NHỮNG MŨI PHI ĐAO KHẮC HÌNH TRÁI NÚI

Gươm Thiêng Trấn Quốc

Lượt đọc: 135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI 11 - NHỮNG MŨI PHI ĐAO KHẮC HÌNH TRÁI NÚI

❊ ❊ ❊

Tiểu Giao trở về hang động trễ hơn mức thời gian do nàng dự tính. Trần Đường đoán hiểu ngay tình thế khi thấy nàng cõng Hải Yến trên lưng đi bên một thanh niên với khuôn mặt thất thần.  Ông vội ra dấu cho nàng đặt Hải Yến xuống sát cạnh mình cùng lúc Bạch Hổ xụp quì trước mặt ông.

Trần Đường không chờ Tiểu Giao giới thiệu. Ông nói với Bạch Hổ như với một người thân thiết lâu năm:

- Cháu hãy tự vận công dưỡng sức. Ta sẽ lo cho vợ cháu.

Thấy chàng đầm đìa nước mắt, ông nói thêm:

- Việc cứu mạng người đủ buộc ta phải tận lực, huống hồ người cần cứu lại là giòng dõi Khúc gia.

Ông cúi xuống xem xét vết thương của Hải Yến. Nàng đang bằn bặt trong cơn mê thiếp, hơi thở chỉ còn mong manh như những sợi tơ mành. Thăm dò huyệt mạch thêm một lần nữa rồi ông nhắc Tiểu Giao đỡ Hải Yến dậy. Toàn thân Hải Yến mềm oặt khiến Tiểu Giao phải đặt nàng tựa hẳn vào người mình.

Trần Đường ngồi đối diện với hai người, khẽ nắm hai bàn tay Hải Yến. Ông nói với Tiểu Giao:

- Hải Yến suy kiệt trầm trọng vì trải quá nhiều cực nhọc, lo âu. Thêm nữa lại bị nhiễm sơn lam chướng khí và mất máu nhiều do vết thương. Ta sẽ dùng nội lực bản thân giúp nàng hồi phục rồi tìm cách chữa trị sau. Chỉ hiềm nỗi nàng không hề luyện võ, kinh mạch chưa thông nên việc này rất khó. Trong lúc ta truyền nội lực cho Hải Yến, con cần theo dõi biến chuyển trên thân thể nàng để kịp thời coi có gì khác lạ thì nhắc cho ta ngay.

Dứt lời, ông nhắm mắt lại, khẽ đặt mấy ngón tay chạm lên đầu ngón tay Hải Yến. Tiểu Giao thấy mi mắt ông giựt nhẹ rồi hai vành môi khép lại. Từng cử chỉ của ông khoan thai chậm rãi nhưng căng thẳng. Nước da của ông đổi khác dần, mất hẳn sắc hồng bình thường.

Tiểu Giao thấy mấy ngón tay Hải Yến lay động rồi giựt nhẹ liên tục trong lúc nước da bớt tái và thân thể ấm hơn. Gương mặt trắng bệch như sáp của nàng bắt đầu thay đổi giảm hẳn mức nhợt nhạt. Tiểu Giao không biết rõ thời gian trôi qua bao lâu mà chỉ cảm thấy nhẹ nhõm, toan báo tin cho Trần Đường hay, nhưng vừa ngẩng lên nhìn ông, nàng bỗng giật mình.

Mặt Trần Đường ướt đẫm mồ hôi, hai mắt ngắm nghiền, vành môi như mím chặt hơn. Ông vẫn giữ tư thế ngồi lúc khởi đầu nhưng rõ ràng vô cùng mệt mỏi. Những ngón tay ông áp trên tay Hải Yến run lên nhè nhẹ.

Tiểu Giao xốn xang với ý nghĩ ông đang vắt kiệt từng giọt sinh lực để tạo lại hơi thở cho Hải Yến. Lúc này, nàng không còn theo dõi Hải Yến nữa mà hoảng sợ theo dõi mọi chuyển biến trên gương mặt của vị sư thúc già nua. Da mặt ông mỗi lúc một thêm tái trong khi quanh vành môi bắt đầu xuất hiện một quầng tím.

Đúng lúc đó, Tiểu Giao bỗng nghe một hơi thở dài ngay sát bên tai. Đó là hơi thở dài của Hải Yến. Mi mắt Hải Yến lay động nhẹ rồi nàng mở mắt ngơ ngác nhìn quanh. Liền đó, Tiểu Giao lại nghe một hơi thở dài khác. Lần này là hơi thở của vị sư thúc. Ông nhẹ nhàng nhấc mấy đầu ngón tay khỏi ngón tay Hải Yến và mở mắt nhìn lên. Cái nhìn của ông bắt gặp ánh mắt lo lắng của Tiểu Giao. Ông khẽ nói:

- Hết nguy rồi!

Đoạn ông nhắm mắt lại ngồi im.

Tới lượt Tiểu Giao trút một hơi thở dài vì thấy ông không còn căng thẳng. Nàng kề tai Hải Yến gọi nhỏ:

- Chị Yến!

Hải Yến phác họa cử chỉ gật đầu đáp lại. Từ trong cặp mắt đầy nét mệt mỏi của người thiếu phụ, hai dòng nước mắt trào ra lăn dài xuống má. Tiểu Giao nắm lấy bàn tay đang run rẩy của nàng, nhắc:

- Chị vừa hồi tỉnh, ráng bình tĩnh cho mau lại sức.

Hải Yến tựa hẳn vào Tiểu Giao, giọng yếu ớt:

- Lỗi tại chị! Tiểu Giao, em hứa là-

Tiểu Giao không rõ Hải Yến muốn nói gì nhưng vẫn gật đầu thì thào:

- Chị muốn sao em cũng ráng làm. Nhưng chị cần tĩnh dưỡng trước đã!

Hải Yến nói tiếp:

- Chị khó sống nổi! Em hãy hứa giúp chị- lo cho chàng!

Tiểu Giao đặt ngón tay lên môi Hải Yến ngăn lại:

- Sư thúc em sẽ chữa lành cho chị. Hãy nghe em, đừng nghĩ quẩn nữa!

Hải Yến lắc đầu:

- Chị biết sức mình. Vả lại-

Cặp mắt đờ đẫn của nàng như nhìn vào một cõi xa xăm trong lúc nàng lẩm nhẩm như nói một mình:

- Ta không muốn chết, nhưng ta không thể đày đọa chàng mãi.

Bất chợt nàng vùng mạnh người đưa hai tay lên áp ngang vết thương trên ngực, bật kêu đau đớn. Tiểu Giao lật đật gỡ tay Hải Yến ra và thấy vết thương rỉ máu.

Bạch Hổ lật đật bước tới ngồi xuống bên vợ.

Chàng tuân lời Trần Đường tới một mép hiên vận công dưỡng sức và vừa thấy tỉnh táo trở lại. Nghe tiếng vợ bật kêu, chàng vội chạy tới. Hải Yến vẫn quơ hai bàn tay trước mặt tiếp tục nói. Bạch Hổ nắm lấy hai bàn tay vợ, nghiêng đầu nghe ngóng. Từng lời nói của Hải Yến như những loạt tên nhắm thẳng vào ngực chàng. Sau tiếng hét đau đớn, Hải Yến cố nhắc chồng:

- Chàng phải đi ngay! Chàng phải đi-

Bạch Hổ ghé sát tai vợ lên tiếng gọi, nhưng Hải Yến vẫn nói như đang mê:

- Tiểu Giao trở lại rồi. Cô ấy thông thạo đường đi và sẽ lo cho chàng. Đừng bận tâm vì em nữa.

Bạch Hổ gọi lớn:

- Hải Yến!

Nàng tiếp tục theo dòng ý nghĩ của mình:

- Tha lỗi cho em vì đã làm chàng buồn khổ. Em biết lão đó phóng ám khí, nhưng- em không nghe lời chàng- Tha lỗi cho em!

Bạch Hổ xiết chặt thêm bàn tay vợ như để trấn áp nỗi sợ hãi đang vùng dậy. Nhưng một bàn tay đã đặt nhẹ lên vai chàng rồi một giọng nói trầm trầm cất lên:

- Cháu đừng lo! Hải Yến sẽ bình phục!

Bạch Hổ quay lại và thấy Trần Đường đang ngồi sát bên chàng. Chàng luống cuống không biết xử trí ra sao nhưng ông nói tiếp:

- Ta là sư thúc của Tiểu Giao. Tiếc là Tiểu Giao không thể đưa vợ chồng cháu tới đây sớm hơn. Nhưng dù sao cũng không còn gì đáng lo nữa.

Gặp cặp mắt lo lắng của Bạch Hổ, ông nói thêm:

- Vết thương không nặng lắm. Vợ cháu chỉ kiệt lực vì khủng hoảng và mất máu quá nhiều. Thuốc điều trị cho vợ cháu ở vùng này không thiếu.

Ông cao giọng hơn nói với Tiểu Giao:

- Con và Bạch Hổ ra mé núi phía đông xuống sát hốc đá tiếp giáp bờ sông, hái về cho ta loại dây leo mọc trên những tảng rêu dầy, lá nhỏ giống như hình cánh sen. Ráng kiếm thật nhiều và đem mau về cho ta. Có thứ đó thì chắc chắn Hải Yến sẽ bình phục.

Ông chỉ dẫn thêm về đặc điểm của loại dược thảo rồi nhắc Bạch Hổ:

- Cháu đỡ Hải Yến ngồi tựa vào phiến đá này. Trong lúc cháu và Tiểu Giao đi kiếm thuốc, ta sẽ vận công trợ lực thêm cho Hải Yến để có thể mau khoẻ hơn.

Bạch Hổ nâng vợ dậy cho ngồi tựa một bên vai vào phiến đá. Vừa toan quay đi, chàng bỗng khựng lại hỏi Tiểu Giao:

- Lỡ có người xâm nhập bất ngờ thì sao?

Tiểu Giao cũng băn khoăn nhưng Trần Đường xua tay:

- Việc cần lúc này là lo cứu mạng Hải Yến. Hãy đi ngay cho kịp.

Tới cửa hang, Tiểu Giao còn lo lắng quay nhìn lại. Trần Đường đã ngồi xuống phía sau Hải Yến, nhắm mắt áp bàn tay lên lưng người bệnh. Tiểu Giao cúi đầu thở dài cùng Bạch Hổ lao đi. Lúc đó là đầu giờ Dậu, mặt trời đã ngả hẳn về tây nhưng mức oi nồng chưa giảm. Tới mé sông, cả hai nhận ra ngay loại dây leo đã được Trần Đường chỉ dẫn và gấp rút hái rửa rồi lật đật trở lên. Tiểu Giao bồn chồn chỉ muốn bay về dưới mái hiên của vị sư thúc trong khi Bạch Hổ cũng nôn nóng bứt rứt.

Giữa giờ Tuất, hai người đã vượt khỏi đường hang trong bóng tối mù mịt. Bạch Hổ xấn lên trước đi về phía mái hiên và mắt Tiểu Giao hoa lên khi nàng nghe tiếng hét kinh hoàng của chàng.

Nàng mơ hồ thấy Hải Yến nằm gục xấp bên cạnh tảng đá và phía sau nàng Trần Đường nghiêng người về một phía với một mũi phi đao cắm trên ngực. Cả hai đều không còn hơi thở.

° ° °

Tiểu Giao không còn hay biết gì cho tới khi nhận ra Trần Lãm ngồi trước mặt mình. Ông cũng trải qua nhiều giờ thất thần như nàng và Bạch Hổ. Khi Tiểu Giao kể dứt, Trần Lãm nhìn khắp hang động. Ông chỉ chiếc xác nằm ngay trước phiến đá, nói với Tiểu Giao:

- Đây là con khỉ mà thân huynh ta đã nhắc tới. Quả là nó cũng gặp nạn như bạn của nó và có lẽ chính nó đã vô tình đưa đường cho lão họ Khuất tới đây.

Lúc này Tiểu Giao mới nhận ra có con khỉ gục chết ở nền đá phía ngoài. Chính xác con khỉ đã khiến Bạch Hổ hét lớn kinh hoàng khi hai người vừa trở về.

Trần Lãm bước tới bên xác con vật và nhìn thấy một mũi phi đao cắm ngập tận chuôi ngay sát dưới tim nó. Ông rút mũi đao ra, mím chặt môi không nói một lời. Tiểu Giao vẫn ngồi bên xác Trần Đường, nước mắt chan hòa. Trần Lãm đặt mũi đao đang cầm trên tay xuống cạnh mũi đao mà ông rút ra từ ngực Trần Đường lên phiến đá. Hai mũi đao đều quyện máu tím bầm và nổi bật những nét khắc hình trái núi. Ông nói:

- Những lưỡi phi đao này đã nói rõ kẻ gieo rắc cái chết ở đây là ai.

Ông ngưng lại một lát đoạn tiếp:

- Lúc này không thể ngồi than khóc được. Hãy gấp rút thu xếp mọi chuyện rồi tính toán với Khuất Ngự Phong.

Ông đặt tay lên vai Bạch Hổ, gọi:

- Phạm tráng sĩ!

Bạch Hổ chậm chạp ngẩng nhìn lên. Đây là lần đầu tiên, chàng có một cử động. Trần Lãm nói:

- Tráng sĩ cần nén bi thương để đủ tỉnh táo tính chuyện với kẻ thù. Thời giờ gấp lắm rồi.

Bạch Hổ im lặng nhìn xác Trần Đường trong lúc Trần Lãm nói. Bỗng, chàng xụp xuống òa khóc khiến Tiểu Giao lại nức nở khóc theo. Trần Lãm khoanh tay trước ngực cố ngăn không cho nước mắt trào ra.

Hồi lâu, Bạch Hổ vùng đứng dậy. Chàng kéo tay áo lau nước mắt, chỉnh lại y phục bước tới quì lạy trước xác Trần Đường, nói:

- Họ Phạm này không được may mắn sống bên cạnh lão trượng. Nhưng từ phút này, xin lão trượng hãy nhận họ Phạm này làm con.

Nước mắt lăn dài trên má, giọng chàng nghẹn lại:

- Trọn đời con xin noi theo tấm gương của cha, nguyện không tiếc thân khi việc cứu người cần tới.

Đoạn chàng quay qua xác vợ khấn thầm:

- Nàng hãy tha thứ cho ta cái lỗi bất tài không bảo vệ nổi cho nàng. Nhưng tình thương yêu của ta đối với nàng không bao giờ rời đổi. Xin hãy theo ta khắp chân trời góc biển để sớm tối vợ chồng vẫn mãi mãi có nhau.

Buổi chiều, ba nấm mộ đã được đắp xong.

Trần Lãm bùi ngùi nói với Tiểu Giao và Bạch Hổ:

- Từ lâu rồi, trưởng huynh ta đã chọn nơi này làm nơi an nghỉ cuối cùng. Ông ấy vẫn ước ao có hai con khỉ nằm gần bên để luôn có bạn. Bây giờ ông ấy vừa có bạn như mong muốn lại vừa có thêm một nàng dâu.

Tiểu Giao, Bạch Hổ cúi đầu im lặng. Hồi lâu Bạch Hổ mới lên tiếng nói với Trần Lãm:

- Kể từ lúc này cháu không còn việc gì vướng bận nữa. Chuyện tìm vào châu Ái cũng không cần thiết. Cháu xin đặt mình dưới sự sai sử của chú.

Trần Lãm cầm tay Bạch Hổ, nói:

- Ta may mắn được tráng sĩ coi như thân thích thì không còn nỗi vui nào lớn hơn. Nhưng thân thế tráng sĩ và tuổi tác ta không cho phép ta lạm nhận hàng trưởng thượng. Dù tình cảm của tráng sĩ đối với thân huynh ta ra sao, ta vẫn đề nghị mình nên coi nhau như anh em. Ta mong tráng sĩ vui lòng nhận làm em của ta.

Ông nhìn Bạch Hổ tiếp:

- Nếu ý của ta không sai thì từ giờ này, Phạm đệ hãy gọi ta là Trần huynh.

Bạch Hổ nghiêng mình xiết bàn tay ông khẽ nói:

- Xin tuân lệnh Trần huynh!

Trần Lãm chỉ hai tảng đá nhắc Bạch Hổ, Tiểu Giao cùng ngồi xuống. Ông hỏi thêm về những việc xẩy ra và kể lại chuyện Lý Hồng Dương xuất hiện cùng cái chết của Phạm Bảo.

Cả ba đều không biết gã đàn ông cao lớn đã phóng ám khí vào Hải Yến là ai và cũng không thể xác quyết về ông già lạ mặt. Tuy nhiên, gần như chắc chắn tất cả đều dính dấp tới việc truy lùng kiếm thần. Bạch Hổ nói:

-  Nếu gã nọ thuộc nhóm Khuất Ngự Phong thì hiện đang có hai phe người phương bắc theo đuổi kiếm thần tại đây là phe họ Khuất và phe Lý Tiến. Dù kiếm thần rơi vào tay phe nào cũng là đại họa cho đất Giao Châu này.

Trần Lãm hỏi:

- Theo Phạm đệ, ta nên đối phó ra sao?

Tiểu Giao vội chen vào nhắc lại những ý nghĩ của Trần Đường về việc kiếm thần chưa rơi vào tay họ Khuất và có thể vẫn do dì Lê cất giữ. Bạch Hổ nói:

- Nếu đúng thế là điều may, nhưng việc bảo vệ kiếm thần vẫn căng thẳng vì ta phải đối đầu với quá nhiều đại địch. Có lẽ ta nên ngầm nấp sau một phe tiêu diệt phe kia trước thì hay hơn. Chẳng hạn ta lợi dụng phe họ Khuất triệt hạ bớt tay chân của Lý Tiến.

Trần Lãm nói:

- Họ Khuất đang tiếp cận với kiếm thần hơn nên có lẽ ta phải làm ngược lại. Nhưng trước hết cần phải nắm được hành tung của lão.

Thấy hai người im lặng, ông tiếp:

- Ta tính ngay đêm nay sẽ lên đường về Bố Hải Khẩu để cử người đi Phong Châu thông báo mọi tin tức cần thiết cho tướng quân Ngô Quyền. Sau đó, ta lập tức quay lại đây cùng Phạm đệ và Tiểu Giao tìm cách ngăn giữ không cho kiếm thần lọt vào tay người phương bắc. Việc này cũng cần làm thật mau để còn kịp quay lại với sứ mạng tái chiếm thành Đại La vào mùa xuân tới.

Ông nói thêm như ra lệnh:

- Trong lúc ta vắng mặt, Phạm đệ và Tiểu Giao nên tận lực truy xét dấu vết họ Khuất, dò la tình cảnh thực hiện nay của dì Lê và bé Hoàn để giải cứu cho họ.

Tiểu Giao băn khoăn:

- Chú tin là họ Khuất đang bắt giữ họ sao?

Trần Lãm gật đầu:

- Ta thấy ý nghĩ của trưởng huynh mà cháu vừa nhắc rất hợp lý. Kẻ bắt cóc chỉ có thể là họ Khuất.

Tiểu Giao thở dài:

- Biết tìm họ Khuất ở đâu bây giờ?

Trần Lãm nói:

- Tai họa xẩy ra cho trưởng huynh và Hải Yến tại đây chắc chắn diễn ra vào cuối giờ Dậu tối qua. Sang giờ Tuất, chính mắt ta chứng kiến Phạm Bảo bị giết do một mũi phi đao của họ Khuất. Ngoài ra, lão già tự nhận là đồng bọn của họ Khuất từ vùng Địch Lộng cũng về đây và xuất hiện bên cạnh ta lúc nửa đêm. Những điều đó cho thấy họ Khuất đang quanh quẩn tại Hoa Lư này.

Ông đưa mắt nhìn ánh nắng đang nhạt dần, tiếp:

- Họ Khuất chỉ xuất hiện về đêm. Chưa biết chừng chúng ta nấn ná ở đây chút nữa là có thể chạm mặt lão.

Trần Lãm bỗng đổi giọng nói với hai người:

- Ta rất cần nắm tung tích họ Khuất, nhưng Phạm đệ và Tiểu Giao tuyệt đối giữ gìn. Dù nắm chắc chỗ ẩn mình của lão cũng cần chờ ta quay lại bàn cách đối phó.

Bạch Hổ hỏi:

- Ta có thể tìm tung tích họ Khuất ngay trong vùng núi này chăng?

Trần Lãm lắc đầu:

- Theo ta nghĩ, nơi tốt nhất để phát hiện lão là căn nhà của dì Lê.

Tiểu Giao ngạc nhiên:

- Sao chú nghĩ vậy?

Trần Lãm đáp:

- Như trưởng huynh đã nói với cháu, kiếm thần chắc chắn còn do dì Lê cất giữ, nên ngoài việc tra vấn dì Lê và bé Hoàn, lão sẽ phải tới lùng tìm quanh căn nhà của dì. Ta tin là không nghĩ sai về điều này.

Ông chờ hai người lên tiếng nhưng cả hai đều im lặng. Một hồi sau, ông nói tiếp:

- Có một điều ta chưa giải đáp nổi là vì lẽ gì họ Khuất lại hành động như cố tình cho biết lão đang có mặt để truy tìm kiếm thần ở đây. Không lẽ lão tự thị tới mức nghĩ mọi người biết có lão ở nơi nào thì phải tránh xa nơi đó? Ta không tin là lão đánh giá mình cao tới thế nên không hiểu nổi cách hành động của lão hiện nay.

Cả ba đều trầm ngâm, rồi Trần Lãm đứng lên:

- Tạm gác chuyện này lại, vì ta phải đi ngay.

Trước khi bước đi, ông nhắc hai người:

- Hang động này không còn là chỗ ẩn trú an toàn nữa. Ngay sau khi ta xuống núi, Phạm đệ và Tiểu Giao cũng nên rời đi. Chiều mai ta có thể trở lại. Hai người hãy để dấu hiệu nơi tảng đá lớn bên đoạn dốc đầu tiên gần bờ sông để báo cho ta biết điểm hẹn gặp nhau.

Bạch Hổ theo tiễn Trần Lãm tới cửa hang rồi quay lại ngồi trên tảng đá như cũ, nhìn về nấm mộ Hải Yến, lặng lẽ thở dài. Tiểu Giao cũng ngồi bó tay nhìn mấy nấm mộ vừa được đắp lên.

Ba ngày có mặt trên đất Hoa Lư đối với nàng dài thăm thẳm như hàng chục năm. Tiểu Giao ngạc nhiên nhận ra những gặp gỡ bất ngờ phút chốc lại biến thành những sợi dây ràng buộc nàng như thế.

Bóng tối bắt đầu phủ mờ cảnh vật.

Tiểu Giao nhìn về phía Bạch Hổ và thấy chàng im lìm như một phiến đá. Sợ chàng lại chìm ngập trong nỗi đau đớn nặng nề, Tiểu Giao lên tiếng:

- Phạm huynh!

Nàng gọi tới lần thứ ba Bạch Hổ mới sực tỉnh quay lại. Tiểu Giao nói:

- Ta nên rời hang động này thôi.

Bạch Hổ hỏi:

- Ta sẽ đi dâu?

Chàng như chưa ra thoát hẳn khỏi tình trạng mơ hồ. Tiểu Giao nói:

- Hay nhất là ta nên trở lại bên ngôi nhà dì Lê.

Bạch Hổ nhìn vào vùng bóng đêm rồi lại quay nhìn nấm mộ Hải Yến.

Chàng ơ hờ tiếp lời Tiểu Giao:

- Đi đâu cũng được!

Đoạn chàng đứng lên, xốc lại y phục và đặt tay vào chuôi gươm cài đứng phía sau lưng. Tiểu Giao cũng đứng dậy. Cả hai bước tới trước mấy nấm mộ cúi đầu im lặng.

Khi bóng đêm buông xuống dầy đặc hơn, họ nối nhau bước vào đường hang.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Uyên Thao

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.