Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 11605 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2477
Trả lại cho Hoang Cổ Kỷ Nguyên một đoạn kết (5)

❊ ❊ ❊

“Ầm!”

Ô Hằng nhắm chặt đôi mắt đang nhức nhối, chỉ cảm thấy một làn ma phong phân liệt ập tới, đại diện cho tốc độ siêu nhiên.

Hắn đã không còn nhìn thấy gì nữa, không thể bắt được động tác của Mạt Phục, thậm chí ngay cả năng lực cảm nhận cũng trở nên mơ hồ, chỉ loáng thoáng có thể nhận ra sát khí từ hướng chín giờ.

Nhưng, thực tế nói cho hắn biết, hoàn toàn sai lầm.

Hắc quang lướt qua, trên ngực Ô Hằng đã xuất hiện một vết thương máu me kinh tâm động phách, hơn nữa bên trong còn mang theo vật chất hắc ám, tản mát ra những sợi ánh sáng màu đen âm khí sâm sâm.

“Tê……”

Ô Hằng đau đớn hít một hơi khí lạnh, từ ngực truyền đến cảm giác đau đớn như bị thiêu đốt vô cùng, vật chất hắc ám đang ăn mòn máu thịt hắn, vô cùng dày vò khó chịu. Địa Ngục Ma Nhãn không chỉ phế đi Thiên Nhãn của hắn, thậm chí ngay cả năng lực cảm nhận của bản thân cũng bị phá hủy, đạt tới mức khó lòng chống đỡ được Mạt Phục, tựa như một lời nguyền vậy, lan tràn trên cơ thể hắn.

“Đang đang đang đang……”

Tiếp theo đó là đao quang kiếm ảnh, vũ khí va chạm, Ô Hằng lần lượt tế ra Thượng Cổ Phiên Thiên Chùy, Bàn Cổ Phủ, Hậu Nghệ Cung, lấy ba kiện binh khí làm vòng phòng hộ, nhưng vì động tác chậm chạp, không thể nắm bắt chính xác phương vị, khó lòng chống đỡ Mạt Phục, đã rơi vào thế hạ phong.

“Hiện tại Đông Hoàng Chung đã bị Địa Ngục Ma Nhãn của ta quấn lấy, xem ngươi làm sao mà rúc vào đó!” Mạt Phục thân như tật ảnh, thần xuất quỷ nhập, phân ra hai mươi bốn phương vị tấn công Ô Hằng, phương thức tấn công căn bản không có dấu vết để tìm, không hề có bất kỳ quy luật nào.

Ô Hằng hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân bình ổn tâm cảnh, hắn giờ phút này như đứng trong dòng sông vực sâu mịt mù, không nhìn thấy bất cứ sự vật gì, nói đơn giản chính là mù tịt, chỉ có thể dựa vào uy lực công phạt phạm vi lớn đáng sợ của những thần binh lợi khí như Thượng Cổ Phiên Thiên Chùy để bức lui Mạt Phục.

Nếu có Đông Hoàng Chung thì tốt, trốn trong Đông Hoàng Chung, có thể giúp hắn vượt qua một khoảng thời gian khó khăn.

Nhưng đó cũng không phải ý của Ô Hằng.

Thứ hắn muốn là chém xuống đầu Mạt Phục để hả giận, thay Đại Hoàng Cẩu trút một hơi ác khí!

“Tình huống bất lợi với ta, kéo dài thêm nữa, lời nguyền của Địa Ngục Ma Nhãn sẽ lan tràn sâu hơn, đến lúc đó có lẽ ngay cả năng lực cảm nhận cũng sẽ bị tê liệt hoàn toàn.” Ô Hằng thầm nghĩ trong lòng, đồng thời thao túng ba đại thần binh, cũng âm thầm thi triển áo nghĩa Nữ Oa Bổ Thiên Đồ, tu bổ đôi mắt của mình.

Thiên Nhãn là một trong những yếu tố mấu chốt nhất để hắn chiến đấu vượt cấp, có thể sớm nhận biết sát chiêu của đối thủ.

Nếu Thiên Nhãn còn đó, cực tốc đều là mây bay!

Khi Mạt Phục mãnh liệt tấn công Ô Hằng, Thất Tinh Hải Đường lại ngồi xem hổ đấu, ẩn nấp trong bóng tối, yên tĩnh đến mức lạ thường.

Dưới chiếc mặt nạ quỷ trắng như khóc như cười kia, thần tình Thất Tinh Hải Đường huyễn diệt bất định, đang suy nghĩ rốt cuộc có nên ra tay hay không, trước mắt Ô Hằng dường như đã rơi vào tuyệt cảnh, Thiên Nhãn bị hủy, năng lực cảm nhận bị tổn hại lớn, đáng lẽ phải là thời cơ tuyệt vời để giết chết Ô Hằng mới đúng.

Một Mạt Phục đã áp chế Vô Địch Diệt, cộng thêm Thất Tinh Hải Đường ra mặt, Vô Địch Diệt còn lý do gì để sống sót?

“Không đúng, hắn đang giả yếu.” Thất Tinh Hải Đường mấy lần muốn ra tay, lại nhịn xuống, vì nàng cảm thấy, trong cơ thể Vô Địch Diệt còn ẩn giấu một con ác ma, một khi bùng nổ, chắc chắn là cấp độ kinh khủng.

Trên người người đàn ông này, nàng đã ăn quá nhiều thiệt thòi, hiện nay đã trở nên càng cẩn thận hơn rồi.

“Vô Địch Diệt đã bị dồn đến mức này rồi, Thất Tinh Hải Đường còn không ra tay sao?”

“Chẳng lẽ là sợ rồi?”

Các tu sĩ quan chiến ở gần đó cũng mang lòng nghi hoặc, bọn họ không dám quên vị sát thần đến từ Ám Ảnh Giới này, thần xuất quỷ nhập, giết chóc vô tình, thời kỳ chiến tranh U Nguyệt Tinh, Thất Tinh Hải Đường đã trở thành cơn ác mộng không thể tan biến trong lòng chúng tu sĩ.

Không, Ẩn Môn giác tỉnh giả tuyệt đối không phải là sợ hãi, mà là cho rằng chưa tới thời cơ ra tay.

Một sát thủ đỉnh cấp, chỉ ra tay một lần, từ đó cũng chứng minh gián tiếp, Vô Địch Diệt gần như đã yêu nghiệt đến mức không thể tưởng tượng nổi, Thiên Nhãn bị hủy, năng lực cảm nhận bị phá hoại nghiêm trọng, vậy mà một sát thủ đỉnh cấp vẫn cho rằng chưa phải là thời cơ tất sát!

Trong cùng thế hệ còn có dạng đối thủ nào, mới có thể trấn nhiếp Ẩn Môn giác tỉnh giả đến mức này?

Ngoài Vô Địch Diệt, còn có thể tìm được người thứ hai như thế sao?

“Ông”

Trên chiến trường chính xuất hiện biến động lớn, Liệt Thiên Ấn đè xuống, khí tức tử tịch phá diệt hư không, xông mở phong cấm thập phương của Ô Hằng.

“Gay rồi……”

Ô Hằng thầm kêu không ổn, nhưng tất cả đã muộn, Liệt Không Ấn giống như ngón tay bàn tay của chư thiên thần minh, sát phạt khí như vực như biển, đè nặng tới, ầm một tiếng, đại địa run rẩy, núi sập mây nứt, phương viên mấy ngàn dặm bị san bằng thành đất hoang, có không ít tu sĩ hiếu kỳ vì đứng quá gần, thảm thiết bị vạ lây, hơn mười vị tu sĩ Phong Thần Cảnh tại chỗ hóa thành bùn thịt, phát ra tiếng gào thét xé lòng, thậm chí có một tu sĩ Đăng Tiên Cảnh cũng bị đè nát nửa bên nhục thân, thoi thóp mới từ trong đó đi ra, thảm không nỡ nhìn.

Đương nhiên, những nhân vật như Khúc Nhất Hiểu, Thất Tinh Hải Đường, tự sớm đã nắm bắt được nguy cơ, không thấy bóng dáng.

“Ha ha ha ha ha ha!”

Giữa đất trời, tiếng cười cuồng vọng của Mạt Phục vô cùng chói tai, vang vọng tám phương.

“Vô Địch Diệt, ngươi chung quy chỉ là đá kê chân chứng đạo của ta, không đáng nhắc tới!” Mạt Phục nhìn đại địa đã đầy rẫy thương tích vì bị Liệt Không Ấn đè xuống, nơi đó không còn chút sinh cơ nào, hóa thành vùng đất tử tịch, đáng sợ nhất là, bên trong sương mù màu đen lan tràn, tàn lưu vật chất hắc ám.

Mạt Phục chính là tồn tại đã tiến hóa thành công ba lần vật chất hắc ám, nhìn khắp những người bên Địa Ngục Giới, người có thể tiến hóa thành công ba lần vật chất hắc ám được mấy người chứ, cho dù có, đó đều là nhân vật sánh ngang Chân Tiên, Thiên Thần cấp độ đó rồi.

Vút!

Ngay lúc Mạt Phục cười lớn, một mũi Xạ Nhật Tiễn từ khu vực đầy rẫy thương tích, tràn ngập sương mù màu đen xông ra, nở rộ ra ánh sáng thánh thiện như triều dương phá rạng đông, chói lọi nhức mắt.

Mũi tên đó, có khí phách tung hoành thiên hạ, thắng qua ngàn quân vạn mã, sơn hô hải khiếu!

Tung Hoành Chi Đạo!

Xạ Nhật Tiễn quá nhanh, mà sương mù màu đen kia lại trở thành một loại che chắn, khiến Mạt Phục hơi trì hoãn một khắc mới phát hiện ra.

Xuy!

Đồng tử Mạt Phục hơi co rút, phát ra một tiếng kêu thảm, bụng trực tiếp bị Xạ Nhật Tiễn xuyên qua, mang theo máu đen bay ra từ sau lưng, bên trong còn tồn tại vụn thịt cùng vật chất hắc ám có tính ăn mòn đáng sợ.

Trên vùng đất hoang bị san bằng, Ô Hằng từ trong Hắc Long Văn Kim Cổ Quan nhảy ra, hướng mặt về phía Mạt Phục nói: “Tuy năng lực cảm nhận trở nên yếu đi, nhưng ngươi đứng một chỗ không động, ta vẫn có thể cảm nhận được.”

Đúng vậy, Ô Hằng không có Đông Hoàng Chung, nhưng vẫn còn Hắc Long Văn Kim Cổ Quan!

Vật này là do Viêm Đế năm xưa chế tạo, quan tài phong ấn một tôn đại ma, lấy vạn năm Huyết Long Mộc làm gốc, khắc lên Đế văn, chặn đứng Liệt Không Ấn của Mạt Phục tất nhiên không thành vấn đề.

Chỉ là Hắc Long Văn Kim Cổ Quan thứ này, có một nhược điểm, nó chỉ có thể giảm bớt xung kích công phạt, chứ không thể hoàn toàn ngăn cản, cho nên Ô Hằng vẫn phải chịu ba phần xung kích lực của Liệt Thiên Ấn, nhục thân của hắn đã xuất hiện vết rách, đáng sợ nhất là, vết thương ở ngực, đó chính là vật chất hắc ám đã trải qua ba lần tiến hóa thành công, vô cùng đáng sợ, xét trên một mức độ nào đó mà nói, đã vượt trên cả sức mạnh của cấm khu rồi.

---❊ ❖ ❊---

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2314
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.