Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 4748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1409
Xe như nước, ngựa như rồng

❊ ❊ ❊

Quốc đô Triệu quốc xe như nước, ngựa như rồng, náo nhiệt vô cùng.

Trước cửa đại môn Tụ Tiên Hội Đấu Giá Hành, đỗ lại không ít xe liễn hoa quý, hiển hách bắt mắt, Ô Hằng từ đằng xa đã sớm nhìn thấy.

Một cỗ xe liễn hoàng gia phi nước đại đến nơi, hạ nhân trải sẵn thảm đỏ, thảm đỏ từ cạnh xe ngựa kéo dài đến tận bậc thang đại môn của Đấu Giá Hành.

"Chậc chậc, cái vẻ phô trương này!" Ô Hằng lắc đầu thở dài, nhìn sự hiển quý của người khác, lại nhìn lại chính mình, đi bộ, vừa không có hạ nhân cũng chẳng có xe liễn, phong trần mệt mỏi, khoác lên bộ bạch y đơn giản, một bộ dạng thư sinh nghèo kiết xác! Quả thực như gã nhà quê từ thôn dã lên thành thị mở mang tầm mắt, hoàn toàn không hợp với khung cảnh hoa quý trước cửa Tụ Tiên Hội này.

Lúc này, một tên hạ nhân mặt đầy nịnh nọt và nhiệt tình, bước những bước nhỏ chạy tới trước cỗ xe liễn hoàng gia, ân cần nói: "Tam hoàng tử, Hội trưởng Tụ Tiên Hội của Triệu quốc đang tiếp đãi khách quý, không rút ra được thời gian, cho nên để tôi tới đón ngài!"

"Khách quý?" Từ trong xe liễn truyền ra âm thanh không vui, là một thanh niên, lên tiếng nói: "Triệu quốc trên dưới này, còn có vị khách nào tôn quý hơn hoàng gia chúng ta sao?"

"Phải ạ, phải ạ!" Hạ nhân gật đầu lấy lòng.

Tam hoàng tử Triệu quốc trầm tư một chút, không tiếp tục gây khó dễ nữa, trong Triệu quốc quả thực hoàng gia là tôn quý nhất, nhưng xung quanh đây lại đỗ không ít xe liễn còn chói lọi hơn xe liễn hoàng gia, ước chừng có không ít tiên môn hoặc đại giáo đều đã để mắt tới buổi đấu giá này, xét trên góc độ tương đối, cái vị Tam hoàng tử này cũng chẳng tính là gì.

"Nếu Hội trưởng phân hội các ngươi công việc bận rộn, ta cũng hiểu." Tam hoàng tử Triệu Xuyên tự tìm bậc thang để xuống đài, thân khoác một bộ hoàng bào hoa quý, từ trên xe liễn bước xuống, dẫm lên tấm thảm đỏ đã được trải sẵn, đãi ngộ như vậy chỉ duy nhất mình hắn có!

Thực tế, những tu sĩ của các đại giáo kia cảm thấy thảm đỏ quá tầm thường, cho nên không làm.

Thường dân đang xem náo nhiệt trước cửa Tụ Tiên Hội thấy Tam hoàng tử giá đáo, lập tức quỳ xuống hành lễ, hô lớn: "Điện hạ thiên tuế thiên tuế, thiên thiên tuế!"

Ô Hằng trợn tròn mắt, vậy mà còn phải bái lạy quỳ xuống cho hắn sao?

Hắn ở võ tu giới hoành hành bá đạo đã quen, quên mất những tục lễ của phàm trần.

Trong thoáng chốc, hai bên đường phố hơi chật chội đã quỳ đầy thường dân, nhưng cũng không ít người "hạc đứng trong bầy gà" giống như Ô Hằng, đều là tu sĩ đến từ khắp nơi.

Triệu Xuyên nhìn ra bốn phía, tận hưởng loại đãi ngộ siêu phàm duy ngã độc tôn này, khi hắn nhìn thấy những tu sĩ đang đứng giữa đám đông không hành lễ, mày nhíu lại, phát ra một tiếng "Ừ?".

Hạ nhân sở trường nhất chính là nịnh nọt và nhìn mặt đoán ý, thấy Triệu Xuyên có chút không vui, lập tửc thì thầm vào tai hắn: "Hoàng tử, đó đều là tu sĩ của các đại giáo hoặc tiên môn, bọn họ không hiểu quy tắc lắm, ngài là đại nhân đại lượng, đừng so đo với bọn họ."

"Ha ha, đã họ từ xa đến, cũng không hiểu quy tắc, ta không truy cứu là được." Triệu Xuyên cười cười, rất hài lòng với biểu hiện của tên hạ nhân bên cạnh này.

Bất thình lình, Triệu Xuyên phát hiện Ô Hằng trong đám đông, hai mắt hơi híp lại, nói: "Một thư sinh nghèo kiết xác thấy bản hoàng tử vì sao không quỳ?"

Ô Hằng ngẩn ra, không ngờ vị Tam hoàng tử Triệu quốc kia còn dám tới tìm mình gây phiền phức, nhất thời cảm thấy buồn cười, chuyện ở tiểu tửu quán gần Đế Sơn nhanh như vậy đã quên rồi sao?

Cái chân phải bị Đại Hoàng Cẩu cắn đứt của hắn đã mọc lại rồi, chắc là vết sẹo lành rồi nên quên đau!

"Hắn chắc là bị dọa ngốc rồi, bị hoàng uy của ngài chấn nhiếp, nhất thời mới quên quỳ xuống." Hạ nhân lại tiến lại gần bên tai Tam hoàng tử nói nhỏ, hy vọng có thể dỗ dành Triệu Xuyên.

Quốc đô Triệu quốc hôm nay tới rất nhiều nhân vật phi phàm, tuyệt đối không được xem thường bất kỳ ai, có lẽ tên thư sinh nghèo kia biết đâu lại là đệ tử của một đại thế gia khiêm tốn nào đó, phải phòng ngừa từ trước, không thể đắc tội thì không nên đắc tội.

"Ra là vậy, thế thì thôi bỏ qua, bản hoàng tử tâm tình tốt, tha cho tên thư sinh nghèo kia một mạng." Triệu Xuyên hài lòng gật đầu, sau đó xoay người bước tới tấm thảm đỏ. Một chủ một tớ kẻ xướng người họa, chê bai bao nhiêu người, khiến tu sĩ thế gia xung quanh ngây người, cũng quá làm màu rồi! Ô Hằng mỉm cười không nói, trong nháy mắt đã biến mất trong đám đông, từ đường phố bên cạnh tìm tới một hòn đá.

Nhìn bộ dạng đê tiện của Triệu Xuyên, Ô Hằng ngứa tay, nhặt hòn đá lên liền ném thẳng vào sau gáy hắn, trong đó vận dụng thủ pháp quán tính, một kích không đến mức đập chết, nhưng chắc chắn là không dễ chịu gì.

"Á!"

Triệu Xuyên quay lưng về phía mọi người phát ra tiếng kêu thảm, sau gáy bị đá nện trúng, máu tươi chảy ròng ròng.

"Ai, ai dám đánh lén bản vương?" Triệu Xuyên lập tức xoay người trừng mắt nhìn đám đông, đau đến mức sắc mặt tái xanh, mặt đầy vẻ phẫn nộ.

Tu sĩ xung quanh một phen kinh sợ, trong đó có cả cường giả Phong Thần Cảnh, vậy mà căn bản không phát hiện ra người ra tay ở nơi nào, chắc chắn là cao nhân đang giáo huấn tên Triệu Xuyên bạt mạng này.

Hạ nhân cũng là một tu sĩ, biết rõ sự lợi hại của người ra tay, lập tức trấn an cảm xúc của Triệu Xuyên: "Hoàng tử, chắc chắn là một đứa trẻ con đang nghịch ngợm, ngài thân là một vị Vương của Triệu quốc, nên là đại nhân đại lượng."

Triệu Xuyên ôm lấy cái gáy sưng lên một cục u to, biểu cảm trên mặt hơi vặn vẹo, trán rịn ra những hạt mồ hôi bằng hạt đậu, gượng cười nói: "Hóa ra chỉ là một đứa trẻ con nghịch ngợm, thế thì thôi vậy."

Sau đó Triệu Xuyên dưới sự dìu dắt của mấy tên hạ nhân, lủi thủi đi vào Đấu Giá Hành.

"Ha ha ha ha..." Trong đám đông truyền đến một mảng tiếng cười ồ lên.

Vị Tam hoàng tử tác oai tác quái ở Triệu quốc này vậy mà lại hèn nhát đến mức này, đúng là một cao thủ tự tìm bậc thang cho mình, cái đầu đều sưng thành như thế rồi, mà còn có thể mặt không đỏ tim không đập nói là đứa trẻ con nghịch ngợm. Đứa trẻ con có thể ném tu sĩ cấp Hóa Long ra nông nỗi này sao?

Ô Hằng nhìn mà lắc đầu cười mãi, quả nhiên là một vị hoàng tử đê tiện, không đánh thì một bộ dạng xưng vương xưng bá, đánh rồi lập tức hèn như cháu chắt.

Ngay sau đó, trước cửa Tụ Tiên Hội lại tới không ít xe liễn tôn quý, người trẻ tuổi của ba nhà tiên địa tới, không phải là người thừa kế, nhưng cũng là người trong rồng phượng.

Người thừa kế không phải không muốn tới, mà là không dám tới, Ô Hằng ở Tiên Vực bốn phía điên cuồng báo thù tiên môn, vạn nhất bị đụng phải, đó chính là đường chết!

Ô Hằng mặc y phục mộc mạc, bình bình phàm phàm, nhưng người của Tụ Tiên Hội rất khách khí, đưa hắn tới một chỗ ngồi trong đại sảnh. Thương nhân đều là như vậy, hòa khí sinh tài, cẩn thận dè dặt, ai cũng không đắc tội.

"Ta có thể lấy một gian phòng trên lầu hai không?" Ô Hằng hơi ngại ngùng nhìn cô gái nhỏ đang tiếp đãi mình.

Đây là một cô nương mười bảy mười tám tuổi, mặc một bộ sườn xám bó sát, dung mạo xinh đẹp, cười ngọt ngào, đáp lại Ô Hằng: "Công tử, thật ngại quá, gian phòng đều đã bị đặt trước hết rồi."

"Ồ, cảm ơn." Ô Hằng gật đầu, không đáp lại gì thêm.

Cô gái tiếp đãi lập tức xoay người rời đi, nụ cười ngọt ngào trên mặt trong nháy mắt tan biến, trong lòng phỉ báng: "Chỉ là một tên thư sinh nghèo kiết xác mà còn muốn ở đây phô trương, ha ha, nếu không phải đại sảnh còn chỗ, ngươi căn bản không vào nổi..."

Ô Hằng suy đi nghĩ lại, cảm thấy ngồi trong đại sảnh quá bắt mắt, đến lúc đấu giá chẳng phải liền bị người ta để mắt tới sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:892
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.