Đạo Sĩ Hèn Mạt

Lượt đọc: 1460 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 299
Cuộc điện thoại cầu cứu của Tiểu Huệ

❊ ❊ ❊

Ta nắm chặt tay Từ Tiểu Linh chạy băng băng trên phố! Thi thoảng lại có "tang thi" xông tới tấn công chúng ta, nhưng đều bị ta dùng một cú đá văng ra. Lúc này ta đã thở hổn hển, mà Từ Tiểu Linh còn tệ hơn, nàng đã thở không ra hơi, tốc độ ngày càng chậm lại!

Cứ thế này thì không xong!

Tốc độ chậm, rất nhanh sẽ bị "tang thi" bao vây mất!

Thế là ta dừng chân: "Ngưng Nhu, lên lưng ta nào! Ta cõng nàng đi!"

"Không cần đâu, thể chất của anh giảm sút, bây giờ chẳng khác gì người bình thường! Cõng em, anh sẽ rất mệt! Để em tự chạy là được rồi." Từ Tiểu Linh vừa thở dốc vừa nói.

Ta trực tiếp ôm ngang nàng lên, vừa chạy vừa nói: "Đã là vợ chồng già cả rồi, khách sáo cái gì chứ?"

Từ Tiểu Linh cảm động ôm chặt lấy cổ ta, dường như chỉ cần có ta ở bên, dù ngày tận thế có tới, nàng cũng chẳng cảm thấy sợ hãi.

Ta vừa chạy vừa quan sát tình hình xung quanh, thu thập những thông tin hữu ích. Cho tới thời điểm hiện tại, ta đã thu thập được bốn tin tức.

Thứ nhất, vài phút trước, có một bộ phận nhỏ người dân không hề báo trước đã biến thành "tang thi"! Tấn công những người xung quanh! Bạn bè bên cạnh còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, đã bị cắn chết!

Thứ hai, những người bị cắn chết sẽ "phục sinh" trong thời gian ngắn, cũng biến thành "tang thi" mặt mày dữ tợn! Tấn công người bình thường! Điều này chứng tỏ tang thi có độc! Hơn nữa, số lượng "tang thi" sẽ ngày càng nhiều.

Thứ ba, tang thi không tấn công tang thi, chúng không có thần trí, không có ý thức, chỉ biết tấn công người bình thường như dã thú.

Thứ tư, tuy không biết vì sao người bị cắn chết lại có thể phục sinh, nhưng có thể khẳng định rằng, "tang thi" tương tự như cương thi, vốn đã là người chết, nhưng lại bị ảnh hưởng bởi một loại sức mạnh nào đó khiến chúng vẫn có thể cử động!

Ngoài ra, ta rất lo lắng không biết cha mẹ có biến thành "tang thi" hay không. Cả nhà ta còn hơn một tháng nữa là rời đi, tốt nhất đừng xảy ra chuyện gì ở thời điểm cuối cùng này... Từ Tiểu Linh cũng rất lo cho người nhà nàng, nhưng lại không nói ra.

Chạy mãi, ta thấy đằng xa có một người phụ nữ trẻ đang ôm con bị vài con "tang thi" nhào tới xô ngã, đám tang thi thậm chí không buông tha cả đứa trẻ...

Từ Tiểu Linh không đành lòng nói: "Tiểu Long, cứu đứa bé đó đi..."

Ta đá văng một con tang thi nhào tới: "Người bị hại quá nhiều, ta cứu không xuể! Cứu bọn họ, ta sẽ không thể tập trung bảo vệ nàng được, trải nghiệm như của Niệm Khả, ta tuyệt đối không cho phép xảy ra lần nữa!"

Thực ra ta cũng không đành lòng, ta cũng muốn cứu người, nhưng không thể vì cứu kẻ khác mà để vợ mình bị tổn thương!

Bế Từ Tiểu Linh chạy một mạch về tới cửa nhà, phát hiện mẹ đã mở cửa, đứng ở cửa gọi: "Mau vào đi!"

Sau khi vào nhà, phát hiện cha, mẹ và Hồ Yêu đều bình an vô sự, ta mới trút được gánh nặng, ngồi xuống sô pha thở dốc.

Mẹ hỏi: "Tiểu Long, bên ngoài rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Có chuyện gì vậy? Tại sao những người đó lại tấn công người khác như kẻ điên thế?"

Ta uống một ngụm nước nói: "Không rõ, vừa nãy lúc con và Ngưng Nhu đi đặt bánh kem, có vài người đột nhiên trở nên điên cuồng, tấn công loạn xạ người khác! May mà mọi người không sao. Lúc nãy trên đường về con phát hiện, sau khi bị những kẻ điên đó cắn, người bị cắn cũng sẽ trở nên điên cuồng. Bọn chúng chắc hẳn đã trúng một loại virus nào đó, virus có tính truyền nhiễm, nên từ bây giờ, chúng ta không được uống nước máy nữa, nước máy sợ là đã không còn sạch nữa rồi!"

Mẹ nói: "Mẹ báo cảnh sát trước đã, mau bảo cảnh sát tới đây."

Ta nói: "Mẹ, đừng báo nữa, chưa biết chừng đồn cảnh sát bây giờ cũng đang hỗn loạn cả lên. Chốc nữa con sẽ tới siêu thị gần đây tìm ít nước đóng chai..." Còn chưa nói xong, điện thoại của ta đột nhiên vang lên, lấy điện thoại ra xem, là cuộc gọi của Tiểu Huệ.

Lúc này mà gọi cho ta, chẳng lẽ thành phố Khánh Thiên cũng...? Nếu thật là vậy, tình hình sẽ rất tồi tệ. Nếu chỉ một thành phố có tang thi, còn có thể là vấn đề nguồn nước, nhưng nếu thành phố Khánh Thiên cách đây một ngàn cây số cũng có tang thi, vậy thì, virus chắc chắn lây lan qua con đường khác!!

Ta bắt máy, giọng Tiểu Huệ sợ hãi khóc lóc: "Tiểu Long, anh tới cứu em được không?"

"Bên chỗ em có nhiều người đột nhiên trở nên điên cuồng, đúng không?"

"Vâng." Tiểu Huệ khóc: "Giống như tang thi trong phim vậy, thấy ai là cắn người đó. Em và vài bạn học bây giờ đang trốn trong nhà vệ sinh, điện thoại đồn cảnh sát không gọi được. Tiểu Long, anh tới cứu em được không?"

Ta bình tĩnh nói: "Thế này nhé, em đừng vội, anh có mấy câu hỏi quan trọng muốn hỏi em, em phải đi vào góc, nói nhỏ thôi, đừng để bạn học nghe thấy, được không?"

Tiểu Huệ đồng ý.

Vài giây sau, cô bé thì thầm: "Được rồi, anh hỏi đi."

"Câu hỏi thứ nhất, em có bị những kẻ điên đó cào hay cắn trúng không?"

"Không có." Tiểu Huệ trả lời nhỏ.

"Câu hỏi thứ hai, tổng cộng có bao nhiêu người trốn trong nhà vệ sinh? Mấy nam mấy nữ? Nhà vệ sinh ở tầng mấy?"

"Tính cả em là bốn nữ ba nam, nhà vệ sinh ở tầng ba."

"Câu hỏi thứ ba, trong số những bạn học trốn cùng em, có ai bị cào hay cắn trúng không?"

Tiểu Huệ thì thầm trả lời: "Có một bạn nam và một bạn nữ bị cắn trúng, sao vậy anh?"

Ta nói: "Được, anh biết rồi. Tiếp theo anh sẽ nói với em vài chuyện, em không được tỏ ra ngạc nhiên, không được kêu lên, hơn nữa phải giả vờ như rất vui vẻ. Chuyện là thế này, bên anh cũng xảy ra sự kiện tương tự, rất nhiều người đột nhiên biến thành tang thi. Theo anh ước tính, không chỉ thành phố Kỳ Lăng và Khánh Thiên, mà toàn thế giới có lẽ đều đang xảy ra chuyện tương tự! Những người bị tang thi cắn hoặc cắn chết sẽ biến thành tang thi trong thời gian ngắn! Xét đến tình cảnh hiện tại của em, em phải lừa các bạn học, trói hai kẻ bị thương lại, nếu không các em cũng sẽ gặp nguy hiểm! Còn về lý do để lừa người... cứ nói là anh sắp phái người tới đón các em, nhưng vì sợ virus có tính truyền nhiễm nên bắt buộc phải trói người bị thương lại, hơn nữa phải trói ngay bây giờ, còn phải chụp ảnh gửi cho anh xác nhận, nếu không anh sẽ không phái người qua! Nhớ kỹ, nhất định phải trói cho thật chặt, trói xong em hãy nói chuyện truyền nhiễm cho bạn học biết. Anh sẽ tới cứu em ngay, nhưng với tình hình giao thông hiện tại, trong vòng 24 tiếng chưa chắc anh đã tới kịp, em đừng vội. À đúng rồi, còn nữa, tuyệt đối không được uống nước máy, dù khát thế nào cũng không được uống! Anh sẽ tới đó sớm nhất có thể!"

Nói thêm vài câu, ta cúp điện thoại.

Cha thấy Từ Tiểu Linh không có trong phòng khách, liền hạ giọng nói: "Bên ngoài nguy hiểm thế kia, con còn muốn đi ra ngoài? Để cảnh sát đi cứu Tiểu Huệ là được rồi. Con hay tiếp xúc với người phụ nữ khác như vậy, Tiểu Linh sẽ suy nghĩ nhiều đấy."

"Nhưng... dù sao cũng quen biết một thời, con không thể thấy chết mà không cứu. Cô ấy khá đáng thương, cha mẹ đều mất cả, chỉ có một mình. Điện thoại đồn cảnh sát bây giờ căn bản không gọi được, đoán là do người gọi quá nhiều, cũng có thể nội bộ đồn cảnh sát xuất hiện tang thi, nên các cảnh sát bây giờ không rảnh để cứu cô ấy đâu."

Lúc này, Từ Tiểu Linh thay quần áo đi ra, ta nói: "Ngưng Nhu, thành phố Khánh Thiên cũng xảy ra biến cố này rồi, Tiểu Huệ vừa gọi điện cầu cứu. Mọi người quen biết nhau, ta nghĩ nên đi cứu cô ấy, nàng thấy sao?"

Cha rời khỏi phòng khách, để lại không gian riêng cho hai người chúng ta, nhưng Hồ Yêu vẫn ở một bên chơi rubik, hoàn toàn không nhận ra mình là một chiếc bóng đèn nhỏ.

Từ Tiểu Linh nói: "Vậy thì đi đi, nhưng thể chất của anh đã trở nên rất kém, nếu muốn đi thì hãy mang theo Vũ Gia, nếu không em không yên tâm về sự an toàn của anh."

Ta cảm động vuốt ve khuôn mặt nàng: "Ngưng Nhu, không sao đâu, tuy thể chất anh giảm sút nhưng ẩn năng vẫn còn, sau khi tu luyện còn lợi hại hơn trước nhiều. Hơn nữa, dù thể chất giảm sút, tốc độ phản ứng thần kinh của anh vẫn còn, dù bị mười mấy con tang thi bao vây, anh vẫn có thể đánh gục chúng mà không hề tổn hại gì."

Từ Tiểu Linh lắc đầu: "Không được, đường xá xa xôi, anh không thể đi tàu hỏa tới đó được, muốn đi thì anh bắt buộc phải mang theo Vũ Gia!"

Ta cũng lắc đầu nói: "Không được, Vũ Gia nhất định phải ở lại bảo vệ mọi người!"

"Chúng ta ở trong nhà, sẽ không gặp nguy hiểm đâu."

"Ngưng Nhu, ta hứa với nàng, nhất định sẽ quay về lành lặn. Còn hơn một tháng nữa là chúng ta đi rồi, trước khi đi, giúp bạn bè thoát khỏi hiểm cảnh là điều duy nhất ta có thể làm, hãy để ta đi đi."

"Nhưng mà, Vũ Gia..."

Ta đặt tay lên môi nàng: "Lần trước lúc ta dùng ẩn năng đánh vỡ tảng đá, không phải nàng đã thấy rồi sao? Sở hữu loại năng lực này, nàng còn lo lắng cái gì? Huống hồ vừa rồi chạy từ trung tâm thương mại về, chẳng phải ta cũng đánh lui tất cả tang thi sao? Yên tâm đi, anh nhất định sẽ an toàn trở về. Đúng rồi, lát nữa ta gọi điện cho nhà nàng, xem bên phía nhạc phụ đại nhân thế nào, nếu có nguy hiểm, ta sẽ tiện đường qua đó cứu ông ấy."

Từ Tiểu Linh khẽ cắn môi: "Anh lúc nào cũng bướng bỉnh như vậy..."

---❊ ❖ ❊---

Bên phía Từ gia chủ thì hữu kinh vô hiểm, hiện tại đã kiểm soát được tình hình.

Ta nhắc nhở ông ấy không được uống nước máy, người bị tang thi cắn cũng sẽ biến thành tang thi. Từ gia chủ thì nhắc ta dùng súng bắn nát đầu tang thi là có thể tiêu diệt được chúng. Ngoài ra ông ấy còn nói muốn đón cả nhà ta qua đó, ta bảo không cần, chúng ta ở bên này là được rồi, chưa biết chừng virus vài ngày nữa sẽ bị ức chế.

Ta không đi, có hai nguyên nhân.

Thứ nhất, người nhà họ Từ quá đông, biết đâu ai đó đột nhiên biến thành tang thi, phòng không phòng nổi.

Thứ hai, chúng ta rời đi sau một tháng năm ngày nữa, nếu ở nhà họ Từ thì e là không tiện lắm.

Sau khi biết Từ gia chủ không sao, ta cúp máy, lẻn vào một siêu thị gần đó, bỏ rất nhiều thức ăn và nước đóng chai vào không gian giới chỉ, mang thức ăn và nước về nhà, chất hết vào phòng khách rồi nói: "Cha, mẹ, Ngưng Nhu, con chỉ cần vài ngày là về thôi, mọi người không cần lo lắng. Đống thức ăn và nước uống này đủ cho mọi người dùng, nhớ kỹ, tuyệt đối không được uống nước máy, mấy ngày gần đây, tốt nhất ngay cả tắm cũng đừng tắm."

Sau đó nhìn về phía Hồ Yêu: "Vũ Gia, đừng làm nũng nữa, mấy ngày con đi vắng, em phải bảo vệ mọi người, biết không?"

"Muội biết rồi." Hồ Yêu vừa đếm đống kẹo mút ta mang về, vừa làm nũng đáp lại...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:190
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.