nói: "Đại sư huynh, cố lên!" Nói đoạn, cậu ta còn đọc một câu vè: "Hán tử của Ám Minh, anh thật uy vũ hùng tráng! Tôi nguyện tan chảy trong lồng ngực rộng lớn của anh!!"
Tôi xoay đoản đao hai vòng trong tay: "Nếu anh thắng tôi, thanh đoản đao này tặng cho anh." Nói xong, tôi lao tới phía hắn, giả vờ đâm vào cổ hắn, thực ra khi lao tới trước mặt hắn, tôi đột ngột hạ thấp người, đoản đao chém về phía cổ chân hắn! Hắn quả nhiên mắc mưu, vội vàng nhảy lùi về sau một bước! Tôi liền tận dụng lúc hắn nhảy lên mà đột ngột đứng dậy, dưới chân dậm mạnh một cái, lao tới húc vào eo hắn! Hắn bị tôi húc ngã nhào xuống đất!
Hắn lập tức hoàn hồn, đoản đao đâm về phía lưng tôi! Nhưng theo động tác nâng cánh tay, dưới nách hắn lộ ra sơ hở! Tôi trực tiếp vung quyền đánh vào nách hắn! Nếu nách bị tấn công, cánh tay này của hắn trong thời gian ngắn sẽ mất khả năng chiến đấu!
Nắm đấm của tôi trúng đích chính xác vào nách hắn!
Nhưng không ngờ rằng, đoản đao của hắn vẫn cứ cắm vào lưng tôi! Vì tôi chỉ mặc một chiếc áo sơ mi, áo lập tức bị rách, sau lưng bị rạch một vết thương dài, máu tươi nhanh chóng làm ướt đẫm một mảng lớn áo. Từ Tiểu Linh xót xa nói: "Tiểu Long, đừng đánh nữa, đi cùng em đi băng bó vết thương đi!"
Tôi lại dùng cùi chỏ đánh vào ngực Trình Nguyên Kiệt, rồi nhảy ra. Vết thương sau lưng đau rát, nhưng tôi đã sớm quen với nỗi đau kiểu này rồi, bèn nói với Từ Tiểu Linh: "Không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi."
Trình Nguyên Kiệt ôm ngực đứng dậy, biểu cảm nghiêm trọng nhìn tôi: "Cũng có chút bản lĩnh đấy, không tồi! Cậu có tư cách khiến tôi tung ra thực lực thật sự rồi!"
Tôi thầm nghĩ, Maruko-chan, anh khoác lác cái gì thế? Giờ một cánh tay anh căn bản không dùng được lực, ngực cũng bị tôi đánh một cú, nếu có thực lực thật sự thì sao lúc nãy không dùng? Anh tưởng đây là Bảy Viên Ngọc Rồng à? Cho người ta đánh một trận trước, rồi mới nói với người ta là, tôi sắp tung ra thực lực thật sự đây! Sau đó chiến đấu lực tăng vọt lên 5, hành hạ kẻ địch khóc cha gọi mẹ!
Tôi thản nhiên nói: "Được thôi, tôi cũng chưa tung ra thực lực thật sự đâu."
Quả thực, tôi còn chưa dùng Ẩn Năng, không dùng Phong Lôi Phiến, Hồ Yêu cũng chưa ra tay.
Hắn lấy từ nhẫn không gian ra một thanh trường kiếm, tay trái cầm vỏ kiếm, tay phải từ từ nắm lấy chuôi kiếm, nói: "Để ta cho cậu nếm thử một trong ba đại tuyệt chiêu của ta, Bạt Kiếm Thuật! Chiêu này ta đã luyện đến mức lô hỏa thuần thanh, khi cậu còn chưa nhìn rõ ta rút kiếm lúc nào thì kiếm của ta đã về bao rồi!"
Tôi cũng thận trọng hơn, nắm chặt đoản đao trong tay, không đợi hắn chủ động tấn công, tôi lao thẳng về phía hắn trước!
Hắn đột nhiên động thủ! Đầu gối hơi cong lại, lao tới như một viên đạn pháo! Chỉ thấy cánh tay hắn hóa thành tàn ảnh, một đạo hàn quang tập kích về phía bụng tôi! Con ngươi tôi co rút, vội dùng đoản đao đỡ lại! Nhưng tôi đã đánh giá thấp tốc độ của hắn! Tôi sắp bị nhát kiếm này rạch thủng bụng rồi!
Đợi tới khi tôi phản ứng lại thì đã không kịp nữa rồi!
Ngay vào khoảnh khắc nguy cấp này, động tác của Trình Nguyên Kiệt đột nhiên khựng lại một chút! Và chính cái khoảng thời gian 0 phẩy mấy giây đó, tôi đã thành công dùng đoản đao chặn được kiếm của hắn!
"Keng!" Vũ khí của hắn gãy lìa tại chỗ!!
Hắn nhảy lùi lại một bước lớn, không thể tin nổi nói: "Không thể nào! Cậu không thể nào đỡ được một chiêu này!"
Quả thực, tôi không thể nào chặn được chiêu đó, khi tôi muốn né tránh thì đã muộn! Mà vừa rồi động tác của hắn khựng lại một chút, không cần nói cũng biết, chắc chắn là Hồ Yêu làm! Có lẽ cô ấy đã làm hắn lơ đễnh trong giây lát. Hơn nữa trong đám người có mặt ở đây, không ai có thể nhìn rõ động tác của chúng tôi, nên chi tiết vừa rồi không gây chú ý cho họ.
Tôi giữ vẻ mặt bình thản nói: "Không có gì là không thể, kỹ không bằng người thì bắt đầu tìm lý do, xem ra anh không có tư cách làm đối thủ của tôi."
Lần này tôi đã làm màu thành công mỹ mãn...
(Hôm nay chương hai.)