Gió Bụi

Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VIII

❊ ❊ ❊

Lin đưa con về lại Sơn Thượng, ở với chị em đội trồng rừng được hai, ba ngày gì đó, cô lại đùng đùng đưa con đi. Lý do thật đơn giản: lời chê bai của một số người về sự trở lại của cô. Những lời ấy có vẻ chân tình nhưng Lin cho là ác ý. Thậm chí cô còn nghĩ về khía cạnh không tốt khác của những lời góp ý ấy. Ai cũng cho lời răn bảo là có lý, có tình. Ai cũng nói, được thế là may mắn... Cho những người ở hoàn cảnh Lin. Còn Lin, cô cho đó là những lời nói thác đi, có ý đuổi khéo mẹ con mình. Đuổi thì Lin đi. Lin còn có chị Am. Lin còn hy vọng có lúc gặp lại Mạn...

Chị Am vồ vập mẹ con Lin. Chị ôm ấp hà hít đứa bé. Chị không hỏi một lời về lý do trở lại của Lin.

- Thôi, mẹ con cô cứ ở đây với chị. Nghèo, giàu ta có nhau. Chú ấy đi rồi có lúc chú ấy về. Người đâu mà gan....Lin thấy vui vì sự ân cân khéo léo của chị. Cô mau chóng lấy lại nếp sống bình thường mặc dù trong suy nghĩ vẫn lớn vởn nỗi hờn tủi của kẻ ăn nhờ, ở đợ. Cô chỉ mong đêm mong ngày Mạn trở về. Hoặc giả, chỉ cần biết được tin tức gì về người chồng của mình thôi cũng yên lòng. Có lúc, quẩn nghĩ Lin lại thấy mình như một sinh vật hoàn toàn vẩn vơ trên cõi thế gian này. Lung tung, lộn xộn, không đâu là bến, không đâu là bờ.

Một chiều, Lin bảo chị Am:

- Cuộc đời em thế nào ấy chị ạ! Lúc nào em cũng có cảm giác mình bị lừa, bị hắt hủi, bị mắng chửi. Chả nhẽ cuộc đời cứ mãi thế này thì thà chết quách đi cho nó xong.

- Ăn nói dại dột nào - Chị Am an ủi Lin - Đi đến đâu bắc cầu đến đấy em ạ! Không may mình có hoàn cảnh như vậy mà cứ nghĩ quẩn là chả có lợi gì đâu. Mà em đâu phải chỉ có mình. Em còn có cháu, còn có chú Mạn nữa.

- Em nghi là,anh ấy chết ở đâu rồi. Chả lý gì mà đang yên đang lành thế lại bỏ vợ con đi. Hay là giận gì mẹ con em. Chị biết đấy, những ngày sống với chị ở đây, em có gì đáng để anh ấy phải giận đâu. Thắm thiết ân cần với vợ, với con cho tận đến lúc bỏ đi.

Chị Am động viên Lin. Chị gieo vào Lin lòng thương người bạn gái vong niên để mong chất lại trong cô sự bình tĩnh. Lin chỉ biết thầm ơn tấm lòng đôn hậu ấy, nhưng nhờ nó mà cô có thể nguôi ngoai thì không. Ai có thể lo được, gánh được cho mình ngoài mình.

Còn anh Thạch nữa. Hôm đưa con đi không tiện đường nên Lin không thể ghé vào. Vừa chân ướt chân ráo lên đến đây Lin đã viết thư về cho anh. Cách đây nửa tháng Lin lại có thư nữa. Đã hai thư Lin gửi mà anh Thạch không hề có một chữ đáp lại. Như vậy là có chuyện! Có thể là anh Thạch ốm? Có thể là một bên mắt chưa bị khoét kia lại hành hạ anh đến mức mà anh không còn đủ ánh sáng để viết cho Lin đôi dòng. Thạch vốn máy móc, niêm luật nhưng lại có trước có sau, chả lẽ lại dửng dưng trước hai lá thư Lin gửi.

- Chị ơi... em sốt ruột quá. Đôi mắt của anh Thạch ấy!

Lin lại bồn chồn nói nỗi lo của mình cho chị Am nghe.

Chị Am trách Lin là người tự mua dây buộc vào mình. Lo cho chồng con chưa đủ, giờ lại lo cho người dưng.

Người dưng làm sao được khi mà đôi mắt của anh ấy bị hỏng là vì mình? Lin không dám nói hết nguyên nhân sợ chị Am hiểu lầm. Cô ậm ừ cho qua chuyện và nảy ra ý định đưa con về thăm Thạch để vơi bớt một phần nỗi lo trong mình. Chị Am biết chuyện này và cho Lin là "dở hơi". Chị không ra mặt phản đối nhưng cũng không có ý ủng hộ.

- Em đi thì đi! Đó là quyền em. Chị chỉ khuyên em một điều là thật bình tĩnh. Một thân con gái, nách lại có con nhỏ mà nay nghĩ thế này, mai nghĩ thế khác là vất vả lắm.

- Nhưng... nếu không về được dưới ấy, em ăn không ngon ngủ không yên.

- Thế còn chú Mạn cô vứt đi à?

- Anh Mạn khác, anh Thạch khác chị ạ!

Chị Am giận. Mặt chị hơi sầm xuống. Chị nhìn Lin với ánh mắt ái ngại, khó hiểu:

- Thương thì thương cô thật, nhưng lắm lúc chị chả làm sao hiểu được cô. Cái anh Thạch ấy là làm sao với em mà em cứ sồn sồn lên. Vừa đưa con lên đây chưa ấm chỗ, nay đã lại đời đi...

Lin chỉ biết cúi mặt. Cái bí ẩn, khuất khúc trong Lin chị không hiểu. Lin cũng không có ý định để chị hiểu. Lin chỉ biết nói với chị:

- Em quý anh Thạch như anh trai của mình. Chị hãy tin việc làm của em là chính đáng chứ không có gì là mờ ám cả.

- Thì chị có trách gì em. Chị chỉ khuyên em hãy bình tĩnh mà dưỡng cho hai mẹ con. Giờ cứ nay đây mai đó thì sức đâu mà chịu nổi. Em đã vậy, còn đứa nhỏ?

- Thôi... chị cứ cho phép mẹ con em đi…

Chị Am không có cảm tình tý nào với hành động này của Lin. Thâm tâm chị coi Lin là người phụ nữ bồng bột và có cái gì không đứng đắn nữa. Từ ngày Mạn bỏ nhà chị ra đi, cô ấy có cái gì đấy lộn xộn, bí hiểm. Chị chỉ biết thương, biết cưu mang chứ tìm hiểu cho rõ ngọn nguồn thì chưa. Giờ Lin lại đùng đùng đưa con về thăm người đàn ông mà bây giờ chị mới nghe Lin nhắc đến khiến mối ngờ vực càng lớn hơn.

- Cô đưa cháu đi, nhỡ chú Mạn chú ấy về thì tôi biết nói sao. Trước đây nói về với ông bà ngoại nên đành phải để cô đi. Còn bây giờ...

Chị nói rồi nhìn Lin. Cái nhìn của chị lẳng lặng mà như xói móc vào lòng. Chị thật tốt nhưng chẳng thể là nơi êm ả của Lin lúc này.

- Thôi... mẹ con em phải đi...!

Lin ấp úng nói. Giọng cô như có sẵn nước mắt. Chị Am chỉ biết nhìn theo, lắc đầu. Là một người phụ nữ có cuộc sống gia đình xuôn xẻ, chị làm sao hiểu hết được những cuộc đời như Lin.

Con đường rừng heo hút và thăm thẳm. Một vệt nhựa đen sẫm như lưng một con trăn không lồ trườn qua những vạt đồi, vạt núi. Con đường lồi lõm những bóng nắng, bóng râm và trơ trụi như một dòng suối có màu nước đen ngòm, khô khốc. Lin bế con thui thủi. Mẹ con cô như cái gốc cây nhỏ sau đốt nương, bật gốc nay bị những cơn lốc rừng cuốn đi vô định trong cái dòng suối đen kia. Lin bước từng bước một, chậm chạp ngơ ngẩn. Mỗi bước chân cô lúc này như từng đốt của số phận đang bị cắt ra rời rạc. Lin nhiều lần muốn níu kéo từ gan ruột mình ra thành dây thành sợi dăng mà chắp nối lại quãng sống bị cắt vụn kia nhưng không sao liền cho nổi.

Đứa trẻ như một xuất định mệnh ăn theo. Người mẹ bế nó đứng bên lề đường ở một quãng rừng vắng. Đây không phải là bến đợi chính thức. Nó chỉ là chỗ dừng chân cho những lái xe hám lợi và những ai đó nhỡ độ đường. Có những người được đón lên xe thuận lợi và đẹp đẽ. Cũng có người, từ thùng xe chui xuống mới hay là mình vừa thoát khỏi địa ngục.

Lin vẫn phải giơ nón vẫy xe...!

Chiếc xe ấy màu xám, hai đèn ô tô vỡ rịa như đôi mắt toét, cái thùng xe bịt bùng như chiếc áo quan bọc vải bạt.

- Đâu thế cô em?

- Bác cho mẹ con cháu về Hà Nội!

- Có bao nhiêu tiền?

- Các bác lấy bao nhiêu em xin trả!

- Lên xe!

Ca-bin xe có hai người. Một lái, một phụ. Lái đầu húi cua, da sẫm nâu sần sùi như gốc cây. Phụ mặt non choẹt, tóc đỏ dài như con gái, bộ ria mép thưa và lởm chởm như lông nhím. Lin nhìn họ mà rộn hết cả người. Cô bế con lùi vội trước bàn tay giơ xuống lòng khòng vươn ra định chộp vào ngực khách của gã phụ xe.

- Sao? Không đi hả?

- Dạ...

- Mất thời gian quá!

- Thôi đi!

Cửa xe đóng sầm lại rồi chồm lên lao đi một cách khó chịu. Đứng trong khét lẹt của hơi xăng phả lại mà Lin thấy nhẹ nhõm cả người. Họ trông như quỷ sứ hiện hình thì làm sao mà Lin có thể bế con lên xe được!

Hai chiếc xe nữa lao qua. Cũng thô lỗ và bụi bặm như chiếc xe trước. Lin không dám giơ nón vẫy mà len lén nhìn theo như một tai họa đã vô tình lãng quên mẹ con cô. Lin thấy mình may mắn. May mắn hơn nữa khi mặt trời đã ngả sang chiều Lin gặp một chiếc xe con màu xanh. Thấy xe con Lin không dám vẫy. Cô không hy vọng gì ở chiếc xe ra vẻ cơ quan đi công tác này.

Nhưng…

Chiếc xe vượt qua chỗ mẹ con Lin đứng rồi từ từ dừng lại. Người lái xe trạc ngoài ba mươi mặc áo bay màu lá cây non mở cửa xe, đi lại trước mặt mẹ con Lin. Anh ta cười và nói với Lin những lời rất từ tốn:

- Chị và cháu có ý đợi xe?

- Dạ, em và cháu muốn về Hà Nội. Có mấy chiếc xe tải vừa đi qua nhưng em sợ.

Người lái xe khẽ gật đầu:

- Sợ là phải. Mấy cha xế tải cứ vứt lên xe là thành quỷ sứ hết.

- Mấy bác cũng về Hà Nội ạ! - Lin mạnh dạn hỏi.

Người lái xe khẽ nheo mắt nhìn mẹ con Lin vẻ thông cảm rồi nhẹ nhàng nói:

- Nếu chị không có gì ngại đưa cháu lên xe chúng tôi cho đi nhờ.

Lin thấy mừng mừng trong bụng nhưng bề ngoài vẫn giữ thái độ im lặng. Với chiếc xe màu xanh này, Lin đã bớt nghi ngờ nhưng để quyết định có đi hay không, cô vẫn thấy ngại.

- Tùy chị đấy. Nếu đi thì đưa cháu lên. Chúng tôi giúp đỡ, không lấy tiền đâu. Còn nếu ngại thì chúng tôi cho đi nhờ ra bến xe khách mà lấy vé đi cho nó an toàn.

Lin đành liều lên xe. Cô lịch sự chào mọi người và được đáp lại bằng những nụ cười còn có phần lịch sự hơn.

- Chị cho cháu ngồi vào giữa này cho khuất gió...

Người đàn ông mặc áo ký giả, đeo kính mát nhìn rõ cả đôi mắt ở phía trong khẽ nhích sang ghế bên cạnh, nhường ghế giữa cho mẹ con Lin. Ông cầm tay đứa trẻ rồi hỏi thăm Lin.

- Mẹ con về quê thăm ông bà hay là lên trên này thăm ai mà đi có một mình thế này?

- Dạ, mẹ con cháu về thăm quê ạ!

- Thế quê cháu ở đâu.

- Dạ...

Lin định tìm tên một quê khác để nói mà không tìm ra. Người đàn ông đã biết được cái lúng túng ấy của Lin nên hỏi sang chuyện khác. Ông hỏi nhiều chuyện nhưng chả chuyện nào Lin trả lời được gãy gọn, liền mạch. Cô nói nhát gừng, có phần mâu thuẫn nữa. Hình như ông biết Lin nói dối nên thỉnh thoảng vẫn khẽ mỉm cười. Lin biết cái ngụ ý sau nụ cười ấy định giả vờ ngủ nhưng ông vẫn tìm cách hỏi. Càng hỏi Lin càng thấy bí. Trước những câu có vẻ vu vơ nhưng lại tình cảm của ông, không đừng được, cuối cùng Lin phải bật thốt lên:

- Đời mẹ con cháu buồn lắm bác ạ!

Người đàn ông khẽ thở dài:

- Đời là thế cháu ạ! Mấy ai là có được trọn vẹn. Như tôi đây cũng ba chìm bảy nổi chán. Nghe cháu nói tôi cũng đoán là có điều gì uẩn khúc bên trong.

Lim mím môi, cúi mặt. Lời của người lớn tuổi thấm vào tâm hồn non nớt và vụng dại của cô ngay khi ngồi trên chiếc xe sang trọng này cô mới .thấy là có ý nghĩa. Cũng tựa tựa như lời nói ấy nhưng ở bố mẹ, ở đội trồng rừng Sơn Thượng, ở chị Am, Lin thấy nó xa vời, ghẻ lạnh. Còn lúc này, lời của ông khách lạ sao Lin thấy gần. Ông cũng trạc tuổi bố Lin ở nhà. Cách ăn mặc của ông thật trẻ trung nhưng ông lại rất người lớn. Ông là chủ của chiếc xe này. Người lái vừa dừng xe mời cô lên là làm theo ý của ông. Cuộc đời thật công bằng. Lin không ngờ sau những chiếc xe tải gớm guốc kia lại được gặp một người nho nhã, lịch lãm đến vậy.

Xe qua một thị trấn sầm uất, có điện. Ông chủ xe đập vào vai người lái:

- Ta ghé vào cái hiệu nào sang sang ăn tối một chút chú.

Khách lục tục xuống xe. Lin bế con ngồi nán lại:

-Các chú, các anh đi ăn quà, mẹ con cháu ở đây trông xe cho.

Ông chủ xe hồn hậu:

- Ai lại thế! Xe có khóa hẳn hoi. Cô đưa cháu xuống ăn quà với chúng tôi một thể.

Lin lắc đầu từ chối:

- Bác cho mẹ con cháu xin phép.

Ông chủ xe có vẻ không vui. Ông nhíu mày mời thêm mấy lần nữa nhưng Lin vẫn kiên quyết từ chối. Đành vậy! Mọi người đưa nhau vào quán. Lát sau, anh lái xe trẻ quay ra cầm theo một cái bánh mì kẹp thịt và cái bánh chưng...

- Chú Lượng bảo mang ra để cô và cháu dùng.

Lin không còn cách từ chối. Cô bóc bánh chưng cho con ăn, còn mình thì nhỏ nhẹ nhai từng miếng bánh mỳ một. Bánh mỳ vừa nướng thơm phức, càng nhai càng có vị ngọt của chất bột nướng chín xen lẫn vị đậm của thịt. Lin thấy ngon miệng. Con cô cũng có cảm giác ấy hay sao mà nó ăn một loáng đã hết cái bánh chưng to.

Khách ăn quà đã ra. Ông Lượng - chủ xe cầm trên tay một gói kẹo đưa cho Lin:

- Cô bốc cho cháu ăn.

- Cháu xin bác!

- Cô khách khí quá. Vào ăn với chúng tôi có phải vui không?

Ông Lượng nói lời trách móc. Lin chỉ biết thèn thẹn cúi mặt khẽ nhếch miệng cười. Đến lúc này cô vẫn chưa tin hết về những việc mới xảy ra. Hình như nó là giấc mơ chứ không phải thực và bỗng nhiên hình ảnh Mạn, chị Am, cả đội trồng rừng, cả anh Thạch bất hạnh... ùa tới khiến Lin dịu lại và mỗi phút giây thêm yên lòng, tin cậy. Lin chợt nhận ra tình yêu và lòng tốt của con người nhiều khi thật bất ngờ và ngẫu nhiên đến mức kẻ đang được hưởng lộc cứ nghĩ mình nằm mơ. Nó như người khách không mời mà tự nhiên mang gương mặt hồn hậu của mình đến với Lin. Lin không hy vọng, không cầu xin. Lin sống theo ý thích của mình, làm theo ý định của mình. Mọi cái đều được cô trộn lại theo cách sống riêng của mình. Vậy mà... tại sao... chiếc xe màu xanh này, những con người này đã đưa Lin đi hàng trăm cây số chỉ có hỏi han, chỉ có chăm sóc, không hề chủ tớ, không hề sàm sỡ, lại còn thương và thông cảm nữa.

- Kìa…cháu nó ngủ.

Lin giật mình. Mẹ mải nghĩ khiến con ngủ vật xuống phía dưới tay mà không biết. Lin thấy xấu hổ vì sự đoảng tính ấy của mình trước lời nhắc của ông Lượng. Cô đưa lại tay, gối đầu con vào ngực mình và nói một câu vu vơ:

- Sắp về tới Hà Nội rồi!

Ông Lượng xem đồng hồ:

- Còn mười lăm phút xe chạy nữa.

Lin thấy hoảng. Đêm đã khuya. Tối nay mẹ con cô sẽ ngủ đâu ở nơi phố xá đông đúc và xa lạ này...

- Bác ơi, bác giúp cháu xem, mấy giờ rồi ạ!

- Mười rưỡi...

Mắt Lin loang loáng những vệt sẫm bên đường. Kiểu này chỉ có ngồi bến xe mà ôm con ngủ...

Lòng tốt lại đến đỡ đần Lin. Ông Lượng bình thản nhìn cháu bè đang ngon giấc trong ngực mẹ, nói với Lin:

- Cháu có nhà ai quen ở Hà Nội không?

- Dạ...

Lin lại ấp úng. Òng Lượng hiểu xa hơn sự ấp úng ấy:

- Nếu cháu không ngại, tối nay cháu có thể đến nhà bác mà nghỉ. Nhà chỉ có bác, bác gái và hai đứa em nữa...

Nói đến đấy, ông Lượng thở dài. Trên mắt ông thăm thẳm một nỗi buồn trước quầng sáng điện phía thành phố đang hắt lại.

Ông Lượng vốn là một thợ thủ công giỏi. Những năm gần đây, hàng của ông làm ra được khách gần xa mến mộ và tìm mua. với con mắt tinh đời cộng cùng đôi bàn tay vàng được trưởng thành lên từ nghề gốc của ông cha, bác thợ cả Lượng đã nhanh chóng trở thành một ông chủ nhỏ của cửa hàng mỹ nghệ mà nguyên liệu chính làm từ gỗ và đá. Chiếc xe màu xanh mười hai chỗ ngồi mà Lin bắt gặp bên đường ấy là do bác Lượng thuê của một cơ quan Nhà nước để cùng mấy người thợ trong tổ hợp lên mạn ngược tìm nguồn hàng cho sản xuất. Còn chuyện bỗng dưng chiếc xe dừng lại mời mẹ con Lin lên xe là có nguyên do của nó.

Bác Lượng có ba người con, hai trai một gái. Người con gái đầu của bác năm nay nếu còn cũng trạc tuổi Lin. Cô trắng trẻo, xinh đẹp như mẹ và hiền lành, cần cù như bố. Cách đây ba năm, người con gái ấy xin phép bố mẹ đi thăm quan rừng rồi được đưa về bằng một thân xác bị làm nhục, quần áo rách nát, da thịt bị cào xé. Thủ phạm bỏ chạy vô tăm tích. Cơ quan điều tra cho biết quần áo cô có dính vết dầu xe. Người ta phỏng đoán có thể cô bị nhỡ xe khách nên phải đi nhờ xe tải và trên một ca-bin chó má nào đó cô bị làm nhục. Cô đã chống đối quyết liệt nhưng không lại được với sức của bọn quỉ. Sự phỏng đoán này có phần chính xác vì người bị bức tử không có nhiều tiền không đem theo hàng hóa, chỉ có cái quí nhất là sắc đẹp tuổi con gái đang dậy thì. Mà tuyến đường ấy, xe khách một ngày chỉ vài ba chiếc qua lại, còn xe tải thì có hàng đàn hàng lũ. Chuyện hay ho của mấy cha xế bụi này không phải không có, nhưng trong dân giãn tân thời thường truyền lại cho nhau nhiều chuyện dở về họ.

Ông Lượng đau đớn suốt từ đó cho đến giờ. Ông thấy ghê sợ lòng ác của con người. Con gái ông thơm thảo và trinh trắng như một bông hoa mới nở, nó chỉ có ích cho đời mà đã phải chết nhục nhã trước những ham muốn man rợ. Bọn chúng chỉ trong chốc lát đã dập vùi, dẫm đạp ngay cả những cái thơm tho tốt đẹp. Con gái ông là một trong những số phận như thế. Cho nên, ngay từ xa nhìn thấy mẹ con Lin đang vơ vất trên đường, ông đã động lòng trắc ẩn. Ông nhắc chú lái xe ghé vào bên đường. Khi có điều kiện, ông thường sẵn sàng giúp đỡ như thế. Ông không muốn những người con gái khác phải thê thảm như con gái mình. Lin không phải là trường hợp cá biệt. Chiếc xe của ông đã nhiều lần qua lại tuyến đường này và cũng đã nhiều lần xe ông dừng lại đón những người nhỡ độ đường như Lin. Ông Lượng muốn bằng những việc làm tốt ấy để trả thù và rửa sạch nỗi oan khuất cho con gái mình…

Sau một đêm nghỉ lại yên ổn và ấm áp trong căn nhà của ông Lượng. Lin tự thấy không thể không kể lại cảnh ngộ của mình cho ông nghe trước khi đưa con đi. Còn đi đâu, Lin chưa biết. Chủ định đưa con về thăm lại Thạch, vẫn canh cánh bên lòng cùng với nỗi băn khoăn về sự dửng dưng của anh. Lin đã hai lần thư, hai lần nóng ruột ngóng đợi mà anh ấy vẫn im lặng. Dù sao cũng phải viết cho Lin vài chữ mới đúng chứ. Có thể kém mắt không viết nổi. Nhưng... chả nhẽ không nhờ người hàng xóm viết hộ cho em gái một vài dòng sao? Lin đang chìm trong dòng suy nghĩ ấy...

"Sông có khúc, người có lúc mà sao mới tý tuổi như Lin đã lắm chuyện thế này?..." - Ông Lượng nghĩ về cô gái trẻ nhỡ độ đường này như thế sau khi nghe cô ta kể lể về cuộc sống của mình...

- Cháu ạ! Thế là bác hiểu được hoàn cảnh của hai mẹ con. Giờ cháu định đi đâu nếu không phải là về với ông bà ở dưới ấy. Bố mẹ nào không muốn thương con, không muốn vun vén vào cuộc sống cho con. Đi đâu bây giờ cũng chẳng bằng về với bố mẹ. Gái đứa lớn nhà bác nếu còn cũng bằng tuổi cháu đấy.

Lin bậm môi đến chảy cả nước mắt. Tại sao ai cũng khuyên mình phải về với bố mẹ trong khi hai cụ ấy đã tối hậu thư bắt mình phải sống với những điều mà mình không muốn. Lời khuyên thật tốt nhưng không phù hợp tý nào với tâm trạng Lin lúc này...

- Bác ạ... - Lin thưa với ông Lượng - Cháu không thể về với bố mẹ cháu được. Đây là chuyện riêng của gia đình nên cháu không muốn nói lại, bác chỉ thêm phiền lòng.

- Cái đó là tùy cháu. Người già thường nghĩ về cái gốc, còn tuổi trẻ như các cháu thường nghĩ về cái cành, cái ngọn...

Lời ví von của bác Lượng cũng chả động chút nào tới quyết tâm của Lin. Cô vẫn có ý định đưa con đi. Còn đi đến đâu, lúc này Lin chưa biết...

Ông Lượng định rút ví cho mẹ con Lin ít tiền. Nghĩ thế nào, ông lại cho ví vào túi:

- Bác bàn với cháu thế này, kể cũng hơi đột ngột. Xưởng của bác đang ăn nên làm ra nên cần tuyển thêm thợ. Nếu cháu đồng ý thì ở lại đây với hai bác, trước là cho ấm cửa ấm nhà, sau là giúp bác gái lo việc chè nước, cơm trưa, cơm sáng cho thợ. Họ có ăn ngon họ mới làm tốt được. Thợ thì mỗi ngày mỗi nhiều mà một mình bác gái thì không gánh xuể. Hai đứa em tuy không còn nhỏ nhưng vẫn đang tuổi học. với lại chúng nó là con trai lo sao nổi việc này. Đấy, bác bàn với cháu thế cũng là đỡ bí cho bác và hỗ trợ cháu.

Bác Lượng nói phải nhẽ và khéo quá. Lin thấy mừng thầm trước lời bàn của bác nhưng tính "sĩ" , không cho phép Lin gật đầu ngay.

- Hay thế này cũng được. Bác có cô em gái góa chồng, chỉ có mỗi thằng con trai năm nay ít hơn cháu vài tuổi. Nó chưa đến hai mươi. Nhà cô em của bác mở quán giải khát, khách đông lại neo người. Cháu muốn xuống đấy giúp cô ấy cũng được. Hai nhà đều như một.

Lại thêm một hướng mới. Ông Lượng chỉ bàn và gợi. Lin thấy ông thật sự tốt và thật sự lo cho mình. Cô thấy mình như đương bước vào ổn định... Cô thấy cái ước mơ được về phố lớn sống có từ lúc bé nay tự nhiên được ông Lượng mang đến bày ra trước mặt và cho phép tùy ý chọn. Lin cần một cuộc sống ổn định để rồi từ đó mà đi đến với mê say, chung thủy cùng Mạn đi đến với sự chân thành và biết ơn của Thạch. Và bố mẹ nữa, sự đền đáp và sự hối lỗi của một đứa con...

Lin đã xin ông Lượng cho được về ở với người em gái của ông. Bà có tên là Độ.

Tên Độ là do cha mẹ đặt. Giấy khai sinh đã ghi hẳn hoi cho nên dù không ưa tý nào cái tên cứng nhắc và rất đàn ông ấy nhưng bà Độ đành phải chịu một bề trước phép tắc của cha mẹ. Xin đổi tên là chuyện phiền nhiễu, cách rách. Từ cách nghĩ này mà bà Độ thêm vào trước tên của mình một chữ Mộng. Ở lứa tuổi bà nhiều người cũng chọn từ này đặt cho phần đệm tên của mình.

Bà Mộng Độ chủ quán giải khát "HOA SIM TÍM" trong một đường phố tĩnh lặng nhiều cây sữa. Với hai cô gái trẻ, loại cốm non, chuyên môn mặc bộ đồ trắng phơn phớt tím tiếp khách, da mặt thơm như táo tàu tươi, tay búp măng có móng đỏ, mông eo, đùi ngực cứ lấp ló sau lần lụa mỏng đã khiến quán "HOA SIM TÍM" không lúc nào ngớt khách và ngớt tiền.

Nhà hàng thì như vậy, nhưng nhà riêng lại thật thâm nghiêm. Ngay trên giường bà Độ nằm là chiếc bàn thờ nhỏ trên có đặt tượng Phật bà quan âm được tạc bằng gỗ mít do ông Lượng tặng. Bàn thờ Phật của bà Độ suốt ngày hương hoa. Nhà hàng ồn ào tiếng nhạc xập xinh và tiếng đủ loại khách còn nhà riêng lúc nào cũng ngan ngát mùi thơm của cửa Phật. Giữa nhà hàng và nhà riêng bà Độ bố trí độc lập và cách biệt nhau.

Lin được bà Mộng Độ dạy cách làm hàng, cách tiếp khách. Khi cảm thấy cô thành thạo rồi, bà đã "mông má" cô thành một "gái mô đen" chính cổng. Tóc bồng bềnh, xoăn xoăn. Mắt mi dài, xanh lơ. Môi nhỏ nét trong màu sim tím. Lin ngồi quầy mà đẹp chẳng kém mấy cô gái ngồi trong lịch. Con Lin được bà Mộng Độ cho đi gửi nuôi lâu dài, ở nhóm trẻ tự lập của hai bà già về hưu. Việc nuôi con, chăm con Lin không phải lo. Công việc của Lin giờ là "vui lòng khách đến vừa lòng khách đi" như các khẩu hiệu ở cửa hàng quốc doanh người ta vẫn hay. viết trên giấy hoặc kẻ vào tường. Ở đây bà Mộng Độ không làm thế mà chỉ khuyên răn theo lối nhập tâm vào các cô gái trẻ mà bà bắt chúng luôn luôn phải gọi mình bằng "mợ" và xưng "con".

Bà dạy Lin:

- Lời chào cao hơn mâm cỗ. Quán có đắt hàng hay không là ở đấy đấy con ạ. Mợ không tiếc gì tiền, quần áo cho con mợ trang trí cho con bằng chị bằng em. Nể lời bác Lượng, mợ nhận con về đây là phục vụ mợ cũng là phục vụ con. Mợ có đồng ra đồng vào tức là con cũng có cái ăn cái để. Mợ sướng con sướng. Lúc nào con cũng phải tươi như hoa cho mợ.

- Con phải làm sao cái quán "HOA SIM TÍM" của mình lúc nào cũng như một vườn hoa nhiều hương sắc lạ. Rồi con phải đi tập nhảy nữa. Có biết nhảy mới thông thạo lối sống. Rồi sau đó là thu hút khách cho mợ.

Lin thích thú nghe từng lời bà Độ nói. Càng nghe cô càng thấy bà đúng, bà phải, bà tâm lý, bà thương người. Nhất là khi đứng trước chiếc gương soi lại mình, Lin càng thấy ý nghĩa của cuộc sống hôm nay.

Lin được đi tiệm nhảy, đi xem biểu diễn ca nhạc, xem các băng hình tươi mát của tư bản. Mới đầu Lin lạ rồi sau đó quen dần và thấy thích. Lin trở thành cô gái ngồi quầy xinh đẹp và có duyên quyến rũ người nhất của quán giải khát "HOA SIM TÍM" . Ai cũng nghĩ cô là "cốm non" bà Mộng Độ vừa đưa từ đồng nội về. Chuyện Lin có con không ai biết. Bà Mộng Độ không nói, bà cấm cả mọi người cũng không được nói điều ấy ra. Đây là cái mẹo câu khách của bà, Lin bằng lòng chấp nhận.

ít lâu sau khi đã quen với nếp sống ở quán "HOA SIM TÍM" Lin đã phải tiếp khách trên phòng riêng gác hai nhà bà Mộng Độ. Đây là căn phòng rộng vừa phải, chỉ có khách đặc biệt bà Mộng Độ mới mời lên trên và cử hẳn một cô gái trà thuốc. Lần này bà Mộng Độ chỉ đích danh Lin và cũng lần đầu Lin được lên gác. Bà từng ra lệnh, gác hai là chỗ đặc biệt, con nào được mợ cho phép mới được lên. Lin chỉ dám nghĩ tới chuyện bưng nước, bưng quà mời khách rồi chịu cho họ bẹo má, vuốt lưng, đụng chạm vào chân tay chút ít. Việc này Lin cũng từng nhìn những cô gái khác và bản thân cũng đôi lần được khách thân tình kiểu ấy. Dù sao, Lin chịu ít hơn vì cô đứng quầy.

Còn lần này... hai ông khách buôn từ phía Nam ra.

- Ê, bà chủ.

Bà Mộng Độ từ phía trong te tái đi ra:

- Dạ., thưa hai quý anh cho gọi...

- Có chỗ nào tĩnh tĩnh không bà...

- Dạ…

Khách có vẻ sành sỏi:

- Tôi được mách là bà chủ có...

Bà Mộng Độ lấp lửng:

- Dạ… nhưng!

Khách nói ngay:

- Bao nhiêu tụi tôi cũng chi.

- Dạ… thế xin mời quý hai anh ạ!

Bà Mộng Độ định đi nhưng khách đã cầm tay giữ lại:

- Bà chủ cho xin cô em xinh đẹp này nữa. Khách nheo nheo mắt về phía Lin. Bà Mộng Độ hiểu ý nói ngay:

- Con chuẩn bị đồ uống lên gác tiếp khách cho mợ con nhé.

- Dạ thưa mợ... Vâng ạ!

Khách theo bà chủ lên gác. Lát sau, Lin mang đồ uống và hoa quả lên theo. Lần đầu tiên bước chân vào căn phòng này Lin thấy sự choáng lộn vì sự bày biện diêm dúa của nó. Lin thấy toàn màu xanh, đỏ, vàng, tím. Bà Mộng Độ đang ngồi với khách trên chiếc thảm xanh, chùm đèn nhấp nháy treo phía trên. Đầu giường là chiếc quạt đứng chạy êm ro và phía góc tường kia là buồng tắm, có vòi nước và khăn bông trắng. Buồng tắm không cửa, trong cố treo một chiếc gương to...

Đây là phòng ngủ chứ không phải phòng khách, vậy thì sao các cô gái trước đây và Lin hôm nay lại phải tiếp khách ở đây...

Lin đặt vội mọi thứ xuống thảm. Mắt ngơ ngác nhìn bà Mộng Độ.

- Con ở đây tiếp khách cho mợ. Ngoan, nghe con gái.

Nói rồi bà Mộng Độ lịch sự chào khách rồi đi ra. Lin nghe tiếng của đóng sập lại…

Ngọn đèn bật sáng nhấp nháy như vài chục con đom đóm. Hai người khách hềnh hệch cười. Một người bá vai Lin:

- Lin có biết tụi anh để ý tới cưng từ hồi nào không?

- Dạ... mời hai ông...

- Khỏi cần! Cái đó tụi anh không thiếu. Quán nào cũng có. Nhưng chỉ có quán này mới có cưng. Bọn anh muốn từ lần trước ra nhưng không tiện…Lần này cưng cho bọn anh trọn gói nghe...

Khách gạt bia hộp, kẹo bánh, hoa quả ra bên. Họ Ồm chằm lấy Lin, Lin tái hết cả người, quậy cựa.

- Hai ông... cháu... cháu...

- Quê một cục cưng ơi. Sao lại xưng cháu với hai anh.

Họ đã vật ngửa được Lin ra thảm. Cô cảm thấy quần áo da thịt mình đang bị bốn cái tay to như chuối mắn của hai ông khách vầy vò…

- Không... không... cháu không quen thế này...

- Hề hề…cưng ơi...

Họ khiêng Lin lên giường sau đó lập tức một bóng người đè ập xuống người cô...

- Cho anh bể hội đồng nghe cưng...

Lin hiểu những chuyện gì đang xảy ra với mình. Cô nhắm mắt bất lực...

Một tiếng sau hai ông khách rời phòng xuống nhà. Bà Mộng Độ đã mời khách uống nước và thu tiền ở phía dưới. Lát sau bà lặng lẽ lên gác.

Trên chiếc nệm tráng Lin vẫn trần truồng nằm úp mặt lên gối. Nghe tiếng mở cửa Lin ngẩng mặt nhìn bà Mộng Độ. Mắt cô nhòe nhoẹt ướt và khuôn mặt buồn rười rượi.

- Con có mệt không?

Bà Mộng Độ vỗ vỗ vào lưng Lin an ủi. Lin uất ức nói với người mẹ nuôi của mình:

- Sao mợ lại bắt con làm chuyện này.

Bà Mộng Độ thở dài:

- Đấy là mợ thưởng con. Là con gái đã đành nhẽ. Đằng này con cũng đã biết mùi đời mà vò võ mãi nghĩ cũng tội. với lại khách họ chỉ thích con.

Lin sụt sịt:

- Mợ thưởng con thế là mợ làm khổ con.

Bà Mộng Độ chẹp miệng:

- Con buồn cười. Nó có khác gì mợ con mình xem những băng tươi mát của Mỹ. Con cứ phải coi nó như cái chuyện giải trí ấy con ạ.

- Con xin mợ...

Bà Mộng Độ nhíu mày:

- Xin là xin cái gì. Tiền của cô đây. Khách người ta thưởng chứ chẳng phải tôi thưởng đâu. Người ta hẹn là còn đến nữa.

Bà Mộng Độ đặt hai chục nghìn vào tay Lin. Lin rụt vội tay lại. Cô sợ hai chục nghìn này.

- Đừng có ngúng nguẩy hiểu không! Đây là công việc. Đi tắm rửa đi rồi còn xuống tiếp khách.

Bà giận dỗi đi ra. Cô nhìn theo cho đến lúc bà lịch bịch bước xuống thang gác. Một khoảng trời vuông vức, sắc lẹm và trống hoác, chói lóe đó là cái khung cửa mà Lin vừa bước vào để bây giờ trần như nhộng nằm đây với hai mươi nghìn khách trả.

Chuyện này ông Lượng không biết. Cả những đợt tiếp khách sau nữa của Lin ông cũng không hay. Người em gái thường cho anh trai của mình biết về cái duyên bán hàng của Lin. Bà khen Lin nhập cuộc nhanh và là một cô gái, tuy ở tỉnh lẻ lên nhưng rất sành điệu. Ông Lượng yên tâm về việc làm và chỗ ở của Lin. Người cha có đứa con gái xấu số ấy cảm thấy tự hào vì mình đã làm thêm được một việc tốt.

Ông Lượng bảo với bà Mộng Độ:

- Cô xem có đám nào hiền lành tử tế thì mai mối cho nó. Làm được việc ấy anh em mình cũng thêm được cái phúc cái đức góp với đời. Tôi thấy con bé tuy có hoàn cảnh vậy nhưng cũng hiền lành tử tế.

Bà em gái nghe anh nói nhưng cười thầm trong bụng. Bà không dám trách anh hiền lành thật thà quá. Bề ngoài bà vẫn ngọt nhạt hứa xuôi, hứa ngược với anh nhưng bên trong bà coi Lin như mẻ. Bà nhận Lin từ nhà ông Lượng về là có mục đích. Lin còn trẻ, cũng vào loại đẹp gái, thêm ít gia vị vào nữa sẽ ăn đứt khối người. Đấy là bề ngoài. Bà cũng chỉ cần cái bề ngoài ấy thôi. Thiên hạ vào quán ai cũng chỉ híp mắt về cái bề ngoài ấy chứ đâu tọc mạch như bà. Bà cần Lin như một món hàng. Lin đã là món hàng có giá trị nên bà càng cần hơn. Giờ đây, ông anh lại nghĩ chuyện gả chồng cho nó, bà càng thấy lộn ruột. Ngữ ấy làm sao mà ông Lượng với bà có thể đứng ra mà làm bố làm mẹ gả bán được. Trước lòng tốt của anh bà chỉ biết cười trừ.

- Nó còn trẻ, lo gì hả bác. Cứ đứng quầy một vài năm nữa em sẽ liệu.

- Còn chuyện này nữa - Ông Lượng như người lo xa - Tết này bà nên cho nó ít tiền và động viên nó nên về thăm bố mẹ.

- Vâng...

Câu "vâng" của bà Độ nhẹ như lông vịt gặp gió. Ông Lượng biết thái độ lửng lơ ấy của bà em nên chỉ nói thêm bằng cách dồn trách nhiệm về mình:

- Bà lo cho nó cũng như tôi lo. Có gì trắc trở, khó khăn bà cứ cho tôi biết.

Thật trớ trêu...

Bà Mộng Độ có người con trai tên là Trì. Trì là một người con được mẹ nuông chiều. Trì theo bạn đi buôn đường dài tuyến Bắc Nam. Biền biệt bỏ mẹ đi lúc về Trì chỉ còn có hai cái túi rỗng. Bao nhiêu lưng vốn dốc cho con giờ chỉ còn hai bàn tay trắng. Đắng xót cả ruột gan nhưng bà Độ đành phải lấy nụ cười làm ngọt. Bạn buôn lừa gạt Trì và còn định nổi xung xin Trì ít tiết nữa. May mà Trì sống được khỏi tay chúng về với mẹ. Trì về nhà trong một tâm trạng chán chường. Bà Độ chỉ biết an ủi con, động viên nó ngồi nhà ăn chơi và hứa sẽ lo lót chỗ nọ chỗ kia để kiếm cho Trì một việc làm xứng đáng.

Tri xuôi lòng, đóng cửa ngủ lì ở trong phòng riêng đến hàng tuần. Người được bà Độ sai mời cơm, dọn giường, dọn chiếu, giặt quần áo cho Trì là Lin. Lin vào loại lớn tuổi nhất trong đám con gái phục vụ và lại nhiều hơn Trì những hai ba tuổi nên bà Độ an tâm. Bà sợ sự mồi chài của những đứa trẻ.Còn với Lin bà không lo. Trì thường gọi Lin là chị xưng tôi, có lúc còn xưng em nữa. Thằng ranh thật dốt nát. Nó không biết Lin chỉ là đứa ở trá hình. Nhưng nói ra bà sợ... tai tiếng.

Vào đêm khuya chợt lạnh vì gió mùa về, bà Độ tỉnh giấc. Bà nghĩ tới Trì. Không biết khi tối ngột ngạt nóng bức nó có biết lấy cái chăn để ra cạnh. Rét mướt đột ngột thế này mà ngủ quên không đắp chăn chỉ có ốm. Bà lo cho đứa con trai lớn mà như lo cho đứa bé vừa thôi bú. Bà Độ lặng lẽ ngồi dậy đi sang phòng con. Bà nghe trong phòng nó có tiếng lục đục rồi bỗng im như thóc. Linh tính của bà mẹ mách bảo bà điều gì chẳng lành;...

- Trì ơi,con còn thức hay đã ngủ!

- Trì ơi, mở cửa mẹ nào?

- Trì?

Từ trong phòng có tiếng ú ớ vọng ra:

- Mẹ đấy à?

- Mở cửa ra mẹ bảo!

- Con đi ngủ rồi...

- Cú dậy đi, mẹ bảo...

Bà Độ đập cửa rầm rầm. Bắt buộc Trì phải dậy. Khi cửa mở ra, đèn bật sáng, bà thấy Lin đang lù lù ngồi ở góc giường.

Bà Độ tím tái hết cả người, rít lên:

- Sao thế này hả Trì?

Trì xấu hổ nhìn mẹ rồi ấp úng:

- Con yêu chị ấy.

- Trời ơi...

Tất cả như đổ sụp xuống đầu bà Độ.

Sáng sớm hôm sau, bà Độ thuê xe xích lô đưa mẹ con Lin về trả tận tay ông Lượng. Ông Lượng chưa hiểu đầu đuôi ra sao đã thấy Trì sầm sầm lao xe máy đến. Bà Độ lộn ruột chỉ thẳng vào mặt con trai:

- Về ngay! Mày đến đây làm gì?

Trì tắt máy xe, lặng lẽ dắt vào trong sân nhà bác. Ông Lượng bây giờ mới định thần lại hỏi em gái:

- Nhưng có chuyện gì thế này?

Bà Độ chỉ thẳng vào mặt Lin:

- Ông hỏi con khốn nạn này thì sẽ rõ!

Nói rồi bà Độ đùng đùng đi ra cửa. Lúc này Trì mới lặng lẽ đi vào nhà. Anh đẩy mẹ con Lin ngồi xuống ghế:

- Lin cứ ngồi xuống đây rồi tôi sẽ thưa chuyện với bác.

Trì trình bày đầu đuôi. Ông Lượng nghe đến đâu ớ người ra đến đấy. Ông không ngờ cơ sự lại thế này...

- Nhưng chúng mày có thực sự yêu nhau không đã?

Lin ngồi im. Trì hào hứng hẳn lên:

- Thưa bác... cháu yêu Lin thực sự mặc dù cô ấy nhiều tuổi hơn cháu.

- Bác biết thế nhưng tại sao mẹ mày lại đùng đùng lên như vậy?

Lin biết nhưng không dám nói. Những ngày được phép của mợ cho hầu hạ Trì, cô đã làm đúng phận sự của mình. Được mợ cưu mang lại cho ăn cho ngủ tại nhà không như mấy cô gái làm thuê khác, Lin cảm thấy mình là đứa được ưu ái nhất. Cho đến khi biết Trì buôn bán thua lỗ từ phía Nam ra, Lin tự nhận thấy phải lấy được cảm tình từ cậu chủ nhỏ cô mới có bề yên thân lâu dài ở đây. Sự chăm sóc tận tình cùng với những lời thăm hỏi qua lại của Lin đã khiến chàng trai đang chán chường ấy thấy quí và thích cô.

Một lần Trì hỏi Lin:

- Quê chị Lin ở đâu mà lại lên đây ở với mợ tôi.

- Quê tôi ở xa lắm Trì ạ!

- Xa thì xa cũng phải có tên chứ?

Lin cười:

- Hỏi làm gì cho nó nẫu ruột hả Trì?

- Chả lẽ, chị thấy tôi sung sướng hơn hả?

- Chuyện của Trì là chuyện không may. Còn chuyện của tôi…

- Thì chị Lin cứ kể cho Trì nghe có được không?

Biết đâu nghe chuyện, Trì lại chẳng đỡ buồn hơn...

Phải mãi vài hôm sau, Lin mới kể cho Trì nghe về chuyện của mình. Trong câu chuyện Lin thường xen vào những lời cảm ơn bác Lượng, mợ Độ. Còn cái chuyện kia, chuyện mợ bắt Lin phải tiếp khách làng chơi thì Lin giấu biệt. Cả Trì nữa, anh cũng không biết là mẹ mình hành nghề cả chuyện này. Cửa hàng và nhà ở, bà Độ bố trí một cách riêng biệt. Người mẹ không muốn cho con trai của mình biết thêm cái chuyện kiếm tiền nhơ nhớp ấy.

Trì nghe chuyện Lin mà thấy buồn thêm. Tự nhiên anh thấy thương cho hoàn cảnh mẹ con cô. Giống như hai kẻ thất bát gặp nhau, Trì hỏi Lin:

- Chị ở với mợ tôi thấy thế nào?

- Mợ tốt với mẹ con tôi lắm!

- Tôi hỏi ý khác cơ!

- Ý khác là thế nào ạ...!

Trì định nói nhưng không dám. Phải một vài ngày sau nữa Trì mới dám cầm chặt lấy cổ tay Lin nói:

- Tôi thấy thương Lin quá!

Lin rụt vội tay ra. Cô thấy khuôn mặt Trì ngước lên nhìn mình một cách tội tội:

- Tôi cũng bị lừa như Lin. Chuyện này tôi không dám nói cho mẹ biết. Riêng Lin thì tôi nói. Chuyến buôn vừa rồi tôi đã bị một đứa con gái lừa hết sạch tiền lại còn bị người tình của nó đánh nữa. Tôi cứ nghĩ chung tiền góp vốn với nó rồi hai đứa sẽ xây hạnh phúc với nhau, nào ngờ... Nó cho mình vào tròng rồi nó cuỗm sạch.

Trì lại cầm lấy tay Lin như muốn bấu víu vào đấy mà nương tựa. Lin thấy rung động trước câu nói của anh con trai nhà giàu bị lừa...

- Lin có thương tôi không?

- Ạnh hỏi mợ ấy!

- Bà già lẩm cẩm. Cơ bản là hai đứa mình...

Lin lặng lẽ rút tay mình khỏi bàn tay Trì. Cô nhìn Trì rất lâu rồi bất ngờ quì xuống trước mặt anh:

- Em van anh, em lạy anh... Anh đừng nói một lời nào về chuyện ấy nữa. Em buồn lắm. Em nhục lắm. Em khổ lắm. Nếu thương em thì đừng bao giờ anh nói chuyện ấy nữa. Cứ để cho mẹ con em sống với mợ. Anh còn phải lấy vợ, anh còn phải có gia đình…

Lời nói thật của Lin lại hóa ra sự quyến rũ ghê gớm về tình cảm đối với Trì. Anh bật dậy rồi cùng quì xuống bên Lin. Sự chân thành của cả hai đã hút họ lại với nhau...

Từ đấy, vào lúc khuya khoắt, Lin thường bí mật len lén sang phòng của Trì. Cho đến hôm bị bà Độ bắt quả tang thì chuyện của họ mới vỡ lở.

Trì đã nói ngay với mẹ trong đêm ấy về tình yêu của mình với Lin. Bà Độ chết từng khúc ruột sau mỗi lời con nói. Bà nghĩ nó chỉ chơi bời, nào ngờ... Còn cái câu chuyện có thật về cái quán giải khát HOA SIM TÍM kia thì có đồ vàng đầy chân bà cũng không dám nói cho con trai biết. Bà chỉ biết khuyên con:

- Nó có tốt đẹp gì đâu mà mày ham, cũng một đời rồi. Hay ho gì. Có con mà không có bố.

- Nhưng đấy đâu phải là lỗi của Lin.

Mày theo nó mà mày biết?

- Ở đời phải biết tin nhau chứ mẹ.

- Nhưng không được là không được. Đời thuở nhà ai, trai tân hơ hớ ra...

- Mẹ lạc hậu quá thể.

- Bán cái lạc hậu của tôi mà ăn. Tôi nói cho mà biết, từ nay là cấm cửa. sớm mai tôi sẽ lấy lá dắt tay nó về trả cho ông Lượng.

Chuyện là thế. Ông Lượng nghe cháu nói chỉ biết thở dài. Sự việc đã vậy sao lại có thể đuổi con người ta đi được. Tại con mình chứ đâu phải tại con người ta. Mà chúng nó tự nguyện chứ đâu phải ép buộc.

- Còn Lin, cháu thấy thế nào?

Ông Lượng hỏi, Lin im lặng mãi một lúc sau mới bật lên:

- Mẹ con cháu sẽ đi.

Trì vùng vàng, giận dũ:

- Đi là đi thế nào. Cứ ở đây với anh rồi bà ấy sẽ nguôi...

- Không... đừng giữ em.

Trì đứng bật lên:

- Cô đi là cô lại lừa tôi như cái con khốn nạn trong kia ấy.

Lin khóc nức lên.

Ông Lượng an ủi cả hai cháu:

- Thôi, cứ từ từ. Con Lin ở đây với hai bác. Cháu Trì thì về bên kia với mẹ. Bác sẽ cùng sang nói chuyện với mẹ cháu.

Ông Lượng sang nói đầu đuôi với cô em gái. Bà Độ mặt đỏ rực, mắt long những tia đỏ giận dữ:

- Anh định giết tôi hay sao mà anh bảo tôi cho chúng nó lấy nhau?

- Thì biết giải quyết làm sao khi chúng nó yêu nhau, quyết tâm lấy nhau. Có trái khoáy về tuổi tác một tý đấy nhưng chả sao. Cô cứ lo cho chúng nó. Con có yên phận con, bố mẹ mới yên phận bố mẹ. Em cứ nghe anh. Mình bây giờ không ép được chúng nó đâu. Ép là hỏng hết, vỡ hết cô ạ!

Bà Độ uất quá nhưng không dám nói sự thật. Bà chỉ biết văng lên với anh trai mình một câu rất"cùn" mà hồi bé bà thường cãi lại ông:

- Kệ tôi!

Óng Lượng lắc đầu than thở:

- Kệ là làm sao. Con mình, cháu mình. Điều hay lẽ phải làm bác, làm mẹ nó thì phải bàn với nhau chứ!

- Thôi thôi... Ông về nhà ông đi... Ông để cho mẹ con tôi yên.

Trì từ trong nhà đi ra. Anh đã nghe hết chuyện của mẹ và bác. Lúc này là lúc Trì phải nhấn mạnh thêm quyết tâm của mình để cho lời ủng hộ của bác Lượng có thêm súc nặng:

- Con xin thưa với bác, với mẹ thế này: Tình yêu bây giờ nó khác xa thời các cụ lắm lắm. Con bây giờ không cần môn đăng hộ đối. Cứ yêu nhau, thương nhau, hiểu nhau là được. Chúng con sống với nhau chứ có phải bố mẹ sống đâu mà bác với mẹ lo.

Bà Độ lồng lên:

- Ăn với chả nói. Đời nào thì cũng phải có cái "đời nhà này" hiểu chưa?

Trì không chịu:

- Nhưng con xin hỏi mẹ, ngoài xã hội ối người cũng như thế có sao nào. Người ta cũng sinh con, cũng đẻ cái, cũng nhà cửa đàng hoàng hẳn hoi...

- Trời ơi, con ơi là con ơi. Bác ơi, bác xem đấy.Công đẻ công nuôi nó bằng ngần này, giờ nó trả nghĩa tôi như thế đấy. Hỡi trời cao đất dày ơi!

Bà Độ ôm mặt hu hu khóc. Bà khóc vì nỗi không bảo được con. Bà khóc vì những điều ấm ức trong gan trong ruột mà không thể nói ra. Bà khóc cho cái hẩm hiu không may đẻ ra đứa con ngang ngạnh. Bà khóc cho cái số phận éo le, ngoắt ngoéo của mình...

- Thôi... cũng phải thật bình tĩnh cô ạ. Những lời anh bàn, cô nên suy nghĩ...

- Trời ơi là trời. Cả anh tôi nữa. Anh ơi, anh đang cầm dao giết em mà anh không biết ư?...

Bà Độ đau đớn thật sự, vật vã thật sự.

Nhưng…

Lin với Trì vẫn sống với nhau như vợ chồng dưới sự bảo trợ nhân từ của bác Lượng...

Bà Mộng Độ biết tin, một đêm uống thuốc ngủ liều cao tự tử. Bà để lại cho người đời dòng chữ:

TÔI TỰ TỬ VÌ KHÔNG DẠY NỔI CON !

ĐỘ

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.