Hiệu Ảnh Nishiura Ở Enoshima

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Câu Chuyện Thứ Ba

❊ ❊ ❊

Chương trình thời sự trên radio đang đưa tin khu vực Tsujidou bị mất điện trên quy mô lớn.

Sau khi khó nhọc bán được vài chiếc vỏ trai thủ công có hình con thuyền cho du khách nước ngoài, trong cửa hàng lưu niệm lúc bấy giờ đã không một bóng người. Đầu giờ chiều của những ngày thường, chẳng có mấy ai ra vào quán. Chắc việc này cũng không liên quan gì đến chuyện mất điện. Enoshima ngày hôm nay có vẻ vắng người qua lại.

Tachikawa Kenji ngồi yên trước quầy tính tiền, khuôn mặt đăm đăm, bàn tay xoay tròn chiếc nhẫn cưới dày bằng bạc. Đây là thói quen mỗi khi Kenji cảm thấy khó nghĩ, nhưng lần này nguyên nhân không ở đâu xa cả, chính là do chiếc nhẫn đơn điệu tự tay anh làm cách đây năm năm trước.

“Anh Kenji này, ở đấy còn cái bút dạ quang dự phòng nào không?”

Vợ anh, Youko chỉ ló mỗi khuôn mặt từ phòng trong ra và hỏi, giọng nói hiền hòa, mềm mại khiến cho khuôn miệng ngậm kín của Kenji tự nhiên thả lỏng ra một chút, vẫn là giọng nói thật đẹp đó, không có gì thay đổi kể từ ngày đầu tiên họ gặp nhau.

“Chờ anh một chút.”

Kenji chống chân, nhòm vào bên trong quầy tính tiền. Cửa hàng này do hai vợ chồng vun vén. Cha mẹ Kenji đã giao lại việc quản lý cửa hàng cho vợ chồng con trai, còn mình đang trông đứa cháu còn nhỏ giúp hai người ở trong nhà chính.

Cái thời mà Kenji mới tốt nghiệp trung học phổ thông và suốt ngày giao du chơi bời với hội bạn, giữa anh và bố mẹ chỉ toàn xung đột liên miên. Nhưng kê từ ngày anh quyết tâm tiếp quản cửa hàng, chăm chỉ làm ăn, đến một câu nặng y lời cũng không còn nữa. Việc kinh doanh không hề dễ dàng, nhưng cuộc sống của họ vẫn được đảm bảo một cách chắc chắn. Năm năm trước anh cũng đã có với Youko một cô con gái. Cuộc sống của họ có thể nói là yên bình giản dị.

Duy nhất có một điều, một bí mật anh vẫn giữ trong lòng.

“Không thể để mặc nó như vậy được.” Kenji nghĩ.

Anh không còn nhiều thời gian để do dự. Vừa nghĩ anh vừa với lấy chiếc thùng xốp ở sâu dưới quầy. Tư thế bây giờ của anh không khác gì quỳ lạy, vừa nghĩ đến đó, trong đầu anh chợt hiện lên kí ức rõ rệt về ngày hôm ấy. Năm năm trước, cái ngày mà Kenji cúi đầu trước chú Osamu với tư thế không khác bây giờ là bao.

Tachikawa Osamu là em trai của bố. Câu cửa miệng của chú là “Cuộc đời quan trọng nhất là phải vui vẻ, tự do, dễ chịu.” Chú chưa bao giờ làm một công việc gì lâu dài và sống cuộc đời độc thân tới tận bây giờ. Có lúc chú sẽ về giúp việc trông coi cửa hàng của gia đình, cũng có khi chú lại làm việc và ăn ở luôn ở tiệm ảnh Nishiura, thậm chí chú còn ra cả nước ngoài, lang thang đây đó tận vài năm. Người lớn họ thường chê bai chú, nhưng đối với người trẻ cùng cảnh ngộ với chú như Kenji, chú là một trong những người họ hàng hiếm hoi anh có thể tâm sự cùng.

Anh đến quỳ gặp chú ở trong phòng ký túc cho nhân viên của một khu du lịch tắm suối nước nóng gần nhà, khi ấy dù đã ngoài tuổi năm mươi từ lâu nhưng chú vẫn đi làm thêm ở đó.

“Chú, chú cho cháu vay ít tiền.”

Kenji cúi thấp đầu, cọ trán vào tầm chiếu tatami trước người chú không có duyên với tiền bạc. Lúc đó, anh không nghĩ ra được ai khác có thể nhờ cậy được.

“Tiền à...”

Ông chú vừa làm vẻ mặt khó xử, vừa xắn tay áo và gãi gãi cánh tay gầy. Hôm nay là ngày nghỉ mà chú vẫn mặc bộ đồ có dây buộc được phát cho nhân viên. Chú không có bộ đồ cá nhân nào coi được cả.

“Chuyện có liên quan gì đến việc cháu bảo cháu có một người muốn kết hôn không?”

Kenji gật nhẹ trong khi đầu vẫn cúi thấp. Điều giúp cho một người vốn sống lông bông như Kenji quyết tâm nối nghiệp gia đình là vì anh đã gặp Youko.

Khi một trong những người bạn trong hội của anh kết hôn, lần đầu tiên trong đời, anh quyết định đi mua một bộ lễ phục. Vốn không biết mua bán thế nào, anh cứ nghĩ chỉ cần vào những chỗ cao cấp là được. Anh quyết định đi đến trung tâm thương mại lâu đời ở ga Fujisawa, anh gặp Youko làm việc tại quầy bán quần áo nam giới ở đó.

Làn da trắng của cô quả thật rất thu hút, nhưng cô là tuýp người nghiêm túc mà từ trước đến nay anh chưa bao giờ quan tâm để ý đến. Tuy nhiên, chưa đến một phút sau khi cô hỏi anh đang tìm gì, anh đã phải lòng cô rồi. Giọng nói khi cô giải thích cho anh nghe những phép tắc khi diện lễ phục quả là tuyệt vời. Từng câu từng chữ cô nói ra khiến cơn rùng mình đi từ đầu ngón chân lên đến toàn thân anh. Anh đã nghĩ rằng trên đời lại có người có giọng nói tuyệt vời đến vậy sao. Nhìn kĩ, khuôn mặt cô cũng rất sắc nét. Anh ngoan ngoãn mua hết cả bộ từ dây lưng đến khăn cài túi áo như cô tư vấn, cho đến lúc thanh toán xong, anh đã bắt đầu nghĩ đến chuyện kết hôn một cách nghiêm túc.

Kể từ ngày hôm đó, Youko không giấu nổi sự khó xử với cách tiếp cận quá nồng nhiệt của Kenji. Youko lớn hơn Kenji sáu tuổi. Cô không hề có một kỉ niệm tốt đẹp nào với những mối tình thời trẻ, điều đó khiến cô không hứng thú với hôn nhân và đến khi nhận ra, cô đã qua tuổi ba mươi rồi. Khi cô vừa mới nghĩ rằng hay cứ sống độc thân như thế này cũng được, Kenji đã xuất hiện.

Kenji thường xuyên đến trung tâm thương mại mời cô đi ăn, cuối cùng họ cũng bắt đầu bằng những buổi hẹn hò trong sáng. Cô không có vẻ miễn cưỡng mỗi lần đi chơi cùng Kenji, nhưng cô cũng không giống như là có tình cảm yêu đương với anh. Cô giống như một người chị gái hiền lành đi cùng một cậu em nghịch ngợm.

Giữa lúc đó, Youko nhận thông báo về một cuộc xem mặt từ nhà cô ở Shizuoka gửi đến. Đối phương là một người bằng tuổi cô, lại là thiếu gia của công ty sản xuất bánh kẹo lớn nhất tỉnh.

Người bị ảnh hưởng nhất là Kenji. Lúc này anh đã thay đổi tâm tính và đang làm việc ở cửa hàng của gia đình. Anh dự định tiết kiệm tiền mua nhẫn cưới và cầu hôn Youko. Nếu cứ chần chừ, anh sẽ bị tay Shizuoka cướp mất Youko.

Muốn mua nhẫn cưới, anh cần phải có một khoản tiền nhất định.

“Thế cháu không thể cầu hôn mà không có nhẫn sao?”

Ông chú cất tiếng hỏi. Đây cũng là một câu hỏi thường tình, nhưng nói thật Kenji đã thực hiện nó cả tỉ lần rồi. Cứ mỗi lần gặp Youko, Kenji lại lặp đi lặp lại điệp khúc “anh yêu em” rồi “hãy kết hôn với anh” nên bây giờ những câu nói này không khác gì lời chào hỏi giữa họ. Để cho cô ấy hiểu rằng những lời đó là nghiêm túc cần có một cái gì thật lớn lao. Sau khi Kenji giải thích xong, ông chú Osamu liền thở dài âu sầu.

“Cháu vốn là đứa ngốc... giống chú.”

Kenji ngẩng đầu lên. Giải thích tình hình từ nãy đến giờ mà chú vẫn chưa nói cho mượn tiền, thì chắc là chú không có tiền thật. Điều không thể là không thể, khi Kenji vừa định từ bỏ ý định, ông chú liền đánh đầu gối một cái rồi đứng dậy.

“Không còn cách nào khác, phải dùng kế thôi.”

“Chú cho cháu vay tiền ạ?”

“Không phải chú cho vay. Chú sẽ mượn từ chỗ khác, nhưng có được hay không thì phải đến đấy mới biết được.”

Đến đấy là đến đâu? Kenji không thể nghĩ rằng có một ai đó lại có thể cho người như anh và chú vay tiền.

“Tiệm ảnh Nishiura. Chỗ bà Fujiko. Thôi, cứ đi theo chú đã.”

Chú Osamu lẳng lặng mở cánh cửa kính của tiệm ảnh Nishiura như thể đây là nhà chú. Kenji nghe nói chú bắt đầu làm nhân viên ở đây từ hồi chú mới hai mươi tuổi. Khi rời đi, chú không nói trước với ai mà chỉ để lại một lá thư, nên kể từ đó, cứ mỗi lần gặp bà Fujiko chú lại bị bà trách móc. Đối với chú, bà Fujiko là người mà chú không thể làm trái ý.

“Xin chào.”

Kenji vào sau chú, anh lên tiếng thay cho cả hai. Không có tiếng trả lời. Có vẻ bây giờ trong tiệm không có ai.

“Cửa hàng thường không mở cửa vào giờ này. Bản thân bà ấy không để ý, nhưng giờ này là giờ mà bà ấy hay hết thuốc lá nên phải chạy ra ngoài mua về.”

Chú trông có vẻ nhẹ nhõm hơn lúc nãy, rồi chú nhẹ nhàng leo lên tầng hai của cửa tiệm. Không thể hỏi vay tiền người không có ở nhà. Vừa nghi ngờ ý định của ông chú, Kenji vừa leo lên bậc thang bằng gỗ đã cũ. Mà việc tự tiện đi vào như thế này có ổn không vậy?

Vẫn chưa đến giờ mặt trời xế bóng, nhưng trong studio đã tắt điện. Lúc này, tầng hai có vẻ hơi tối. Chú Osamu tiếp tục tiến vào sâu bên trong, nơi ánh sáng không thế len tói, đến một cái tủ gỗ để ở trong góc. Chiếc tủ gỗ được khắc kín hoa văn từ cánh đến tận chân tủ. Chiếc tủ như thể đã tồn tại từ ngày xửa ngày xưa, một thứ đồ nội thất cổ hoành tráng. Tiên cánh tủ mà ông chú vừa mở ra, có cả một lớp rèm cửa dày và cảm giác nhẵn mịn.

“Chú làm gì vậy?”

Kenji như thể vừa bừng tỉnh. Tại sao chú lại tự tiện mở tủ ra như thế này? Ông chú vừa hát thầm vừa thò tay qua đống rèm và lôi từ sâu trong tủ ra một vật gì đó.

“May quá. Nó vẫn còn ở đây.”

Chú quay lại với nụ cười tươi và ném vật trong tay về phía Kenji. Thứ mà anh đón bắt được là một cục kim loại méo mó nặng trịch. Bề mặt nó phản chiếu ánh bạc sắc sảo.

“Chú... cái này là...”

“Ừ, là khối bạc nguyên chất đấy. Ta mượn tạm cái này luôn đi. Bán đi cũng được, hay là cháu tự nung nó ra rồi đúc luôn nhẫn cũng được. Cháu vẫn giữ bộ dụng cụ chú cho đúng không?”

Trang sức bằng bạc thì Kenji từng làm mấy lần rồi. Anh đã học được cách chế tác bạc từ ông chú khéo tay lạ lùng này. Tự tay chế tác nhẫn bạc làm quà tặng. Đây là ý tưởng không tồi, nhưng anh nhớ ra vấn đề cốt lõi.

“Chú, thế còn xin phép bà Fujiko...”

“Đây không phải việc gì to tát đến mức cần xin phép đâu. Cái này chú cất giấu ở đây từ hồi còn là người làm. Bà Fujiko chắc cũng không biết có vật này ở trong tủ.”

“Hóa ra cái này là của chú ạ?”

Sự im lặng bao trùm. Khoan đã, cái này có ở đây từ trước đến giờ cũng không hợp lý. Chú Osamu vẫn cười, nụ cười không chút vướng bận, rồi tự nhiên chú vỗ tay nói một cách vui vẻ không hợp hoàn cảnh chút nào.

“Thôi, đừng để ý nhiều. Ta chỉ mượn mà không nói gì thôi cháu ạ.”

“Khoan đã chú! Thế này thì khác gì ăn trộm!”

Kenji cảm thấy mồ hôi lạnh chảy dưới cánh tay. Dù không rõ hết hoàn cảnh, nhưng anh đoán đây vốn là tài sản nhà Nishiura và chú anh đã giấu tạm trong này.

“Đây không đến mức ăn trộm. Cái này chỉ như rác thôi mà.”

Làm gì có chuyện đó. Kenji không muốn nghĩ đến việc làm nhẫn bằng đồ ăn trộm. Anh tiến đến gần cái tủ, với tay lên tấm rèm. Anh định trả lại nó vào chỗ cũ và quên chuyện này đi. Ông chú Osamu ngạc nhiên túm tay anh lại.

“Khoan đã. Không sao đâu. Chú đảm bảo không có chuyện gì xảy ra. Cháu không phải lo gì cả. Nếu có chuyện gì, đã có chú chịu trách nhiệm. Cháu trả lại nó cũng được thôi, nhưng cháu có tìm được ai cho cháu vay tiền không? Trừ chỗ cho vay nặng lãi.”

Bị nói vậy, Kenji cũng không thể chối. Bố mẹ anh vẫn còn nghi ngờ cậu con trai mới đây lại tự nhiên tu chí làm ăn. Anh chưa thể nói với họ rằng muốn vay tiền vì một cô gái. Hội bạn bè của anh cũng giống như anh, họ làm gì có tiền. Tất nhiên, bà Nishiura Fujiko chắc cũng không đồng ý cho anh vay tiền.

“Nhưng mà... thế này không được đâu chú. Cứ tự tiện cầm đi mà không nói gì.”

Ông chú nhẹ nhàng đặt tay lên vai Kenji.

“Nếu cháu lo đến thế thì, chú với cháu cùng viết giấy vay mượn rồi để lại đây vậy. Bao giờ có tiền ta sẽ mua bạc đền lại cho bà Fujiko. Chú sẽ cùng cháu tạ lỗi với bà ấy. Tạm thời cứ làm vậy đi. Được không?”

Không đợi Kenji trả lời, ông chú đã lục tìm được một tờ giấy dày và một cái bút mực từ trong ngăn bàn ngay cạnh tủ. Kenji chỉ còn biết im lặng. Trong đầu anh nghĩ, trước tiên là việc này sẽ không bị phát hiện. Nếu thế thì thôi, chắc cũng không sao. Bởi anh chẳng còn nghĩ được cách nào khác.

Lá thư để lại viết xong rất nhanh. “Chúng tôi xin mượn khối bạc trong tủ. Ngày 1 tháng Ba năm 2010, Tachikawa Osamu Kenji”. Ông chú chìa mảnh giấy hỏi anh thế này đã được chưa, còn anh chỉ biết gật đầu.

Ông chú gấp cẩn thận lại lá thư trên mặt bàn và nhét vào tủ qua khe hở giữa hai tấm rèm, sau đó đóng tủ lại.

Thấm thoắt đã hơn năm giờ chiều.

“Cái này đúng không?”

Kenji đóng lại chiếc thùng xốp ở dưới quầy tính tiền của tiệm lưu niệm và đứng dậy. Anh đưa tận tay hộp bút dạ quang cho Youko.

“Cảm ơn anh.”

Anh nhận lời cảm ơn với một nụ cười. Trên ngón áp út của cô ấy là chiếc nhẫn dày bằng bạc mà ngày đó anh đã tặng. Anh tự biết lời cầu hôn của anh nghe buồn cười, với lại anh không nghĩ nó sẽ thành công, nhưng ai ngờ Youko lại cảm kích đến rơi lệ.

Youko không cho rằng một người quen chơi bời như Kenji lại yêu mình thật lòng, cô tự nhủ hoặc là anh ta đùa giỡn, không thì anh ta cũng suy nghĩ không sáng suốt. Nhưng thật ra qua nhiều lần hẹn hò, cô dần cảm thấy bị thu hút bởi tính tình dịu dàng và cử chỉ tinh tế của Kenji. Còn việc xem mặt, cô chỉ nhận để khỏi làm bố mẹ mình xấu hổ, chứ thật ra cô đã quyết từ chối ngay từ đầu.

Sau đấy, mọi việc diễn ra suôn sẻ đến mức lạ lùng. Bố mẹ hai bên đều không phản đối chuyện họ sẽ kết hôn, họ quyết định tổ chức một đám cưới nhỏ chỉ mời người thân trong gia đình. Youko thôi việc ở trung tâm thương mại và bắt đầu giúp việc ở cửa hàng lưu niệm nơi Kenji sẽ nối nghiệp. Cô nói rằng cô vốn quan tâm đến ngành du lịch và muốn vận dụng kỹ năng làm dịch vụ mà cô đã rèn luyện được khi làm ở trung tâm thương mại. Cô cũng tham gia luôn cả những buổi gặp mặt với Hiệp hội du lịch.

Còn về chiếc nhẫn bạc, ban đầu nó chỉ được tặng như một sự thể hiện ý chí quyết tâm của Kenji, còn nhẫn đính hôn và nhẫn cưới anh vẫn định mua mới lại, nhưng Youko nói chỉ cần nhẫn bạc là đủ và không để cho Kenji mua nhẫn khác. Youko muốn anh cũng đeo một cái giống như cô, nên đã làm thêm một cái nữa khác cỡ và đeo thay nhẫn cưới.

Youko đề nghị sẽ chịu phần hơn chi phí đám cưới vì Kenji đã làm đôi nhẫn cưới rồi, nhưng mồ hôi lạnh túa ra và anh đã từ chối. Kenji không chịu phí tổn gì với đôi nhẫn cưới. Nguyên liệu chính của nó là từ tiệm ảnh Nishiura. Anh đã thất bại mấy lần trong việc nung và đổ bạc vào khuôn, nên khi làm được hai chiếc nhẫn, anh cũng đã dùng hết số bạc ngày ấy.

Bà Nishiura Fujiko chẳng nói gì từ ngày đó. Có lẽ đúng như dự đoán của chú Osamu, bà không biết việc này. Anh vốn định làm việc chăm chỉ, kiếm tiền mua bạc trả lại và xin lỗi bà ấy, nhưng khi anh vừa tiết kiệm được vài tháng thì Youko mang thai, sau đó bố của Kenji bị đột quỵ. May mắn là ông ấy hầu như không để lại di chứng gì, cuối cùng Youko cũng bình an sinh được một bé gái. Mặc dù rất hạnh phúc nhưng việc nuôi con cũng cần rất nhiều tiền. Rồi sau này, bị nhiều việc quấn thân, Kenji cứ lần lữa việc trả lại món bạc ấy mãi.

Mùa thu hai năm trước, chú của Kenji bị chẩn đoán là ung thư phổi giai đoạn cuối. Khi chỉ có hai người trong phòng bệnh, anh lại nói đến chuyện khối bạc, thế nhưng khi đó anh cũng chẳng bồi thường lại được gì cho bà Nishiura cả. Bởi tiền viện phí của ông chú khi đó đều do vợ chồng Kenji lo liệu hết.

“Cháu không cần lo lắng về chuyện này. Chú đã nói là chú sẽ chịu trách nhiệm mà.”

Chú Osamu nhắc lại những lời giống hệt ngày ấy. Thế nhưng lá thư mượn bạc khi đó lại viết tên của Kenji. Chú anh bảo “Không ngờ cháu lại là thằng nhát chết như thế.” rồi chú phá lên cười và bảo không sao đâu. Đó là lần cuối cùng Kenji nghe được tiếng cười ấy. Chú của anh đã không đợi được hết năm và đã sang thế giới bên kia.

Một thời gian sau, bà Fujiko cũng mất. Giờ anh cũng chẳng còn người mà trả lại món đồ đã mượn ngày đó. Anh cũng nghĩ đến chuyện đến xin lỗi người nhà của bà, nhưng anh còn đang đắn đo không biết nên bồi thường thế nào cho phải. Nếu xét tới độ nặng của khối bạc, hẳn nó không có giá trị lớn lao gì. Nhưng có thể nó có giá trị gì đó khác nữa ngoài giá trị vật chất. Bình thường người ta đâu có để một thứ kim loại quý dưới hình dạng đó.

Thứ Bảy tuần trước, cháu của bà Nishiura Fujiko đã đến để sắp xếp lại di vật của bà. Mặc dù chủ nợ để trả lại món đồ đã không còn, nhưng vấn đề chính là ở lá thư mượn đồ mà chú anh viết khi đó. Nếu bà Fujiko không tình cờ thấy nó, thì chắc chắn bức thư ấy vẫn để ở trong chiếc tủ gỗ kia.

Kenji biết anh nên nói rõ mọi chuyện trước khi Katsuragi Mayu, cô cháu gái của bà Fujiko phát hiện ra bức thư ấy. Thế nhưng, lại có một suy nghĩ khác cứ vang mãi trong đầu Kenji, nếu không có lá thư ấy, giả dụ nó vẫn còn ở đó đi nữa, nếu anh lặng lẽ xử lý nó thì chuyện này sẽ kết thúc trong êm thấm và chẳng ai biết đến nó nữa cả.

Hôm nay là thứ Năm, sau khi kết thúc công việc, Katsuragi Mayu sẽ đến hiệu ảnh và sắp xếp lại di vật. Buổi trưa, ở hiệu ảnh sẽ chẳng có ai. Ngay cả cửa sau hiệu ảnh cũng mở để con mèo được nuôi ở đấy có thể tự do ra vào.

“Kenji, anh có nghỉ trưa không? Em sẽ trông quán thay anh.”

Youko từ trong phòng bước ra, cô nhìn sắc mặt chồng và hỏi:

“Anh không khỏe à? Trông sắc mặt anh kém lắm.”

“Không, không sao... anh khỏe mà, khỏe lắm.”

Kenji cố cười với Youko. Không còn gì đáng sợ hơn việc để cô ấy biết được mọi chuyện. Lén dùng đồ của người khác để làm thành nhẫn cưới, chuyện đó mà để Youko biết được thì dù bây giờ chủ nợ đã không còn, chắc chắn anh cũng sẽ mất cả vợ lẫn con gái.

“Hôm nay, anh ăn cơm ở bên ngoài em nhé.”

Nói rồi Kenji đứng dậy.

“Chắc anh sẽ về hơi muộn.”

Kenji đang đứng trước hiệu ảnh Nishiura.

Cửa kính đằng trước đang khóa, chắc hẳn trong nhà không có ai. Trong lúc định vòng ra sau nhà, Kenji bỗng đứng sững người lại. Một người đeo kính, mặc đồ truyền thống màu xanh của khách sạn đang tiến lại đây, đó chính là người đàn ông mà bà Fujiko nhờ quản lý hiệu ảnh trước khi qua đời. Anh ta cũng đang làm việc ở khách sạn giống như ông chú quá cố trước đây của Kenji. Anh ta ít tuổi hơn chú của Kenji, nhưng lại lớn tuổi hơn anh.

“Anh Kenji, có chuyện gì thế?”

Người đàn ông có vẻ cũng ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Kenji. Vì rõ ràng anh đang đứng trước lối vào hiệu ảnh nên giờ không thể nói là chỉ đi ngang qua được.

“À, không... Anh đang trong giờ nghỉ trưa sao?”

Kenji không nhớ được tên của người đàn ông này. Anh vốn rất kém trong khoản nhớ tên người. Chỉ là trong lễ mừng năm mới của khu phố mua sắm, anh vẫn còn nhớ được vài điều do chính anh ta kể. Nghe nói vài năm trước, anh ta làm việc trong một ngân hàng lớn, thế nhưng có nhiều chuyện xảy ra và anh ta đã nghỉ việc. Còn về “nhiều chuyện đã xảy ra” ấy là chuyện gì thì Kenji không hỏi, nhưng có vẻ sự tình khi đó cũng rất thâm sâu.

Nghe nói, để thay đổi tâm trạng, anh ta đã tới Enoshima, và ghé vào tiệm ảnh Nishiura nơi anh ta đã chụp ảnh lưu niệm thời trẻ, khi đó anh ta được bà Fujiko giới thiệu công việc ở khách sạn cho. Bà Fujiko rất thân thiện với những người có hoàn cảnh như thế. Ngày ấy, anh ta cũng đã làm việc cùng với chú của Kenji.

“Vâng, hiện giờ là giờ nghỉ trưa của tôi, nên tôi quay về dọn dẹp đĩa thức ăn ban sáng.”

Chú mèo trắng vừa lúc lắc chiếc chuông tiên cổ, vừa lách qua khoảng không giữa hai người và chạy biến. Dường như công việc của người quản lý này còn có cả việc cho con mèo này ăn nữa.

“Còn anh Kenji thì sao?”

Người đàn ông lại hỏi lại. Kenji thật ngu ngốc khi đã không chuẩn bị sẵn một cái cớ biện bạch trong trường hợp bị bắt gặp như thế này.

“À, nói thế nào nhỉ. Lúc nãy tôi mới nhớ ra, tôi có một thứ gửi chỗ bà Fujiko, không, phải là nhờ vả bà mới đúng... Tôi định đến lấy lại trước khi nó bị vứt đi.”

Một cái lý do đây lỗ hổng như thế, nhưng không hiểu sao người đàn ông này lại vẫn gật đầu như thể đã bị thuyết phục

“Là ảnh sao?”

“Ảnh?”

“Không phải sao? Trong nhà vẫn còn khá nhiều ảnh mà bà Fujiko chưa trả lại được cho khách. Cháu bà ấy định trả lại chúng nhưng...”

“Vâng, đúng là nó rồi. Tôi cũng quên mất đến lấy lại ảnh.”

Kenji hùa theo câu chuyện của người đàn ông.

“Vậy sao, thế nhưng giờ đã đến lúc tôi phải quay lại khách sạn làm việc rồi. Tối nay, cháu bà Fujiko sẽ đến đây.”

“Giờ tôi vào một mình có được không? Tôi có thể đoán được vị trí cất ảnh mà.”

Người quản lý nhíu mày. Trên mặt anh ta viết rõ hai chữ “không được”.

“Dạo này buổi tối tôi rất bận, không chắc có tới được không. Cũng không phải quá ghê gớm, nhưng nếu có thể, tôi mong là không ai thấy chúng. Vì là bà Fujiko nên tôi mới nhờ bà in ảnh giúp.”

Đột nhiên, vẻ mặt của người quản lý giãn ra. Có vẻ anh ta hiền hậu hơn vẻ bề ngoài. Những gì anh ta nghĩ trong đầu đều viết hết lên trên mặt rồi.

“Thôi được rồi, vì hiện tại đồ đạc trong nhà đang trong quá trình dọn dẹp, nên hy vọng anh không di chuyển đồ đạc khỏi vị trí của chúng. Ngoài ra, anh cũng sẽ không vào căn phòng trong góc trên tầng hai chứ?”

“À vâng, tất nhiên rồi. Dù sao ảnh cũng không để trong đó mà.”

Căn phòng trên tầng hai ấy là phòng dành cho nhân viên, và giờ chắc nó vẫn còn được sử dụng. Kenji không đến để dòm ngó cuộc sống cá nhân của người khác. Anh đủ muốn lấy lại tờ giấy mượn đồ ngày trước mà thôi.

“Vì con mèo vẫn hay ra vào nhà, nên khi ra về anh có thể để cửa sau hé mở được không?”

“Tôi biết rồi, tôi biết rồi. Tôi sẽ vào nhanh và đi nhanh thôi.”

“Vậy thì phiền anh. Tôi phải đi rồi.”

Ngay lúc người quản lý định đi, từ sau lưng Kenji chợt có một giọng nói vang lên.

“Tôi cũng đến giúp một tay.”

Kenji vội vàng quay người lại, phía sau anh có một người đàn ông cao gầy mặc áo dạ đen đang mỉm cười chào. Một gương mặt điển trai và mái tóc ngắn. Gần đây anh cũng hay gặp người đàn ông này nhưng không thể nào nhớ được tên anh ta.

Người quản lý đã rời đi, lúc này chỉ còn có Kenji và người đàn ông mới đến tiến vào hiệu ảnh. Dường như người quản lý cũng không biết tên người đàn ông này nên anh ta cũng chẳng giới thiệu gì cả. Sau khi chỉ còn lại hai người, người đàn ông nói tên mình là Madori. Kenji lúc này mới vỡ lẽ, đây chính là người có khu biệt thự to đùng gần bến cảng.

Nghe nói nhà anh ta rất giàu có và đang mở một bệnh viện tổng hợp ở Yokohama. Thực ra hai người cũng chẳng gần gũi gì, nhưng mấy năm trước, có lần anh đã đứng nói chuyện mấy câu với một cậu thanh niên nhà Madori ngay trước hiệu ảnh này. Đó là lần đầu tiên hai người gặp nhau.

“Anh chính là ông chủ cửa hàng bán đồ mỹ nghệ ở khu phố mua sắm đúng không? Tôi rất hay đi qua đó.”

Không ngờ giọng nói của người đàn ông này lại trầm ấm đến vậy.

“Tôi đến đây để phụ giúp việc dọn đồ. Dường như ở đây không đủ người mà trong nhà lại còn nhiều đồ quá.”

“Ra là vậy.” Kenji cũng chỉ ậm ừ vài câu qua loa. Thật đáng tiếc, người đàn ông này không có vẻ gì là định đi ngay. Anh cũng nghe nói có người tới đây phụ giúp việc dọn đồ. Thế nên trong trường hợp này, người mất tự nhiên ngược lại chính là Kenji.

“Anh có biết cô Katsuragi hồi nhỏ là một cô bé như thế nào không?”

Trong đầu Kenji vẫn đang mải suy nghĩ làm thế nào để chỉ có một mình trong nhà, còn tiện đi tìm đồ, thế nên khi đột nhiên câu chuyện bị đổi chủ đề, Kenji cũng không kịp phản ứng.

“Cô Katsuragi? Là Mayu sao?”

Kenji lơ đãng hỏi.

“Vâng.”

“Nói thế nào nhỉ. Ngày đó, em ấy là cô bé suốt ngày cầm máy ảnh, bấm tách tách chụp mọi thứ. Ngoài điều ấy ra, mọi thứ vẫn không thay đổi gì so với ngày trước.”

Có một thời gian, Mayu theo phong cách thời trang khác lạ đi ngược với xu thế, rồi sau đó lại đổi sang cách ăn mặc giản dị như bây giờ. Sau đó nữa, anh không thấy cô trong một thời gian dài. Khi ấy, chắc có chuyện gì đó đã xảy ra. Nghe nói bạn thân của cô ấy có tác phẩm đầu tay, bước chân vào con đường diễn viên nổi tiếng, nhưng người đó là ai thì anh không biết. Anh cũng chẳng rõ người đó còn hoạt động trong ngành đấy nữa không.

“Cô Katsuragi có vẻ như là một người rất tuyệt. Cô ấy rất thông minh, nói chuyện cũng rất thú vị.”

Kenji đột ngột dừng bước chân, quay lại nhìn Madori với ánh mắt ngờ vực. Một gương mặt sắc nét không kém người mẫu thế này lại có hứng thú với một cô gái giản dị như Mayu ư? Đột nhiên, Kenji cảm thấy đồng tình với chàng trai trước mặt. Bởi anh hiểu rõ cảm giác khi phải lòng một người thuộc tuýp người hoàn toàn khác mình là như thế nào. Có điều, hiện tại, anh chỉ muốn anh ta biến mất khỏi chỗ này thật nhanh mà thôi.

“Những bức ảnh chưa trả được cất ở chỗ này.”

Madori chỉ vào căn phòng kiểu Nhật dùng làm phòng tiếp khách. Thế nhưng có vào đấy cũng chẳng được tích sự gì. Nơi Kenji cần đến là tầng hai cơ.

“Phải rồi. Trước đó có thể cho tôi lên xem studio ở tầng hai không? Có lẽ sau này tôi cũng không còn cơ hội được vào đó nữa. Dù sao từ ngày bé tôi cũng đã ra vào nơi này suốt rồi.”

Những lời Kenji nói cũng là sự thật. Ngày anh được sinh ra, ba tuổi, năm tuổi, bảy tuổi, rồi lễ khai giảng... Vào những lúc như thế, cả nhà anh sẽ tới đây chụp một bức hình kỉ niệm. Thậm chí trong đám cưới với Youko, hai người cũng mặc vest với váy cưới và tới đây chụp hình. Suốt những năm qua, hiệu ảnh Nishiura này đã giữ một vị trí quan trọng trong cuộc đời Kenji. Đây là nơi chứa nhiều kỉ niệm với anh.

“Vâng, tất nhiên là được rồi. Anh cứ tự nhiên.”

Kenji cũng nói vài lời khách sáo rồi gấp gáp lên tầng hai. Thế nhưng anh nhanh chóng thất vọng khi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên phía sau. Giá mà anh ta đợi ở tầng dưới thì tốt biết mấy.

Studio vẫn chẳng thay đổi gì so với lần cuối Kenji đến đây. Có lẽ nó được giữ gìn rất cẩn thận. Từ sàn nhà bằng gỗ đã đổi sang màu hổ phách, đến trần nhà cao, rồi cả tấm phông nền cũ từ ngày xưa cùng đèn chiếu sáng phía sau... tất cả những thiết bị ở đây đều đã có lịch sử khá lâu đời. Thậm chí ngay cả bóng đèn tròn từ ngày xưa vẫn còn được giữ lại.

Thậm chí cả chiếc tủ gỗ đó cũng vẫn được đặt trong góc phòng như ngày trước. Khi anh đến đây chụp ảnh cưới cùng Youko, chiếc bàn với chiếc thang gấp còn bị bày ra đến tận cửa, nhưng bây giờ chúng đã được cất gọn vào một bên. Trông chúng như có thể lấy ra sử dụng bất cứ lúc nào.

“Nơi này vẫn giống hệt với ngày trước chứ?”

Madori từ phía sau nhẹ nhàng cất tiếng hỏi.

“À, vâng, hầu hết mọi thứ vẫn giống như trước. Trước kia còn có giếng trời nên sáng hơn bây giờ.”

“Giờ thì nó bị lấp rồi.”

“Hồi tôi còn bé, nơi này vẫn chưa bị sửa chữa gì nhiều. Trong nhà cũng ít tường, ít cửa sổ hơn. Mùa hè nóng, mùa đông lại rất lạnh. Đặc biệt là khi gió luồn vào những khe trống trong nhà, chúng đặc biệt lạnh buốt. Khi đó, dù là ở tầng hai cũng phải để một cái bếp thật to.”

Với những chuyện ngày xưa ấy, Madori tỏ ra vô cùng chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng còn đáp lời rất nghiêm túc. Trong khi đó, Kenji vẫn chăm chăm nhìn vào chiếc tủ gỗ.

“Anh có kỉ niệm gì với chiếc tủ gỗ ấy sao?”

Đột nhiên bị hỏi một câu trúng tim đen, Kenji giật thót tim.

“Không, cũng chẳng có gì đặc biệt cả. Chỉ là, nó cũng là một món đồ rất lâu đời rồi.”

“Vâng, dường như nó đã được để ở đấy trong một thời gian rất dài. Hôm qua tôi còn định lau chùi và dọn dẹp bên trong nhưng không có thời gian. Tôi đã giao hẹn trước với anh quản lý nên không thể làm việc đến quá khuya được.”

Kenji giả vờ nhìn quanh studio để không bị nhận ra là anh đang hoảng sợ. Nếu nói như vậy, hôm nay anh quản lý chắc chắn sẽ thu dọn bên trong chiếc tủ kia rồi. Không, có lẽ hôm qua anh ta đã làm xong việc kiểm kê đồ bên trong rồi cũng nên.

“Trong đấy liệu có thứ gì được nhỉ.”

“À, hôm qua cô Katsuragi có mở ra nhìn một chút, nhưng tôi vẫn chưa xem gì cả. Bản thân chiếc tủ gỗ này trông có vẻ cũng là một món đồ rất quý giá rồi.”

Kenji âm thầm thở phào một hơi. Dường như họ vẫn chưa nhận ra có gì ở bên trong. Vậy từ giờ cho tới lúc chiều tối, anh phải nhanh chóng lấy lại bức thư mượn đồ năm đó mới được.

“Mà hình như cũng sắp đến giờ cô Katsuragi về rồi.”

Madori vừa nhìn đồng hồ treo tường vừa nhẹ nhàng nói một câu.

“Anh nói sao?”

Kenji bật thốt lên.

“Hôm nay là ngày thường mà. Cô ấy không phải đi làm sao?”

“Cô ấy nói là ở Tsujidou bị mất điện trên diện rộng, thế nên cô ấy được nghỉ sớm.”

Chắc là cái tin mất điện lúc nãy chiếu trên ti vi rồi. Nếu nói vậy, họ sẽ nhanh chóng bắt tay vào việc sắp xếp đồ đạc, và người đàn ông này cũng sẽ không rời đi. Kenji không thể chần chừ thêm một giây nào nữa.

“Hay chúng ta mở ra xem một chút đi. Tôi hơi tò mò thứ gì được để bên trong đó.”

Không đợi Madori trả lời, Kenji đã nhanh chóng đặt tay lên cánh cửa và kéo mạnh.

Thế nhưng, cánh cửa vẫn không động đậy. Kenji cười khổ.

“Khóa mất rồi. Cô Katsuragi đã khóa nó lại rồi. Chắc là để đề phòng lỡ có ai tự tiện mở ra.”

Kenji cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào. Năm năm trước nó không hề bị khóa. Cũng đúng, một món đồ như vậy phải được khóa kĩ càng mới đúng. Kenji tạm thời cảm thấy yên tâm, nhưng đồng thời, anh cũng thấy lo lắng vì chuyện lấy lại giấy mượn đồ càng khó khăn hơn. Trong khi anh đang nhìn ngó quanh căn phòng, Madori đã lấy một chiếc chìa khóa cũ từ trong túi áo ra.

Chìa khóa ở chỗ anh ta sao?

Kenji gào thét trong lòng. Giờ mà anh ta xem đồ trong tủ thì anh chết chắc.

“Ồ, trông chiếc chìa khóa này cũng có vẻ hiếm đấy. Cho tôi nhìn một chút được không?”

Kenji nửa cầm nửa giật chìa khóa từ tay Madori, rồi ra vẻ thích thú ngắm nghía chiếc chìa khóa. Có vẻ chiếc chìa khóa được làm từ đồng thật nên khá nặng, thậm chí trên bề mặt chiếc chìa khóa còn có mấy vết gỉ sét mờ mờ.

“Anh có vẻ biết nhiều về các loại chìa khóa.”

“Cũng không hẳn là vậy.”

Kenji nghẹn lời. Anh chẳng biết gì về các loại chìa khóa cả, thế nên nếu bị hỏi thêm nữa, anh lòi đuôi ra là cái chắc. Kenji vội vàng ngẩng đầu lên như thể vừa nghĩ ra một điều gì đó.

“À, đúng rồi. Mấy bức ảnh chưa được trả anh nói lúc nãy, cho tôi xem lại được không?”

“Vâng, tôi biết rồi. Vậy thì chúng ta xuống ...”

“Không, tôi không vào đó được đâu. Hồi bé tôi nghịch lắm, thế nên bà Fujiko cấm tôi không được vào đó lần nào nữa. Xin lỗi, anh có thể mang tập ảnh ấy lên đây giúp tôi không?”

Một cái lý do vớ vẩn đến không thể vớ vẩn hơn được nữa, thế mà Madori lại gật đầu đồng ý.

“Được rồi, vậy anh chờ chút, tôi xuống dưới mang lên cho anh.”

Nói rồi Madori đi xuống cầu thang, để lại một mình Kenji ở tiên này. So với cảm giác thành công khi mọi việc trót lọt, Kenji lại càng cảm thấy xấu hổ hơn khi bản thân lại đi lừa một người trẻ tuổi tốt bụng như vậy. Thế nhưng, anh không có thời gian mà ở đấy tự trách mình.

Kenji nhanh chóng chạy lại chỗ chiếc tủ, tra chìa khóa và mở cửa tủ. Mùi gỗ lâu năm bay xộc vào cánh mũi. Vén tấm rèm dày sang hai bên, bên trong chiếc tủ là những tập giấy chất đầy thành từng ngăn, từng ngăn. Nhìn vào vị trí mà trước đây chú Osamu để giấy mượn đồ, Kenji nhận ra ngay tờ giấy trong trí nhớ của mình. Quả nhiên, nó vẫn chưa bị phát hiện.

Để đảm bảo, Kenji mở tờ giấy được gấp kĩ ra.

“Chúng tôi xin mượn khối bạc trong tủ. Ngày 1 tháng Ba năm 2010”. Quả nhiên, đúng là tờ giấy ấy. Thế nhưng, cái tên bên dưới thì lại hơi khác lạ. Khi đó, chú của Kenji đã kí tên là Tachikawa Osamu Kenji. Thế nhưng, nơi mà đáng lẽ ra phải có tên của Kenji ở đó lại bị ai đó dùng bút máy bôi đen hết. Nếu không giơ tờ giấy lên ánh sáng và nhìn từ mặt sau của tờ giấy sẽ chẳng thấy được cái tên bên dưới. Còn bình thường, cả tờ giấy cũng chỉ thấy có một cái tên là chú của Kenji.

Chẳng lẽ sau đó đã có ai xóa nó đi ư...? Không, không thể có chuyện đó được.

Màu mực này hoàn toàn giống với màu mực của những chữ khác. Nếu vậy, ngay khi viết xong, chú Osamu đã nhanh chóng xóa tên của Kenji đi. Nhắc đến anh mới nhớ, khi đặt tờ giấy này vào tủ, chú ấy đã xoay lưng về phía anh.

“Cháu không phải lo gì cả. Nếu có chuyện gì, đã có chú chịu trách nhiệm.”

Những lời chú nói là chỉ chuyện này sao? Ngày ấy, chú viết tờ giấy mượn đồ này để xoa dịu cảm giác tội lỗi của Kenji, thế nhưng ngay từ đầu, chú đã định nhận hết trách nhiệm về bản thân.

“Chú...”

Kenji cảm thấy như có một dòng nước ấm chảy xuống từ hai khóe mắt. Đây quả là phong cách của chú.

Ở tầng dưới bỗng có tiếng mở cửa, sau đó là tiếng phụ nữ vọng vào. Có lẽ Katsuragi Mayu đã đến. Chắc chắn cô ấy sẽ nhanh chóng lên tầng hai này. Kenji vội vàng kéo rèm, đóng cửa tủ và khóa nó lại. Còn tờ giấy mượn đồ, anh vốn định vo tròn rồi nhét vào túi áo khoác, nhưng có lẽ do chất giấy dày nên khi gấp lại nó quá to. Kenji vội nhìn quanh studio xem có chỗ nào có thể giấu đồ hay không.

Hay là ném ra ngoài cửa sổ. Ném nó xuống đấy, khi nào về mình sẽ nhặt nó. Nghĩ vậy, Kenji vội vàng kéo tấm rèm cửa sổ ra, thế nhưng trước mắt anh lại là một bức tường trắng.

Chết tiệt. Nó bị bịt kín rồi.

Cánh cửa sổ ngày xưa nay đã bị bịt lại thành một bức tường và chỉ để lại bức rèm như ngày trước. Bức tường đối diện cũng có một ô cửa sổ lớn, nhưng ngay dưới nó chính là con đường dẫn từ cửa trước vòng ra cửa sau của hiệu ảnh. Lúc nãy Kenji cũng đi theo con đường ấy. Nếu ném nó xuống, rất có thể sẽ bị ai đó đi qua phát hiện.

Kết quả, Kenji chỉ còn cách giở tờ giấy ra và gấp lại nó cẩn thận một lần nữa. Tiếng bước chân trên cầu thang ngày một gần. Ngay khi Kenji vừa nhét tờ giấy vào túi áo khoác, Katsuragi trong một chiếc áo khoác dài màu trắng xuất hiện cùng với Madori.

“Ôi, là Mayu sao. Chào em.”

Kenji cố cất giọng thân thiện. Mayu cũng định cười đáp lại nhưng có vẻ không được. Cô ấy chỉ nói “Chào anh.” Madori nhìn cô ấy, anh cười rạng rỡ.

“Xin lỗi vì đã làm phiền em. Anh cũng đi về đây. Dù sao anh cũng được nhìn studio này một lần cuối rồi.”

Thêm vào đó là đã lấy lại được giấy mượn đồ nữa. Sau khi nói lời cảm cm, Kenji trả chìa khóa lại cho Madori. Nhưng ngay khi anh định cứ thế đi xuống cầu thang lại bị Mayu gọi lại.

“Anh Kenji, không phải anh đến lấy ảnh sao...?”

Nói rồi, Mayu chìa chiếc hộp lớn ra. Trên nắp hộp có ghi dòng chữ “Ảnh chưa trả” và in tên của hiệu ảnh.

“À đúng rồi. Nhưng hai người tìm không thấy mà, đúng không?”

Chắc chắn là tìm không thấy rồi. Bởi vốn dĩ anh có đặt hàng rửa ảnh, chụp ảnh gì đâu. Mayu và Madori liếc nhìn nhau.

“Không... có đấy chứ.”

Mayu đáp. Giọng nói nhỏ như muỗi kêu ấy không hiểu sao lại khiến anh lạnh sống lưng.

“Có sao? Bức ảnh ấy có thật sao?”

“Vâng, ở đây này.”

Nói rồi Mayu cầm lấy một túi ảnh trong hộp ra. Mặt ] sau của túi có viết tên khách hàng: “Tachikawa Kenji”. Nét chữ này đúng là của bà Fujiko. Kenji hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Bản thân anh không yêu cầu thì làm sao lại có ảnh ở đây chứ.

“Bên trong, anh nhìn bên trong được chứ?”

“Vâng, tất nhiên rồi.”

Mayu gật đầu cảnh giác. Vì là ảnh do Kenji yêu cầu nên cô cũng chẳng có lý do gì từ chối. Nhận lấy túi ảnh, Kenji mở ra xem bên trong. Trong đó có ba tấm ảnh.

“Ôi!”

Một tiếng kêu lạ lùng như thể bị ai đấm vào bụng phát ra. Bức ảnh đầu tiên là một bức ảnh đen trắng trông có vẻ đã cũ, chụp thỏi bạc ngày trước đang được đặt trên ghế. Bức ảnh thứ hai và thứ ba là ảnh màu, lần lượt chụp lại chiếc tủ và tờ giấy mượn đồ. Trong giây lát, mặt Kenji cắt không còn hột máu.

Bị lộ rồi.

Không ngờ bà Nishiura lại là người sắc sảo đến thế. Có lẽ tất cả mọi chuyện đều không qua được mắt của bà. Và để thể hiện điều đó, thậm chí bà còn để lại mấy bức ảnh này gửi cho anh nữa.

“Ảnh gì thế ạ?”

Madori tròn mắt nhìn. Thấy phản ứng của anh ta, Kenji bỗng hoàn hồn trở lại. Đúng vậy, đối với người không biết gì về chuyện này, đây cũng chỉ là mấy tấm ảnh mơ hồ, tối nghĩa thôi. Họ còn chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, vì dù sao chẳng có bức ảnh nào chụp Kenji cả.

“Anh cũng chẳng hiểu gì cả. Nó hoàn toàn khác với mấy tấm mà anh nhờ.”

“Bức ảnh mà anh Kenji nhờ trông như thế nào ạ?”

Mayu hỏi mà mắt vẫn không rời khỏi bức ảnh. Trong giây lát, Kenji thấy nghẹn lòi.

“Là bức ảnh chụp con gái anh ngày lễ bé gái ý mà. Hai ông bà nói là muốn trang trí phòng nên anh đã nhờ bà Fujiko in một tấm ảnh cỡ lớn. Rồi sau đó anh cũng quên mất chuyện ấy luôn.”

Dù anh bất chợt nghĩ ra lý do đó thôi, nhưng nó cũng không tồi chút nào. Và cả chuyện anh đưa con gái đến chụp ảnh nhân ngày lễ bé gái, hay bố mẹ muốn phóng to bức ảnh treo trong phòng cũng không phải là nói dối.

“Vậy sao ạ.”

Mayu vẫn không ngẩng đầu lên. Dù chất giọng nhỏ tí xíu ấy vẫn không thay đổi nhưng hai mắt cô giờ lại sáng lấp lánh đến lạ.

“Theo những gì em đọc được trong giấy mượn đồ này thì những người của gia đình Tachikawa đã mượn thỏi bạc trong chiếc tủ gỗ. Có lẽ vì một lý do nào đó mà bà em đã m muốn truyền đạt lại điều đó cho anh Kenji chăng.”

Mayu đã nói gần đúng sự thật. Đột nhiên, Kenji cảm thấy cô gái Mayu trước mắt này là một người xa lạ anh không quen biết. Cô ấy thực sự có đôi mắt sắc bén đến thế sao.

“Tachikawa Osamu, người này là ai thế ạ?”

“Ông ấy là chú của anh. Hai năm trước, ông ấy đã mất rồi. Hồi còn trẻ, ông ấy đã sống và làm việc trong hiệu ảnh này. Mặc dù ông ấy là người kỳ quặc, nhưng anh vẫn rất thân với ông ấy.” Kenji nghiến răng nói. Chú của anh đã nói ông ấy sẽ chịu trách nhiệm, vậy thì anh chỉ còn cách tận dụng điều đó thôi. Từ trong thâm tâm, anh lặng lẽ nói lời xin lỗi với chú.

“Chắc là chú anh đã mượn thỏi bạc của bà Fujiko. Trước kia, anh cũng nghe loáng thoáng chuyện này. Thế nhưng chú ấy cũng nói là đã trả lại rồi.”

“Nếu vậy, không biết tại sao bà em lại gửi bức ảnh này cho anh?”

“Cái này anh cũng không rõ. Chẳng lẽ chú ấy chưa trả lại sao?”

“Chắc là không... Em xin lỗi.”

Mayu cúi đầu xin lỗi, nhưng cô vẫn không có ý định dừng chuyện này lại.

“Tờ giấy mượn đồ này cũng có chỗ kỳ quặc. Chỗ ký tên có dấu vết bị tẩy xóa. Liệu có phải là còn một người nữa cũng ký tên ở đấy chăng.”

Lúc nãy cô gái này đã nói là “những người của gia đình Tachikawa”. Thế tức là cô ấy đã nhận ra thủ phạm không chỉ có một người. Kenji liếm đôi môi khô khốc.

“Thứ bị xóa đi cũng có thể không phải là tên người.”

“Đúng là như vậy.

“Có thể cho tôi xem một chút được không?”

Madori cúi đầu gần vào bức ảnh chụp tờ giấy mượn đồ, gần đến nỗi như thể sắp đụng vào đầu Mayu. Mayu hai má đỏ rực, giật mình vội vàng đứng thẳng người.

“Trong tờ giấy ghi là “thỏi bạc trong tủ này”, tức là người này đã để lại giấy mượn đồ thay cho thỏi bạc đúng không nào. Như vậy, nếu không có chuyện gì xảy ra, chắc hẳn tờ giấy vẫn còn ở trong tủ gỗ.”

Madori nói. Đột nhiên, tờ giấy trong túi áo khoác Kenji trở nên nặng trịch. Nếu để hai người này nhìn thấy tờ giấy đó, mọi chuyện anh làm sẽ vỡ lở hết.

“Đúng thế thật. Vậy chúng ta mở ra xem thử xem sao.”

Tiếng Mayu nhỏ nhẹ đáp lại. Sau đó, cô ấy lấy chiếc chìa khóa từ chỗ Madori và mở cửa tủ. Ngay khi tấm rèm bên trong mới lộ ra một phần, Mayu đã trợn trừng mắt lên.

“Ai, ai đã mở chiếc tủ này ra.”

Kenji giật bắn người. Anh hít một hơi thật sâu để đỡ run.

“Có gì khác lạ sao?”

“Cái này... chỉ một chút xíu thôi nhưng tấm rèm này bị kéo mở ra. Tối hôm qua em đã kéo nó rất cẩn thận.”

Nói rồi Mayu chỉ vào cánh rèm. Nó bị hé ra vài mili, có thể là do lúc nãy Kenji kéo nó quá vội. Nhưng dù vậy, đó cũng chỉ là một khác biệt rất nhỏ mà thôi.

“Tôi thấy nó không khác so với tối qua đâu.”

Madori nói, nhưng Mayu vẫn không bị thuyết phục.

“Không, chắc chắn là có khác. Anh Madori, anh không mở tủ này ra đúng không?”

“Không có. Nói thực là tôi cũng chỉ có ý định nhìn bên trong một chút, ngay trước khi cô Katsuragi quay về thôi.”

“Quả nhiên, chắc là em nhìn nhầm rồi.”

Kenji vội vàng ngắt lời Madori. Thế nhưng ánh sáng trong mắt Mayu vẫn chưa tắt. Ngày trước, khi ôm chiếc máy ảnh trong lòng và đứng trước cửa hàng lưu niệm, cô ấy cũng có ánh mắt như thế. Cô ấy đúng là kiểu người đã gặp phải thứ mình thích thì sẽ dán mắt vào đó không rời. Chú của Kenji cũng là người như thế.

Đột nhiên, ánh sáng ấy lại tắt đi, như thể ống kính máy ảnh bị che đi vậy.

“Cũng có thể như thế.”

Mayu lại quay trở lại là một cô gái bẽn lẽn như mọi ngày. Cô nhẹ nhàng vén cửa rèm lên, cẩn thận xem xét mọi thứ bên trong. Mất một lúc lâu, Mayu quay lại nhìn Kenji.

“Hình như nó không có ở đây. Em làm phiền anh rồi.”

Không có giấy mượn đồ, điều đó cũng có nghĩa là đồ đã được trả lại. Như vậy, Kenji cũng không bị nghi ngờ gì nữa, thế nhưng lúc này, anh lại thấy có chút tiếc nuối nho nhỏ. Một Mayu sôi nổi, đầy sức sống lúc nãy có cái gì đó thực sự rất thu hút ánh mắt của người khác.

“Bức ảnh này anh mang về được không? Dù sao đó cũng là bức ảnh bà Fujiko để lại cho anh.”

“Vâng, tất nhiên rồi.”

“Hơn nữa, anh cũng muốn cho mọi người trong nhà xem nó. Có lẽ sẽ có ai đó biết sự tình bên trong. Nếu biết điều gì, anh sẽ báo lại sau.”

Vừa cẩn thận sắp xếp lại lời nói, Kenji vừa nhận lại ba bức ảnh từ tay Mayu. Điều anh hiểu rõ nhất lúc này chính là không được để cho mọi người trong nhà thấy bức ảnh. Anh đã quyết định hôm nay sẽ đi tảo mộ chú và xin lỗi chú về việc đã đổ hết mọi chuyện lên người chú.

“Vậy, anh...”

“Chờ một chút.”

Lại một lần nữa anh bị Mayu gọi lại. Nhưng khác với mọi lần, lần này Mayu nhìn thẳng vào mắt anh. Và thứ ánh sáng lúc nãy lại bừng lên trong mắt cô.

“Có chuyện gì thế?”

“Lúc nãy anh có đưa chìa khóa tủ đồ cho anh Madori đúng không. Anh dùng nó làm gì thế ạ?”

Kenji giật mình, chẳng lẽ anh bị phát hiện sao. Anh đã cố để mọi người không để ý đến nó rồi mà.

“Lúc anh mượn chìa khóa, anh Madori không có ở đây đúng không ạ.”

“À, đúng vậy.”

Kenji gật đầu. Nỗi sợ hãi vừa mới lắng xuống giờ lại dâng lên.

“Anh đã nhờ anh ấy lấy những bức ảnh đúng không ạ?”

Madori cũng tròn mắt ngạc nhiên. Có lẽ cuối cùng anh cũng hiểu được điều bất thường trong lời nói và hành động của Kenji. So với Mayu, phản ứng của anh chậm hơn nhiều.

“Đúng vậy. Nhưng em định nói điều gì?”

“Anh Kenji, anh đã mở chiếc tủ này ra đúng không?”

Giọng nói ấy tuy nhỏ, nhưng lại đanh thép đến mức không thể bẻ gãy.

“Sao em lại nghĩ thế?”

“Bởi ngoài anh Madori ra, chỉ còn anh là có cơ hội mở chiếc tủ này. Chẳng phải anh định đến để lấy lại giấy mượn đồ sao.”

“Thật ngu ngốc, anh làm chuyện đó thì có ích gì chứ?”

“Trên tờ giấy mượn đồ có dấu vết bị xóa đúng không. Đó cũng có thể là một cái tên hai chữ và cùng họ Tachikawa. Nếu là tên anh Kenji thì vừa vặn rồi.”

“Người nhà anh hầu hết đều tên hai chữ đấy. Vả lại anh chưa đụng một ngón tay nào vào cái tủ đó đâu. Từ lúc anh vào đây cho tới lúc em đến, nó vẫn khóa suốt mà.”

Cả studio bỗng chìm vào im lặng. Kenji cảm thấy có gì đó không thích hợp. Anh có cảm giác mình vừa bị Mayu khích bác và nói những điều không nên nói.

“Chiếc tủ này có bị mở ra trước đó hay không, chỉ cần điều tra một chút là ra ngay. Vì vẫn còn chứng cứ ở đây mà.”

“Sao?”

Kenji vô thức nhìn quanh studio. Lẽ nào trong này lại gắn camera giám sát sao. Chắc chắn không thể có chuyện đó được.

“Em nói bằng chứng là bằng chứng nào?”

“Chính là cái tủ này. Nó vẫn còn lưu lại kí ức về việc có bị mở ra hay không.”

Kenji lại một lần nữa nhìn vào chiếc tủ. Anh chẳng thể nhìn ra được thứ gì trên đó giống như những lời Mayu nói. Nó chỉ là một món đồ cổ mà thôi.

“Nó không chỉ là một món đồ gia dụng. Nó còn được dùng làm phòng tối.”

“Phòng tối?”

Kenji vô thức nói lại từ ngữ lạ lẫm ấy.

“Trước đây, khi người ta còn dùng những chiếc máy ảnh cổ bằng gỗ cỡ lớn, mỗi một tấm phim đều phải được cho vào trong một chiếc hộp kín, và cứ mỗi lần chụp được một tấm ảnh lại phải đổi phim một lần. Trong lần chụp ảnh tiếp theo, phim trong phòng tối tất nhiên cũng phải đổi mới. Thao tác đối phim phải được thực hiện trong phòng tối để tránh ánh sáng lọt vào phim.”

“Rốt cuộc là em định nói điều gì?”

“Vâng, chiếc tủ này được dùng làm hộp bảo quản phim và cũng là phòng tối.”

“Gì cơ?” Kenji bật thốt lên.

“Vậy tấm rèm che bên trong là...”

“Là để ngăn không cho ánh sáng chiếu vào. Khi cần đổi phim mới, người thợ ảnh sẽ cho cả hộp đựng phim vào sau tấm rèm, sau đó dựa vào cảm giác của tay để mở nắp hộp, đổi phim. Trên mỗi tấm phim đều khắc kí hiệu để người thợ ảnh có thể phân biệt được mặt trái phải mà chỉ dựa vào cảm giác của tay.”

Khi nãy Kenji đã thấy kỳ lạ tại sao Mayu không vén rèm khi tìm đồ bên trong. Hóa ra là để ánh sáng không đi vào. Còn Kenji, anh đã không nghĩ ngợi gì mà kéo tấm rèm đó lên. Lúc đó anh chỉ nghĩ bên trong cũng chỉ đựng các loại giấy tờ như tờ giấy mượn đồ mà thôi. Nhưng nếu bên trong có phim thì...

“Bên trong này vẫn còn cất giữ rất nhiều phim. Và nếu anh Kenji không biết điều đó, chắc hẳn những tấm phim bên trong đã bị cháy sáng rồi. Tất nhiên, cho tới lúc bọn em ra về ngày hôm qua, chúng vẫn rất tốt. Giờ chỉ cần kiểm tra chúng là biết ngay.”

Kenji vô ý ấn chặt túi áo khoác, và ánh mắt của Mayu cũng dừng lại ở đó.

“Anh có thể cho em xem thứ trong túi áo khoác của anh không ạ?”

Kenji cùng hai người Mayu xuống tầng một, vào phòng khách và kể hết mọi chuyện năm năm trước.

Thực ra Kenji chỉ cần khăng khăng nói là không biết gì cả, sau đó rời khỏi đây, đốt tờ giấy đi là sẽ chẳng còn chứng cứ nào nữa. Thế nhưng, anh không có đủ can đảm để nói dối đến mức ấy. Thừa nhận lỗi lầm giúp anh thấy thanh thản hơn.

“Anh là một kẻ tồi tệ. ít nhất anh cũng phải bồi thường lại... Hôm nay, anh sẽ đi đầu thú.”

Kenji cúi thấp đầu xin lỗi. Trong khi đó, Mayu, người vẫn đang chăm chú nhìn tờ giấy mượn đồ lại lắc đầu.

“Anh không cần phải làm thế. Bà em chắc cũng không cần anh phải bồi thường gì đâu. Bởi bà đã biết sự tồn tại của tờ giấy vay nợ này, thế nhưng bà vẫn không nói gì cả mà.”

“Nhưng dù sao chuyện anh đã ăn cắp thỏi bạc ấy vẫn không hề thay đổi. Đó chính là tài sản của hiệu ảnh này.”

Kenji không biết bà Fujiko nghĩ gì. Nếu đã định cho qua mọi chuyện, bà cũng sẽ chẳng để lại mấy bức ảnh này. Chắc trong lòng bà khi đó cũng còn tức giận.

“Có lẽ là vì chuyện của thỏi bạc cũng nên.”

Mayu chỉ vào bức ảnh đen trắng chụp thỏi bạc. Có lẽ bà Fujiko đã biết chuyện chú của Kenji cất thỏi bạc ở đây và đã chụp ảnh lại làm bằng chứng. Sau này, khi nhận ra thỏi bạc đã bị đổi thành tờ giấy mượn đồ, bà lại chụp một bức ảnh nữa lưu lại.

“Dù có nhìn thế nào, thỏi bạc này cũng không giống được đúc ra từ phôi bạc. Anh có từng hỏi chú anh về việc nó được lấy từ đâu không?”

“Anh chỉ nghe chú kể lại rằng ông đã cất nó trong tủ gỗ, và nó cũng là đồ bỏ đi như rác mà thôi. Có lẽ chú ấy đã lấy thứ gì đó có bạc trong hiệu ảnh và nung nó thành thỏi. Chú anh rất thích làm mấy việc gia công ấy, vả lại chú cũng có rất nhiều dụng cụ nữa.”

“Chú Tachikawa Osamu chắc phải giỏi Hóa lắm. Mà chú ấy cũng từng làm việc ở đây nữa đúng không?”

“Đúng vậy.”

Chú của Kenji thường nói về những chất hóa học mà anh chưa nghe thấy bao giờ. Chú bảo ngày xưa khi làm trong hiệu ảnh, chú cần dùng nó để tráng phim nên vẫn còn nhớ rõ.

“Quả nhiên, ra là thế.”

Mayu chợt nở nụ cười, nụ cười rạng rỡ đã lâu lắm rồi không còn thấy nơi khóe môi kia. Thực ra Mayu cũng không xinh đẹp, nhưng cô có nét gì đó rất duyên.

“Có lẽ thỏi bạc này đúng là được nhặt từ trong đống rác đấy.”

“Sao cơ?”

Kenji tròn mắt ngạc nhiên.

“Chú ấy nhặt nó từ đống rác sao?”

“Phim chụp ảnh cần phải được rửa bằng các loại chất hóa học, trong đó có cả bạc. Thế nên ảnh chụp phim còn được gọi là ảnh tráng muối bạc. Trong quá trình tráng phim, sẽ có một lượng bạc nhất định bị trộn lẫn vào dung dịch. Có lẽ chú Tachikawa đã chiết xuất bạc từ đó. Em cũng từng nghe bà nói có một nhân viên tinh quái như vậy. Sau này người đó đã thu thập số bạc ấy và giấu ở một nơi không ai biết.”

Là vậy sao, Kenji chợt nghĩ. Đúc được bạc nhưng không bán, đúng là phong cách của chú Osamu. Chú luôn cho rằng những ai không có duyên với vàng bạc sẽ chỉ làm bẩn chúng mà thôi.

“Nếu vậy, chiếc tủ đó... Nhưng chẳng phải mọi người hay thay phim mới trong chiếc tủ đó sao?”

“Bình thường, chiếc tủ ấy vẫn được đóng kín, với lại các giá để trong đó cũng không cao, nên nếu để sâu trong góc, nhìn từ ngoài vào sẽ không thấy được. Thêm vào đó, bà em cũng không còn dùng loại máy ảnh đó nữa nên chắc cũng không mở tủ ra mấy. Nơi đấy chỉ còn dùng để đựng những thứ chờ bỏ đi mà thôi.”

Có lẽ Mayu đang muốn nói rằng vì thế anh không cần phải cảm thấy tội lỗi đâu. Kenji cảm kích cô vì ý tốt đó, nhưng anh lại nhận ra một điều khác.

Một cô gái nhiệt tình nói chuyện chụp ảnh với anh như vậy, tại sao lại không cầm máy ảnh nữa chứ. Lần trước khi gặp cô, anh cũng đã hỏi nhưng không thấy cô trả lời. Có lẽ chuyện bà Fujiko nói rằng cô gặp rắc rối là sự thực.

Buổi nói chuyện kết thúc, Kenji rời hiệu ảnh, anh đi xuống con dốc dẫn đến khu phố mua sắm.

Lượng khách du lịch đã đông hơn lúc nãy. Những con mèo còn đang ngủ trên bờ tường cũng lọt vào ống kính của khách du lịch.

Cứ mỗi lần đi qua một quầy hàng, lại có người chào Kenji. Bà Nishiura Fujiko trước đây cũng như vậy, bà có giao tình rất sâu với những người sống nơi đây. Sau này, khi bà vào viện, anh cũng thường xuyên đến thăm bà.

Anh nghe được rất ít chuyện về Mayu từ bà Fujiko. Anh chỉ biết, nhờ có hứng thú với chụp ảnh mà cô đã hướng ngoại hơn nhiều, nhưng sau này, vì vài rắc rối nên cô lại quay về như ngày xưa. Lúc ấy, anh còn nghĩ là vì cô vướng phải một chuyện tình nào đó. Khi đó, anh còn cười bảo cô ấy còn trẻ, chỉ cần quen chàng trai khác là mọi chuyện lại ổn mà.

“Con bé không phải là cậu, mọi chuyện không đơn giản thế đâu.”

Khi đó, bà Fujiko đã nói như vậy. Thế nhưng, anh vẫn nghĩ con người vốn vẫn rất đơn giản. Giờ đây, trông Mayu đã tươi sáng hơn một chút, có lẽ nào chuyện này có liên quan đến anh chàng tên là Madori đó không?

Lúc quay về, Madori có chạy theo và nói lời cảm ơn với Kenji, vì một lý do nào đó, người bà mắc chứng mất trí nhớ của Madori bị lạc đường và đã ở nhờ trong quán của Kenji một lúc lâu. Chuyện này Kenji không biết, chắc bà ấy đến lúc chỉ có mình Youko trông quán. Một người đẹp trai, lại hiểu biết lễ nghĩa, đương nhiên chẳng ai có thể nghĩ đó là một người xấu cả.

Thế nhưng, Kenji vẫn lờ mờ cảm thấy có điều gì đó không đúng. Mặc dù không nói rõ được lý do, nhưng Kenji không hiểu sao vẫn có chút không thể tin tưởng vẻ ngoài cũng như lời nói và hành động của anh ta.

“Anh đã về rồi. Anh xong việc rồi à?”

Quay về quán, Youko từ bên trong cất tiếng vọng ra. Trước đó, Mayu đã giao hẹn sẽ không nói chuyện này cho ai biết, nhưng Kenji không định làm vậy. Nếu cứ tiếp tục giấu giếm thế này, một ngày nào đó sự việc cũng bị anh làm cho bại lộ. Anh chính là người như thế đấy.

“Youko này.”

Kenji lên tiếng.

“Tối nay, sau khi đóng cửa quán, anh có chuyện muốn nói.”

Ngoài cửa sổ, ánh chiều tà đang dần buông xuống.

Kenji đặt tờ giấy mượn đồ và bức ảnh bà Fujiko để lại trên bàn, rồi lần lượt kể mọi chuyện cho Youko. Hai người gửi con gái cho ông bà trông, sau đó từ cầu Benten đi dọc theo bãi biển. Anh không thể nói chuyện này trong nhà, mà mấy quán ăn trên đảo cũng toàn người quen. Ở đây hầu như không có chỗ nào để nói chuyện, thế nên cuối cùng, hai người lại đến quán McDonald’s trước nhà ga.

Youko không nói gì cả. Đôi khi, giữa câu chuyện, cô xoa xoa lông mày, nhưng khi Kenji nói xong, cô liền ngước mắt lên nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ. Từ trong nhà ga màu sắc sặc sỡ, những cô gái công sở trong những bộ vest đồng phục lần lượt ùa ra. Phải mất một lúc lâu cô ấy mới lên tiếng.

“Chuyện này em biết rồi.”

“Sao? Từ ai?”

“Từ bà Fujiko. Bà cũng không nói rõ ràng lắm...”

Giọng Youko đều đều.

Từ giọng nói của cô, Kenji không biết là cô có giận anh hay không.

“Đó là lần cuối em đến thăm bà. Bà nói anh và chú Osamu có mượn bà một vật, nhưng bà không cần hai người phải trả lại, chỉ cần xin lỗi bà một tiếng là được.”

Quả nhiên là bà đã tức giận về chuyện ngày đó. Mà cũng đúng thôi.

“Vậy tại sao em vẫn im lặng tới bây giờ?”

“Khi đó bà nói, lời xin lỗi chỉ khi xuất phát từ việc người đó tự nhận ra lỗi lầm mới thật sự có ý nghĩa, còn những lời xin lỗi theo cách máy móc và thủ tục đều là vô nghĩa. Bà vừa cười vừa nói nên em đã nghĩ đây không phải chuyện to tát. Hóa ra cuối cùng anh đã không xin lỗi bà phải không.”

Vừa thở dài, Youko vừa tháo chiếc nhẫn đặt trên bàn. Tiếng chiếc nhẫn đụng vào bàn vang lên leng keng.

“Em không muốn đeo một chiếc nhẫn cưới làm từ đồ ăn trộm.”

Trong đầu Kenji hiện lên hai chữ ly hôn, anh cũng đã chuẩn bị tinh thần nghe Youko nói chuyện đó. Khi đã biết được việc này rồi, cô ấy chắc chắn sẽ thay đổi cái nhìn về anh.

“Thế nên anh hãy tự mình mua nguyên liệu và làm cái giống hệt thế đi.”

Kenji há hốc mồm.

“Không phải em sẽ ly dị anh sao?”

“Anh nghĩ ly dị dễ vậy à? Con cái cũng đã có rồi...”

Youko cười khổ.

“Nếu anh không nói chuyện này với em thì tốt rồi. Ai bảo anh nói hết ra chứ. Bà Fujiko cũng dặn em rồi, ‘Nếu có một ngày cậu ấy thú nhận với cháu, cháu hãy thay bà cho qua chuyện này, cho nó trôi theo dòng nước đi nhé.’ Thế nên, lần này em tha thứ cho anh đấy.”

“Anh xin lỗi.”

Kenji cúi đầu thật sâu, tới mức trán thiếu chút là đập vào mặt bàn. Mặc dù Mayu đã nói không cần, nhưng anh vẫn định bồi thường. Cho dù chú Osamu có lấy bạc từ nước tráng phim, đó cũng là tài sản của hiệu ảnh, và chuyện anh làm vẫn là ăn cắp.

“Thật may là họ không đem chuyện này đi nói khắp nơi. Những người đó đúng là người tốt anh nhỉ.”

Kenji lặng lẽ gật đầu.

Có bức ảnh và tờ giấy mượn đồ, dù Mayu có làm ầm chuyện này lên cũng chẳng có gì lạ. Và còn cả cậu thanh niên tên Madori ấy nữa, cậu ấy cũng đã hứa không nói chuyện này ra ngoài.

“Đúng rồi, bà của cậu Madori đã đến quán của chúng ta sao? Lúc nãy cậu ta còn cảm ơn anh nữa.”

“Ý anh là bà cụ đó sao, hình như bà ấy bị mắc bệnh mất trí... với cả bà ấy cũng hay ra ngoài nữa. Mặc dù trong biệt thự cũng có quản gia, nhưng chắc là do mới nhận việc nên cũng chưa quen với việc chăm sóc bà, cuối cùng cậu Akitaka phải đến đón bà ấy về...”

Akitaka, cái tên làm Kenji giật mình.

“Cậu ấy là Madori Akitaka sao?”

“Vâng, là cậu Akitaka. Cậu ấy còn rất nhẫn nại khi nói chuyện với bà mình nữa, nhưng hình như bà ấy không nhớ được tên của cậu... Mà chẳng phải hồi trưa anh gặp cậu ta rồi còn gì. Anh không hỏi tên người ta à?”

Không hiểu sao Kenji thấy nổi hết cả da gà. Đúng là hồi trưa anh không hỏi tên của cậu ta. Thế nhưng trước đây, anh đã từng gặp Madori Akitaka và được chính cậu ta giới thiệu tên tuổi.

Vài năm trước, khi anh đến lấy ảnh ở hiệu ảnh Nishiura, anh có gặp Madori Akitaka cùng bố mình đến chụp ảnh lưu niệm. Trong khi chờ bà Fujiko từ studio đi xuống, anh đã nói chuyện với bố con họ ở tầng một. Rất hiếm có người trẻ tuổi cùng bố đến hiệu ảnh, nên anh vẫn còn nhớ rất rõ gương mặt ấy.

Và Madori Akitaka mà anh gặp lúc trưa chắc chắn là một người khác.

Cho dù dáng dấp và tuổi tác có gần giống nhưng người trước kia anh gặp có gương mặt mỏng hơn, cũng không nổi bật thế này. Thêm vào đó, khi gặp Kenji vào buổi trưa, anh ta hành xử giống như mới gặp anh lần đầu. Trong khi sau chuyện lần đó, hai người cũng từng chạm mặt nhau mấy lần, mỗi lần gặp nhau trên đảo, cả hai cũng đều chào hỏi đối phương. Nếu người trẻ tuổi ấy thực sự là Akitaka, chắc chắn anh ta phải biết Kenji.

“Người đàn ông trẻ tuổi ở biệt thự nhà Madori... chỉ có mình cậu Akitaka thôi đúng không.”

“Đúng vậy đấy. Cậu ấy nói mình là cháu trai duy nhất trong nhà... mà có chuyện gì sao?”

“Không, không có gì đâu, anh chỉ tò mò thôi.”

Kenji nhìn ra ngoài cửa sổ để tỉnh táo lại. Người thanh niên tên Madori đó chắc chắn là giả mạo. Có lẽ vì thế mà hồi trưa anh mới có cảm giác có cái gì đó không đúng như vậy.

Đột nhiên, Kenji nhìn thấy Katsuragi Mayu đang quấn chặt người trong chiếc áo khoác dài và chiếc khăn dày, bước đi trên quảng trường trước nhà ga. Giờ cũng đã muộn, có lẽ việc dọn dẹp cũng vừa kết thúc. Cô nhanh chân chạy vào cửa soát vé như thế đang chạy trốn từng hồi gió lạnh.

Trong đầu Kenji vẫn đang giằng co giữa hai suy nghĩ. Nếu nói chuyện này cho Mayu, có lẽ cô ấy sẽ cho anh biết một lời giải thích hợp lý cũng nên. Nhưng nếu người đàn ông đó thực sự không phải là Madori Akitaka, thì cô ấy đang ở trong hiệu ảnh cùng một người đàn ông không ai biết ý đồ, chân tướng.

Trước hết mình cứ nhắc cô ấy một câu đã.

Kenji đứng bật dậy và lao ra khỏi cửa.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.