Đạo Sĩ Hèn Mạt

Lượt đọc: 1613 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 370
Nguyên tắc

❊ ❊ ❊

Hai mươi ngày sau.

Igor đưa tôi đến cửa thành, nói: "Tam Bàn, tuy tôi biết tên thật của cậu chắc chắn không phải là cái tên này, nhưng tôi đã thực hiện xong lời hứa của mình, đưa cậu đến thành phố, chúng ta chia tay tại đây nhé, mong chờ lần sau gặp lại."

"Ừm, cảm ơn anh, Igor." Tôi chân thành nói: "Mong chờ lần sau gặp lại."

Từ khu vực 'Băng hà La Tây Ô Tư' đến đây quả thực cần hai mươi ngày, nhưng do xe bay của Igor là loại hàng đầu nên tốc độ rất nhanh, thực ra chúng tôi chỉ mất mười ngày là về đến nơi, nhưng lại bị chậm trễ một chút trên đường.

Igor nói, nếu không phải tôi vô tình dẫn đường cho anh ta thì anh ta cũng không tìm thấy đối phương nhanh như vậy, nên để tỏ lòng cảm ơn, anh ta đã dạy tôi cách sử dụng hai thanh kiếm bạc mảnh kia, cứ thế mà lãng phí mất mười ngày.

Thực ra cách sử dụng rất đơn giản, mỗi thanh kiếm đều khắc hai pháp trận ma pháp, bí quyết chính là nằm ở pháp trận đó.

Giờ đây tôi cũng có thể dùng được kỹ năng đặc biệt đi kèm của vũ khí, nhưng cũng là một thanh kiếm, uy lực tôi dùng ra thậm chí không bằng một phần mười của Igor. Igor bảo rằng, sau này khi thực lực của tôi tăng lên, uy lực khi sử dụng kỹ năng đặc biệt cũng sẽ ngày càng mạnh hơn.

Mấy ngày nay, anh ta không còn hỏi về thân phận của tôi nữa, đồng thời lại dạy tôi cách sử dụng vũ khí, còn đưa tôi trở về thành phố, tôi vẫn rất cảm kích anh ta...

Muốn truyền tống về thành Khố Nhĩ Tư, bắt buộc phải ngồi trận pháp truyền tống, mà ngồi trận pháp truyền tống thì phải tốn một khoản yêu đan khổng lồ, dù tôi không muốn lấy ra từ trong nhẫn không gian bạc nữa nhưng cũng chẳng còn cách nào.

Tuy tôi có thể một mình săn giết yêu thú cấp sáu, nhưng tôi lại mất đi đôi chân, hành động bất tiện. Hơn nữa nếu muốn gom đủ lộ phí để về thì e rằng cần rất nhiều thời gian, tôi vốn đã trễ hẹn mất rồi, bọn họ chắc chắn sẽ rất lo lắng, không thể chậm trễ thêm được nữa!

Sau khi ghi nhớ vị trí thành phố, tôi nhanh chóng bay về phía xa.

Tìm một nơi hẻo lánh, tôi lấy xác yêu thú từ trong nhẫn không gian bạc ra, sau đó lại lấy một thanh kiếm bạc mảnh, truyền năng lượng vào một trong hai pháp trận ma pháp, pháp trận nhanh chóng phát sáng! Đồng thời, trên lưỡi kiếm xuất hiện một đạo phong nhận, phong nhận rung động với tốc độ cực cao, phát ra tiếng rít o o, chém về phía xác yêu thú...

Ba phút sau, tôi thu được 21 viên yêu đan, sau khi quy đổi, giá trị của số yêu đan này tương đương với 9 viên yêu đan cấp năm, chỗ này chắc là đủ dùng rồi, tôi cầm yêu đan tung hứng vài cái trong tay, rồi xoay người bay về phía thành phố...

---❊ ❖ ❊---

Khi tôi tới thành Khố Nhĩ Tư thì đã hơn năm giờ chiều, từ trận pháp truyền tống về đến nhà lại mất thêm ba tiếng nữa.

Khoảnh khắc đẩy cửa nhà ra, đã là hơn tám giờ tối, trời đã tối hẳn, nhưng đèn trong sân vẫn sáng. Từ Tiểu Linh đang ngồi trên bãi cỏ, thấy tôi trở về, cô ấy đầy vẻ kinh ngạc vui mừng lao vào lòng tôi, tôi muốn ngăn lại cũng không kịp.

Tôi sợ đôi chân đang hỏa diễm hóa của mình sẽ làm cô ấy bị bỏng, hết cách, đành phải nói: "Ngưng Nhu, ôm chặt lấy anh."

Sau đó tôi ngừng truyền ẩn lực, hai cái chân mô phỏng ra lập tức biến mất, tôi mất điểm tựa, treo lơ lửng trên người Từ Tiểu Linh.

Cũng may, sau quá trình tu luyện, cô ấy cũng sớm không phải người thường nữa, vững vàng ôm lấy tôi, phát hiện đôi chân từ đầu gối trở xuống của tôi đã mất, cô ấy vội vàng bế tôi vào phòng khách, đặt lên ghế sofa.

Lão ba, lão mẹ và Hồ Yêu cũng vội vàng xúm lại, mẹ lo lắng hỏi: "Là đứa nào làm ra chuyện này?!"

"Không sao đâu mẹ, đây chỉ là vết thương nhỏ thôi."

Hồ Yêu liếm cây kẹo mút, làm nũng nói: "Mặc dù vết thương đã khép miệng rồi, nhưng vẫn nhìn ra được vết cắt rất phẳng lì nha, anh Tiểu Long gặp phải kẻ địch mạnh à?"

Từ Tiểu Linh đau lòng hỏi: "Tiểu Long, những ngày qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Tôi cười hì hì nói: "Nhìn vẻ mặt các người xem, người nào cũng nghiêm trọng như vậy, đây không còn là Trái Đất nữa rồi, cụt chân chỉ có thể coi là vết thương nhỏ, sẽ không để lại tàn tật đâu, hơn nữa chỉ cần vài ngày là có thể khôi phục. Sau khi khôi phục xong thì lại y hệt như cũ thôi, còn về lai lịch vết thương này, là do xảy ra một chút ngoài ý muốn, nhưng cũng coi như trong họa được phúc, có một phen kỳ ngộ đấy."

Quả thật, Igor đã dạy tôi cách sử dụng hai thanh kiếm bạc mảnh, thực lực của tôi lại tiến thêm một bậc!

"Đều tại em vô dụng, nếu em mạnh hơn một chút thì đã có thể ở bên cạnh giúp đỡ anh rồi." Từ Tiểu Linh rơi nước mắt tự trách.

Tôi vỗ vỗ lưng cô ấy: "Em xem, lại ôm hết lỗi về mình rồi, anh thực sự không sao."

Từ Tiểu Linh vuốt ve vết thương của tôi: "Đau lắm phải không? Em đưa anh đến 'Trạm sửa chữa cơ thể' ngay đây!" Vừa nói, Từ Tiểu Linh vừa định bế tôi lên.

Tôi ngăn hành động của cô ấy: "Ngưng Nhu, em đang lo quá hóa loạn đấy, cho dù có đi trạm sửa chữa cơ thể thì anh cũng đâu cần em bế. Hôm nay muộn quá rồi, mai hãy đi." Tôi dùng hết lời ngon tiếng ngọt, cuối cùng cũng khiến họ yên tâm. Sau đó, họ vây quanh hỏi tôi rất nhiều chuyện, tôi đành phải kể sơ qua những việc xảy ra dạo trước cho họ nghe, hỏi mãi đến tận mười hai giờ đêm mới chịu để tôi về nghỉ ngơi.

Nằm trên giường, Từ Tiểu Linh ôm chặt tôi nói: "Tiểu Long, sau này dù anh đi đâu, em cũng phải đi theo anh! Dạo gần đây ăn thịt rồng, em cảm thấy thực lực của mình lại tăng lên rất nhiều, em nhất định có thể giúp được anh, em không muốn xa anh thêm chút nào nữa!"

Tôi vội vàng chuyển chủ đề: "Ngưng Nhu à, anh có vài mẹo nhỏ về Ẩn năng huyễn hóa muốn nói cho em, sau khi em học được, nhất định sẽ trở nên lợi hại hơn!" Sau đó, tôi kể cho Từ Tiểu Linh nghe vài mẹo nhỏ, đều là những thứ nghe được từ Y Duy Mạc.

Đang lúc tôi kể, tôi bỗng cảm ứng được Hồ Yêu đang đứng ở cửa. Tôi vuốt tóc Từ Tiểu Linh nói: "Ngưng Nhu, anh ra ngoài một chút, Vũ Gia hình như có chuyện muốn nói với anh, em cứ đợi anh trên giường nhé."

Nói xong, tôi xuống giường, mỉm cười với Từ Tiểu Linh, rồi hỏa diễm hóa đôi chân, mở cửa đi ra ngoài.

Thấy tôi ra, Hồ Yêu không nói một lời, đi xuống lầu, tôi cũng đi theo nó, mãi cho đến tận ngoài sân.

Hồ Yêu hiếm khi không ngậm kẹo mút, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Đôi chân bị đứt của anh mất rồi, vết thương này còn có thể phục hồi không?"

"Có thể chứ, có thể tìm hai cái chân từ xác chết khác để cấy ghép, hoặc lắp chân máy móc. Cô gọi tôi ra ngoài chỉ để hỏi cái này thôi sao?" Tôi cười hỏi.

"Không phải, người ta muốn nói với anh một chuyện khác." Hồ Yêu hạ thấp giọng nói: "Đã học được bí pháp, có thể tùy ý trùng hợp linh hồn và thi thể, tại sao anh không vứt bỏ cái cơ thể này, đổi lấy một cơ thể lợi hại hơn? Ví dụ như... cái xác thần bí kia? Sau khi dung hợp, thực lực của anh sẽ tăng lên mấy chục, mấy trăm lần đấy!"

"Không được, nếu dùng thi thể người khác, vậy tôi không còn là tôi nữa. Nếu cô muốn linh hồn dung hợp với cái xác thần bí đó, tôi có thể tặng cho cô." Tôi kiên quyết nói.

"Người ta không muốn." Hồ Yêu có chút tủi thân: "Người ta chỉ đưa ra lời khuyên cho anh thôi mà."

Giọng tôi dịu xuống: "Xin lỗi Vũ Gia, vừa rồi tâm trạng tôi hơi kích động."

"Không sao, vậy nếu anh không muốn đổi thi thể, chẳng lẽ anh muốn thay chân máy? Thứ đó nghĩ thôi đã thấy khó chịu rồi. Hay là để trạm sửa chữa cơ thể giúp anh tìm hai cái chân người để sửa chữa? E là không tìm được đôi chân nào tốt đâu, như vậy thì xương cốt và cơ bắp sẽ không chịu nổi tốc độ của anh, lúc chiến đấu có khi xương sẽ gãy nát ngay lập tức đấy."

Tôi khẽ nhíu mày, điểm này tôi chưa từng nghĩ tới, Hồ Yêu lại cân nhắc chu đáo đến vậy...

Hồ Yêu nói tiếp: "Tôi biết anh có nguyên tắc, cũng biết anh sở hữu rất nhiều thi thể người và động vật, hơn nữa thi thể lúc còn sống đều là những kẻ lợi hại. Đã đằng nào ở 'Trạm sửa chữa cơ thể' cũng dùng xương chân của thi thể khác để sửa chữa, tại sao anh không tự tìm một thi thể kiên cố, rồi lấy xương chân của thi thể đó thay cho mình?"

Hóa ra Hồ Yêu muốn khuyên giải tôi, vừa rồi tôi đã nói với lão ba lão mẹ là xương chân không kịp nhặt đã vội vàng dùng truyền tống không gian để chạy, nên Hồ Yêu biết đôi chân bị đứt của tôi đã không còn. Sau khi suy nghĩ toàn diện, nó muốn khuyên tôi tìm một thi thể có xương cốt cứng rắn từ trong nhẫn không gian bạc, rồi thay xương chân của thi thể đó vào người mình.

Hồ Yêu cũng biết tôi rất bài xích chuyện xâm phạm thi thể, nên mới nói vòng vo, hy vọng tôi đừng quản cái nguyên tắc gì đó nữa. Tôi vẫn lắc đầu nói: "Không được, nguyên tắc chính là nguyên tắc, không thể phá bỏ!"

"Vậy sao... thế thì dùng chân của tôi đi, coi như là trả lại ân tình anh đã dành cho tôi, đôi chân người sống, anh Tiểu Long chắc sẽ không bài xích chứ?"

Tôi vừa định nói thì Từ Tiểu Linh mở cửa sổ, nhảy từ tầng hai xuống, nhẹ nhàng đáp xuống bãi cỏ rồi nói: "Đừng ngốc nữa Vũ Gia, tại sao phải dùng chân của cô chứ? Hay là dùng của em đi, em là người tu luyện Ẩn năng huyễn hóa mà, cho dù mất đi cẳng chân, em cũng có thể khiến nó mọc lại được."

Tôi nhíu mày nói: "Đừng tưởng anh không hiểu, cái Ẩn năng huyễn hóa đó của em, cũng gần giống như việc anh dùng hỏa diễm mô phỏng đôi chân hiện tại, đều cần phải xuất lực ẩn lực để duy trì hình thái này, một khi ẩn lực cạn kiệt, em sẽ trở về nguyên hình!"

Từ Tiểu Linh bước tới trước mặt tôi, dịu dàng nói: "Là một người vợ, em vẫn luôn không giúp được gì nhiều, dù sao em cũng luôn ở trong nhà, sẽ không trải qua chiến đấu, dùng ẩn năng mô phỏng một đôi chân là đủ rồi, em rất tình nguyện đưa chân cho anh, như vậy, dù anh đi đến đâu cũng có thể cảm nhận được em đang ở bên cạnh anh."

"Đừng nói lời ngốc nghếch nữa." Tôi vuốt nhẹ mặt cô ấy, cảm động nói: "Hai người đừng nghĩ đến những chuyện kỳ quái này nữa."

Lão ba, lão mẹ và Hồ Yêu cũng từ trong nhà đi ra, lão ba nói: "Con trai, cuộc đối thoại của các con ta đều nghe thấy cả rồi, cha cũng chẳng có bản lĩnh gì, đôi chân này, nếu con dùng được thì cứ lấy đi, hãy giống như một thằng đàn ông ấy, đừng nói nhảm nhiều nữa."

Mắt tôi hơi ươn ướt, cúi đầu xuống cố gắng không để họ phát hiện: "Lão Lý, ẩn năng của ông là 'Chạy nhanh', dựa cả vào đôi chân để kiếm cơm đấy, cho tôi rồi thì ông lấy gì bảo vệ mẹ tôi? Yên tâm đi, tôi không sao, tôi biết mình nên làm gì rồi, không thể vì nguyên tắc mà bắt mọi người dâng đôi chân cho tôi được..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:367
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.