Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 11605 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2481
Trả lại cho Hoang Cổ Kỷ Nguyên một kết cục (8)

❊ ❊ ❊

"Thành này thật cổ quái..." Ô Hằng dùng đôi mắt mới hồi phục không lâu quan sát Thánh Vẫn Thành, tâm tình quái dị nói.

Ngôi hùng thành huy hoàng bàng bạc phía trước kia, tràn ngập sức sống mãnh liệt, túc sát uy nghiêm, nhưng lại yên tĩnh đến quỷ dị, không nhìn thấy bất cứ sinh linh nào, chẳng khác nào một vùng đất u minh, nghĩ kỹ lại, không khỏi khiến người ta lông tơ dựng đứng.

Thánh Vẫn Thành, căn bản không có người!!

Nhưng nơi này lại được người bản địa của Thánh Vẫn Tinh gọi là Thánh địa cấm khu, không cho phép người ngoài nhúng chàm.

"Có khi nào sinh linh trong thành đã ẩn nấp đi không?" Khúc Nhất Hiểu nảy sinh nghi ngờ, nếu Thần thạch năng lượng pháo vừa rồi không có nhân lực điều khiển thì làm sao lại tiến hành công kích được chứ?

"Bọn họ căn bản không cần thiết phải ẩn nấp, vì thành này vốn không phải nơi chúng ta có thể công phá."

Ô Hằng lắc đầu, ban đầu hắn cũng từng nghi ngờ như vậy, có lẽ là do Thiên nhãn của mình vừa mới khôi phục nên dẫn đến năng lực thấu thị bị giảm sút.

Nhưng hắn nhanh chóng phủ nhận ý nghĩ này. Thứ nhất, sinh linh ở Thánh Vẫn Thành không cần phải kiêng dè hai người bọn họ. Thứ hai, bên trong Thánh Vẫn Thành căn bản không có khói lửa nhân gian, chỉ còn lại những kiến trúc tàn phá bị thực vật che phủ, mọc đầy rêu xanh. Cho nên, Thánh Vẫn Thành thực ra từ mười vạn năm trước đã phải chịu đả kích mang tính hủy diệt, không còn tồn tại nữa rồi.

Khúc Nhất Hiểu nghi hoặc hỏi: "Vậy thì, tại sao Thánh Vẫn Thành lại được gọi là Thánh địa cấm khu?"

Đôi mắt Ô Hằng thâm sâu, lóe lên ánh sáng vô cùng minh lệ: "Bởi vì mảnh vỡ của Thiên Quốc Tang Chung được chôn trong thành, hoặc có thể nói là bị phong ấn ở bên trong."

"Hèn gì, hèn gì khí cơ sự sống trong thành mãnh liệt bàng bạc, nhưng lại ẩn chứa một luồng túc sát lệ khí rõ rệt. Nghĩ lại, luồng túc sát lệ khí cổ xưa đó chính là do mảnh vỡ Thiên Quốc Tang Chung phát ra, nhưng đã bị sức sống mạnh mẽ của Thánh Vẫn Thành phong ấn!" Khúc Nhất Hiểu bừng tỉnh đại ngộ, rất nhiều nghi vấn cũng theo đó mà được giải quyết dễ dàng.

Sự vượng thịnh của sức sống nơi Thánh Vẫn Thành khiến người ta phải thán phục, vì không chỉ khí tức sự sống bên trong thành mênh mông, mà ngay cả bên ngoài cũng bị ảnh hưởng. Nếu không thì cây cối bên ngoài sao có thể lớn mạnh, cao chọc trời như vậy được?

Thậm chí có một số cây cối đã hóa linh thành yêu, bước lên con đường tu hành. Tất nhiên, tu vi của những thụ yêu này đại khái chỉ duy trì ở mức Đăng Tiên cảnh, cho nên vẫn không dám trêu chọc hai người Ô Hằng và Khúc Nhất Hiểu.

Ngoài ra, Ô Hằng hít sâu một hơi, phát hiện lấy mình làm trung tâm, trong phạm vi vài trăm dặm, thực vật đang sinh trưởng nhanh chóng, hoa cỏ cây cối đều đang phát triển tươi tốt với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Tin rằng không đầy một canh giờ, nơi này sẽ khôi phục lại nguyên trạng năm xưa.

Ngay lúc này, ánh sáng trắng chói lòa lại lần nữa bừng lên từ trong thành, sát khí đằng đằng, có khí thế như muốn quét sạch vạn quân.

"Tránh!"

Ô Hằng lập tức vận Hành tự trận rời xa khu vực này, Thần thạch năng lượng pháo trong Thánh Vẫn Thành đều là đòn tấn công cấp bậc Tiên Vương, nếu bị đánh trúng thì tuyệt đối không dễ chịu chút nào!

"Thật đúng là một tòa quỷ thành mà..."

Khúc Nhất Hiểu rùng mình một cái, lập tức thi triển Huyễn Ảnh Hư Không Thuật. Trong thành không một bóng người, nhưng Thần thạch năng lượng pháo trên tường thành lại tự động nhắm mục tiêu tấn công.

Ô Hằng liên tục rút lui ra xa mấy ngàn dặm, nhìn chăm chú nơi Thánh Vẫn Thành tọa lạc, tự nhủ: "Phòng thủ trong thành nghiêm ngặt như vậy, còn ai có thể lại gần để đoạt lấy mảnh vỡ chứ?"

Như vậy, hắn không đoạt được mảnh vỡ Tang Chung, thì người của Địa Ngục Giới và ba đại thế lực tà giáo cũng tương tự không thể đoạt được nó.

"Chỉ là, nếu mảnh vỡ Thiên Quốc Tang Chung tự mình thức tỉnh, khi đó thì khó giải quyết rồi." Ô Hằng còn cân nhắc đến một yếu tố ở tầng diện khác. Đại Hoàng Cẩu từng nói trước kia, Thiên Quốc Tang Chung sẽ hiện thế tại Thánh Vẫn Thành, vì thế, đây căn bản là một nhân tố không xác định.

"Ô Hằng, ra đây đi, ta biết ngươi ở ngay gần đây!"

Ngay lúc này, một âm thanh tán loạn đầy ngạo nghễ vang vọng khắp bầu trời mật lâm.

Theo chủ nhân của âm thanh tới vùng đất gần nơi Ô Hằng đang ở, một mảnh tinh quang cũng theo đó chiếu rọi tới, như chúng tinh củng nguyệt chiếu sáng nam tử áo xanh ở giữa.

"Ầm"!

Mà bầu trời bị đè nén đã lâu, cũng gần như đồng thời phát ra một tiếng gầm giận dữ, cuồng lôi trút xuống, chấn động tận ngoài chín tầng trời!

Một trận cuồng phong bão vũ, bất ngờ ập đến.

Những hạt mưa to như hạt đậu điên cuồng gõ lên mật lâm, âm thanh tí tách dày đặc kéo dài, khiến người ta chấn nhĩ phát quỹ, ẩn ẩn lòng sợ hãi.

Trận mưa này ập đến bất thình lình, và còn kèm theo vô tận sát cơ...

"Thiên Túng Tinh Thần..."

Ô Hằng vận dụng Đại Đạo Quy Nhất áo nghĩa để ẩn giấu khí tức, trốn dưới một gốc cây ngô đồng. Đôi mắt hắn chưa từng rời khỏi người Thiên Túng Tinh Thần, hai nắm đấm cũng không tự chủ được mà siết chặt.

Trong gió mưa, Thiên Túng Tinh Thần ngạo nghễ đứng trên hư không, bộ dáng không chút kiêng dè, nhìn những tán rừng dày đặc xung quanh, chép chép miệng nói: "Chậc chậc, một luồng sát ý đáng sợ thật đấy. Xem ra ngươi rất muốn giết ta nhỉ, chỉ là sao không ra đây đi? Chẳng lẽ là... sợ rồi?"

Khi nói đến hai chữ "sợ rồi" cuối cùng, ánh mắt đang không ngừng di chuyển quét qua bốn phương tám hướng của Thiên Túng Tinh Thần vừa vặn chạm phải Ô Hằng!

Khoảnh khắc đó, cuồng lôi chín tầng trời ầm ầm giữa đất trời.

"Rút!"

Khúc Nhất Hiểu lập tức nhắc nhở Ô Hằng, lúc này thật sự không phải thời cơ tốt để quyết chiến!

Ô Hằng nhìn bốn phía những chiếc Địa Ngục Quỷ Xa đang tụ tập dày đặc, cũng rất rõ ràng, hiện tại không phải là thời cơ để quyết chiến.

Thiên Túng Tinh Thần ngạo nghễ nhìn hai người Ô Hằng và Khúc Nhất Hiểu, giống như đang liếc nhìn hai con kiến đang di chuyển trên mặt đất, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt: "Vốn muốn rửa mối nhục ở trận chiến Bích Vân Sơn nhiều năm trước, vì ngươi cũng biết, lúc đó ta không hề tung ra toàn bộ thực lực. Nhưng bây giờ e là không có cơ hội rồi, dù sao thì người của Địa Ngục Giới cho rằng ngươi là một mối đe dọa tiềm tàng, yêu cầu Vô Ngân Tinh Không Giới, Ám Ảnh Giới, Thất Giới Tiên Viện phối hợp, nhất định phải trấn sát ngươi tại đây."

"Xem ra ngươi đã không còn là Thiên Túng Tinh Thần của ngày trước nữa, một thân ngạo khí đều đã bị xóa sạch." Ô Hằng khinh thường lắc đầu, Thiên Túng Tinh Thần trước mắt, với năm đó căn bản không phải là một người nữa.

Thiên Túng Tinh Thần lúc đó tâm ngoan thủ lạt, nhưng cũng ngạo khí lăng vân, chưa bao giờ khinh thường việc lấy đông hiếp ít.

Nhưng nay, hắn đã hoàn toàn trở thành một kẻ báo thù không hơn không kém.

"Mọi thứ đều không quan trọng nữa, đại quân Thất Giới sẽ càn quét Thiên Đại Vực, mà một tên ngươi chỉ là cỏn con, so với bá nghiệp của ta thì không đáng nhắc tới." Thiên Túng Tinh Thần nhún vai đầy thờ ơ. Hắn phát hiện ra tầm mắt mình trước kia quá hẹp hòi, cho rằng Ô Hằng là một kẻ địch phải giết bằng được. Nhưng sau khi hắn đến Vô Ngân Tinh Không mới phát hiện, cái gì gọi là trời ngoài có trời, người ngoài có người. So với tất cả mọi thứ của Vô Ngân Tinh Không, cục diện của Thiên Đại Vực quá nhỏ bé!

Người của Thiên Đại Vực giống như một đám man di ngồi trên kho báu, nhưng lại chẳng biết chìa khóa kho báu nằm ở đâu.

"Ô Hằng, đã lâu không gặp!"

Cách phía đông vài trăm dặm, một giọng nói khàn khàn âm u nổ vang trên không trung. Trong cơn mưa tầm tã, Cổ Vương thân khoác hắc sắc huyền giáp, tay cầm Vô Vọng Đao, đứng trên một chiếc Địa Ngục Quỷ Xa, khí thế kình bá trên thân tỏa ra, đè ép những thụ yêu cấp bậc Đăng Tiên cảnh xung quanh nặng nề không thở nổi.

Cùng lúc đó, Ô Hằng nhìn sang phía tây, một tu sĩ áo đỏ vẻ mặt vô cảm đang bình thản nhìn mình.

Người này hồng y hồng phát, trên thân toát ra một mùi vị yêu tà. Mà ở phía tây, đông đảo học viên Thất Giới Tiên Viện đều lấy tu sĩ áo đỏ làm chủ.

Người này, chưa từng gặp mặt, nhưng trong ánh mắt bình đạm kia, Ô Hằng loáng thoáng cảm nhận được một loại uy hiếp.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2314
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.