Gió Bụi

Lượt đọc: 73 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VII

❊ ❊ ❊

Kim Nhụy đòi Tín đưa về với con của mình nhưng không được. Nhụy dọa nếu Tín không đưa về cô cũng bỏ cái hang ổ của Tỵ Khoang mà về. Cơn nhớ con đã lên tới tột đỉnh nên Nhụy bất chấp. Dám có gan bỏ nhà đi trác táng với Tín, giờ Nhụy cũng có gan mà bỏ Tín về với đứa con thân yêu của mình…

Tín tìm cách trì hoãn:

- Anh rất thông cảm với nỗi lòng của em. Ngay anh đây này, chúng nó lớn cả rồi nhưng không phải là anh không lo, không nhớ. Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại. Hai đứa mình cứ tạm nương nhờ Tỵ Khoang ở đây. Việc bê bối kia anh đã nhắn mấy đứa em út ở nhà che đậy giúp. Khi nào có tín hiệu báo yên anh sẽ đưa em về. Còn giờ vác mặt về lợi không bằng hại. Mà này... em đã biết tin gì chưa?

Tín đổi thế chuyện. Nhìn khuôn mặt nghiêm nghiêm và giọng nói có vẻ quan trọng. Nhụy bị hút ngay vào cái miệng đang chúm chím của người tình:

- Lại có chuyện gì thế anh?

Tín lơ đãng đưa cặp mắt ra phía sông, thủng thẳng nói:

- Nhân chuyện này... bọn thanh tra đã lần xuống cơ quan em. Nghe đâu là có chuyện...

Kim Nhụy giật mình. Ngoài chuyện tình ái mờ ám, Nhụy còn có những chuyện mờ ám khác về kinh tế. Nỗi nhớ con trong cô chợt chững lại trước cái tin dữ kia. Người đàn bà quen tính toán một cách vụ lợi ấy đã thảng thốt trước pháp luật.

Đọc thấy tín hiệu hoang mang trên gương mặt Nhụy, Tín bồi tiếp:

- Vắng em, họ không thể đối chất. Dù sao có vấn đề chăng nữa thì vụ việc coi như vẫn chết một nửa. Thằng Nhuần vắng em đã có lão phó mộc. Em chả từng nhiều lần nói với anh là tay Thạch thương con, bết con hơn em là gì. Mẹ vắng đã có bố. Thượng sách nhất là cứ ở đây với anh ít ngày nữa.

Nhụy phụng phịu:

- Nhưng em nhớ nó lắm kia.

- Vẽ!...

Tín ngồi xuống bên Nhụy. Ngón tay trỏ của Tín dí dí mãi vào trán Nhụy:

- Tiểu tư sản nó vừa vừa chứ, cô mình ạ...! Chả lẽ anh thế này mà không bù nổi nỗi nhớ con cho em à?

Tín toe toét cười. Nhụy hờn dỗi chốc lát rồi cũng cười theo.

- Thôi đi bố ạ! Đang chết ruột chết gan đây...

- Này... thì chết này…

- Ối... nghẹt thở... nghẹt thở!

Tất cả những việc làm của Tín và Nhụy đã được Tỵ Khoang hút hết vào đôi mắt đỏ như cá chày qua một lỗ nhỏ từ góc tường mà hắn đã ma mãnh chọc thủng. Đấy là những "băng hình sống" "cực kỳ tươi mát", "cực kỳ sinh động". Sau những lần như thế, người Tỵ Khoang lại dậy lên những ham muốn đến cháy da, cháy thịt... Tuy vậy bề ngoài hắn vẫn lịch sự, lễ phép với đại ca Tín của mình. Sự cung phụng quá chu đáo của Tỵ Khoang khiến Tín lóa mắt. Anh ta cảm thầy mình là quan trọng, mình là nhất, mình là cái gì đó rất siêu phàm. Trộn trạo, đầu bò đầu biếu như Tỵ mà cứ mềm như bún, nhũn như con chi chi. Cái ý tứ khi phải nương nhờ lúc đầu không còn nữa. Mấy chục cây vàng là nhỏ so với cái uy của một ông chủ nhiệm, mặc dù đang bị vụ bê bối làm cho mất mặt. Tín tự cho rằng cái uy của mình còn to gấp trăm lần cái tai tiếng kia. Tỵ Khoang đã nhận ra chất khệnh khạng, huênh hoang này của đại ca.

Một sớm, nhân ngồi nhâm nhi ly ca cao với Tín, Tỵ Khoang xoa tay, lễ phép:

- Thưa anh…Em xin báo cáo với đại ca câu này, nên thì anh khen mà không nên thì anh đánh đòn...

Tỵ Khoang chỉ nói đến đấy rồi hếch mũi thăm dò. Tín lim dim mắt gật gù theo kiểu thủ trưởng cấp cao nghe cấp thấp báo cáo:

- Cứ nói... cứ nói…

Tỵ Khoang nhếch miệng, tợp một hớp ca cao:

- Thưa anh! Uy tín của anh ở cơ quan vẫn còn lớn lắm. Qua tin tức em biết, ai cũng tiếc. Họ cho đấy là lỗi sinh hoạt thì có gì mà ông ấy phải bỏ đi mất tăm mất tích như thế. Khối ông tội rề rề vẫn còn sống nhơn nhơn ra, huống chi là anh. Nghĩ đi nghĩ lại, em cứ thấy tiếc cho anh. Nhưng thôi... Luật đời là thế. Lỗ cái nọ thì lãi cái kia, còn bây giờ... tình hình đã yên yên rồi nên em xin có đề nghị này với anh, nên thì anh khen, không nên thì anh phạt...

Tín nhìn Tỵ Khoang chằm chằm. Có gì mà hôm nay hắn phải vòng vo mãi không nói? Hay là... cơ quan pháp luật đang sờ đến chỏm đầu của mình...

- À à... chắc là có chuyện gì phải không? Nói thì nói đại đi, làm sao mà cứ ngoằn ngoèo như leo dốc Pha Đin vậy.

Đang cúi mặt, Tỵ Khoang bật ngẩng lên;

- Theo em, anh nên về!

- Về?

- Vâng! Chỉ riêng anh thôi. Còn chị thì cứ ở đây, vợ chồng em xin lo liệu. Em nói thế là vì uy tín của anh, chắc anh hiểu cho tâm can của thằng bé... Chứ thực ra vợ chồng em cũng chưa trả hết công ơn...

Tín vẫn chưa hiểu hết ý của Tỵ Khoang nói. Đôi lông mày của anh ta nhướn lên ý hỏi tiếp, Tỵ Khoang đang bốc, giọng thạo thao:

- Bây giờ tư duy mới, không có cái gì là quan trọng trong cái chuyên trai gái này cả. Theo em, anh cứ về. Có về người ta mới bớt ấn tượng. Có về thì sự nghi kỵ sẽ không còn chỗ mà thêu dệt nữa. Anh công khai nhận lỗi là anh quá yêu chị Nhụy. Anh đau xót báo cáo trước lãnh đạo chuyện tình duyên ngang trái trước kia của mình. Em tin là các anh ấy sẽ thông cảm. Anh lại vào công việc của anh. Tụi em út lại có phận nhờ dưới bóng mát của anh. Còn lúc nào anh thấy các bố ấy nguôi nguôi thì anh mang cúp đến đây đón chị về.

Tín đã nghe ra. Tỵ Khoang có phần thông minh hơn Tín về chuyện này. Bấy nay lú lẫn, Tín cứ sợ bóng sợ gió. Giờ nghe Tỵ Khoang nói Tín mới vỡ. Thì ra cũng chỉ là cái lỗi sinh hoạt. Đằng nào cũng muối mặt một lần. Về trước còn hơn về sau. Anh nào biết lấy cái tự phê bình đi trước là anh ấy khôn.

Tín đập mạnh tay lên vai Tỵ Khoang:

- Anh nghe chú mày.

Tỵ Khoang cũng chỉ khẽ nhếch miệng biểu lộ nổi vui trước cái đập vai quá mạnh của Tín. Tỵ còn có một nỗi vui khác đang âm ỉ trong lòng mà Tín không làm sao biết nổi.

Tín đi hôm trước thì hôm sau Tỵ Khoang bảo vợ đi thành phó Biển săn lùng một loại hàng hiếm và đang có giá. Vợ Tỵ hồn nhiên hí hửng mang một bị tiền ra xe. Ở nhà chỉ có Nhụy, Tỵ Khoang và mấy đứa trẻ đang sức lớn thuộc diện ăn thủng nồi và ngủ như chết.

Tối ấy, sau khi hết vô tuyến, Tỵ giục các con ngủ sớm để mai đi học cho đúng giờ kẻo cô giáo kêu ca quá nhiều về chuyện này. Mẹ mới đi vắng một hôm mà bố đã đảm đang trông thấy. Bọn trẻ thấy quý bố hơn và ngoan ngoãn vâng lời.

Khoảng mười giờ tối, Tỵ Khoang gõ cửa phòng Nhụy.

- Ai thế?

- Em mà...

- Có việc gì thế chú Tỵ?

- Dạ... Em có ly sữa nóng mời chị ăn cho ấm dạ...

Nhụy mở cửa. Cốc sữa Tỵ pha vẫn còn ngun ngút khói đặt trên cái đĩa sứ Tàu. Tỵ bưng hai tay, cung kính:

- Mời chị ăn cho nóng.

Nhụy đỡ cốc sữa nheo mắt nhìn Tỵ. Cái nheo mắt này là Nhụy bắt chước Tín:

- Cám ơn chú!

- Em chúc chị ngủ ngon.

Nhụy quay vào khép cửa. Cô lặng lẽ ngồi bên bàn rồi nhỏ nhẹ húp từng hớp sữa. Cốc sữa mới vơi quá nửa, Nhụy đã thấy ngang ngang bụng. Cô gạt vội cốc sữa ra góc bàn rồi lấy tờ báo đọc. Nhụy đọc chỉ được mươi dòng đã thấy mắt nhíu lại. Buồn ngủ quá. Đêm qua chong chóng thức suốt vì vắng Tín chắc là cơ thể mệt nên Nhụy mới thèm ngủ sớm thế này. Thì đi ngủ. Có ngồi một mình cũng chán. Nhụy se sẽ leo lên giường, buông màn...

Khoảng tiếng sau, Nhụy đang thiếp sâu vào giấc ngủ bỗng có cảm giác cơ thể mình như có ai lục lọi rồi một cái gì đó rất nặng đè úp lên người. Nhụy cố vùng ra, thét lên mà mắt cứ nhíu lại. Bỗng... người cô giật lên, đôi tay cô tự nhiên ôm rít lấy cái khối nặng vô hình đang đè xuống người trong một cảm giác đê mê, mộng mị... Phải đến mười lăm phút sau Nhụy mới tỉnh dần. Cô hé mắt nhìn, mới biết cái vật nặng ấy là có thực, mới biết cơ thể mình đang trần ra trước cái vật nặng ấy...

Khuôn mặt Tỵ Khoang như cái mặt nạ đỏ đang lơ lửng trên đôi mắt sợ hãi của Nhụy.

- Nhụy tha lỗi cho tôi. Vì quá yêu Nhụy mà tôi sinh ra cái chuyện này.

Nhụy ngồi bật dậy, ôm mặt. Tỵ Khoang vẫn đều đều cái giọng mơn trớn:

- Giờ thì tôi có chết dưới chân Nhụy cũng cảm thấy hả lòng vì tôi đã được yêu Nhụy...

Nhụy nói trong hơi thở;

- Anh cút đi. Anh đã lừa tôi...

Tỵ Khoang lặng lẽ rút lui trước thân hình vẫn còn đang mướt mát mồ hôi của Nhụy…

Nửa đêm hôm sau, Tỵ Khoang lại mò đến. Lần này, Tỵ chui từ trần xuống vì phía cửa Nhụy đã chèn bàn chèn ghế…

- Ối...

Nhụy không dám kêu to, cô bật đèn. Phòng kín, chỉ có hai người nhìn thấy nhau.

- Nhớ Nhụy không sao ngủ được...

Tỵ Khoang lừ lừ tiến đến. Nhụy chỉ biết lùi dần,lùi dần rồi ngã vật xuống dưới sức nặng của Tỵ...

- Tôi…Tôi kêu... Tôi... Trời ơi...

Tỵ hất mặt ra khỏi mớ tóc rối của Nhụy:

- Đừng... Tôi muốn được yêu em. Kìa... Nhụy... chả lẽ em lại căm thù người yêu mình, người tôn sùng mình...

Nhụy vẫn giãy giụa. Càng giãy giụa cô càng ngập sâu trong sức nặng và hơi nóng của Tỵ...

Tối sau, tối sau nữa... Tỵ vẫn sang với Nhụy. Nhưng lần này, Tỵ không phải chui ở trần nhà xuống nữa mà đi vào cửa hẳn hoi.

Đã bỏ chồng đi hoang. Đã một lần, nhiều lần với Tín, Nhụy có cái thú của kẻ ăn của lạ. Nay lại thêm Tỵ Khoang. Ngơ ngác, sợ hãi. Rồi thì rối tung lên. Nhụy thấy như mới hơn, lạ hơn khi ngoan ngoãn nằm trong vòng tay Tỵ Khoang, Nhụy tự nguyện tối trọn đêm và thầm mong cho vợ Tỵ và Tín chậm về...

Chao ôi... đàn bà! Những đàn bà như Nhụy...

*

* *

Một bộ đồ cũ kỹ: Áo bộ đội đã bạc màu, chiếc mũ cối sờn vành, chiếc quần ka ki ống rộng không là, chiếc xe đạp nội đã xuống nước... cộng với một khuôn mặt thiếu ngủ xanh tái, Tín không về cơ quan mình mà đi thẳng vào trụ sở ủy ban huyện. Anh ta dắt xe từ cổng...

Tín lặng lẽ đi vào phòng lãnh đạo, len lén ngồi xuống xa-lông với cách ngồi mím mép ghế, lưng hơi còng...

- Thưa anh...

- .Ông uống nước đi! Thế còn cô Nhụy đâu?

Tín ngẩng vội, ngơ ngác:

- Thưa anh... Kể từ lúc xảy ra chuyện xấu xa ấy đến giờ, em và Nhụy chưa gặp lại nhau lần nào. Cũng vì chuyện ảnh hưởng ấy, em phải vào nhà một anh bạn…

- Tôi nghe nói hai vị đã đưa nhau đi vui thú tại nhà một chiến hữu của ông...

- Dạ... thưa anh... Đã lỡ gây ra chuyện xấu một lần, lẽ nào em lại dấn sâu thêm vào vòng tội lỗi nữa ạ. Em đoán Nhụy cũng có tâm trạng hổ thẹn như em nên lánh mặt đâu đó…

- Thôi được... Ông uống nước đi.

- Dạ... Em xin anh! Thưa anh, chắc anh đã nhận được lá thư tạ tội của em.

- Đã... Tôi có đọc. Đành rằng chả ai yêu nhau. Đành rằng trong trào lưu mới của xã hội, lãnh đạo cần phải sống thoáng, xử thoáng.

- Thưa anh, em cũng nghĩ như thế nên đánh bạo viết thư cho anh.

- Thư của ông tôi đã trình lên thường trực. Nghĩ cũng tội. Các vị sa đà quá. Coi cái riêng của mình to hơn cái chung nên bọn tôi khó xử. Còn dư luận thì cứ ầm lên...

- Cái quyết định vẫn là ở thường trực, ở anh...

- Đành nhẽ! Nhưng... khó quá...

Tín ngước cặp mắt đau khổ, ân hận. Tín hiểu rằng mình chưa đến nỗi "phăng teo".

- Thưa anh... dù lỗi thuộc phạm vi sinh hoạt nhưng hai đứa em đã gây phiền nhiễu cho các anh, làm mất uy tín trước bản thân mình. Tuy vậy...

- To nhỏ gì vẫn là lỗi. Bánh đúc đã bày sàng có che có đậy.người ta vẫn biết đấy là sàng bánh đúc. Giờ thế này... Ông cứ về cơ quan. Công việc cũ của ông bọn tôi đã giao cho cậu phó. Đành vậy... Trước hết nên có cái kiểm điểm qua với mọi người. Còn việc sau đó thế nào thường trực sẽ tính sau. Nên nói với cả cô Nhụy như thế.

- Dạ... nhưng em không biết hiện giờ Nhụy ở đâu ạ!

- Biết hay không đấy là chuyện của ông. Ông phải truyền đạt bằng được đến tai cô Nhụy ý này.Nên bảo cô ấy về. Gia đình người ta khó khăn lắm. Thằng cháu Nhuần quặt quẹo luôn. Cậu Thạch có cơ hỏng nốt một mắt nữa do tai nạn...

Lời của lãnh đạo có ý nhấn mạnh về hoàn cảnh gia đình Nhụy. Tín nghe thoảng như chuyện đâu đâu. Tín chỉ nghĩ đến Tín. Lãnh đạo đã mở hướng cho anh ta. Tín vẫn có hướng để vươn tới. Còn Nhụy... sẽ phải chuyển sang phương án khác sau khi hai đứa đã về lại cơ quan mình.

- Thưa anh, em xin phép...

- Thôi được rồi…Ông cứ về lại cơ quan đi rồi tôi sẽ điện xuống.

Tín quay ra phố huyện với tâm trí phởn phơ. Anh ta không còn nét mặt đưa đám nữa. Tín đã hoàn thành xuất sắc vai diễn ảm đảm của mình trước đồng chí phụ trách khối.

Tín vào quán thịt chó. Lão chủ nhân tay bóng nhẫy mỡ "mộc tồn" ha hả cười:

- Lâu lắm mới gặp chủ nhiệm. Kính bác vào gian trong.

- Ông cho tôi đĩa chả, đĩa dồi và hai bia hộp.

- Dạ... thưa bác hôm nay người đi cơ sở hay sao mà ăn mặc có vẻ ba cùng thế này ạ!

Lão chủ quán đỡ cái mũ cối sờn trên tay Tín. Tín nhếch mép, nói nhỏ, vẻ quan trọng:

- Dạo này đang đi rèn luyện trong "trường dòng"!

- Hết ý! Hết ý!... Mời thủ trưởng ngồi...

- Này... Cái chuyện tôi với cô Nhụy ấy bà con phố huyện mình có xì xèo gì không?

- Ối chà chà... ai cũng ghen với chủ nhiệm. Đầu tiêu muối rồi mà có cô bồ non mỡ. Cũng có kẻ ngứa miệng nói chủ nhiệm với bà giám đốc CUHATHILO bị kỷ luật. Em bảo cóc phải! Giờ chủ nhiệm nói ra em mới biết là thời gian qua bác đi "trường dòng"...!

- Chậc... Cái chuyện sinh hoạt ấy mà!

Mâm thịt chó được bày ra với đầy đủ thực đơn mà Tín đã đặt. Ăn một mình, uống một mình nhưng Tín vẫn thấy ngon. Sáng nay ra đi, Tín đã nhịn đói. Chưa bao giờ Tín thiếu tiền nhưng sớm nay cái con người vốn háu ăn và ăn ngon ấy đã phải bấm bụng bấm dạ nhịn. Cái sự nhịn bắt buộc ấy đã cho Tín có gương mặt của kẻ sám hối. Quần áo thế, mặt mũi thế, chân tay khúm núm run rẩy thế làm sao mà không thương cho được. Giá người vợ già của Tín trông thấy mụ sẽ lập tức rên lên mà khóc cho cái nỗi đời cơ cực của chồng. Tín vào cơ quan huyện như một con chiên ngoan đạo vào xưng tội với cha bề trên. Tín đã được cha ban nước Thánh mặc dù có quở phạt, Tín không phải xuống địa ngục mà ở lại để làm tiếp cuộc viễn du lên thiên đường của mình.

Lão chủ quán thỉnh thoảng vẫn qua lại xem chủ nhiệm có gọi thêm gì không.

- Món chả hôm nay khá đấy nhỉ!

- Tơ cái đấy chủ nhiệm ạ! Hôm nay được cái than nỏ nên nướng được lửa...

- Cho đĩa nữa đây!

- Có ngay ạ!

Tín ăn không biết chán món tơ cái hơ lửa. Tiền không thiếu với lại đã qua giờ sám hối nên anh ta thỏa sức.

No nê rồi Tín lặc lè đi ra, ngất ngưởng ngồi lên chiếc xe đạp cũ. Anh ta về lại nhà người bạn thân trả bộ đồ cũ mà sáng nay đã mượn.

Trưa ấy, Tín ngủ một giấc dài tới tận ba giờ chiều. Khi tỉnh dậy, bạn đã thịt gà mời cơm, Tín nhăn mặt:

- Thôi cho tớ khi khác, bụng đang anh ách toàn chó đây.

Tín mặc lại áo Natô, đeo kính cơn, đội mũ bò Mỹ, ngồi lên cúp đỏ, ẩy nhẹ chân...

Vè vè… chiếc xe như một vệt đỏ, cỡn lên, chồm chồm qua lối đất nhiều ổ trâu ra phía đường cái quan...

Chiều hôm sau, trong cuộc họp toàn thể cơ quan xuất khẩu, Tín lại khoác lên chân dung của mình nét mặt của kẻ đưa đám:

- Thưa đồng chí chủ nhiệm!...

- Xin lỗi… Tôi chỉ là quyền thôi.

- Dạ vâng... Nhưng thưa anh, tôi nghĩ không sớm thì muộn, chữ "quyền" kia cũng sẽ được cắt...

Dưới cuộc họp có ai đó hóm hỉnh:

- Cắt "Cu"...

Nhiều tiếng cười rộ lên. Tín vội cúi mặt.

- Xin các đồng chí im lặng - Tiếng chủ tọa cuộc họp.

Tín bình tĩnh nói tiếp:

- Thưa tất cả các đồng chí... Hôm nay trước đông đủ các đồng chí ở đây, tôi Thành Trung Tín, nguyên Chủ nhiệm Công ty Ngoại thương Xuất khẩu, xin được trình bày bản kiểm điểm sau đây...

Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam

Độc lập - Tự do - Hạnh phúc

BẢN KIỂM ĐIỂM

Họ và tên: Thành Trung Tín - Tuổi bốn mươi chín, nguyên là Chủ nhiệm Công ty Ngoại thương Xuất khẩu xin được trình bày bản kiểm điểm sau đây...

Cả cuộc họp ồ lên. Có ai đó đáo để, vổng cao giọng:

- Con kiến leo phải cành đa..

- Nghiêm chỉnh các đồng chí ơi...

- Thôi nào ông nỡm!

- Dạ vâng! Tôi xin sửa...

Tiếng ai đó cố tình nói to:

- Không có biên bản tại trận thì chắc chắn mai kia ông ta sẽ ghi là hai người đang ngồi dự tổng kết rồi bị vu cáo cho mà xem...

Tín thấy cứng mặt. Không ngờ cuộc họp này lại căng đến vậy. Định viết vài dòng lấp liếm cho qua chuyện, ai ngờ họ tai quái như thế. Biết là không thể mập mờ đánh lận con đen trước mọi người được, Tín đành đổi thế kiểm điểm. Anh ta bỏ tờ giấy xuống mặt bàn rồi nói vo:

- Thưa đồng chí chủ nhiệm! Thưa các anh các chị. Hôm nay tôi đã sáng ra rất nhiều trước các điều góp ý của hội nghị...

- Nào ai đã góp?

Ai đó chặn ngang lời. Tín bơ đi như không biết...

- Tôi xin thành thật nhận hoàn toàn khuyết điểm đã trót ăn nằm với chị Kim Nhụy để làm ảnh hưởng tới cơ quan. Đây là một khuyết điểm lớn của chúng tôi dám mong các đồng chí phân tích, chỉ bảo cho những điều phải, trái.

- Chỉ có trái chú làm sao có phải...

- Dạ vâng..,

Tín lặng lẽ ngồi xuống ghế ngoan ngoãn chịu trận. Chủ nhiệm mới của Công ty đứng lên. Anh gợi ý và hô hào mọi người phát biểu. Đến lúc này thì hội nghị lại im ắng. Mọi người nhìn nhau, đun đẩy. Phản ứng ngay hoặc nói theo thì nhanh nhẹn là vậy nhưng khi phải chính thức nói thì họ ngại. Hay là tất cả những điều muốn nói với Tín, họ đã nói theo kiểu dây chuyền dân gian rồi...

Từ ngoài hội trường có một ông già đi vào. Ông đứng ngay giữa cửa rồi oang oang nói to giữa mọi người:

- Tôi là cha thủ kho đã về hưu muốn xin vào họp có được không ạ?

- Được, được

- Tôi muốn xin ý kiến đồng chí tân Chủ nhiệm cơ ạ!

Chủ nhiệm mới của Công ty từ ghế trên vội đi xuống:

- Kính mời cụ. Mời cụ lên trên này!

Ông già trông kho đã về hưu không lên ghế trên. Ông chỉ theo tân Chủ nhiệm Công ty đến giữa hội trường thì dừng lại. Ông quay mặt ra bốn phía rồi dừng mắt trước khuôn mặt bối rối của Tín. Ông nhìn Tín lúc lâu rồi chậm rãi hỏi:

- Chắc bác Tín nhớ tôi chứ ạ?

- Cũng vì tình yêu của bác mà tôi bị đuổi về vườn sớm phải không ạ?

- Giá mà lúc ấy bác biết nhận lỗi với tôi thì có phải hay không. Tôi là tôi ghét thói trăng hoa nhưng tôi vẫn kính bác là thủ trưởng của mình. Phàm cái con đàn bà mà dám mò đến phòng thằng đàn ông là con đàn bà hư. Tôi biết thế nên tôi đã gõ cửa để cảnh tỉnh bác, để gỡ tội chết cho bác. Bác đã lừa tôi để con đàn bà ấy nó chạy thoát ra phía cửa sổ rồi bác mắng tôi là tâm thần. Bác đã thắng tôi một quả. Sau đó tôi ngậm đắng nuốt cay vì cái mưu của bác. Nào ngờ... bác lại đá tôi một quả nữa. Lần này thì tôi thua bác hoàn toàn. Tôi phải về vườn, còn bác thì vẫn được nhơn nhơn hú hí với cô Nhụy. Bác ơi, tôi đau lắm mà vẫn phải ngậm đắng nuốt cay. Nhưng, nói hội nghị bỏ qua... đi đêm lắm có ngày gặp ma, ác giả ác báo. Tôi có làm gì nên tội mà bác nỡ hành tôi. Nhưng... ông Trời có mắt. Tôi vẫn là tôi. Bác bây giờ thì chẳng là bác nữa.

Hôm nay tôi đến đây không phải là đế uống rượu mừng trên cái đau khổ của bác. Tôi đến cũng là để được tâm sự nổi niềm này với bác để bác hiểu tôi hơn. Tôi đến cũng là để mong bác sau cái chuyện không phải này, bác vẫn được là bác.

Cả hội nghị vỗ tay ầm lên trước lời phát biểu của ông già đã về hưu.

Riêng Tín không vỗ tay. Mặt anh ta cúi gầm xuống trước lời lẽ vừa bộc bạch vừa ngang tàng của ông lão. Khi còn dưới trướng của Tín, ông ta chưa hề có những lời lẽ thẳng thừng như thế này. Hôm nay, Tín đã thất thế, còn ông ta chẳng bị rằng buộc vào một cơ chế nào nữa nên sự nói năng không còn gì phải rào, đỡ. Ở đời mỗi con người dù giăng mắc, che chắn đến mấy rồi cũng có lúc người ta sẽ nói thật.

Tín ân hận hay là uất ức trước những lời nói này?

Cuối buổi họp, Tín cười nhạt:

- Tôi xin chân thành tiếp thu tất cả ý kiến của hội nghị... và xin hứa sẽ quyết tâm sửa chữa.

Theo sự gợi ý của đồng chí phụ trách khối, Tín được bố trí lại công tác. Không còn chức nhưng Tín vẫn có quyền. Tín được cử làm "cố vấn" cho vị tân Chủ nhiệm chưa có nhiều kinh nghiệm trong xã giao và kinh doanh. Tân Chủ nhiệm có vẻ không vui bởi cuộc họp đầu ngành nào của huyện anh cũng thấy có Tín kè kè ở bên canh. Có những việc anh đề xuất nhưng lãnh đạo không duyệt, có việc

- Chỉ là ý kiến ngoài lề của Tín nhưng cấp trên lại chỉ thị phải làm. Khó thế...

Nửa tháng sau, Tín về lại nhà Tỵ Khoang. Tỵ Khoang vẫn hồ hỏi, lịch sự tiếp đón ân nhân của mình. Tín thông báo cho Tỵ Khoang nghe hết mọi chuyện. Cuối cùng anh ta rút từ ngón tay mình ra chiếc nhẫn một chỉ, vàng nguyên thủy đặt vào lòng tay vợ Tỵ Khoang:

- Đây là món quà nhỏ anh thưởng cho sáng kiến của chú. Nhờ cô chú giúp đỡ anh chị những ngày hoạn nạn, lại nhờ chú góp cho những ý hay nên giờ anh lại là một công dân bình thường. Chức chủ nhiệm không còn nhưng có chức cố vấn. Cũng thơm chán. Không phải gánh vác sự vụ nhưng vẫn có quyền. Mình bảo gì mà thằng Chủ nhiệm nhãi nhép ấy không nghe...

Tỵ Khoang vỗ đùi đen đét:

- Hết ý! Hết ý...!

Vợ Tỵ Khoang mân mê chiếc nhẫn vàng óng nói với Tín:

- Anh còn ở đây là vợ chồng em còn được nhờ. Còn chiếc nhẫn này, anh thưởng chúng em xin. Giờ anh cho phép em được thay mặt anh Tỵ gửi lại anh để anh tiêu vặt. Anh giúp đỡ vợ chồng em nhiều chứ vợ chồng em đỡ đần anh được mấy. Phải không chị Nhụy nhỉ?

Vợ Tỵ Khoang nhìn Nhụy như xin ý đồng tình, Nhụy khẽ cười rồi liếc mắt nhìn Tỵ Khoang:

- Thôi, anh đã đặt vấn đề như vậy thì cô chú cứ nhận. Đây là cái lộc của anh. Này... anh Tín là người đa tình, đa lộc lắm đấy. Lúc ở huyện, cứ đi liên kết với anh chuyến nào là tôi có lộc chuyến ấy.

Vợ Tỵ Khoang lưỡng lự:

- Nhưng...

Tỵ Khoang khà khà:

- Nhưng... nhưng... cái gì. Anh đã cho thì cầm. Từ chổi là anh giận, vợ chồng mình lại hết đất làm ăn bây giờ...

Chiều ấy Tín nói chuyện riêng với Nhụy về ý kiến của lãnh đạo huyện. Mới đầu Nhụy giãy nảy lên sau do tài thuyết phục của Tín cô đã có vẻ ưng ưng nhưng với một điều kiện:

- Anh cứ để cho em thư thư một hai tuần nữa. Về ngay bây giờ, anh thì chịu được chứ em... xấu hổ lắm.

- Đàng nào mà chả một lần như thế.

- Anh khác, em khác...

- Em nên nghe anh. ít nữa yên yên anh sẽ có kế hoạch khác để tiếp tục cuộc sống với em

- Thôi nhau đi là tốt nhất.

- Ấy chết, ai lại thế...?

- Tất cả là tại anh!

- vẫn biết thế. Anh xin đền em cả đời anh là đước chứ gì?

- Mấy nả? Năm nay đã bốn chín rồi...

- Còn xuân chán Nhụy ạ!

Tín hôn đắm đuối lên môi Nhụy rồi đứng dậy:

- Giờ anh phải về không họ nghi. Họ đồn anh vẫn dan díu với em ở chỗ nào đó. Thiên hạ tinh thật...

Tín ôm chặt Nhụy trong vòng tay của mình trước lúc chia tay. Nhụy sụt sùi:

- Anh định bỏ em chết khô ở đây hay sao?

- Em thông cảm. Mình đang làm lại...

- Sáng mai về đã chết ai?

- Thôi đừng ép anh nữa. Thương anh...

Nhụy ra vẻ như không muốn dứt ra khỏi vòng tay Tín. Khuôn mặt nhiều son phấn của cô cứ chúi mãi vào ngực anh ta. Tự nhiên, Tin thấy thương Nhụy, yêu Nhụy vô cùng. Trong cuộc đời lang chạ của mình Tín chưa thấy ai đắm đuối đến nhường này. Có lẽ, cả đời mình giờ Tín mới gặp một tình yêu thực sự. Nồng nàn thì khỏi phải kể. Nhưng chung thủy chắc chắn Nhụy có thừa. Ngay tình cảm lúc này của Nhụy "đã trào dâng trong Tín những hào hứng không đừng được mặc dù trời sắp tối...

Tín lần lần tay trên lưng Nhụy rồi se sẽ nhích dần cô ta lại phía giường. Nhụy bỗng ngẩng mặt lên nhìn Tín, mắt chớp chớp:

- Thôi, anh về đi kẻo tối. Đường xá đêm hôm... Dạo này lại thiếu an toàn. ít hôm nữa em sẽ về...

Tín ngây ra rồi chợt tỉnh. Anh ta đi như giằng ra khỏi Nhụy. Vợ chồng Tỵ Khoang đã đứng chờ sẵn bên chiếc cúp đỏ với gói quà nhỏ buộc sau xe:

- Vợ chồng em chúc anh lên đường thượng lộ bình an!

- Nhớ an ủi chị giúp anh nhé.

- Cái đó thì đại ca yên tâm...

Xe vút đi. Tỵ Khoang ôm chầm lấy vợ rồi hôn đánh chút vào má cô nàng để tiếp liền sau đó là lời nựng:

- Vợ anh tuyệt vời quá! Tuyệt vời quá. Đêm nay em có sang đền cầu lộc cho anh không?

- Có chứ. Bạn lễ của em bàn là sẽ dâng hương suốt đêm...

Tối đó Tỵ Khoang lại đến với Nhụy:

- Sao không chiêu đãi đại ca chút xíu mà đuổi ông ta về sớm thế…

-Em không thích!

Tỵ bế bổng Nhụy lên tay rồi tung như tung bóng:

- Tuyệt vời! Tuyệt vời...

*

* *

Tỵ Khoang đã đưa Nhụy về phố huyện bằng xe máy. Họ dừng, chia tay nhau ở dưới gốc xà cừ, nơi có cái quán nước bỏ vắng...

Tỵ Khoang đã chọn thời điểm quá trưa mới xuất phát để đến đây vừa lúc trời xâm xẩm. Sự lén lút trong quan hệ của hai người đã đẻ ra sự tính toán này...

Tỵ Khoang nhìn màu trời đang tối dần vẻ đắc ý. Còn Nhụy, từ lúc leo lên xe cho đến lúc này gan ruột cô như bị ai bào. Dứt khỏi Tỵ Khoang, dứt khỏi cái ngôi nhà có nhiều lạc thú ấy để về với mảnh đất mà Nhụy đã phải ra đi cũng vì những lạc thú là điều cô không muốn chút nào. Sự hối thúc của Tín, hình ảnh đứa con trai, cái diệu vợi phức tạp của kẻ lẩn trốn đã bắt buộc Nhụy phải trở về...

- Chúng mình ngồi xuống đây với nhau một lát!

- Thôi, anh cho em về kẻo trời tối rồi.

- Thì cứ ngồi với anh chút xíu để mai kia có phải xa nhau Tỵ Khoang vẫn còn chút hơi ấm của Nhụy để mà tướng nhớ…

- Em có chết mất đâu mà anh sợ!

Nhụy ngồi xuống bên cạnh Tỵ Khoang. Gã đàn ông vốn khôn ngoan như rắn ấy đã lại lôi kéo được Nhụy vào vùng u mê của mình. Vốn coi đồng tiền, miếng ăn và gái đẹp là thú vui thường nhật nên Tỵ Khoang luôn luôn lợi dụng những thời điểm chấp chới này mà phục vụ cho lợi ích riêng của mình. Trong những ngày Tín vô tình thả mỡ vào miệng mèo, Tỵ Khoang đã có những đêm cực lạc với Nhụy. Ở trước sự mất còn này của con mồi, Tỵ Khoang lại thấy thèm và tiếc rẻ cho những ngày sống vội vừa qua. Ôi... ước gì hắn được thưởng thức Nhụy thường ngày như thưởng thức một ly cà phê đặc, một bát phở nóng...

Tỵ rút từ trong túi ra một tập tiền đưa Nhụy:

- Em cầm lấy cái này mà tiêu vặt. Anh biết là những ngày đầu ở đây sẽ rất khó khăn cho em. Nhưng Nhụy ạ - Tỵ ra giọng đắm đuổi - Em là một phụ nữ kỳ lạ mà đời anh chưa gặp bao giờ. Một người con gái biết yêu, yêu cuồng nhiệt. Và anh, gã đàn ông thô lỗ, si tình khi được em yêu lại thì không làm sao mà có thể dứt ra được. Giờ phải xa em, anh như người bị moi mất tim...

Tỵ Khoang úp mặt mình lên bò vai tròn lẳn của Nhụy. Đôi tay gã ôm chặt lấy thân hình của Nhụy. Cái mũi khoằm khoằm của gã bắt gặp mùi da thịt của Nhụy mà cảm thấy nó là một thực đơn không thể thiếu được trong nỗi khao khát của mình...

- Hay là…

Tỵ Khoang ngừng lời để thăm dò ý tứ Nhụy. Nhụy khẽ thở dài. Bàn tay của Tỵ Khoang đã nhận ra cái thổn thức trong lồng ngực của Nhụy. Cô ta cũng yêu và đắm đuối như mình. Có nên nói điều ấy ra trong lúc này...

- Thôi, anh lên xe về đi kẻo tối. Từ đây vào phố huyện em đi bộ được. Mà cũng nên thế để tránh phiền phức.

- Em sợ Tín phải không?

Nhụy ôm chầm lấy Tỵ Khoang:

- Lúc này em chỉ có anh!

Tỵ Khoang lặng đi trước cử chỉ ấy của Nhụy. Đến lúc này anh ta mới thấy thực sự cái nồng nàn của Nhụy đối với mình...

- Hay là thôi em ạ!

- Anh bảo sao?

- Em không về huyện nữa. Anh sẽ đưa em trở lại

- Mọi chuyện phức tạp khác anh sẽ tự thu xếp được. Mụ vợ anh đang mải mê đồng bóng chác không quan tâm đến chuyện này. Đổi với Tín, anh sẽ có cách nói để lão ta xuôi lòng.

- Nhưng còn cơ quan của em...?

Tỵ Khoang chép miệng và vung tay tỏ thái độ bất cần:

- Lúc này mà em còn nghĩ đến chuyện ấy nữa. Họ đã báo tử em lâu rồi.

- Nhưng anh Tín anh ấy bảo…

- Nghe gì cái lão ấy!

Tỵ Khoang quyết tâm lôi Nhụy trở lại với mình. Anh ta có thừa sức bao Nhụy. Tiền nong, của cải không thiếu. Tỵ Khoang có thể gây dựng cho Nhụy cả cơ ngơi...

Nhụy nghe Tỵ Khoang phác ra những viễn cảnh ấy mà cảm thấy rối rắm, mụ mị. Sướng thì sướng thật nhưng sao lúc này Nhụy thấy có cái gì vương vương.

Tỵ Khoang làm một cử chỉ thô lỗ túm tóc Nhụy kéo giật ra sau:

- Em vẫn còn yêu lão Tín?

- Yêu Tín hay yêu ai thì anh biết rồi.

- Tôi làm sao mà tin được miệng lưỡi đàn bà!

- Tùy anh... nhưng...

- Anh bàn với Nhụy vì lẽ gì em biết rồi. Anh không thiếu bất cứ thứ gì. Những thứ của nả mà anh hiện có có thể giúp chúng ta sung sướng suốt đời. Cái mà anh thiếu lúc này là gì em biết không! Thiếu em. Thiếu Kim Nhụy của anh...

Tỵ Khoang lại ghì lấy Nhụy như sợ lơi lay một tý là cô ta có thể bay mất. Nhụy xúc động và ngột ngạt trước sự da diết ấy của Tỵ Khoang. Nhụy cảm thấy kiêu hãnh về mình - Cái kiêu hãnh của một món hàng đang có giá.

- Anh cho em về...

Tỵ Khoang nhảy chồm ra phía xe máy. Nhụy cũng đi vội theo ra. Tiếng xe máy nổ. Nhụy không trèo lên sau xe mà vít đầu Tỵ xuống hôn một cách thắm thiết, từ biệt:

- Thôi, anh chịu khó về một mình vậy. Lúc này em không thể. Anh nhớ đi đường cho cẩn thận. Luôn nhớ đến em là được. Lúc nào Nhụy đến với anh.

- Em định bỏ anh phải không?

Tỵ Khoang vẻ thất vọng. Nhụy đã thấy được cái "chết mệt" của gã đàn ông si tình. Nhụy đã mường tượng cái hướng sống với Tỵ Khoang nếu nơi đây có gì trục trặc. Còn lúc này... Nhụy không thể quay lại với Tỵ được...

- Anh về đi! Lúc này anh đừng ép em vội. Lúc này, hai đứa chia tay nhau là họp lý nhất.

Nhụy về lại phổ huyện. Cơ quan họp kiểm điểm Nhụy, hạ chức cho ra đứng quầy bán thịt. Ông bố đẻ ra Nhụy cấm cửa không cho con gái về nhà. Nhụy và Tín đã bí mật gặp nhau mấy lần và thỏa thuận tạm xa nhau ít ngày, khi nào mọi chuyện bình thường, lúc ấy sẽ lại đằm thắm.

Khó nhất với Nhụy là chuyện về lại nhà chồng. Nhụy đã nhiều lần nhắn tin về nhà, bà ngoại và Thạch chỉ đánh tiếng lên là cứ về, còn chuyện phải trái thế nào sẽ nói sau.

Nhụy về nhà vào một buổi sáng, Nhụy có ý định từ lúc đi. Cô sẽ nói hết với Thạch những tâm tư của mình và xin mang Nhuần lên cơ quan. Chuyện hai đứa như thế là hết, nhưng Nhụy muốn xin được nuôi con.

Dạo này mắt Thạch đã kém. Một bên mắt giả thì đã rõ. Còn bên kia, trước là bốn phần mười nay chỉ còn một phần mười. Tai họa này của Thạch không gây cho Nhụy xúc động vì anh không nói cho vợ biết Nhụy bảo với Thạch bằng một giọng lạnh lùng chai lì:

- Chuyện của tôi thì anh đã biết rồi. Cũng vì quan hệ chủng chẳng giữa hai người mà sinh ra tơ tưởng đến người khác.

- Chúng mình chẳng lấy nhau bằng tình yêu đấy sao?

Nhụy thở dài:

- Cũng chưa hẳn thế!

Thạch khẽ chớp mắt. Anh muốn nhìn rõ khuôn mặt Nhụy mà sao lúc này chỉ thấy mờ mờ...

- Tôi chỉ muốn Nhụy về với con cho nó đỡ thương đỡ nhớ. Còn chuyện kia chúng mình sẽ bàn sau.

- Thôi anh ạ! Còn cái gì mà bàn nữa. Anh đừng ép tôi khi tôi không muốn. Cứ ở với nhau tiếp tục có khi tôi lại hư hỏng nữa. Hôm nay tôi chỉ có một nguyện vọng nói với bà với anh là xin được đưa thằng Nhuần lên cơ quan nuôi.

Người Thạch lặng đi. Không ngờ hôm nay Nhụy lại lạnh lùng và tàn nhẫn đến thế. Anh thì đang muốn vun vào, còn cô ấy lại tự nguyện cào ra. Phải, lẽ ra, cô ấy nên biết ân hận trước thái độ tha thứ của Thạch mới đúng. Đằng này... một mực xin con, một mực ly thân. Nhất là.., đôi mắt của anh đã như thế này mà Nhụy không có được lời thăm. Lạnh lùng, tàn nhẫn quá.

- Ý tôi thế đấy, còn ý anh thế nào?

Thạch không trả lời. Người anh run lên vì những cảm xúc thương giận lẫn lộn.

Bà ngoại từ dưới bếp lên. Tay phải cầm con dao, tay trái bà xách cái thớt nghiến. Bà đặt cả hai cái ấy ngay giữa nhà, trước mặt Nhụy.

- Nếu chị cứ một, hai đưa thằng Nhuần đi thì dao đây, thớt đây, chị cho bà cháu tôi mỗi người một nhát. Chị hãy nhìn nó xem- Bà chỉ vào Thạch - Nó mù dở vì ai?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.