“Cô… cô đúng là loại đàn bà tiện nhân! Tôi hỏi lại cô lần cuối, rốt cuộc có theo tôi đi hay không…”
Mã Văn Bác tức đến mức mặt mày tím tái. Vừa rồi hắn còn khoe khoang mình cướp được người phụ nữ của đối phương, kết quả là ngay lập tức bị chính người phụ nữ này đá văng, khiến hắn chẳng biết giấu mặt vào đâu.
Chu Lâm Lâm hoàn toàn không đếm xỉa đến Mã Văn Bác đang tức giận, cô ta lại nói: “Tiểu Phàm, lần này thật sự là em sai rồi, em bị mấy lời đường mật của gã này lừa gạt.”
“Anh cho em một cơ hội nữa đi, sau này em sẽ đối xử thật tốt với anh.”
Trước đây khi còn ở bên Diệp Bất Phàm, bất kể cô ta phạm phải sai lầm gì, chỉ cần cúi đầu nhận lỗi rồi nói vài lời ngon ngọt, Diệp Bất Phàm cuối cùng đều sẽ chọn cách tha thứ.
Thế nhưng cô ta lại quên mất rằng hiện tại và trước kia căn bản không thể so sánh được. Lúc đó họ là quan hệ người yêu, còn bây giờ cô ta đã phản bội lại tình cảm này, tính chất sai lầm hoàn toàn khác biệt.
Hơn nữa, giờ phút này Diệp Bất Phàm đã là người thừa kế của Cổ Y Môn, bất kể là tầm nhìn hay cảnh giới đều khác xa so với trước đây.
Làm sao anh có thể không nhìn ra, sở dĩ Chu Lâm Lâm làm như vậy hoàn toàn là vì nhắm vào tiền tài của mình, chứ chẳng liên quan gì đến tình cảm trước đó cả.
Một khi anh lại trở nên nghèo túng, cô ta vẫn sẽ không chút do dự mà đá anh đi.
Anh lạnh lùng nói: “Chu Lâm Lâm, có một số sai lầm là không thể phạm phải, một khi đã phạm thì sẽ không còn cơ hội sửa chữa nữa, thu cái bộ dạng đó của cô lại đi.”
“Giống như lời cô nói vậy, từ nay về sau giữa chúng ta không còn bất cứ quan hệ gì nữa, ai cũng đừng làm phiền ai.”
“Tiểu Phàm, đó là em nói đùa với anh thôi, anh tuyệt đối đừng có coi là thật, người em yêu vẫn là anh.”
Chu Lâm Lâm vẫn còn ôm mộng tưởng ngây thơ, nỗ lực vì giấc mơ làm phú bà triệu đô của mình.
“Con tiện nhân không biết xấu hổ, cô cứ chờ đó cho tôi! Còn mày nữa, thằng nghèo kiết xác, chuyện giữa chúng ta chưa xong đâu.”
Mã Văn Bác thực sự không còn mặt mũi nào để ở lại đây nữa, hắn tức tối rời khỏi nơi này.
“Diệp bác sĩ, tôi còn có việc phải đi trước đây, lát nữa sẽ phái một quản lý khác tới giúp anh trông coi tửu lâu.”
Đổng Thiên Đạt cũng biết ở lại trong tình huống này không thích hợp lắm, nên chào hỏi một tiếng rồi vội vã rời đi.
“Tiểu Phàm, anh tha thứ cho em một lần thôi, chỉ một lần thôi có được không? Sau này chúng ta ở bên nhau, anh nói sao thì là vậy…”
Chu Lâm Lâm thấy trong phòng bao không còn ai nữa, liền lao tới muốn dùng thân xác của mình để đổi lấy sự tha thứ của đối phương, nhưng lại bị Diệp Bất Phàm đẩy ra.
“Chu Lâm Lâm, tôi nói lại lần nữa, giữa chúng ta đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa, xin cô hãy tự trọng.”
Thông qua sự việc vừa rồi, Diệp Bất Phàm đã hoàn toàn thất vọng cùng cực về người phụ nữ này, thứ tình cảm trước kia cũng không còn tồn tại nữa.
“Làm gì vậy? Diệp Bất Phàm, anh muốn thế nào?”
Khi hai người ở bên nhau, Chu Lâm Lâm không tự chủ được mà khôi phục lại tâm lý bề trên như trước đây. “Tôi đã xin lỗi anh rồi, anh còn muốn thế nào nữa? Ngoài tôi ra, anh còn có thể tìm được cô bạn gái nào xinh đẹp hơn sao?”
Ngay lúc này, một giọng nói lanh lảnh vang lên: “Tất nhiên là có thể, tôi chính là bạn gái của anh ấy, hơn nữa còn xinh đẹp hơn cô nhiều!”
Trong lòng mỗi người phụ nữ, bản thân mình luôn là đẹp nhất, tuyệt đối sẽ không dễ dàng thừa nhận thua cuộc.
Nghe thấy đối phương tự xưng xinh đẹp hơn mình, Chu Lâm Lâm vừa định buông lời châm chọc, nhưng khoảnh khắc quay đầu lại, cô ta liền ngậm miệng, không nói được câu nào.
Bởi vì người phụ nữ trước mắt này thực sự quá xinh đẹp, đẹp đến mức khiến cô ta có cảm giác tự hổ thẹn, khiến cô ta hoàn toàn mất đi dũng khí phản kích.
Không so sánh thì không có đau thương, trong mắt người bình thường thì Chu Lâm Lâm cũng được coi là một cô gái có nhan sắc, thế nhưng đứng trước người phụ nữ này thì lập tức trở nên ảm đạm không ánh sáng.
Người đến chính là Tần Sở Sở, hôm nay cô mặc một chiếc váy dài phong cách Bohemian, dáng người cao ráo với những đường cong quyến rũ, thậm chí còn hoàn hảo hơn cả siêu mẫu quốc tế.
Thứ còn bắt mắt hơn cả vóc dáng chính là dung mạo của cô, đẹp đến mức không tì vết, ba trăm sáu mươi độ không góc chết, tinh xảo đến mức cực hạn.
“Cô… cô là ai?”
Chu Lâm Lâm chột dạ hỏi.
“Sao thế, tai cô không tốt à? Vừa nãy tôi đã nói rồi, là bạn gái của Tiểu Phàm.”
Tần Sở Sở vừa nói vừa bước tới bên cạnh Diệp Bất Phàm, khoác lấy cánh tay anh.
“Không thể nào, điều này tuyệt đối không thể nào!”
Trong thâm tâm Chu Lâm Lâm, Diệp Bất Phàm trước đây chỉ là một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi, làm sao có thể tìm được cô bạn gái xuất sắc đến thế này.
“Không tin sao? Vậy tôi chứng minh cho cô xem!”
Tần Sở Sở nói xong liền hôn chụt một cái lên má Diệp Bất Phàm, “Thế nào? Bây giờ cô tin chưa?”
Diệp Bất Phàm cũng có chút ngẩn người. Tần Sở Sở giải vây cho anh thì có thể hiểu được, dù sao trước đây anh cũng từng giúp đỡ cô, nhưng không ngờ cô lại làm thật.
Mặc dù yêu nhau hơn một năm, nhưng Chu Lâm Lâm chưa từng hôn anh, đây là lần đầu tiên anh được con gái hôn, cảm giác như cơ thể vừa bị dòng điện chạy qua, cảm giác tuyệt vời không thể diễn tả bằng lời.
Chu Lâm Lâm sững sờ một lúc, sau đó gào lên đầy kích động: “Tôi không tin, tôi không tin, chắc chắn đây là do anh bỏ tiền thuê về!”
Trong lòng cô ta vẫn vô cùng khinh thường Diệp Bất Phàm, cho rằng anh tuyệt đối không thể tìm được người phụ nữ nào xuất sắc hơn mình.
“Thuê tôi sao?” Tần Sở Sở tự tin mỉm cười, “Giới thiệu một chút, tôi là phó tổng giám đốc của Tần Thị Tập Đoàn, trong tay nắm giữ hàng tỷ tài sản, hàng ngàn nhân viên, cô nghĩ có ai đủ khả năng thuê được tôi không?”
Cảm xúc của Chu Lâm Lâm lập tức rơi xuống đáy vực. Người ta không những nhan sắc và vóc dáng hơn cô ta quá nhiều, mà thân phận và địa vị cũng đè bẹp cô ta ngay lập tức, như vậy thì cô ta còn so sánh kiểu gì nữa?
Diệp Bất Phàm không muốn để ý tới Chu Lâm Lâm nữa, quay đầu nói với Tần Sở Sở: “Cô đến từ lúc nào vậy?”
“Đến được một lát rồi, đứng ngoài cửa nghe thấy hết chuyện của các người rồi.”
Tần Sở Sở thân mật khoác tay Diệp Bất Phàm, nói với Chu Lâm Lâm: “Nói thật lòng, tôi còn phải cảm ơn cô đấy, nếu không phải tại cô thực dụng, không có não như vậy, thì làm sao tôi có được người bạn trai xuất sắc như Bất Phàm.”
Vừa mất đi Mã Văn Bác, giờ lại không có được Diệp Bất Phàm, cộng thêm áp lực mà Tần Sở Sở mang lại, trong khoảnh khắc này nội tâm Chu Lâm Lâm hoàn toàn sụp đổ.
Cô ta điên cuồng gào lên: “Thì sao chứ? Phụ nữ ai mà chẳng yêu tiền? Cô tưởng tất cả phụ nữ đều giống cô, sinh ra đã ngậm thìa vàng sao. Tôi chỉ muốn sống cuộc sống tốt hơn một chút, thì có gì sai? Chuyện này có gì sai hả?”
Diệp Bất Phàm thầm lắc đầu trong lòng. Người ta thường nói có lý mới hùng hồn, người phụ nữ này lại có thể nói ra sự vô liêm sỉ của mình một cách hùng hồn như vậy, đúng là kỳ lạ đến cực điểm, anh thật không hiểu nổi trước đây mình đã ở bên cô ta như thế nào.
Anh nói: “Được rồi, cô muốn theo đuổi cuộc sống như thế nào không liên quan đến tôi, giờ chúng ta đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa, cô đi đi.”
Chu Lâm Lâm lúc này mới biết thế nào là "xôi hỏng bỏng không", cô ta trừng mắt nhìn Diệp Bất Phàm đầy oán độc, rồi quay đầu bỏ chạy ra phía cửa.
“Đợi đã!”
Tần Sở Sở gọi Chu Lâm Lâm lại.
“Cô còn muốn làm gì nữa?” Chu Lâm Lâm tức giận hét lên.
“Không có gì, tôi chỉ muốn nói cho cô biết, thực dụng thì được, nhưng làm gì thì cũng phải dùng não một chút, đừng để người ta lừa gạt một cách ngớ ngẩn như vậy.”
Tần Sở Sở tiến lên hai bước, chỉ vào chiếc vòng tay ngọc bích trên cổ tay cô ta rồi nói: “Thứ này của cô là đồ được chế từ đá hoa cương thêm hóa chất vào nấu mà thành, không những không có giá trị, mà đeo trên tay còn gây hại cho cơ thể, lâu ngày biết đâu lại mắc bệnh ung thư đấy.”
Chu Lâm Lâm sững sờ một lúc, sau đó hét lên: “Cái gì, điều này không thể nào! Đây là vòng ngọc bích do Mã Văn Bác tặng tôi, hơn 20 ngàn tệ đấy, thậm chí còn có cả giấy chứng nhận.”
Đêm đầu tiên ở bên Mã Văn Bác chính là vì chiếc vòng tay này, cô ta không đời nào tin đây là hàng giả làm từ đá hoa cương.
Tần Sở Sở khinh thường cười nhạt: “Tôi nói cho cô biết, ngành cổ vật ngọc thạch này nước sâu lắm, gia đình chúng tôi chủ yếu kinh doanh ngành công nghiệp ngọc thạch, cô thấy lời tôi nói có đáng tin hơn mấy thứ gọi là giấy chứng nhận kia không?”