“Con trai, lát nữa nói chuyện với người ta cho tử tế. Nếu thấy hợp thì tuyệt đối không được để lỡ cơ hội. Nhà mình giờ điều kiện khá hơn rồi, lúc tiêu tiền thì phải rộng rãi một chút, đừng để người ta chê cười...”
Âu Dương Lam dặn đi dặn lại vài câu mới để Diệp Bất Phàm đi vào, còn bà thì đứng đợi ở cửa khách sạn.
Bước vào căn phòng đã đặt trước, Diệp Bất Phàm hơi ngạc nhiên. Đây là một phòng lớn dành cho hơn chục người ăn uống.
Cậu thậm chí còn nghi mình đi nhầm chỗ, bèn quay ra xem lại biển số phòng, đối chiếu với số mà Âu Dương Lam đưa cho, xác nhận đúng là phòng này không sai.
Thông thường, người ta xem mắt thường chọn quán trà, quán cà phê các kiểu, hiếm ai lại chọn khách sạn năm sao thế này, mà đã chọn khách sạn năm sao rồi còn thuê phòng lớn thế kia thì càng hiếm.
Có lẽ phòng nhỏ đã hết rồi, Diệp Bất Phàm cũng không bận tâm lắm, kéo ghế ngồi xuống.
Đợi gần nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy đối phương xuất hiện, lúc này điện thoại của cậu đổ chuông, là Tần Sở Sở gọi tới.
“Tiểu Phàm, cậu gọi cho tôi làm gì? Tôi vừa đi tắm xong đây này.”
Diệp Bất Phàm bất đắc dĩ nói: “Cậu tắm kiểu gì mà lâu thế, tôi đã xem mắt được hai người rồi đấy.”
“Là con gái, ai chẳng thích tắm lâu một chút, như vậy da mới đẹp...”
Tần Sở Sở nói đến đây mới sực nhớ ra, kinh ngạc hét lên: “Cậu đi xem mắt á?”
“Đang xem đây, đã xem qua hai người rồi, giờ đang đợi người thứ ba.”
Tần Sở Sở bực bội nói: “Cậu hay nhỉ, chạy đi xem mắt thật đấy à? Sợ không tìm được vợ hay sao?”
“Trách tôi à? Gọi cho cô để cứu bồ mà không ai bắt máy, đành bị bà hoàng nhà tôi ép tới đây thôi...”
“Thế nào rồi? Có ưng ai chưa?”
“Chưa, hai người trước đều là kỳ quặc cả, người thứ ba còn chưa tới, không biết tình hình thế nào.”
“Gửi địa chỉ cho tôi, cô nương đây qua đó ngay.”
Tần Sở Sở nói xong liền cúp máy vội vã. Người đàn ông mà cô đã nhắm tới, tuyệt đối không thể để cho người phụ nữ khác cướp mất.
Diệp Bất Phàm vừa gửi định vị thì điện thoại lại reo, lần này là Tạ Đông Lâm, viện trưởng bệnh viện Trung y Giang Nam gọi tới.
“Bác sĩ Diệp, cậu đang ở đâu đấy?”
Diệp Bất Phàm nói: “Tôi đang ở khách sạn Giang Nam đợi một người bạn.”
“À, giấy bổ nhiệm viện trưởng danh dự của cậu đã làm xong rồi, giờ tôi mang qua cho cậu được không? Có tiện không?”
Diệp Bất Phàm cũng chẳng để tâm chuyện xem mắt, đáp: “Vậy làm phiền viện trưởng Tạ rồi, tôi gửi vị trí cho ông đây.”
Sau khi cúp máy, vẫn chưa thấy bóng dáng đối phương đâu. Vì buồn chán, cậu chụp ảnh căn phòng rồi đăng lên vòng bạn bè: “Đợi người ta lâu quá đi mất!”
Đúng lúc đó cửa phòng mở ra, một cô gái mặc váy đỏ bước vào. Thấy cậu, cô ta ngạc nhiên kêu lên: “Diệp Bất Phàm, sao cậu lại ở đây?”
Diệp Bất Phàm quay đầu nhìn lại, cô gái bước vào là Tôn Hiểu Đồng, bạn học cấp ba của cậu. Cậu hơi nhíu mày đáp: “Tôi đang đợi một người bạn.”
Tuy là bạn học ba năm không gặp, nhưng cậu chẳng có chút thiện cảm nào với người phụ nữ trước mắt này.
Hồi cấp ba, trong lớp luôn có những kẻ không học hành tử tế, Tôn Hiểu Đồng là một trong số đó. Ả cậy mình xinh đẹp nên suốt ngày tụ tập với đám người bất hảo.
Có một lần ả cá cược với người ta rằng trong vòng một tuần nhất định sẽ tán đổ Diệp Bất Phàm.
Nhưng Diệp Bất Phàm khi đó chỉ chú tâm học hành, không để tâm đến bất cứ thứ gì, căn bản không đếm xỉa tới ả.
Một tuần trôi qua, Tôn Hiểu Đồng thua 200 tệ, khiến ả tức giận đến mức thẹn quá hóa giận, chạy lên phòng giáo vụ tố cáo Diệp Bất Phàm sàm sỡ mình.
Chuyện này làm ầm ĩ cả lên. Lúc đó đã gần sát ngày thi đại học, để dẹp yên vụ việc, không ảnh hưởng đến kỳ thi của con trai, Âu Dương Lam đã đích thân tới trường xin lỗi Tôn Hiểu Đồng, đồng thời bồi thường 2000 tệ thì mọi chuyện mới êm xuôi.
Tuy chuyện đã qua lâu rồi, cậu cũng không còn để bụng, nhưng đối mặt với người phụ nữ này, cậu vẫn không sao có thiện cảm nổi.
Tôn Hiểu Đồng nói: “Đợi bạn, cậu không phải là đến xem mắt đấy chứ?”
Diệp Bất Phàm cũng nhận ra, người mà mình phải đợi chính là Tôn Hiểu Đồng. Thế giới này thật nhỏ bé, không ngờ hai người lại gặp nhau trong hoàn cảnh khó xử thế này.
Đã gặp rồi thì cũng chẳng biết nói gì, cậu đành bất đắc dĩ gật đầu.
Ánh mắt Tôn Hiểu Đồng lóe lên vẻ khinh miệt, mỉa mai nói: “Diệp Bất Phàm, hồi đi học cậu vốn thật thà chất phác, không ngờ ba năm không gặp mà cậu đã học được thói lừa hôn rồi.”
“Lừa hôn? Tôi lừa hôn khi nào?”
“Giả bộ, còn giả bộ với tôi à? Bạn học ba năm, tôi còn lạ gì cậu nữa? Mẹ cậu nói với mẹ tôi là nhà cậu có cái khách sạn lớn nào đó, đây chẳng phải là lừa người sao? Ai mà chẳng biết mẹ cậu bán bánh bao, vậy mà dám nói là khách sạn lớn, đúng là khoác lác không ai bằng, không phải lừa hôn thì là gì?”
Diệp Bất Phàm không nói gì, cậu không muốn dính dáng gì tới người phụ nữ này, cũng chẳng có hứng giải thích.
Tôn Hiểu Đồng khinh khỉnh đánh giá cậu từ đầu đến chân: “Đã muốn giả bộ thì cũng nên giả cho trót chứ, ít nhất cũng phải bỏ tiền ra ăn diện một chút, bộ đồ rách rưới thế này thì nhìn kiểu gì cũng chẳng giống người mở khách sạn lớn.”
“Thế này đi, nể tình từng là bạn học cũ, tôi cũng không chấp chuyện cậu lừa hôn nữa. Hôm nay nhà tôi có mấy người họ hàng tới, cậu mời mọi người đi ăn một bữa đi. Nếu có thể làm người nhà tôi vui vẻ, biết đâu tôi sẽ cho cậu cơ hội theo đuổi đấy.”
Nói xong, ả chẳng cần biết Diệp Bất Phàm có đồng ý hay không, liền lấy điện thoại ra gọi: “Mẹ, gọi bác cả và mọi người qua đây đi.”
Cúp máy, chỉ một lát sau, hơn chục người từ bên ngoài bước vào, có già có trẻ, có nam có nữ.
Diệp Bất Phàm vô cùng kinh ngạc trước tốc độ của đám người này. Xem mắt mà đặt phòng lớn thế này, họ hàng thì đã đợi sẵn ở bên ngoài, xem ra chuyện Tôn Hiểu Đồng đi xem mắt là giả, nhân cơ hội này để người nhà tụ tập ăn uống mới là thật.
“Được rồi, đừng đứng ngẩn ra đó nữa. Để tôi giới thiệu cho, đây là bố tôi, đây là mẹ tôi, đây là bác cả của tôi, đây là anh họ tôi...”
Tôn Hiểu Đồng kéo Diệp Bất Phàm giới thiệu với người nhà, những người đó thấy Diệp Bất Phàm ăn mặc bình thường, trong mắt ai cũng lóe lên vẻ khinh miệt.
Bố của Tôn Hiểu Đồng căn bản chẳng buồn đoái hoài tới cậu, trực tiếp cầm lấy thực đơn trên bàn nói: “Được rồi, mọi người đói cả rồi, bắt đầu gọi món đi.”
Nói xong, ông ta chẳng chút khách khí gọi phục vụ, gọi một hơi 16 món, món nào giá cũng không hề rẻ.
Đặt thực đơn xuống, lúc này ông ta mới ngẩng đầu nói: “Diệp Bất Phàm đúng không, cậu có nhà ở Giang Nam không?”
“Không có.”
“Thế có xe hơi trên 30 vạn không?”
Bố Tôn Hiểu Đồng nhíu mày, rõ ràng không hài lòng với hai câu trả lời này, lại hỏi tiếp: “Tiền gửi tiết kiệm ít nhất cũng phải có 7 chữ số chứ nhỉ?”
“Cũng không có.”
Diệp Bất Phàm lại lắc đầu. Tiền tiết kiệm trong thẻ ngân hàng của cậu hiện giờ đều là 9 chữ số, 7 chữ số thì đúng là không có thật.
“Cái gì cũng không có, thế cậu lấy gì mà làm bạn với Tiểu Đồng nhà chúng tôi?” Mẹ Tôn Hiểu Đồng nói, “Giờ cậu đang làm gì? Việc làm có thu nhập mấy trăm ngàn một năm chắc phải có chứ?”