Nắng chiều trải một màu vàng hực lên cây cỏ. Không khí cuối hạ oi nồng ngột ngạt. Chốc chốc một làn gió nhẹ thoảng qua tạo một cơn xao động ngắn ngủi trên mặt đồi rồi lách theo kẽ lá bên mé rừng len sâu vào các lùm bụi.
Tiểu Giao chợt có cảm giác như một bàn tay mềm mại nào đó vờn nhẹ trên mi mắt. Nàng giật mình vùng dậy. Gần như cùng lúc, Bạch Hổ cũng mở mắt nhìn lên. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chàng là mái tóc bơ phờ và nét mặt ngơ ngác của Tiểu Giao.
Rồi chàng nhận ra mình đang ngồi sát bên nàng giữa một vùng cây rậm. Bạch Hổ nhớ lại chính chàng đã vội vã đứng lên trên đồi cỏ khi thấy kẻ địch như một gã khổng lồ lao thẳng tới. Chàng ngạc nhiên tự hỏi:
- Chuyện gì đã xẩy ra?
Không thể giải đáp cho mình, chàng đưa mắt nhìn Tiểu Giao. Nàng cũng đang lạ lùng nhìn chàng nhưng Bạch Hổ nhận thấy nước da nàng ửng hồng mạnh mẽ trái hẳn với ý nghĩ của chàng. Bạch Hổ vẫn nhớ khi chàng đứng lên, Tiểu Giao vừa bị đả thương và không còn cầm nổi thanh kiếm trên tay.
Tiểu Giao cũng chưa quên cảnh ngộ mà nàng và Bạch Hổ đã trải qua. Nàng nhớ lại chính nàng đã thấy mình lịm chết vào lúc cố vươn bàn tay ra tìm bàn tay Bạch Hổ. Nhưng lúc này nàng lại thấy mình đang ngồi bên Bạch Hổ và chàng đang hoàn toàn tỉnh táo.
Giọng nàng run run hỏi:
- Ta còn sống không, Phạm huynh?
Giọng nói của Tiểu Giao giúp Bạch Hổ thoát hẳn tình trạng nửa mê nửa tỉnh. Chàng ngồi dậy, đáp nhỏ:
- Ta chưa chết đâu!
Nói vừa dứt câu, Bạch Hổ bỗng đổi hẳn sắc mặt như vừa bất ngờ thấy một điều kinh hoàng.
Tới lượt chàng run giọng nói:
- Ta còn sống, nhưng tôi đang mơ chăng?
Thấy Tiểu Giao ngơ ngác, chàng tiếp:
- Cô thử vận lực coi!
Tiểu Giao không hiểu rõ ý Bạch Hổ nhưng vẫn ngồi thẳng lên hít vào thật sâu. Nàng cảm thấy nhẹ nhàng tới mức không ngăn nổi sửng sốt. Mọi cảm giác mệt mỏi đau đớn đã tan biến từ lúc nào và một luồng nội lực cuồn cuộn dồn theo hơi thở. Tiểu Giao vội chộp một nhánh cây bên cạnh. Nhánh cây to ngang cườm tay nàng lập tức gẫy rời sau một tiếng rắc.
Bạch Hổ trợn mắt nhìn vào nhánh cây gẫy trong lúc Tiểu Giao ngờ vực nhìn hai ngón tay của mình. Tiểu Giao sực nhớ lại một hình ảnh mà nàng đã nhận được trước khi thấy mình lịm chết.
Hình ảnh đó hiện ra ngay sát phía sau Bạch Hổ. Lúc này nơi đó chỉ là những nhánh lá dày đặc le lói vài vệt nắng. Nàng cố nhìn kỹ hơn nhưng không tìm thấy gì ngoài những hàng cây hỗn độn. Xoay qua quan sát phía sau cội cổ thụ mà nàng và Bạch Hổ ngồi tựa lưng lúc ban đêm, Tiểu Giao tưởng như còn nghe vọng lại tiếng cười khô khốc đã bật lên từ đó vào lúc nàng đang tìm cách cứu tỉnh Bạch Hổ.
Cùng với âm vang tiếng cười khan ngắn ngủi này dường như đã thoáng hiện một dáng người cao lớn.
Vẫn đăm đăm nhìn về phía sau cội cây, Tiểu Giao thầm nghĩ:
- Dường như đã có người xuất hiện.
Ngay lập tức nàng tự hỏi:
- Người đó là ai?
Theo dõi Tiểu Giao hồi lâu không thấy nàng lên tiếng, Bạch Hổ thắc mắc:
- Cô đang tìm gì ở đó?
Tiểu Giao lắc đầu:
- Lúc này ở đó chẳng có gì hết.
Nhận ra ánh mắt băn khoăn của Bạch Hổ, nàng tiếp:
- Em nhớ trước khi thiếp đi, em đã nghe có tiếng cười ở ngay sau lưng Phạm huynh và dường như có một dáng người thấp thoáng trong bụi cây tại đó.
Bạch Hổ nói:
- Vậy là một người nào đó bất ngờ xuất hiện và cứu ta. Cô có thể đoán là ai không?
Tiểu Giao lắc đầu:
- Em cũng ở tình trạng nửa mê nửa tỉnh nên không thể đoán nổi. Vả lại, em đâu có nhìn rõ diện mạo người đó.
Bạch Hổ im lặng và dần dần nhớ lại mọi chuyện. Chàng nhớ rõ mình đã bị thương nặng rồi bị ngất xỉu sau lúc thấy Tiểu Giao bị trúng đòn. Chàng thắc mắc:
- Không lẽ họ Khuất tha chết cho chúng ta?
Ôn lại chuyện đã xẩy ra, nàng nói:
- Họ Khuất chưa đụng tới chúng ta vì bị bé Hoàn cản trở. Sau đó lão bị buộc phải bỏ đi vì Lý Hồng Dương và Lôi Chấn xuất hiện.
Nàng kể lại những điều đã nghe được sau khi Bạch Hổ ngất xỉu. Bạch Hổ nói:
- Đúng vậy thì kiếm thần chưa rơi vào tay họ Khuất vì dì Lê và bé Hoàn vẫn chưa chỉ nơi cất giấu.
Chàng nói với Tiểu Giao:
- Ta đang nghĩ cách cứu dì Lê và bé Hoàn thì lại nhờ bé Hoàn mới thoát chết.
Nhớ đến tình trạng bị trúng đòn, chàng lại lẳng lặng vận sức. Chưa bao giờ, Bạch Hổ cảm thấy thoải mái nhẹ nhàng như vậy. Chàng ngưng lại hỏi:
- Cô thấy trong người ra sao?
Từ lúc dùng hai ngón tay bẻ gẫy ngang nhánh cây, Tiểu Giao đã thấy cơ thể mình hoàn toàn đổi khác. Vừa nói chuyện với Bạch Hổ, nàng vẫn vừa ngầm vận lực để theo dõi sự khác lạ đó. Thấy khí lực chu lưu hết sức dễ dàng vì kinh mạch không hề vướng mắc, nàng trả lời:
- Em cảm thấy có thể phát lực tùy theo ý muốn và nội lực tăng gấp nhiều lần trước đây.
Bạch Hổ nói:
- Tôi cũng cảm thấy mình vừa qua một đổi thay thật kỳ diệu. Nội tạng không còn đau đớn do bị chấn thương mà toàn bộ kinh mạch đều khai thông nên khí lực rất sung mãn tựa hồ mình vừa thành tựu sau hàng chục năm khổ luyện.
Cả hai nhìn nhau thắc mắc rồi Bạch Hổ nói:
- Người giúp ta không những bản lĩnh phi phàm mà còn đầy lòng từ ái. Cô thử nghĩ coi có mấy ai sẵn sàng đổ nội lực nhiều như thế để giúp cho những kẻ vô tình gặp giữa đường.
Tiểu Giao sực nhớ lại lý do khiến Lý Hồng Dương và Lôi Chấn bỏ dở cuộc truy lùng nhắm vào nàng và Bạch Hổ. Lúc đó có thể đã có một người nào đó lập mưu đưa hai kẻ kia rời khỏi vạt rừng này. Nàng nói:
- Ta có thể gặp lại người đó chỉ ít ngày nữa thôi.
Bạch Hổ ngạc nhiên:
- Cô dựa vào đâu để nói vậy?
Tiểu Giao đáp:
- Em nghĩ người đó cũng liên hệ đến chuyện đang xẩy ra ở đây nên chưa thể bỏ đi.
Bạch Hổ nói:
- Tôi mong là cô nghĩ đúng để ta còn có dịp tạ ơn.
Chàng nhìn qua vách lá ra ngoài:
- Trời đã về chiều rồi. Giờ này có thể Trần huynh sắp trở lại điểm hẹn bên bờ sông Vân. Ta nên tới gặp ông ấy để bàn tính việc cần làm đêm nay.
Họ vừa toan rời chỗ nấp thì từ phiá đồi trống, một giọng hát chợt vang lên.
Tiếng hát vang xa len qua từng kẽ lá với giọng trẻ thơ trong trẻo xướng rõ từng lời:
Cây cỏ ấy, nước non này
Nước non quanh quất, cỏ cây xanh rì
Rừng hoang cỏ rậm để chi
Phen này ta quyết dọn đi cho rồi
Này! Này! Chúng bạn ta ơi! (*)
Tiếng hát chưa dứt hẳn, một giọng trẻ nhỏ khác đã cất lên:
- Bài hát đó của thằng Hoàn chứ đâu phải bài hát của mày.
Đứa vừa hát cãi lại:
- Nó hát được thì tao cũng hát được. Thằng Hoàn cũng hát lại theo người ta vậy.
- Nhưng thằng Hoàn cự nổi với đám chăn trâu thôn Đông Thượng.
Một đứa khác xen vào:
- Sao thằng Hoàn bị mất tích nhỉ?
- Ai mà biết tại sao.
Lập tức cả đám ồn ào tranh nhau nói. Hòa theo cuộc tranh cãi là tiếng mõ trâu khua lốc cốc khiến Tiểu Giao ngỡ cả dải đồi như đang qua một cơn chấn động. Chợt Tiểu Giao nghe một đứa hét tất cả im rồi nói:
- Tụi bay biết cóc gì mà làm om sòm. Im đi, tao kể cho nghe chuyện này!
Đàn trâu tiếp tục đạp trên đồi cỏ trong lúc đứa trẻ nói:
- Tao biết thằng Hoàn đang ở đâu!
Cả đám trẻ nín bặt.
Từ trong bụi cây, Tiểu Giao đưa mắt cho Bạch Hổ. Giọng đứa nhỏ trở nên nghiêm trọng:
- Tụi bay biết mấy hốc đá bên đường núi không?
Cả đám gần như đồng loạt phản đối:
- Đường núi nào mới được chứ?
- Tao đã nói xong đâu mà nhao nhao!
- Chắc con đường trong vạt rừng kia hả?
- Còn đường nào nữa! Từ Đông Thượng qua đây còn đường nào khác đâu.
Đám trẻ lại lên tiếng đồng loạt:
- Lạ gì mấy hốc đá ở chỗ đó.
- Nhưng tụi bay biết đang có chuyện gì không?
- Tụi tao đứng ở đây làm sao biết được có chuyện gì ở đó.
Đứa trẻ nói thật chậm như nhấn mạnh từng lời:
- Tụi mục đồng Đông Thượng nói với tao vừa có ma xuất hiện ở đó.
- Lúc nào?
- Mới đây thôi! Lúc xế trưa!
- Tụi nó nói sao?
- Tụi nó bảo nhìn thấy rõ lắm, gần như ở ngay trước mắt.
Cả đám trẻ im lặng trong lúc đứa nọ tiếp:
- Bên Đông Thượng cử hai đứa sang gặp tụi mình để bàn về hội mục đồng vào tháng Tám. Lúc đó bọn mày xuống suối tắm chỉ còn mình tao ngồi trên đồi. Hai đứa đó kể chúng nó nhìn thấy con ma lao vút qua phiá trước rồi biến luôn, vì chỗ đó cây cối rậm rạp lắm. Nhưng liền sau đó, chúng nó nghe rõ có tiếng hét. Tiếng hét khủng khiếp lắm nên hai đứa đều vắt giò lên cổ chạy.
Nhìn vẻ sợ hãi trên mặt bạn bè, đứa nhỏ đủng đỉnh:
- Chúng nó không dám qua đường núi nữa nên lúc trở về phải đi ra đường lớn.
Một đứa lên tiếng:
- Vậy thì mình họp với bọn Đông Thượng bắt con ma đó. Ai bắt được thì lên làm vua khỏi phải chờ tới tháng Tám mở hội mục đồng để đánh với nhau nữa.
Nhiều đứa le lưỡi lắc đầu rồi một đứa nói:
- Mày chỉ tài nói thánh tướng. Làm sao bắt được ma mà đòi đi bắt!
Đứa nhỏ vừa kể chuyện nạt:
- Tụi bay lung tung quá. Tao đã nói xong đâu mà cãi cọ.
Đám đông hùa theo:
- Đúng rồi, để nó nói hết đã!
Chờ cả bọn lắng hẳn xuống, đứa kia nói:
- Tao tính bàn là tụi mình kéo tới mấy hốc đá đó.
- Chi vậy? Bộ tính bắt ma thực sao?
Đứa nhỏ bực bội gắt:
- Tụi bay cứ nhâu nhâu thế thì bàn cóc gì được. Tao chỉ kể là mấy đứa bên Đông Thượng nói có ma chứ tao đâu có nói là có ma.
- Tụi bên Đông Thượng đã nhìn thấy tận mắt mà!
Giữ nguyên giọng bực bội, đứa nhỏ nói:
- Chúng nó trông gà hóa cuốc. Tụi bay thử nghĩ xem ma quỉ nào dám xuất hiện giữa ban ngày?
Một giọng nói ngờ vực:
- Biết đâu chừng! Ma quỉ thì sợ gì ai mà không dám!
Lập tức một đứa khác lên tiếng:
- Thằng đó nói đúng đó. Bà nội tao vẫn kể là ma quỉ rất sợ mặt trời. Lúc đó còn mặt trời làm sao ma quỉ dám ló ra.
Đứa nhỏ kể chuyện nói tiếp:
- Mẹ tao cũng nói thế. Mẹ tao bảo hễ mặt trời mọc ra là ma quỉ tan liền. Mấy đứa bên Đông Thượng ngu ngốc mới tin là có ma.
- Vậy còn tiếng hét thì sao?
Đứa nhỏ trở lại vẻ nghiêm trọng:
- Tao nghi ngờ vì chuyện đó.
- Chuyện gì mà nghi?
- Tao nghi đó là tiếng thằng Hoàn.
Cả bọn há miệng kinh ngạc sau câu trả lời. Đứa nhỏ tiếp:
- Tao nhớ chỉ được nghe kể là ma quỉ nhe nanh, trợn mắt hoặc thè lưỡi ra nhát người chứ có khi nào nghe kể ma quỉ hét đâu. Tụi bay có nghe ai nói ma quỉ hét không?
Nhiều tiếng xì xầm:
- Đúng, không ai nói ma quỉ hét cả.
- Nhưng người ta nói có khi tiếng ma khóc hoặc ru con thì sao?
- Khóc hay ru con không phải là hét.
- Thôi, mày nói phứt cho xong rồi còn về.
Đứa nhỏ lên tiếng:
- Tao đoán đó là tiếng hét của người ta và là tiếng hét của thằng Hoàn.
- Sao mày đoán vậy?
- Những hốc đá từ đây tới thôn Đông Thượng đều nằm trong bụi rậm, rất ít người dám bén mảng tới. Vậy thì ai tới đó mà hét?
- Nhưng tại sao mày dám bảo tiếng hét đó là tiếng thằng Hoàn?
- Tao nghi thằng Hoàn đang bị bọn gian hay kẻ cướp nhốt ở đó. Tụi bay nghĩ coi có phải chỉ có bọn gian hay kẻ cướp mới dám tới những hốc đá đó không?
Đám trẻ gật gù:
- Dám đúng lắm!
- Nó bị nhốt mới phát hoảng la hét.
Một đứa băn khoăn:
- Bây giờ mình tính sao?
Cả đám nhao nhao:
- Tính toán gì nữa, phải đi cứu nó!
- Mình kéo ào tới lôi nó ra là xong!
Một đứa e dè:
- Bọn gian cũng chưa dễ sợ bằng ma quỉ. Lỡ tới đó mà gặp ma quỉ thì sao?
Đứa nhỏ nọ lên tiếng:
- Tao nói là cóc có ma quỉ giữa ban ngày. Mà nếu thằng Hoàn bị ma quỉ nhốt thì còn dễ cứu nữa.
- Thực vậy sao? Mày tính đi liền bây giờ hả?
Đứa nhỏ lắc đầu:
- Bây giờ sắp tối, đi sao được. Nếu tụi mày bằng lòng thì sáng mai tất cả cùng đi. Chịu không?
Cả bọn đồng thanh:
- Chịu hết! Sáng mai đi cứu nó!
Đứa nhỏ nọ lập tức xếp đặt:
- Mình chỉ để lại bốn đứa trông chừng trâu. Lúc mặt trời lên một con sào là mình kéo đi. Tối nay, mỗi đứa phải kiếm một cây gậy thật chắc.
Một đứa khác dõng dạc tiếp:
- Gậy phải ngâm nước tiểu để trừ ma quỉ.
Đứa nhỏ nọ nói:
- Tao không tin sẽ gặp ma. Nhưng gặp ma cũng khỏi sợ. Người ta vẫn nói "mục đồng là ông ma quỉ". Giữa ban ngày, tụi mình là ông chúng nó mà sợ sao!
Trước khi thúc trâu cùng bạn bè bước lên, đứa nhỏ dặn thêm:
- Tụi bay phải giữ kín chuyện này. Đêm đến ma quỉ có mặt khắp nơi, lỡ chúng biết chuyện đem thằng Hoàn đi nơi khác là hết cứu nổi.
- Nhớ rồi! Thôi về, bay ơi!
Một đứa với tay vào bìa rừng bẻ ngang một cọng lau. Nó dựng cọng lau thẳng tắp trên mình trâu, hô lớn:
- Ba quân, theo hiệu kỳ của ta, tiến lên!
Cả đàn trâu uà lên với những bước chân đạp nặng chịch trên đồi cỏ. Tiếng mõ trâu khua vang trong lúc một đứa hát lớn:
Lên núi (mà) lên non
(Này, này) lên núi, lên non
Thấy beo cũng bắt, thấy hùm chẳng tha
Tay ta bẻ gẫy tre già
Sá chi mấy đám cỏ gà dưới chân (**)
Núi đồi như đổi khác sau khi lũ trẻ đi khuất.
Dư vang cuối cùng của lời ca như những vụn sỏi chìm dần xuống đáy nước. Thoáng chốc, cả một vùng rộng lớn chỉ còn tiếng gió khua nhẹ trên đầu các ngọn lau. Tiểu Giao lên tiếng:
- Phạm huynh nghe rõ câu chuyện của lũ nhỏ chứ?
Bạch Hổ gật đầu:
- Tôi nghe rõ hết!
- Phạm huynh thấy thế nào?
Bạch Hổ lưỡng lự:
- Chúng nó chỉ đoán già đoán non nhưng cũng có thể đoán trúng.
Tiểu Giao lại hỏi:
- Ta nên làm gì?
- Có lẽ ta cứ loanh quanh trong vùng này hết đêm nay. Nếu không có gì khác lạ thì sáng mai lén đi theo lũ nhỏ.
Chàng tiếp:
- Dù sao thì ngay bây giờ ta vẫn cần tới chỗ hẹn với Trần huynh và bàn kỹ hơn với ông ấy.
Hai người bước ra ngoài đồng cỏ. Bạch Hổ nói:
- Nếu đêm nay ta gặp lại họ Khuất thì lão sẽ vô cùng kinh ngạc.
Tiểu Giao hỏi:
- Ta sẽ liên thủ cố đối đầu với lão chăng?
Bạch Hổ lắc đầu:
- Cách đó không hẳn an toàn. Tốt nhất là cô nên ẩn mặt chờ tôi dụ lão ra xa thì cứu bé Hoàn rồi cùng nó tìm cách cứu dì Lê.
Tiểu Giao ngần ngại:
- Nhưng-
Bạch Hổ hiểu Tiểu Giao lo cho chàng nên mỉm cười nói:
- Bữa nay tôi tin có thể đủ sức giữ mình trước họ Khuất. Nhưng nếu xẩy ra điều không may thì cũng là chuyện thường. Ở đời này có ai tránh khỏi cái chết.
Lời nói của Bạch Hổ khiến Tiểu Giao nhớ lại câu hỏi đã vang lên khi nàng ngồi bên chàng vào đêm trước:
- Tại sao chàng phải chết?
Tiểu Giao chợt ngỡ như mình vừa rơi vào một vùng hoang vắng thê lương. Xung quanh nàng đều chìm dưới một màn sương lạnh. Nàng dõi nhìn tới tận chân trời xa thẳm và chỉ thấy một khoảng không bát ngát không còn bóng dáng Bạch Hổ. Chàng đã tan biến như một làn gió thoảng không hề lưu dấu vết.
Bất giác khoé mi nàng nặng trĩu, những dòng nước mắt lăn dài trên má. Bạch Hổ lặng lẽ cúi xuống. \
Trên đầu họ, những ngọn lau rì rào lay động giữa buổi chiều tàn. Nền trời từ màu xanh trong đã chuyển sang màu hỏa hoàng rồi đổi dần thành màu xám. Một hồi lâu sau, Bạch Hổ lên tiếng:
- Ta phải tới điểm hẹn với Trần huynh thôi.
Hai người men theo bìa rừng ngược về hướng tây giữa những lớp sương chiều mỗi lúc một thêm dầy đặc.
Toàn khu đồi đá chỉ còn lại cỏ cây âm thầm đứng lặng trong bóng tối từ mọi ngõ ngách nối nhau ùa tới. Đêm rừng xập xuống mau như thác đổ nhấn chìm cảnh sắc vào một màn đen mù mịt. Phụ hoạ cho vẻ ghê rợn của bóng đêm là những khối mây đen vần vũ dồn kín một góc trời tương tự những bàn tay ma quái khổng lồ tiếp tục vươn cao mãi.