Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 11605 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2483
Trả lại cho Hoang Cổ Kỷ Nguyên một cái kết (11)

❊ ❊ ❊

"Ngay cả phía Bắc phòng thủ yếu nhất cũng không thể đột phá, ngươi còn muốn đột phá từ chỗ Bản Vương sao?"

Cổ Vương mặc hắc sắc huyền giáp, ngạo nghễ đứng ở phía Đông, lạnh lùng nhìn Ô Hằng đang đẩy Đông Hoàng Chung đi tới. Trong tay hắn, Vô Vọng Đao tràn ra một luồng lệ khí kinh thiên, con Thập Hung đang say ngủ kia đang dần thức tỉnh.

Ô Hằng im lặng không nói, lúc này hắn không muốn phân tâm. Pháp bảo lợi khí đầy trời rít gào bay tới, va chạm kịch liệt với Đông Hoàng Chung, nhưng đều bị chặn lại. Dù sao Đông Hoàng Chung cũng là đứng đầu trong Thập Đại Thần Binh, thần binh phòng ngự đệ nhất thiên hạ, muốn phá vỡ sự phòng ngự của nó, không hề đơn giản như vậy.

"Ầm!"

Uy thế Đông Hoàng Chung vô cùng to lớn, dẫn dắt một luồng khí thế bá đạo tiến thẳng về phía trước. Có những học sinh Tiên Viện không biết tự lượng sức mình mẩy mưu toan ngăn cản, lập tức bị đâm nát thành mảnh vụn, khiến nhiều tu sĩ hít vào một ngụm khí lạnh, không dám khinh thường.

Khi Đông Hoàng Chung giáng xuống, Vô Vọng Đao trong tay Cổ Vương đã tích lực từ lâu, hắn vung một đao chém tới trước, uy năng kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu lập tức bộc phát, khiến gió mây biến sắc, hư không sụp đổ.

Một tiếng "Ông" vang lên, kim quang và ngọn lửa đỏ thẫm nở rộ từ trong rừng rậm, chim chóc không kịp trốn thoát đã hóa thành tro bụi, từng mảng lớn cây cối bị hủy diệt, gió mưa như thể ngưng đọng. So với kim hà và ngọn lửa kia, mọi thứ xung quanh dường như không còn tồn tại nữa.

Mức độ uy lực từ cú va chạm giữa Đông Hoàng Chung và Vô Vọng Đao khiến nhiều tu sĩ đổ mồ hôi lạnh. Đa số những người có mặt ở đây, đối mặt với thế công như vậy, e rằng đều sẽ tan thành mây khói trong nháy mắt!

"Chỉ có mức độ này thôi sao?"

Khi quang ba tan đi, trên mặt Cổ Vương lộ ra nụ cười khinh miệt. Sau cú va chạm đó, hắn không hề lùi lại nửa bước, ngược lại Ô Hằng thì đột phá thất bại, trở về điểm xuất phát.

"Thiên địa làm lao tù, lâm mộc làm xiềng xích, phong!"

Đúng lúc này, trận văn sư của Thất Giới Tiên Viện đã kích hoạt trận thế, những phù văn dày đặc hiện ra từ hư không lấp lánh ánh sáng, biến phương viên mấy ngàn dặm thành lồng giam.

"Đáng chết!"

Khúc Nhất Hiểu tức đến mức thất khiếu bốc khói, hắn lập tức thi triển Huyễn Ảnh Hư Không Thuật để chạy trốn, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi phạm vi ngàn dặm, bị nhốt trong trận.

Ô Hằng thì mặt không cảm xúc, lặng lẽ đứng ở trung tâm vòng vây, mặc cho mưa to tầm tã, cuồng phong rít gào, hắn như một bức tượng đá, không hề nhúc nhích.

Vào khoảnh khắc trận thế của Thất Giới Tiên Viện được kích hoạt hoàn toàn, hắn đã hiểu rõ mình không thể đột phá ra ngoài được nữa.

Trận này không khó phá, chỉ cần giết chết mười hai vị trận văn sư thủ trận ở mười hai phương vị là được. Nhưng đừng đùa nữa, muốn dưới sự giám sát của cao thủ cấp bậc như Cổ Vương, Thiên Túng Tinh Thần mà giết được mười hai vị trận văn sư, liệu có khả năng đó không?

Trận chiến này đã đến mức không thể tránh khỏi!

Hơn nữa, Ô Hằng phát hiện tu sĩ Thất Giới ngày càng đông, vòng vây theo thời gian trôi qua lại càng dày đặc. Chẳng lẽ toàn bộ thế lực Thất Giới tiến vào không gian bên trong Thánh Vẫn Sơn đều đã hội tụ tại đây?

"Là khí tức của Đại Tiên Vương..."

Khúc Nhất Hiểu bất lực quay trở lại bên cạnh Ô Hằng, ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía ba đạo Hắc Ảnh thần bí ở phía Tây.

"So với Đại Tiên Vương, người như Thiên Túng Tinh Thần mới là kẻ phiền phức hơn." Ô Hằng hạ thấp giọng nói.

Bởi vì Thiên Túng Tinh Thần quá hiểu Ô Hằng. Từ Trung Châu đến Tam Đại Vực, rồi đến thời đại Bách Vực cách cục, cho tới tận đầu thời kỳ mạt thế bây giờ, hai người này đã giao thủ vô số lần, đối với lá bài tẩy của đối phương đều biết rõ mồn một.

Càng hiểu rõ kẻ thù, thì càng thêm phiền phức.

Khúc Nhất Hiểu nhìn quân địch đông nghìn nghịt xung quanh, chưa từng thấy qua trận thế này bao giờ. Phải biết rằng trong này, thế hệ trẻ có tổng hợp thực lực không kém hắn đã vượt qua mười người, lại còn có Tiên Vương thế hệ cũ trấn giữ. Hắn không có khí thế tung hoành thiên hạ như Vô Địch Diệt, nên có chút chột dạ hỏi Ô Hằng: "Việc này phải làm sao đây?"

"Quyết một trận tử chiến!" Giọng Ô Hằng có chút run rẩy nói.

Nghe vậy, Khúc Nhất Hiểu rùng mình một cái nói: "Ngươi nói đùa cái gì vậy?"

"Lúc này, ta không có tâm trạng nói đùa với ngươi." Ô Hằng siết chặt Thượng Cổ Phiên Thiên Chuy trong tay phải. Giọng nói run rẩy vì kích động của hắn không phải là vì sợ hãi, ngược lại còn có một loại chiến ý đang dâng trào.

Đằng nào cũng chết, đã không còn lựa chọn, Ô Hằng sẽ trở thành Đại Ma Vương thực thụ, Vô Địch Diệt!

Khúc Nhất Hiểu thấy Ô Hằng không giống như đang nói đùa, lòng càng nguội lạnh. Hắn không phải là kẻ nhát gan sợ phiền phức, cũng có khí tiết của riêng mình, nhưng đối mặt với quá nhiều tinh anh Thất Giới, thậm chí là Đại Tiên Vương thế hệ cũ như vậy, hắn thực sự không biết tìm đâu ra dũng khí để chiến một trận.

"Giết!"

Đột nhiên, Ô Hằng gầm lên một tiếng, âm thanh như sấm sét chấn động dội ra, vẫn là màn chào sân bằng Long Phao Hiếu!

Lần này, Ô Hằng vẫn tiên phát chế nhân, hoàn toàn không có chút giác ngộ nào về việc mình đã bị đại quân bao vây.

"Hừ, chỉ là chiêu trò quen thuộc mà thôi. Rõ ràng thế đơn lực bạc, lại cứ phải giả vờ như không sợ hãi, thật nực cười!" Cổ Vương mặt không gợn sóng. Chiêu trò này có lẽ người khác sẽ bị trấn áp một hai lần, nhưng muốn lặp lại trên người hắn thì hơi khiên cưỡng rồi.

Thiên Túng Tinh Thần toàn thân lấp lánh ánh sao, đứng sừng sững trong đêm mưa như một vị thiên thần, rực rỡ huy hoàng, con ngươi liếc nhìn Ô Hằng nói: "Chỉ là con thú bị vây hãm mà thôi, hà tất phải vùng vẫy trong vô vọng."

Khí thế tung hoành của Ô Hằng dâng lên trong lòng, quả thực là trời không sợ đất không sợ, ngạo thị quần hùng, hắn gầm lên một tiếng: "Muốn lấy đầu của Vô Địch Diệt ta, chỉ sợ cây cối Thất Giới các ngươi có chặt hết, cũng không đủ làm quan tài cho tu sĩ Thất Giới các ngươi đâu!"

Một tiếng "Ầm ầm" vang lên, Ô Hằng giơ tay hoàn tất việc khắc ấn Diệt Trận, chữ "Diệt" màu đỏ máu lơ lửng trên hư không, dẫn đến mây đen, hóa thành biển sấm sét đỏ rực, sát phạt chi khí tràn ngập đất trời, như muốn xuyên thấu Cửu Thiên Thập Địa.

Ù ù... Trong chốc lát, sấm sét đỏ máu lóe sáng, từ trung tâm trận văn đổ xuống, công kích hỗn loạn không phân biệt đối tượng.

"Á!"

Giữa lúc không kịp phòng bị, tiếng kêu thảm thiết liên hồi vang lên từ phía tu sĩ Thất Giới.

Diệt Trận chính là trận cuối cùng trong Đại Đạo Ngũ Trận, ngay cả Tuyết Hoa cũng không thể thi triển ra, chỉ duy nhất Ô Hằng đã thức tỉnh Diệt Thế Đạo Hồn mới có thể mượn khí phách Diệt Thế để tế xuất Diệt Trận.

Trận này khi đạt đến một mức độ nhất định, có thể hủy thiên diệt địa, tru tiên trấn phật, giết chóc thiên hạ.

Lôi quang đỏ máu do Diệt Trận ngưng kết có uy lực vô cùng khủng khiếp, tu sĩ trong cảnh giới Đăng Tiên hầu như không mấy ai có thể chống đỡ, trong chớp mắt đã có hơn hai mươi người da tróc thịt bong, hình thần câu diệt.

Ngay cả Cổ Vương cũng sơ ý một chút, trên cánh tay xuất hiện một vết thương máu chảy, trong lòng không khỏi nảy sinh cảnh giác.

Thế nhưng trong tình huống như vậy, Cổ Vương và Thiên Túng Tinh Thần lại chưa từng liên thủ tấn công một lần nào, dẫn đến không ai hạn chế được sự xung sát của Ô Hằng, khiến Thất Giới xuất hiện thương vong trên diện rộng.

"Tại sao không liên thủ trấn áp Vô Địch Diệt?" Trong Thất Giới Tiên Viện, một nữ tử hỏi hai người họ.

"Cần phải thế sao?" Sự kiêu ngạo trên người Cổ Vương không hề giảm bớt, trong mắt lóe lên vẻ không kiên nhẫn. Nói xong, hắn lập tức xông vào trong Diệt Trận, tay cầm Vô Vọng Đao chém về phía Ô Hằng.

"Ầm!"

Ô Hằng lập tức dùng Thượng Cổ Phiên Thiên Chuy nghênh kích, song phương va chạm như kim châm đối với mũi nhọn, không phân cao thấp.

Nhưng Ô Hằng đột nhiên phát chiêu, mười ba Tiên Mạch trên sống lưng đồng loạt sáng rực, ba luồng Đế Khí trên người cũng tuôn trào ra, Thuấn Phát Chi Thuật cộng thêm Dung Hợp Chi Thuật, cánh tay hóa thành đuôi rồng vàng óng, quét ngang về phía Cổ Vương.

Trong chớp mắt, toàn bộ tu sĩ có mặt đều kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt...

Uy lực đó hoàn toàn không phải là thứ mà tu sĩ cảnh giới Đăng Tiên sở hữu, mà đã trực tiếp thăng cấp lên đến tầng thứ Đại Tiên Vương.

Một kích này, mười ba luồng Tiên Khí và ba luồng Đế Khí đã dung hợp hoàn hảo!!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2314
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.