Câm Lặng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 48 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Rath lái xe hướng về phía bắc, trên con đường đất phủ đầy bụi bặm. Bóng dáng to lớn với lớp da granit của “gã” khổng lồ Canaan, Monadnock hiện lên mờ ảo ở phía xa mở đường tới khu đất nông nghiệp. Xa hơn một chút, dãy Fundy Escarpment sắc bén cắt ngang bờ Đại Tây Dương, một nét chấm phá đặc biệt giữa một bang vốn nổi tiếng với những dãy núi già cỗi và sứt mẻ, bị gió và thời gian mài mòn, phải uốn bóng lưng còng trở thành những ngọn đồi thoai thoải, kẹp giữa hồ Champlain ở phía tây và sông Connecticut ở phía đông.

Rất nhiều năm về trước, chính cái nét đặc biệt khác thường ấy đã cuốn hút cậu bé Rath nhỏ tuổi. Hàng đêm khi chị gái đã chìm vào giấc ngủ, cậu bé Rath sẽ trốn vào đâu đó, vui vẻ vùi đầu trong đống sách về lõi trái đất nóng chảy, về núi lửa và sự kiến tạo của lớp vỏ địa cầu. Từ rất lâu trước kia, Đại Tây Dương tràn vào đây thay thế sông băng tạo nên một vùng biển cận nhiệt đới mà trong ba nghìn năm sau đó đã mở rộng tuốt lên tới Saint Lawrence ở phía bắc và Ottawa ở phía tây. Điều đó giải thích cho việc tại sao những năm 1862, trên những cánh đồng xung quanh đây, việc người nông dân vô tình “cày” ra được xương cá voi cũng không phải là hiếm thấy. Những năm tháng thơ ấu, Rath yêu thích tới ám ảnh sức mạnh tàn bạo của mẹ thiên nhiên và cái cách bà dùng vũ lực nhào nặn lên thế giới vật chất này. Tuy nhiên khi lớn lên, cậu bé Rath ngày nào chuyển dần sự hứng thú từ sự tàn bạo của tự nhiên sang bản tính tự nhiên của bạo lực, và đương nhiên, cả cách ngăn chặn nó.

Rath rẽ theo hướng bắc vào đường 15, hướng về Canada, châm một điếu xì gà và trầm tư nghĩ về cô bé đang mất tích.

Ở phía trước, lớp áo phủ trên ngọn núi chuyển sang sắc màu rực rỡ của mùa thu, lộng lẫy đến tận cùng, thu hút khách du lịch từ khắp mọi nơi trên thế giới đến nơi đây chiêm ngưỡng vẻ đẹp xứ thần tiên của Peter Pan trên mặt đất.

Khách du lịch nội địa đến với nơi đây, dù là ngồi xe Beemer đi theo quốc lộ liên bang 89 hướng từ Boston hay ngự trên mấy chiếc Volvo hướng về phía bắc theo đường liên bang 91 từ Connecticut hoặc là lái Jaguar XJ xuôi xuống từ Montreal, đều sẽ chìm đắm trong những bức tranh đồng quê yên bình, vẽ nên bởi những nông trường, những trang trại bò sữa điểm xuyết những sinh vật hiền lành với hai màu đen trắng, những lán nhỏ lấp ló giữa những bụi mía đường chen chúc và cả những nóc nhà kho sơn đỏ mô phỏng lại màu sơn chống gỉ hồi thế kỷ mười chín.

Ngay khi du khách bước chân vào vùng đất tự nhiên nơi tất cả những biển quảng cáo đều bị cấm để bảo vệ vẻ đẹp thiên nhiên, họ sẽ thả lỏng trên ghế da nóng vì ánh mặt trời, đắm chìm trong sự thanh thản rất riêng của vùng Rockwell và được giải phóng khỏi cuộc sống toàn một sắc màu xám ảm đạm của đô thị. Họ sẽ hạ kính xe, hít vào một hơi căng tràn hương vị của núi rừng, say sưa và si mê trong cảnh sắc thiên nhiên và tiếc nuối nhìn một cuộc sống thần tiên mà họ đã bỏ lỡ trong quá khứ giờ đang hiện ra chân thật và gần trong gang tấc. Ở nơi đây, không khí dường như cũng ngọt ngào hơn. Ở nơi đây, họ được sống, và an toàn trong vòng tay của Mẹ Thiên Nhiên.

An toàn, Rath bật ra một tiếng “xì” khinh thường khi anh dịch cái lưng áp vào túi đậu đang tan. Chẳng có nơi nào an toàn cả. Không ai được an toàn hết. Mầm mống bạo lực ăn sâu và bén rễ đến bất kỳ đâu, ở nơi đây, hay bất kỳ nơi nào khác trên thế giới này, đa số chúng diễn ra trong âm thầm, che giấu đi bởi những phe phái, những họ hàng, những người thân và nạn nhân phải chịu đựng trong câm lặng không thể nói ra.

Anh vẫn luôn thấy kỳ lạ, những người sống ở nông thôn khi được phỏng vấn về những sự kiện bạo lực vừa xảy ra đều nói rằng “đáng lẽ ra nó không nên xảy ra ở đây” cứ như thể bạo lực đã quên phải giấu mình trong một cái ranh giới địa lý xác thực và hiện hữu vậy

Rath lái xe dọc theo con đường hàng năm đều đứng trong top 10 những hành trình lý tưởng vào mùa thu của tờ Thời báo New York, con đường mà dân bản xứ đều gọi với cái tên rùng rợn là “con đường sát thủ” - nơi Gabe Hoyt bắn gục em họ mình. Hai anh em cãi nhau về một người phụ nữ trong khi đang lái xe. Khi gã em họ lảo đảo chạy ra ngoài, Hoyt bắn vào đầu gã với một khẩu ACP 45 vẫn được giấu trong ngăn để găng tay. Trong cơn hoảng loạn, Hoyt lái xe tải cán bẹp đầu em, hắn tin rằng thế là đủ để che giấu toàn bộ chứng cứ. Một ý tưởng không tệ đối với kẻ bị thịt. Máu đã bám lấy mặt đường nơi đây thành một vệt sẫm màu như những dấu vết còn sót lại của một con hươu xấu số lao đầu vào xe chở gỗ.

Rath búng tàn thuốc vào gạt tàn trên xe.

Ngay năm trước thôi, có một vụ xâm nhập bất hợp pháp, hai vợ chồng đều là giảng viên trường Luật Vermont bị trói lại, tra tấn bằng đèn hàn và bị đánh đập bằng que cời lửa vẫn dùng mỗi dịp Giáng sinh. Hung thủ là một đám trẻ mới 15, chưa từng có tiền án tiền sự, đơn giản do chúng chợt nảy ra ý định trốn học, rồi chợt nghĩ sẽ thật “khác biệt” khi giết hại một ai đó. Vậy nên. “Cốc, cốc,” và chúng ta có hai nạn nhân.

Làm thế nào để giải thích cho hành vi của chúng? Còn thứ từ ngữ nào có thể mô tả chúng ngoài từ “Quỷ dữ”?

Rath đưa điếu thuốc lên miệng, rít một hơi. Đốm đỏ trên đầu thuốc rực sáng.

Đương nhiên có một vụ, hai vụ, ắt sẽ có vụ thứ ba, anh không thể nào quên được vụ nhà Pritchard bị giết vào thứ hai, ngày mùng 3 tháng 5 năm 1995, một vụ án nổi tiếng - vì một đứa bé.

Lúc 4 giờ rưỡi chiều, Laura Pritchard vừa trở về sau phiên chợ, lên gác dỗ đứa con của cô đi ngủ và xuống nhà chuẩn bị bữa tối mừng sinh nhật cho em trai ngay khi chuông cửa vang lên. Em trai cô đáng lẽ phải có mặt ở phiên chợ, nhưng anh ta không đến, y như mọi lần. Vì vậy theo tâm lý bình thường của một người phụ nữ cô sẽ cho rằng em trai mình đang gọi cửa - như mọi lần - và không nghĩ rằng đó có thể là ai đó khác. Cô đi ra cửa. Thế nhưng, đứng trước cửa là một gã đàn ông, người đã từng cắt cỏ cho sân nhà của Laura - một tay giỏi sửa chữa điển hình với chiếc xe cà tàng, dụng cụ cơ khí vứt lăn lóc bừa bãi khắp nơi và một tấm bảng gắn cửa kỳ cục thách thức mọi con mắt thẩm mĩ. Ned Preacher - dù đó không phải cái tên gã dùng lúc ấy.

Laura hẳn đã rất ngạc nhiên khi thấy gã. Không chỉ bởi vì người đứng trước cửa không phải là em trai cô, mà bởi vì mười sáu tháng trước, Ned bất ngờ rời thị trấn trong khi cô còn chưa kịp trả hắn 150 đô la tiền công. Có lẽ cô đã nghĩ rằng gã quay lại để lấy nốt số tiền.

Rath là người đầu tiên đến hiện trường và trong suốt năm đó, anh đã không ngừng mường tượng ra những viễn cảnh có thể đã xảy ra vào ngày định mệnh ấy. Anh nhìn thấy cửa trước mở toang, tấm thảm nhớp nhúa đầy máu, trên tường loang lổ những vệt đỏ kinh dị, ma mị và đầy ám ảnh như một bức tranh kiểu Pollock.

Thi thể của Laura nằm dưới sàn chỗ bậc cầu thang, tạo thành một tư thế không thể coi là đẹp mắt. Hai chân “gắn” với phần thân trên một cách bất thường, gương mặt giập nát. Tấm thảm nhung treo tường đã từng trắng như tuyết giờ nằm dưới chân, nhăn nhúm, nhuốm đỏ. Cổ cô bị bẻ gãy, phần thân dưới bị xâm hại nặng nề.

Rath bất chợt rùng mình, lạnh cóng và tê cứng.

Laura chết vì gãy xương cổ và vết dao cắt đứt tĩnh mạch chủ.

Thi thể của Daniel Prichard nằm phủ lên ngực vợ như thể anh đã cố gắng bảo vệ cô cho đến tận giây phút cuối cùng như một cảnh trong vở Romeo và Juliet ngoài đời thật, dù lần này kẻ thủ ác mang một động cơ rất khác.

Daniel bị đâm ngay khi vừa bước vào nhà, Preacher nấp đằng sau cửa. Con dao đâm qua khe giữa xương sườn thứ ba và thứ tư, cắt đứt động mạch gan của anh. Tay phải anh cũng có nhiều vết cắt sâu. Cổ có hai vết dao cắt đứt tĩnh mạch cổ: Một cái chết thảm khốc do mất máu trầm trọng.

Cho đến tận bây giờ, những hình ảnh kinh hoàng ấy vẫn phủ bóng tâm hồn Rath, để lại trong miệng anh vị đắng chát. Bao năm qua, anh vẫn cầu xin ông trời giải thoát cho anh khỏi thứ cảm giác tội lỗi đã bóp chặt lấy trái tim anh quá lâu rồi.

Đứng trước hai thân thể lạnh lẽo, Rath ngơ ngác như vừa bị sét đánh trong sự yên lặng và vẻ chết chóc của một không gian thiếu vắng âm thanh. Cuối cùng, anh nghe thấy một tiếng rên, tiếng rên yếu ớt và nhỏ bé như tiếng người ta miết lên tấm kính với ngón tay ẩm ướt. Một âm thanh rất nhỏ nhưng lại như tiếng sấm nổ ầm trong tai Rath.

Đứa trẻ...

Anh lao qua hai thi thể, trượt ngã trong vũng máu, anh chạy như phát điên, như mất trí, mặc kệ việc mình đang phá hỏng hiện trường vụ án mạng, anh lao lên cầu thang, lao xuống hành lang và đạp toang cửa phòng ngủ.

Anh lao tới, như vồ lấy cái cũi.

Con bé nằm trong cũi, đôi tay và hai chân bé xíu vùng vẫy. Miệng con bé mở lớn, nhưng tiếng kêu thoát ra từ tận cuối cuống họng con bé, một chút xíu không khí thoát ra từ cái cổ nghèn nghẹn.

Rath túm lấy thanh cũi, ghì chặt đến khi nó gãy vụn. Ở dưới nhà, mẹ đứa bé nằm đó, bị cưỡng bức và giết hại một cách tàn nhẫn nhất. Laura Prichard, một người vợ đảm đang, một người mẹ giàu tình yêu, chị của một đứa em độc nhất, chị của đứa em có lẽ đã ngăn được cái thảm kịch này diễn ra nếu gã về đúng giờ như đã hứa. Thế nhưng gã, vẫn như mọi khi, không làm được, y như ông bố của hai chị em họ. Người thân duy nhất của Laura, đứa em duy nhất của cô.

Frank Rath.

Rath run rẩy, những gì xảy ra ngày ấy vẫn sống động như mới hôm qua, nó cào xé lòng anh ngày hôm nay cũng giống như nó đã cào xé lòng anh nhiều năm về trước. Không có thứ gì, không có một thứ gì trên thế gian này có thể mài mòn đi nỗi đau và cảm giác tội lỗi. Không gì cả, kể cả tình yêu anh dành cho đứa trẻ.

Rachel.

Ngay cái giây phút ấy, khi Rath bế Rachel lên từ trong cũi, Rath của ngày hôm qua đã chết. Trong anh, một thứ gì đó đã tan vỡ và lại tái sinh. Một Rath ích kỷ của quá khứ đã vĩnh viễn bị đè dưới một Rath vị tha của ngày hôm nay và của tương lai. Rath thay đổi, sự thay đổi mạnh mẽ như khi vỏ trái đất chuyển động khiến lớp địa chất này đè lên lớp khác. Anh đã thay đổi, khi đứa cháu gái biến thành con gái anh vì một hành vi tàn bạo.

Sáu tháng sau vụ thảm sát, Rath đặt cũi của Rachel ngay cạnh giường của mình, nằm hàng đêm không ngủ lắng nghe từng hơi thở nhè nhẹ, từng tiếng thút thít, từng âm thanh con bé phát ra. Anh hoảng sợ mỗi khi con bé quá yên lặng, hoảng sợ đến nỗi anh phải chạm vào nó, nhè nhẹ rung nôi để chắc rằng con bé vẫn còn sống, vẫn ở đây với anh và rồi thở phào nhẹ nhõm và chìm đắm trong sự dịu dàng khi bé con rướn mình trong tã. Anh ẵm nó, nhè nhẹ vỗ về mỗi khi con bé khóc, thứ âm thanh mà anh thấy như tiếng khóc cô đơn nhất thế giới này, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim bé nhỏ khi anh thề rằng mình sẽ bảo vệ bé an toàn. Anh nghĩ thầm, qua giai đoạn này - giai đoạn dễ xảy ra chứng đột tử của trẻ con, vượt qua được những cơn sốt mọc răng và đủ thứ bệnh kỳ cục khác, con sẽ ổn và mình cũng không bao giờ phải lo lắng như vậy nữa!

Thế nhưng, cuộc đời của một cô gái luôn bị đe dọa bởi vô số hiểm nguy. Nỗi lo lắng ăn sâu bén rễ trong tim Rath và phát triển điên cuồng. Rachel càng lớn, nỗi lo của Rath cũng lớn theo, anh cảnh giác với mọi gã đàn ông đứng một mình sau hàng rào sân chơi với hai tay đút trong túi áo. Ở những nơi đông người, Rath cầm tay con bé thật chặt, tình yêu của anh cũng mãnh liệt và hoang dại như nỗi lo trong tim.

Kẻ nào, bất kỳ kẻ nào dám làm hại con bé...

Trinh Thám NXB: Văn học 02/2017 Phát Hành: Phúc Minh Books Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup Đóng gói: Mot Sach VNthuQuan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Eric Rickstad

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.