Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 4748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1489
Cọng rơm cứu mạng

❊ ❊ ❊

Trong cơ thể con thiềm thừ màu vàng kia thần lực vô cùng, huyết khí dồi dào. Ô Hằng đã sớm ước tính nó có thể trị giá hai mươi viên Đăng Tiên Đan.

"Đừng làm ta thất vọng đấy!"

Ô Hằng tự lẩm bẩm cầu nguyện, rồi nuốt chửng linh thú thiềm thừ. Trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy linh khí trong cơ thể bùng lên mãnh liệt như nham thạch phun trào từ núi lửa, huyết mạch căng phồng. Nếu là ngày thường, tình trạng này không khác gì tai họa, rất có khả năng sẽ bị bổ quá mức mà tổn thương bản nguyên.

Nhưng giờ thì khác, con đường tiên mạch thứ tám chỉ sợ năng lượng tinh hoa quá ít. Nó tới bao nhiêu nuốt bấy nhiêu, sức mạnh chứa trong linh thú thiềm thừ lập tức bị tiên mạch hấp thu, nhờ đó mà phát triển nhanh chóng trong một khoảng thời gian, đạt đến độ dài một nửa.

Đối với hai con Bỉ Dực Điểu, Ô Hằng vẫn luôn đặt rất nhiều kỳ vọng.

Nếu không nhờ hai con Bỉ Dực Điểu này, thời gian đột phá của hắn sẽ kéo dài vô tận, cho đến khi gom đủ số lượng Đăng Tiên Đan cần thiết.

Bỉ Dực Điểu toàn thân lưu chuyển bảy màu bảo quang, vô cùng phi phàm, rực rỡ lấp lánh, đã sớm không còn là phàm thai, toàn thân đều do linh khí tạo thành, không chút tạp chất, tinh khiết đến mức không thể tinh khiết hơn.

"Chỉ trông chờ vào các ngươi thôi..."

Ô Hằng dồn một hơi nuốt chửng cả hai con Bỉ Dực Điểu. "Ầm!", khoảnh khắc đó hắn cảm thấy cơ thể như sắp nổ tung, căng tức khó chịu.

May mà mọi thứ đều có tiên mạch thứ tám đảm nhận, nó đang đói khát, hút lấy linh khí như cá voi hút nước, nhanh chóng phát triển, đã sắp xuyên qua sống lưng của Ô Hằng. Một cái tiên mạch thông thường dài sáu phân, lúc này đã đạt đến mức bốn phân và vẫn đang phát triển nhanh chóng.

Ô Hằng dùng thần niệm dò xét, vui mừng khôn xiết, hy vọng nó cứ một mạch như thế mà phát triển thành công!

Rất nhanh, tiên mạch thứ tám lấp lánh chập chờn đã đạt tới mức năm phân. Sau khi phát triển nhanh chóng như vậy, đến khi đạt được chín phần độ dài, nó không khỏi trở nên chậm lại.

Ô Hằng cau mày, trong lòng thầm niệm nhất định không được dừng lại.

Giai đoạn cuối cùng quả thực dài đằng đẵng và khó khăn, tiên mạch muốn phát triển hoàn toàn cần phải có một quá trình.

Và quá trình của một phân cuối cùng này, mất trọn cả một đêm...

Cho đến ngày hôm sau, khi trời còn tờ mờ sáng, tiên mạch thứ tám đã dừng lại ở giai đoạn cuối cùng, không thể bước qua bước đó. Nếu không phát triển hoàn toàn, chẳng bao lâu nữa nó sẽ héo tàn. Hiện tại Ô Hằng đã không còn linh thú, Long Tủy, hay Đăng Tiên Đan nào nữa.

May là hắn có Hắc Long Văn Cổ Kim Quan. Cổ quan này là một cái tụ bảo bồn, trong một đêm, tinh hoa linh khí trong vòng trăm dặm đều bị ngưng tụ nén vào trong thạch quật này. Trong thạch quật lúc này hào quang rạng rỡ lan tỏa, tiên khí bốc lên từ mặt đất nhưng không thể thoát ra ngoài, vì bên ngoài đã bị phong ấn trận văn phong tỏa.

"Hít..."

Ô Hằng bắt đầu tham lam há miệng hấp thụ linh khí, cuối cùng dứt khoát dồn sức hút toàn bộ chúng vào trong khí hải, sau đó bị tiên mạch nhanh chóng nuốt chửng.

Vẫn không đủ...

Hắn cần Đăng Tiên Đan, dù chỉ là một viên thôi cũng có thể giải quyết cơn cháy mày cháy mặt. Đột nhiên, Ô Hằng trở nên cảnh giác, phát hiện bên ngoài thạch quật có động tĩnh, là tiếng bước chân của một người đang đến gần.

Thời khắc này không được phép bị quấy rầy, một khi bị yếu tố bên ngoài ảnh hưởng, sự chuẩn bị bao ngày qua của hắn sẽ tan thành mây khói.

"Trong thạch quật có ai không?" Ở bên ngoài thạch quật, một tu sĩ trung niên phong trần mệt mỏi xuất hiện, thăm dò hỏi một câu. Thấy không nhận được hồi đáp, ông ta nhíu mày, cho rằng trong thạch quật nhất định có mờ ám gì đó, liền lập tức tế ra pháp khí nhắm thẳng vào thạch quật mà tấn công.

"Ầm!"

Dưới một kích của chiếc rìu lớn, thạch quật rung chuyển dữ dội nhưng không hề sụp đổ. Chỉ thấy bên ngoài thạch quật có một tầng kết giới như màn nước bao phủ, đó là trận văn! Tu sĩ trung niên lập tức lộ ra nụ cười lạnh, cho rằng bên trong chắc chắn có tu sĩ đang bế quan, đây chính là cơ hội tốt để giết người cướp của đoạt bảo.

"Phập!"

Đột nhiên, một đốt ngón tay màu trắng từ trong thạch quật vút bay ra, kéo theo vệt đuôi hắc mang dài. Tu sĩ trung niên lập tức dùng rìu lớn trong tay đập tới, nhưng kinh hoàng phát hiện rìu của mình xuất hiện một lỗ thủng, bị đốt ngón tay màu trắng xuyên thấu. Sức mạnh công phạt như vậy thật sự quá kinh khủng!

Không kịp phản ứng, thần sắc tu sĩ trung niên đông cứng lại, mi tâm bị đốt ngón tay xuyên qua, đốt ngón tay mang theo một chuỗi máu tươi bay ra từ phía sau ót hắn.

"Rất tốt, cơ quan của ta vẫn hữu dụng!"

Ô Hằng trong thạch quật cười lạnh lẽo, sau đó vươn tay dò ra, bắt lấy thi thể của nam tử trung niên vào trong thạch quật.

Ô Hằng mở Thiên Nhãn, đồ vật ẩn giấu của nam tử trung niên lập tức không chỗ che giấu, trong pháp khí trữ vật có chứa ba viên Đăng Tiên Đan! Hắn vội vàng lấy ba viên Đăng Tiên Đan ra, ba viên Đăng Tiên Đan này không khác gì cọng rơm cứu mạng, có thể khiến tiên mạch thứ tám nhanh chóng thức tỉnh. Đối với việc tu sĩ trung niên có Đăng Tiên Đan, Ô Hằng không hề ngạc nhiên, người có thể vào Bắc Đẩu Bí Cảnh không phải hạng tầm thường, đều là thân phận hiển hách, đến từ thế lực lớn, tự nhiên sẽ có chút bảo vật trên người.

Ô Hằng không chần chừ thêm nữa, nuốt ba viên Đăng Tiên Đan vào bụng. Lúc này, tiên mạch thứ tám vốn đã ngưng trệ bỗng tỏa ra ánh sáng rực rỡ như bình minh ló rạng, chói lọi trong suốt.

Tiên mạch thứ tám nhanh chóng phát triển, cuối cùng đã ngang bằng với bảy tiên mạch còn lại, thức tỉnh thành công!!

Vẻ vui mừng của Ô Hằng lộ rõ trên nét mặt. Như vậy lại tiến gần hơn một bước tới mười ba tiên mạch, đạt đến Phong Thần thất cảnh bát tiên mạch. Quá trình đó vô cùng gian nan, cần rất nhiều linh tài, tốn biết bao tâm huyết cực khổ. Cho đến khi mọi thứ nước chảy thành sông, hắn mới nhận ra mọi nỗ lực đều xứng đáng, hắn có thể cảm nhận được thực lực của mình hiện tại đã mạnh hơn hôm qua quá nhiều.

Nếu hôm nay lại đụng mặt Lưu Trung Minh, hắn có tự tin chính diện một trận.

"Viêm Đế Chi Phàm xếp hạng sáu trên Thần Binh Bảng của Tinh Hà Bia, rất không tệ. Tuy không phải vũ khí chính của Viêm Đế, nhưng dù sao cũng là vật của Viêm Đế, trong đó ẩn chứa Cực Cảnh đạo vận. Nếu có cơ hội, phải lấy ra chơi đùa một chút, cho thỏa cơn nghiện!" Ô Hằng tự lẩm bẩm như vậy, trong lòng bắt đầu nảy ra ý đồ xấu.

Hắn không làm lãng phí thời gian, lập tức bay ra ngoài, định bước ra khỏi hoang mạc này để tìm kiếm dấu vết của Thiên Túng Tinh Thần, đến lúc đó sẽ dùng Chân Tiên chi lực oanh sát! Ngoài ra còn có Hàn Sương nữa, hy vọng có thể gặp mặt.

Trong hoang mạc, y phục trắng của Ô Hằng tung bay, khuôn mặt thanh tú, tinh thần phấn chấn. Sau khi thức tỉnh tiên mạch thứ tám, sự tự tin của hắn lại tăng thêm rất nhiều, thực lực mạnh mẽ mới là căn bản.

Hắn cứ đi thẳng về phía Nam, dọc đường thấy rất nhiều cuộc tranh đoạt, tất cả đều là vì linh thú.

Trong đó không thiếu những cổ đại thiên kiêu mạnh mẽ, một cái tát lấy đi một mạng người, cường thế tuyệt luân, coi thường đồng lứa.

Ô Hằng không tham gia vào, cứ thẳng đường lướt qua. Trong lúc đó cũng bắt được ba con linh thú nhỏ, trị giá chín viên Đăng Tiên Đan. Điều này không khỏi khiến Ô Hằng cảm thán, ở Bắc Đẩu Bí Cảnh này quả thực chỗ nào cũng là bảo vật, hèn gì mà bao nhiêu người tranh nhau sứt đầu mẻ trán đều muốn tham gia vào, hèn gì mà có nhiều thế lực đỉnh cấp của ba đại tinh vực lại coi trọng nơi này đến thế.

Nếu không phải vì có hạn chế dưới trăm tuổi, e rằng những nhân vật như Thần Vương, Ma Vương, Ẩn Thế Thiên Tôn cũng phải đến đây tranh đoạt một phen.

"Ầm!"

Đột nhiên, một vết nứt hư không nổ tung quanh người Ô Hằng. Ô Hằng nhíu mày, lập tức bày ra Phòng tự trận chắn lại làn sóng xung kích, không hề bị tổn thương chút nào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:892
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.