MỘT PHÚT DỪNG CHÂN

Gươm Thiêng Trấn Quốc

Lượt đọc: 135 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỒI 5 - MỘT PHÚT DỪNG CHÂN

❊ ❊ ❊

Phạm Bảo biết rõ bản lĩnh ghê người của Phạm Bạch Hổ, nhưng bản thân gã cũng là một kiếm thủ lừng danh từng trải nhiều phen vào sinh ra tử. Hơn nữa, bên cạnh gã lúc này còn có Lôi Chấn, kẻ đứng đầu trong Lôi Gia Tam Sát đang nổi tiếng khắp xứ. Đêm qua, khi theo dấu vết Bạch Hổ, hai người em của Lôi Chấn đã bị chết một cách bí ẩn, và Phạm Bảo cùng Lôi Chấn đã chạm mặt với một kẻ lạ cho tới quá canh ba thì kẻ lạ này mất hút vào rừng lau. Trong lúc truy lùng, cả hai lại bất ngờ gặp Phạm Bạch Hổ.

Cơn giận của Lôi Chấn ngùn ngụt như lửa bốc vì gã cho rằng Phạm Bạch Hổ là nguyên do đưa tới cái chết của hai người em gã. Nhưng liên tiếp sáu bảy đường gươm hiểm ác của Lôi Chấn đều bị Bạch Hổ bẻ gẫy nửa chừng và nếu không có sự tiếp ứng đúng lúc của Phạm Bảo, gã đã khó toàn mạng.

Ba người đứng thành hình chân vạc ngay vạt đồi trước bìa rừng có Tiểu Giao nấp. Phạm Bảo, Lôi Chấn không dành nổi ưu thế nhưng Bạch Hổ cũng không thể tấn công tròn một đòn vào kẻ địch nào. Tiểu Giao thấy Bạch Hổ vừa xấn lên trước đã phải vội xoay ngang đỡ một bên hông thì bỗng hình dung ra cảnh trốn tránh không ngừng của chàng và xốn xang với ý nghĩ chàng không có nổi một phút nghỉ ngơi. Nàng quyết định nhập cuộc để giúp chàng chấm dứt trận đánh và cũng để thanh toán món nợ với gã đồng hành của Phạm Bảo là kẻ đã chận đánh sư huynh của nàng trong rừng lau hôm trước.

Nhưng đúng lúc Tiểu Giao toan lao ra khỏi chỗ nấp, nàng lại phát giác một bóng người đang đứng nép sau khóm cây gần chỗ nấp của thiếu phụ đang run rẩy khiếp hãi. Nét mặt thiếu phụ tái mét trùm phủ một nỗi kinh hoàng đau đớn, căng mắt nhìn về phía chồng và không hề biết có người đang đứng sau lưng. Tiểu Giao lập tức đổi ý, thận trọng nhích gần về phía thiếu phụ trong lúc vẫn ẩn kín giữa lau sậy.

Lúc này, Bạch Hổ cũng chuyển sát tới chỗ nấp của vợ, khẽ nhắc:

- Nàng nhắm chân núi chạy tới. Ta sẽ theo ngay.

Bạch Hổ đã đoán biết ý định của Phạm Bảo khi thấy gã đảo mắt liên hồi về phía vợ chàng. Thiếu phụ ngần ngại nhưng vẫn run run đứng lên khi nghe chồng nhắc lại. Cùng lúc, Phạm Bảo và Lôi Chấn đồng loạt lăn xả tới, liên tục tấn công Bạch Hổ. Chàng vừa chận đòn đánh của đối thủ vừa nhắc vợ:

- Nàng chạy ngay đi!

Thiếu phụ chan hòa nước mắt, lảo đảo bước.

Nàng rời chỗ nấp chưa đầy năm trượng thì Phạm Bảo hét lớn đâm thẳng vào giữa ngực Bạch Hổ. Đây là một tuyệt kỹ trong kiếm pháp Mai Động với sức đánh thần tốc phi thường. Chàng buộc lòng phải xoay người né tránh. Lập tức một khoảng trống mở ra và Lôi Chấn không chậm trễ phóng vụt qua. Phạm Bảo cũng như ánh chớp chém tiếp một đường gươm cực kỳ dữ dội, ngăn chặn phản ứng của chàng nhắm vào Lôi Chấn. Bạch Hổ vừa chặn xong nhát chém của Phạm Bảo thì Lôi Chấn đã vượt tới lưng đồi, lao tới sát phía sau thiếu phụ.

Tiểu Giao thấy rõ Lôi Chấn vung gươm lên nhưng thiếu phụ đã rời nàng một khoảng xa. Ngay phía trước nàng, Bạch Hổ hất ngược thanh kiếm của Phạm Bảo lên rồi chém lia tới một đường gươm xé gió. Chàng không kịp thấy Phạm Bảo né tránh ra sao, tung mình phóng ngay về phía vợ. Cùng lúc đó, lưỡi gươm trong tay Lôi Chấn đã hạ chéo xuống và Bạch Hổ chỉ kịp hét lên. Hòa theo tiếng hét đau đớn của Bạch Hổ là tiếng hét kinh hoàng của Lôi Chấn.

Lưỡi gươm đang xả xuống của gã bất ngờ chạm vào một sức mạnh ghê hồn khiến cánh tay cầm gươm bị đánh bạt đi và gã loạng choạng lui lại. Gã gắng gượng kìm người nhưng vẫn lảo đảo lui xa bốn năm bước.

Bạch Hổ không kịp nhận rõ chuyện gì, phóng vội tới bên vợ. Thiếu phụ thất thần ngơ ngác như mất hồn. Bạch Hổ một tay nắm chắc chuôi gươm, một tay vòng qua lưng vợ kéo sát lại phía mình. Phạm Bảo đã theo tới nhưng dừng lại bên Lôi Chấn, mở to mắt nhìn về khóm cây gần nơi vợ chồng Bạch Hổ đứng. Từ sau khóm cây, một người đàn ông chậm rãi bước ra. Người này phong thái như một nho sinh nhưng mặc võ phục đen với một vuông khăn che kín nửa mặt. Bắt gặp ánh mắt ngỡ ngàng của Bạch Hổ, người nọ lên tiếng:

- Phạm tráng sĩ cứ đưa phu nhân đi khỏi đây. Mấy kẻ kia đã có tôi lo.

Bạch Hổ đã hiểu về điều may mắn vừa xẩy ra cho vợ chàng, vội nói:

- Ơn cứu tử, Phạm mỗ xin ghi trọn đời. Nhưng Phạm mỗ không dám gieo lụy cho ân nhân.

Đưa mắt về phía Phạm Bảo, Lôi Chấn, người lạ vẫn giữ giọng trầm trầm bình thản:

- Kẻ cầm gươm không nên chấp nhất. Tráng sĩ cần vào châu Ái thì cứ lên đường. Vả lại phu nhân mệt mỏi lắm rồi, không nên để tâm thần bị kinh động thêm.

Bạch Hổ nhìn vợ rồi ngập ngừng hỏi người lạ:

- Phạm mỗ xin được cái may ghi nhớ tên người đã cứu giúp bữa nay.

Người lạ đáp:

- Việc làm của tôi bất quá chỉ để tỏ lòng ngưỡng mộ nghĩa khí của tráng sĩ và đền đáp phần nào công ơn của Khúc gia thôi. Còn tên họ thì không dám giấu-

Người lạ bước lại gần Bạch Hổ hạ giọng nói nhỏ. Mắt Bạch Hổ bỗng sáng lên rạng rỡ. Chàng cúi đầu khi người lạ nói dứt, đoạn quay về phiá Phạm Bảo, nhắc:

- Bữa nay ta bỏ qua mọi sự vì quá ít thời giờ. Tuy nhiên, khuyên các ngươi nên quay về kẻo sẽ hối bất cập.

Chàng vái chào người lạ rồi bồng vợ lên tay nhảy vút đi. Phạm Bảo, Lôi Chấn bị cản phía trước nên đành dừng lại. Nhìn người lạ từ đầu tới chân, Phạm Bảo hỏi:

- Ngươi là ai?

Người kia đáp:

- Kẻ bán mình cho giặc, làm nhục tổ tiên không đáng được nghe tên ta.

Phạm Bảo liền giơ cao lưỡi gươm ra dấu cho Lôi Chấn. Lập tức, một ánh chớp bỗng loé ngay trước mặt gã, đồng thời lưỡi gươm bị đánh bật văng khỏi tay. Gã lật đật nhảy lui chụp lại thanh gươm trong sự kinh hãi cùng tột. Người lạ trầm giọng:

- Khoảng cách vài trượng này không đủ cản ta lấy mạng các ngươi. Biết điều hãy theo lời nhắc của Phạm tráng sĩ, quay ngay về Đại La thành.

Trong lúc người lạ nói, Lôi Chấn không giấu nổi vẻ lạ lùng. Gã không rời mắt khỏi người lạ từ khi mới xuất hiện và thấy người lạ vẫn đứng im tại chỗ, không hề cử động. Vậy mà ánh chớp bỗng bất chợt loé lên đánh văng lưỡi gươm của Phạm Bảo y hệt trường hợp lưỡi gươm của gã chém xuống người thiếu phụ. Gã chưa hết lạ lùng thì bắt gặp cái nhìn nhắc nhở của Phạm Bảo. Cả hai xiết chặt chuôi gươm, bước lên. Nhưng đòn đánh chưa kịp phát động cả hai lưỡi gươm đã bị đánh bật khỏi tay. Hai người chưa bao giờ gặp một đối thủ có bản lĩnh kỳ lạ như thế. Họ chỉ vừa thấy một va chạm dữ dội xô lên thì gươm đã văng xa. Lúc này, họ nhìn thấy trong tay người lạ hai lưỡi thép như hai lưỡi búa đều đục khoen phía cuối và cột chặt vào một sợi dây. Trước vẻ kinh hoàng của đối thủ, người lạ ôn tồn:

- Các ngươi đều sinh trưởng tại Giao Châu, có kẻ còn một thời là đệ tử phái Mai Động mà ngơ ngác lạ lùng trước mấy món võ khí trên tay ta thì làm sao đủ sức cầm gươm đi lại trên giang hồ. Tốt nhất nên rời ngay đất Hoa Lư này, bỏ hẳn ý định ngăn trở những người vào Ái Châu tụ nghĩa.

Sau khi lượm lại khí giới, Phạm Bảo và Lôi Chấn vẫn đứng nguyên tại chỗ. Người lạ hỏi:

- Các người không tin là với khoảng cách này ta có thể lấy mạng các ngươi sao?

Phạm Bảo lên tiếng:

- Đã chọn nghiệp múa gươm thì xá gì sống chết. Dù ngươi bản lĩnh trùm đời cũng không thể hù dọa ta.

Người lạ nhìn vào mắt Phạm Bảo, nói:

- Cái gan của ngươi đáng nhận một lời khen. Chỉ tiếc cái trí và cái tâm của ngươi quá tồi tệ.

Đưa mắt qua phía Lôi Chấn, người lạ tiếp:

- Bình sinh ta ghê tởm việc chém giết nên mới mất thời giờ nhắc nhở các ngươi. Nếu các ngươi khăng khăng giữ ý mình thì ta đành không thể làm khác được.

Dứt lời, người lạ chậm rãi bước lên. Phạm Bảo, Lôi Chấn vừa kịp thấy hai bàn tay người lạ cử động thì đất đá đã bật văng ngay phía trước họ. Cả hai kinh hãi nhảy lui với cảm giác bàng hoàng như đang sống trong mơ. Từ cử động nhẹ nhàng của người lạ, hai lưỡi thép vụt bay ra như một lằn chớp cắm ngập sát chân họ và lập tức được thu về nằm gọn trở lại trong bàn tay.

Phạm Bảo từng chứng kiến kỹ thuật ném bút này nhưng vẫn nghĩ đây là kỹ thuật biểu diễn chứ không thể dùng cho chiến đấu. Gã chợt nhớ một cái tên vẫn được giới võ lâm nhắc tới và gã vẫn ngờ vực là chuyện hoang đường. Gã nhìn sững người lạ rồi lên tiếng:

- Phải chăng ngươi là Vô Ảnh Bút?

Người lạ đáp:

- Vô Ảnh Bút là Vô Ảnh Bút, còn ta chính là ta. Ai cũng có tên của mình.

Phạm Bảo thấy rõ gã và Lôi Chấn đã được tha mạng nhiều lần và tự lượng không thể đương đấu với người lạ. Gã cố giữ vẻ thản nhiên, cao giọng:

- Trong dịp sơ giao này, chúng ta xin nhường một bước. Mọi chuyện sẽ được tính toán lại vào ngày khác.

Gã xoay người kéo Lôi Chấn phóng đi. Người lạ cũng tung mình xuống chân đồi như tên bắn.

Khi Tiểu Giao ra khỏi chỗ nấp, tất cả đã rời xa. Nàng thấy người lạ đang vượt trên ngọn đồi lởm chởm những mô đá mang hình thù của một bày voi nằm ngủ, còn Phạm Bảo, Lôi Chấn đã khuất dạng. Nàng lưỡng lự rồi hướng về ngọn đồi mà người lạ vừa băng qua. Ngọn đồi cách chân dẫy núi phía trước không bao xa và Tiểu Giao nhận thấy dưới chân núi đang có một vệt màu xẫm nhỏ di động. Lập tức, nàng quyết định chạy về phía chân núi trong sự thầm đoán vệt đen kia chỉ có thể là người lạ hoặc Phạm Bạch Hổ.

Nối tiếp đồi đá là một dải đồi thấp hơn tương đối bằng phẳng, dâng lên một màu xanh thẫm dưới những tia nắng đầu tiên đang vạch ngược trên nền trời. Tiểu Giao có cảm tưởng đang bước trên một tấm thảm mênh mông với đường viền là khu thôn xóm xa hút phía bắc và dãy núi chập chùng dựng đứng như vách thành kéo dài từ phía tây bọc xuống phía nam.

Khi Tiểu Giao lao xuống chân đồi thì vệt xẫm di động thấp thoáng đã mất dạng và trước mắt nàng là những thửa ruộng hẹp lác đác nhiều bóng người cùng trâu bò. Nàng vội nép sau những bụi cây rậm để tránh bị bắt gặp trong lúc chạy mau. Càng đi xa, cây cỏ càng dầy và bóng người cũng thưa dần. Cuối cùng, một dòng sông đột ngột hiện ra cắt ngang phía trước.

Tiểu Giao men theo bờ sông đi về hướng ngọn núi đá sừng sững. Ngọn núi không cao nhưng xum xuê cổ thụ. Mặt trời đã treo lơ lửng trên đầu, hun nóng những khối đá ngổn ngang khắp nơi khiến Tiểu Giao cảm thấy ngột ngạt khi tới sát chân núi. Nàng liền vạch cây bước xuống mé sông, vục tay vào làn nước trong vắt. Chợt, nàng nhận thấy dòng sông không uốn vòng quanh núi mà giống như từ lòng núi đổ ra. Lạ lùng, Tiểu Giao men tới chỗ dòng sông giáp với chân núi và thấy vách đá mở thành một vòm cửa rộng hàng chục trượng. Ngọn núi như một cây cầu uốn vòng qua sông.

Vách đá ngay chỗ đó thẳng đứng nhưng lại thoai thoải về phía bên kia. Tiểu Giao liền vòng qua phía đồi đất tìm lối lên theo những phiến đá chen chúc dưới hàng cổ thụ. Nàng tung mình lên một phiến đá nhô ra từ độ cao khoảng hai mươi thước so với mặt sông rồi tiếp tục vượt lên cao hơn nữa bằng cách phóng từ phiến đá này qua phiến đá khác. Từ phiến đá thứ ba, Tiểu Giao nhận ra dấu của một lối mòn len giữa cây và đá bèn bám vịn leo tiếp tới một phiến đá phẳng lì mỗi bề rộng ngoài mười trượng. Qua những kẽ nứt trên mặt đá, nhiều hàng cây vươn cao hàng chục thước với các tán lá dầy đặc hợp thành mái che phủ kín một vùng mát mẻ khác hẳn không khí dưới chân núi.

Từ phiến đá nhìn xuống, Tiểu Giao thấy dòng sông xẻ đôi dải đồi uốn vòng về hướng bắc. Ánh nắng trưa dội ngược trên mặt sông hắt lên một vừng sáng chói chang. Tiểu Giao vội quay về dẫy đồi phía đông chen chúc giữa các khu rừng lau. Bất chợt nàng lại bắt gặp một vệt đen đang di động ngay mé chân đồi sát dẫy núi. Vệt đen chuyển từ vùng cây cối um tùm qua một con suối rồi quay ngược lại. Nàng thầm nghĩ:

- Có lẽ đó là Phạm Bạch Hổ.

Rồi, nàng vùn vụt lao xuống.

Dọc mé đồi dưới chân núi chen chúc nhiều hốc đá sau những vùng cây rậm. Tiểu Giao phăng phăng xấn tới không với một ý nghĩ rõ rệt và giật mình khựng lại khi một người buông mình xuống khỏi lùm cây đứng chắn phía trước. Người xuất hiện là Phạm Bạch Hổ. Chàng đã chọn một hốc đá tại đây làm chỗ ẩn mình sau khi thoát khỏi sự truy lùng của Phạm Bảo, Lôi Chấn. Thấy Bạch Hổ nhìn mình đăm đăm, Tiểu Giao bất giác tự hỏi:

- Ta tìm người này làm chi?

Nàng bỗng thấy mình hoàn toàn ngớ ngẩn sau sự mất tích của dì Lê và bất giác lên tiếng:

- Phạm tráng sĩ!

Bạch Hổ ngạc nhiên về cách nàng gọi chàng và càng ngạc nhiên hơn với cảm giác nàng vừa thốt lời kêu cứu. Chàng sực nhớ hình ảnh nàng dầm mưa buổi chiều qua và nghĩ thầm:

- Cô gái này đang lâm cảnh ngộ như mình chăng?

Chàng trấn tĩnh bước về phía nàng, hỏi:

- Sao cô đi lạc giữa núi rừng thế này?

Tiểu Giao đã trấn tĩnh lại và hỏi chàng:

- Phu nhân khoẻ lại chưa?

Nàng nói tiếp:

- Em đã thấy tráng sĩ và phu nhân từ lúc tráng sĩ đánh con cọp ở mé rừng lau.

Bạch Hổ nghi ngại vì thấy cô gái có vẻ biết nhiều về mình. Tuy nhiên, chàng vẫn nhỏ nhẹ đáp:

- Tiện nội khoẻ nhiều rồi.

Chàng chỉ tay về phía hốc đá:

- Mời cô ghé gặp tiện nội một lát.

Tiểu Giao bước theo Bạch Hổ vào phía sau môt lùm cây. Thiếu phụ vừa thoáng thấy dáng nàng đã vùng dậy chạy ra. Tiểu Giao chưa kịp lên tiếng, thiếu phụ đã gục đầu lên vai nàng khóc oà. Tới lúc này, Tiểu Giao chưa hề biết tên thiếu phụ nhưng vẫn cảm thấy giữa hai người như quen biết từ lâu. Thiếu phụ khóc một hồi rồi ngước nhìn Tiểu Giao, vừa lau nước mắt vừa nói:

- Chị không ngờ còn gặp lại em.

Nắm chặt tay Tiểu Giao, thiếu phụ kể:

- Chị cứ nghĩ tới em với bà bác không khác người ruột thịt của chị và cầu mong sao cho sớm gặp lại.

Tiểu Giao thân mật đưa tay chặn dòng nước mắt trên má thiếu phụ. Hai người ngồi xuống một tảng đá trong khi Bạch Hổ bước tới gốc cây ở phía trước. Tiểu Giao chờ thiếu phụ qua hẳn cơn xúc động mới lên tiếng:

- Em cũng chỉ bất ngờ ghé lại trú mưa và ngay sau đó đã thấy dì Lê như ruột thịt của em. Thành ra từ sớm tới giờ em ngơ ngẩn không biết nên làm gì hay đi đâu.

Đoạn nàng kể lại chuyện xẩy ra tại căn nhà. Thiếu phụ níu tay Tiểu Giao kêu lên:

- Trời ơi!

Rồi, nàng hướng về phía chồng gọi giật giọng. Bạch Hổ lật đật bước tới và như chết sững khi nghe biết bà già đã mất tích. Chàng băn khoăn:

- Không lẽ bọn Phạm Bảo tạo ra việc này?

Thiếu phụ cắn môi suy nghĩ rồi thở dài lên tiếng:

- Tất cả chỉ do mi thôi, Hải Yến ơi! Mi là nguồn tai họa cho mọi người!

Bạch Hổ lắc đầu trong lúc Tiểu Giao ngạc nhiên:

- Hải Yến là kẻ nào?

Thiếu phụ nhìn sâu vào mắt Tiểu Giao, giọng vừa mệt mỏi vừa đau đớn:

- Hải Yến là chị, em ạ! Chị là Khúc Hải Yến! Vì cái họ Khúc của chị mà nhiều người phải lãnh tai hoạ!

Tiểu Giao như bừng tỉnh sau câu nói của thiếu phụ. Nàng nắm lấy hai tay Hải Yến ôm vào lòng, nói:

- Đúng là trời có mắt! Em đã hoàn thành một phần công việc của mình rồi.

Trong lúc Hải Yến ngơ ngác, Tiểu Giao tiếp:

- Em từ châu Ái ra với hai việc mà một là phải tìm ra thân nhân của Khúc gia đang lưu lạc để đưa vào Đàng Trong. Khúc gia hiện còn ai trôi nổi ở đâu nữa?

Hải Yến không trả lời Tiểu Giao mà hỏi lại:

- Ai trao cho em công việc đó?

Tiểu Giao nói:

- Em làm do sự sai bảo của sư phụ nhưng cũng nghĩ đây là việc phải làm của mọi người Giao Châu.

Hải Yến thở dài:

- Chị từ thuở sinh ra chưa làm nổi một điều hữu ích nhỏ cho ai. Vậy mà sáu năm nay, chị đã nhận được sự lo lắng, giúp đỡ của người khắp xứ. Điều này khiến chị khổ tâm vô cùng.

Bạch Hổ lên tiếng:

- Nàng không nên nghĩ rằng mọi người đang báo ơn đáp nghĩa mà nên nghĩ đó là sự chia xẻ hoạn nạn giữa người trong một nước. Nàng cũng như mọi người chưa làm nổi điều gì hữu ích lớn lao, nhưng khi đất nước lâm nguy thì nàng phải gánh tai họa nhiều hơn tất cả. Mọi người che đỡ cho nàng chỉ vì muốn giảm bớt nỗi bất công mà nàng phải nhận chịu.

Hải Yến như không nghe thấy chồng nói, vẫn theo dòng suy nghĩ của mình, ghé sát tai Tiểu Giao nói nhỏ:

- Chị chỉ mong sớm chết đi để không còn gây hoạ cho ai. Em thấy đó, chồng chị phải trải trăm ngàn khó khăn sinh tử và chị không thể nguôi đau đớn khi phải hàng ngày nhìn chồng gian khổ vì mình.

Bạch Hổ cắt ngang câu chuyện, hỏi Tiểu Giao:

- Việc thứ hai của cô ở đây là việc gì?

Tiểu Giao đã biết rõ Phạm Bạch Hổ nên nói thật:

- Em tới Bố Hải Khẩu gặp một người là Trần Lãm.

- Trần Lãm?

Tiểu Giao thấy Bạch Hổ kêu lên thì ngạc nhiên:

- Sao vậy?

Bạch Hổ vội nói:

- Ông ấy vừa xuất hiện bên kia đồi và đã cứu nguy cho vợ chồng tôi. Cô nên kiếm ông ấy ngay trên núi này thay vì tới Bố Hải Khẩu. Chính mắt tôi thấy ông ấy lên núi vào khoảng xế trưa.

Tiểu Giao vội đúng lên:

- Vậy thì em phải đi ngay kẻo không biết tìm ông ấy ở đâu.

Trước khi quay đi, nàng nói với Hải Yến:

- Chị ráng đợi em tại đây và đừng buồn nữa. Gặp Trần Lãm xong, em sẽ trở lại tìm chị ngay. Ta sẽ cùng vào châu Ái và chị không bao giờ còn lo ngại gì.

Hải Yến im lặng gạt nước mắt trong lúc Tiểu Giao bước đi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Uyên Thao

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.