Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 4748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1418
Địa Ngục Long Vương Thuật (I)

❊ ❊ ❊

"Ầm!"

Lặng im trong bùng nổ, cũng bùng nổ trong lặng im, mọi thứ quá đỗi đột ngột, không kịp trở tay.

"Hóa thạch sống" của Thần tộc Lưu gia mở toàn bộ chín tiên mạch, khí thế dường như cao ngang trời, rực rỡ hơn cả vầng thái dương ấm áp ngày đông, nắm giữ sự hưng suy của vạn vật. Lão nhấc tay quét ngang, gạch ngói trên mái hiên bay tung tóe, vỡ vụn; Ô Hằng giống như một cái bia sống bị đập trúng dữ dội, tông đổ sập một căn nhà dân.

"Phụt!"

Ô Hằng chấn động, chấn động triệt để, tóc tai rối bời, ho ra máu đầy miệng. Sức mạnh đó quá vô địch và đáng sợ, Cửu Mạch Đăng Tiên rốt cuộc là cảnh giới gì cơ chứ?

Hắn không thể chạm tới, chênh lệch quá lớn.

Chúng tu sĩ quan chiến thổn thức, tâm tình vô cùng nặng nề. Sức mạnh như vậy thật quá kinh người, bọn họ cũng không kịp phản ứng đã thấy Ô Hằng chật vật như con kiến bị nghiền ép.

"Ngươi thật sự không cần phản kháng, sức mạnh của cửu mạch, ngươi phải chạm tới mới hiểu được, đáng tiếc là không còn cơ hội đó nữa." Hóa thạch sống của Thần tộc Lưu gia giọng điệu nhàn nhạt. Khoảnh khắc đó, lão chính là chư thiên thần minh, bóng dáng vô cùng vĩ đại. Rõ ràng chỉ là một lão già bình thường, nhưng cả thế giới dường như đều đang xoay chuyển lấy lão làm trung tâm.

Thần sắc Ô Hằng có chút hoảng hốt, dường như nhìn thấy bóng dáng của lão Tiên chủ Thiên Môn Sơn.

Cũng vô địch như vậy, khả năng cái thế, thấu triệt tạo hóa.

Binh!

Một tiếng va chạm vang lên như sấm rền, tiếng xương cốt trên người Ô Hằng vỡ vụn truyền rõ ràng vào tai mọi người tại hiện trường. Mà tất cả chuyện này chỉ bắt nguồn từ việc hóa thạch sống của Thần tộc Lưu gia điểm ra một ngón tay, chiêu thức tương tự Lạc Vân, nhưng chênh lệch uy lực bên trong không thể đo đếm được.

"Đây vẫn là yêu nghiệt tung hoành đại lục kia sao? Trong tay cường giả Cửu Mạch Đăng Tiên lại không có chút sức phản kháng nào!"

"Thật ra Bát Mạch Đăng Tiên hắn cũng không chống cự nổi, chỉ cần có thể phong tỏa không gian từ trước, hạn chế hành động của hắn thì chính là bắt rùa trong hũ! Trước kia phong tỏa không gian lần nào cũng thất bại là do Chân Tiên chi lực hoặc Lôi Kiếp chi lực. Hiện tại Ô Hằng mới đến Phong Thần ngũ cảnh không lâu, dù có nghịch thiên đến đâu cũng không thể dẫn Lôi Kiếp, mà bây giờ nhìn qua cũng không còn Chân Tiên chi lực để sử dụng, hắn không trốn thoát được đâu!" Tộc lão của Cự Nhân tộc nói, đã phân tích thấu đáo át chủ bài của Ô Hằng từ lâu.

Có người phát hiện trận thế phong tỏa không gian này đặc biệt cổ xưa, chắc hẳn hóa thạch sống của Thần tộc Lưu gia đã dùng cuốn trục cổ tiêu hao để bày ra, ắt hẳn phải tốn cái giá rất lớn.

Thế nhưng chỉ cần có thể giết chết Ô Hằng, đoạt được Đăng Tiên Đan kia thì chính là vụ làm ăn chắc chắn không lỗ.

Tiên Cách cũng từng nói, với sức mạnh hiện tại của Ô Hằng thì không thể lay chuyển nổi trận thế này. Trận thế không phá, Truyền Tống Phù liền không thể phát huy tác dụng, khó lòng thoát thân.

"A!"

Tiếng gào thét truyền ra, phát ra từ cổ họng Ô Hằng.

Hắn đầy vẻ đau đớn, mấy chiếc xương sườn ở lồng ngực gãy vụn thành bột, muốn nối lại xương trong thời gian ngắn là điều không mấy khả thi.

"Không ngờ ngươi cũng có ngày hôm nay!" Lạc Vân lạnh lùng nhìn Ô Hằng đang giãy giụa trong đống đá vụn, khóe miệng khẽ nhếch lên, mang theo nụ cười tàn nhẫn. Đáng tiếc không thể tự tay giết Ô Hằng, cho dù giết chết một Ô Hằng không chút sức phản kháng cũng sẽ là một việc vô cùng thú vị, tiếc rằng hóa thạch sống của Thần tộc Lưu gia sẽ không cho cơ hội này.

"Mệnh cũng cứng thật!"

Lão tổ Lưu gia nhướn mày, nhấc chân giậm mạnh một cái, một dấu chân to lớn ngưng kết tiên sát chi khí nhấn chìm Ô Hằng.

Cơ bắp xé rách, xương cốt vỡ vụn, hắn cảm nhận nỗi đau khó mà chịu đựng được, tóc tai rũ rượi, da thịt nứt toác, máu tươi đầm đìa.

Ô Hằng phát hiện bản thân lại yếu ớt đến thế.

Đây chính là sức mạnh vô thượng, ít nhất đối với Ô Hằng hiện tại là vậy. Hắn có thể chạy trước mặt sức mạnh vô thượng, nhưng tiếc thay hóa thạch sống của Thần tộc Lưu gia lại vừa vặn có cuốn trục cổ để hạn chế, chắc hẳn giá thị trường của cuốn trục đó vượt quá vạn thần thạch.

"Dường như giết ngươi còn có thể lĩnh mười vạn thần thạch, cuốn trục cổ hiếm có này của ta tiêu tốn cũng không oan uổng." Lão tổ Thần tộc bật cười. Vụ làm ăn này không phải loại thường, quá là hời! Các thế lực lớn ở Tiên Vực góp vốn treo thưởng, gom đủ mười vạn thần thạch Tru Thần Lệnh!

Trong lúc lão cười, thủ đoạn càng ngày càng tàn bạo, đá bay Ô Hằng rồi lại nghiền ép.

Tiếng xương cốt không ngừng vỡ vụn vừa du dương lại vừa khiến người ta rợn cả tóc gáy.

"Thần tộc Lưu gia... nếu ta có thể sống, nếu như có thể sống..." Ô Hằng phẫn nộ vô cùng, miệng lầm bầm nói, nhưng một câu hoàn chỉnh cũng không kịp nói ra đã lại bị một quyền đập bay, mặt đất xuất hiện vết nứt lớn, đá vụn bắn tung.

Cổ Thần Thể quả nhiên là nhục thân vô song, đến lúc này vẫn chưa mất mạng.

Trải qua sự tôi luyện của vô số nghịch thiên lôi kiếp, nhục thân của hắn quả thực đạt tới một mức độ kinh người nào đó, thế nên cũng thành một loại thống khổ, rất khó bị giết chết, định sẵn là phải trải qua nhiều đau đớn hơn người thường trước khi chết.

"Mình phải làm sao đây..." Ô Hằng cảm nhận được hơi thở của cái chết đang đến gần, mặt cắt không còn giọt máu, khí tức suy yếu, lăn lộn trên mặt đất. Mỗi lần lăn, đều động chạm đến thần kinh đau đớn toàn thân hắn, gần như hôn mê, đã không còn chịu đựng nổi mấy đòn nữa.

Tiên Cách thức tỉnh, nhưng không trực tiếp chỉ ra, "Thật ra là có một con đường sống."

Ô Hằng cũng dùng góc nhìn của Thiên Nhãn thấy được một chút ánh sáng, điểm ánh sáng đó mang ý nghĩa hy vọng sống sót, đến từ Hộ Tâm Long Văn Ngọc. Bên trong ngọc bội có thể có đường sống gì chứ?

Phải biết rằng Hắc Long Văn Kim Cổ Quan đã đặt ở trong bí cảnh nơi Tuyết Hoa và Hiên Viên Yên Nhiên ở, hắn không nghĩ ra được thứ gì khác.

"Là viên Địa Ngục Thạch kia sao?" Ô Hằng bỗng nhớ ra điều gì đó, Tiên Cách từng nói, Địa Ngục Thạch có thể kích hoạt Địa Ngục Chi Môn của hắn...

Một bóng đen che khuất ánh sáng trên bầu trời cao, bao phủ lấy Ô Hằng. Hắn thấy chín dải tiên mạch vô cùng chói lọi bừng lên, hóa thạch sống của Thần tộc Lưu gia không định chơi đùa với hắn nữa, toàn lực bộc phát, một đòn đoạt mạng.

Tiên Cách nhắc nhở Ô Hằng trước một giây: "Chịu thêm một đòn nữa, ngươi sẽ chết."

"Ầm!"

Hóa thạch sống Lưu gia táng tận lương tâm, lại vận dụng tiên pháp, trong chưởng ấn che trời in khắc vô số cổ phù văn công phạt, dẫn dắt rất nhiều đạo pháp và lý pháp.

Một chưởng áp xuống, sinh cơ diệt sạch!

Cuồng phong nổi lên, thổi bay vạt áo và mái tóc dài của rất nhiều tu sĩ.

Trưởng lão các tiên môn tâm tình phức tạp khó tả, Ô Hằng chết rồi sao?

"Ngươi đáng chết!" Lạc Vân hung hăng thốt ra bốn chữ, âm u trong lòng tan biến, bỗng chốc thông suốt. Nỗi hận trong lòng này cuối cùng cũng trừ khử được.

"Không đúng!"

Đột nhiên, trong đám người bùng nổ lên một âm thanh như vậy.

Tộc lão của Cự Nhân tộc hiểu rõ át chủ bài của Ô Hằng nhất, lên tiếng: "Bất Hủ Kim Thân của hắn còn chưa dùng, đó là thuật của Vương Giả Lĩnh Vực, có thể vô địch thiên hạ mười giây!"

Quả nhiên, lời còn chưa dứt, dưới chưởng ấn đang trấn áp mặt đất mạnh mẽ kia, lộ ra ánh kim bất hủ. Nó thần thánh và vĩnh hằng, bất kỳ sức mạnh nào cũng không thể lay chuyển nổi.

Ô Hằng đứng dậy từ trong sức mạnh cuồng bạo của đại chưởng ấn hư vô, trong tay cầm một viên đá đen thui, viên đá đó không nhìn ra bất kỳ manh mối nào, quá mức bình thường.

"Đứng dậy thì đã sao? Trong mười giây vô địch, chẳng lẽ hắn có thể phá vỡ trận thế của ta?" Hóa thạch sống của Thần tộc Lưu gia giọng điệu giễu cợt, đầy vẻ không quan tâm.

"Địa Ngục Chi Môn!"

Đột nhiên, Ô Hằng ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, phong vân đột biến, đất trời ảm đạm, một đạo vực môn màu đen hiện ra sau lưng hắn. Vực môn đó dường như kết nối với một thế giới khác...

Đây là Địa Ngục Chi Môn hoàn chỉnh...

---❊ ❖ ❊---

[Dịch từ bản hv] ChuongId:892
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.