Hiệu Ảnh Nishiura Ở Enoshima

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Câu Chuyện Thứ Tư

❊ ❊ ❊

Những người trong bức ảnh đen trắng cũ hầu như đều không cười.

Ai cũng ngậm chặt môi, đứng thẳng. Có lẽ vì thời đó cả máy ảnh lẫn phim vẫn còn được đánh giá cao, nên chẳng có mấy ai được chụp ảnh cả. Ngày đó, người ta cũng chỉ chụp ảnh lưu lại những giây phút quan trọng trong cuộc đời mà thôi.

Mayu cất những tập ảnh như thế vào trong hộp, rồi dùng băng dính dán chặt lại. Đây hầu hết đều là ảnh của gia đình Nishiura. Đóng gói xong, Mayu đặt chiếc hộp lên trên những chiếc hộp khác trong gian nhà đất.

Đã một tuần trôi qua kể từ ngày cô bắt đầu đến đây dọn dẹp. Cô đã từng lo lắng không biết công việc này sẽ kéo dài đến bao giờ, nhưng cô đã thấy mọi việc sắp xong sớm hơn cô tưởng. Bởi chỉ mỗi việc phân loại những món đồ muốn giữ đã tốn rất nhiều thời gian rồi.

Cho đến tận ngày cuối cùng, cô cũng không thấy mẹ cô, Katsuragi Nanami. Có lẽ chuyện bản thảo chưa xong không phải là lời nói dối, nhưng cô không tin chỉ có mỗi lý do đó. Chắc là bà muốn để Mayu làm hết việc ở đây.

Hiện giờ trong hiệu ảnh chỉ có mình Mayu. Akitaka có việc bận nên đã ra ngoài đảo. Cũng đúng lúc cô cần tĩnh tâm một mình để suy nghĩ.

Cô cứ nghĩ mãi về chuyện ba ngày trước mà Kenji kể cho cô. Anh đã kể hết những gì mình biết cho Mayu nghe. Như vậy tức là người đàn ông cô gặp có thể không phải là Madori Akitaka. Tất nhiên là cô không tin. Bốn tấm ảnh cô tìm thấy tuần trước đã chứng minh rằng Akitaka là người của gia đình Madori.

Thế nhưng, đôi khi cô cũng cảm thấy có gì đó thật kỳ lạ. Mặc dù Akitaka nói rằng anh ta rất hay đến đảo này, thế nhưng anh ta lại chẳng mấy khi kể về quá khứ của mình. Chí ít anh ta cũng chẳng cần phải che giấu chuyện mình quen biết với anh Kenji. Nhắc đến đây, Mayu mới nhận ra rằng ngoại trừ người bà mắc bệnh mất trí nhớ ra, cô chưa từng gặp ai trong nhà của Akitaka cả. Theo lời của Tachikawa Kenji, ngay cả người quản gia của ngôi biệt thự ấy cũng mới chỉ đến nhận việc được một thời gian. Liệu có một người lạ nào có gương mặt giống hệt người trong gia đình...

Thật ngu ngốc!

Mayu lắc đầu phủ định. Dù là tưởng tượng cũng cần có chừng mực. Bản thân Kenji cũng nói chuyện đó thật khó tin. Chắc hẳn là do kí ức của anh ta sai sót thôi.

Mayu từ gian phòng đất quay lại phòng khách. Trên chiếc bàn thấp bày một chiếc hộp lớn từng chứa những bức ảnh chưa trả. Trong mấy ngày vừa qua, cô đã trả hết những bức ảnh mà sinh thời bà cô chưa trả được về cho chủ của nó.

Hiện giờ, trong chiếc hộp ấy chỉ còn có bức ảnh mà Mayu chụp bà Nishiura vào mười mấy năm trước.

Có lẽ tấm ảnh này chẳng phải món đồ của riêng ai cả. Mình mang về chắc cũng không sao đâu. Tấm ảnh ngày trước Mayu mang về đã bị vứt cùng những tấm ảnh khác.

Lúc chạm vào bức ảnh chụp bà, tay cô như sờ thấy một thứ gì đó. Dưới đáy chiếc hộp có dán một tờ giấy trắng. Bên dưới tờ giấy hình như có thứ gì khác.

Gỡ tấm giấy đó ra, cô nhìn thấy bên dưới còn một túi ảnh có in tên của hiệu ảnh Nishiura. Sao lại còn sót một túi ảnh ở đây chứ.

Mayu cảm thấy túi ảnh này như bị cố tình che giấu ở bên dưới chiếc hộp vậy. Nó khác với những túi ảnh khác, túi ảnh này không ghi tên khách hàng.

Trong túi chỉ có một tấm ảnh màu duy nhất. Ngay cả phim cũng không có, thẻ nhớ SD cũng không.

“Ôi.”

Mayu bật thốt lên. Đây là một bức ảnh kỉ niệm chụp hai người đàn ông đang đứng cạnh nhau. Khung cảnh phía sau là một hang đá trên đảo Enoshima, thế nhưng nếu nhìn xuống dưới chân họ sẽ thấy, họ không phải chụp bức hình này ở bên ngoài. Dưới chân họ là những chiếc bóng đổ dài trên một mặt phẳng.

Có lẽ hai người họ đã chụp hình trong studio của hiệu ảnh này cũng nên. Hiệu ảnh cũng có một tấm phông nền vẽ cảnh hang đá của đảo. Thời gian chụp bức hình này mặc dù không rõ lắm nhưng có vẻ nó cũng mới được in ra gần đây.

Một trong hai người đàn ông có vẻ là Akitaka. Ở đuôi mắt của anh ta có một nốt ruồi, vẻ ngoài của anh có chút hơi khác hiện tại, có thể là do lúc ấy anh ta trẻ hơn bây giờ. Mái tóc của anh ta cũng để dài đến tận mang tai, và anh ta cũng rất hợp với chiếc áo len cổ lọ từng rất mốt trước đây.

Người còn lại trong bức hình là một người đàn ông trung niên với mái tóc hoa râm, mặc chiếc áo khoác màu xám. Trông ông ấy rất giống Akitaka. Mặc dù ông ấy không có nốt mồi, nhưng có lẽ ông ấy chính là cha của Akitaka cũng nên. Trông ông ấy giống như bức ảnh chụp hồi trẻ với bối cảnh trên cây cầu Benten cô thấy lúc trước. Nhìn vào tấm ảnh này có thể thấy đã rất nhiều năm trôi qua rồi. ánh mắt của ông giống như đang nhìn tránh đi đâu đó. Mà ngay cả dáng đứng của Akitaka bên cạnh cũng không được tự nhiên. Có vẻ hai người không được vui vẻ cho lắm. Chẳng mấy khi có dịp hai bố con chụp cùng nhau, nhưng bức ảnh lại tạo ấn tượng có gì đó kỳ cục.

Vài năm trước, Akitaka đã cùng bố đến hiệu ảnh Nishiura này, và đã chụp một bức ảnh kỉ niệm ở đây. Chuyện này cô đã được chính Akitaka và cả Kenji kể cho nghe. Nếu. đúng là như vậy, chuyện Kenji nghĩ Akitaka là người khác hẳn là hiểu nhầm.

Chỉ có điều, đáng ngạc nhiên ở đây là bức ảnh này vẫn chưa được trả lại. Chẳng lẽ gia đình Akitaka không đến lấy ảnh sao?

Và còn một điều nữa là cô có cảm giác đã nhìn thấy tấm hình này ở đâu rồi. Cô chỉ nhớ rất mơ hồ, nhưng có thể cô đã nhìn thấy một bức ảnh tương tự. Có lẽ có nhiều ảnh gia đình cũng có bố cục tương tự nên cô nhầm chăng.

Dù sao việc trả ảnh bây giờ mới là quan trọng nhất. Ngay lúc Mayu định gửi tin nhắn cho Akitaka, cô lại nghĩ nếu giờ liên lạc với anh ta mà anh ta lại không có ở trên đảo, vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì. Thôi thì cô sẽ đến thẳng nhà Madori trả ảnh cũng được.

Cầm túi ảnh trên tay, Mayu khoác chiếc áo dạ dài lên người rồi bước ra ngoài.

Khi đi tách khỏi con đường Nakamise, số lượng khách du lịch giảm đi rõ rệt. Mayu vừa đi vừa nhìn sang vách đá phía bên phải mình. Ở phía đông hòn đảo, nơi gia đình Madori ở, vùng đất bằng chiếm phần lớn diện tích, nhà dân cũng xây san sát. Nghe nói trước sự kiện Olympic Tokyo, một bến du thuyền đã được xây dựng trong đợt san lấp quy mô lớn.

Trên con đường rải sỏi, những chú mèo xuất nhiều hơn cả con người. Với một người rất sợ phải đến chỗ đông đúc như Mayu, khung cảnh này ngược lại làm cô thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Những chú mèo nằm ườn trên bờ tường đang bị cái nóng buổi chiều thiêu đốt ngoẹo đầu nhìn theo Mayu.

Đột nhiên, Mayu nhìn thấy một bóng trắng quen mắt. Chú mèo trắng được nuôi ở hiệu ảnh đang nằm dài dưới cột điện. Trên lưng nó vẫn còn dính một mẩu băng dán lấm bẩn. Chắc nó vừa chui rúc vào đâu đó cũng nên. Trông cái vẻ của nó cứ như là sắp bị tóm đến nơi ấy.

“Yona.”

Thấy được gọi tên, mèo quay đầu lại. Cô đã cố gắng ngồi xuống rồi tiến từng bước để không làm chú mèo sợ, nhưng điều đó cũng không mấy ý nghĩa. Chú mèo trắng xù hết cả lông lên và chạy như bay. Suốt một tuần nay cô đều đến hiệu ảnh, thế nhưng Yona vẫn không cho cô tới gần nó. Có vẻ như nếu không cùng sống trong một mái nhà, người ta sẽ chẳng thể nào làm thân với chú mèo này được. Cô đành bất đắc dĩ bỏ qua và vội đi tiếp.

Biệt thự nhà Madori nằm ngay cạnh công viên mới xây dựng trên một khu đất lấn ra biển. Ở một nơi đất đai chật hẹp như Enoshima này, đó quả là một khu biệt thự hoành tráng. Nhấn vào chuông cửa trước nhà, Mayu thấy gương mặt của quản gia Seno, người mà cô đã gặp hôm trước trên màn hình. Chắc hiện giờ Akitaka không có nhà. Mayu vốn đủ định đến đưa bức ảnh rồi về ngay, thế nhưng ngay lúc cô định ra về, chị quản gia với giọng nói rất dễ thương bảo cô rằng cậu chủ sắp về, mời cô vào nhà đợi, khiến cô không thể từ chối, đành làm theo.

Bước qua khu vườn trước nhà, Mayu mở căng đôi mắt. Nơi này thật rộng lớn, nóc trần với những khung cửa sổ kịch trần cao vút. Hệ thống lò sưởi gắn trên tường đang rực than hồng. Trong phòng khách, ngoài bộ sô pha bằng da đen bóng lộn và một chiếc bàn thấp ra, hầu như không còn đồ dùng dụng cụ gì nữa. Mặt sàn bằng đá cẩm thạch ánh lên ánh sáng hào nhoáng, tráng lệ.

Gia đình Madori quả nhiên giàu có. Đây mới chỉ là biệt thự nghỉ dưỡng của họ thôi, thế này thì nhà chính của họ phải tráng lệ đến cỡ nào.

“Xin cô chờ cho một chút. Tôi sẽ mang trà bánh lên ngay.”

Seno nói rồi rời đi, để lại Mayu ngồi một mình trên một chiếc sô pha trong phòng khách. Nhưng chưa ngồi yên vị, cô đã vội đứng lên. Đây là lần đầu tiên cô đến làm khách ở một nhà có lò sưởi như vậy. Có lẽ là để tránh cho bà của Akitaka vô tình chạm phải nên chiếc lò sưởi được bao bằng một giá sắt rất chắc chắn. Tiếng khúc củi trong lò cháy vang lên tanh tách. Phía trên lò sưởi được trang trí bằng một vài bức ảnh. Mayu như bị hút mắt về phía những bức ảnh quen thuộc.

Đây là...

Bức tranh trên cùng bên phải chính là bức tranh kỉ niệm của hai bố con Akitaka mà Mayu mang đến. Bên cạnh bức ảnh đó là bức ảnh chụp Akitaka trên cây cầu Benten. Nó giống hệt một trong bốn bức ảnh mà Mayu tìm thấy tuần trước. Một bức ảnh khác chụp anh ta đang chơi với chú chó trên bãi cỏ, rồi một bức nữa chụp cảnh Akitaka đứng chung với ông bà mình trước ngôi đền Tsurugaoka Hachimangu ở Kamakura. Và bức ảnh nào anh ta cũng đứng giữa mọi người.

Đột nhiên, Mayu có một dự cảm chẳng lành. Chắc hẳn trong gia đình này phải còn những thành viên khác, sao trong nhà lại chỉ toàn treo ảnh của Akitaka?

Ngay lúc này, cánh cửa dẫn ra hành lang được mở ra.

“Ôi, có khách quý đến nhà sao.”

Người xuất hiện ở cửa chính là bà của Akitaka. Bà khoác một chiếc áo gile thêu mặc nhà, cổ đeo sợi dây có mặt sơn mài khảm trai. Trông bà thật thanh lịch, nhưng cùng với cử động cơ thể của bà, mặt trong của mặt dây chuyền lộ ra, Mayu nhận thấy trên đó có ghi tên và số điện thoại. Có lẽ nó không đơn thuần là một món trang sức mà còn dùng phòng khi bà bị lạc đường.

“Cháu chào bà.”

“Chào cô. Xin hỏi cô là ai vậy?”

Bà của Akitaka cúi đầu chào lại Mayu. Dường như bà không nhớ lần trước đã gặp cô ở hiệu ảnh.

“Cháu đến từ hiệu ảnh Nishiura, cháu là...”

“Chị Fujiko! Nhớ quá. Giờ cô đang làm ở hiệu ảnh sao?”

“Không, cháu là cháu của bà Fujiko...”

Đột nhiên, Mayu im bặt. Cô không muốn phải thông báo lại một lần nữa với người phụ nữ này chuyện bà của cô đã qua đời. Thế là Mayu chuyển hướng câu chuyện sang những bức ảnh treo trên tường.

“Người trong bức ảnh này... thật đẹp.”

“Đúng vậy. Là anh Masakazu đấy. Anh ấy là chồng tôi. Từ sáng anh ấy đã đến bệnh viện rồi.”

Trong một khoảnh khắc, Mayu sững người lại. Nhưng rồi cô chợt nhớ ra là gia đình Madori có mở một bệnh viện tổng hợp. Bà ấy nói thế có thể không phải ông Madori vào viện vì bệnh tật mà có thể là đến đó làm việc như là một bác sĩ cũng nên.

“Bà có hay chụp ảnh không ạ?”

“Có chứ, tôi chụp nhiều lắm. Thế nhưng nó khác với những bức ảnh này. Trước đây ở đây treo nhiều bức ảnh chồng tôi do chính tay tôi chụp lắm.”

Bà cụ nói với vẻ khó chịu. Cô đã đinh ninh bà chính là người đặt những khung ảnh này ở đây, nhưng ngẫm một chút sẽ thấy chắc chắn bà ấy phải có rất nhiều bức ảnh chụp ông Masakazu thật mới phải. Và nếu thế, ở đây cũng không cần phải treo những bức ảnh chụp người khác mới được chụp trong thời gian gần đây như vậy. Vậy ai đã treo những bức ảnh này lên, và tại sao người đó phải làm điều này?

Seno đã quay lại với khay trà bánh. Cô ấy ngạc nhiên nhìn bà cụ đang đứng cạnh Mayu.

“Phu nhân, sao phu nhân lại ở đây?”

“Tôi đến tiếp chuyện với khách. Anh Masakazu vẫn chưa về mà. Xin lỗi cô nhé, tôi nghĩ một lúc nữa anh ấy sẽ về ngay thôi.”

Câu cuối cùng là bà ấy nói với Mayu. Không hiểu từ lúc nào mà Mayu lại thành ra đến đây để thăm ông Masakazu còn bà cụ đang thay ông tiếp đãi cô nữa.

Bà cụ đưa Mayu quay lại ghế sô pha và ngồi xuống đối diện cô. Sau khi đặt trà bánh lên bàn, Seno vẫn chưa rời đi, có lẽ cô ấy định canh thời gian thích hợp và đưa bà của Akitaka đi. Thỉnh thoảng, Mayu lại nhận được một ánh mắt xin lỗi từ Seno.

Sau mấy câu chuyện thời tiết thường ngày, có vẻ bà cụ đã mất hứng thú với vị khách trẻ. Bà đứng dậy, tiến đến sát cửa sổ và bắt đầu nhìn ra sân vườn, cỏ trong vườn được chăm sóc rất cẩn thận, nhưng có lẽ do khí hậu mùa này mà sắc cỏ thật nhợt nhạt.

“Cô Seno?”

Mayu hỏi chuyện cô quản gia.

“Thực ra lúc nãy, cháu đang sắp xếp đồ thì thấy cái này. Đây là bức ảnh của anh Akitaka và bố anh ấy đúng không ạ?”

Mayu rút bức ảnh chụp hai người Akitaka ra cho Seno xem. Bức ảnh này được đặt trong hộp ảnh chưa trả của bà Fujiko, cũng được treo trong nhà của Akitaka, chắc hẳn phải có sự tình gì đằng sau nó.

Seno tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào bức ảnh.

“Vâng, đúng rồi. Đúng là ảnh cậu Akitaka và bố cậu ấy.”

“Bố của... Xin lỗi, bác ấy tên là gì ạ?”

“Là ông Madori Ryohei.”

Cuối cùng thì Mayu cũng biết tên của bố Akitaka. Nhắc đến mới nhớ, ngoài tên của ông nội ra, cô chưa nghe Akitaka giới thiệu tên ai trong gia đình anh.

“Phía trên lò sưởi cũng treo một bức giống thế này đấy.”

Seno chỉ về phía bức ảnh trên lò sưởi.

“Ai đã treo những bức ảnh này lên thế ạ?”

“Là ông Ryohei. Ông ấy đã cất công mang chúng từ nhà cũ ở Yokohama sang đây.”

“Ở đây nhiều ảnh của anh Akitaka quá.”

“Vâng, không biết vì lẽ gì mà ở nhà cũ cũng treo rất nhiều ảnh của cậu Akitaka. Trong nhà vốn cũng còn nhiều bức ảnh gia đình khác...”

Càng nói, vẻ mặt của Seno càng sinh động hơn. Không ngờ cô ấy cũng là một người thích nói chuyện.

“Cô Seno làm việc ở đây từ bao giờ thế ạ?”

“Tôi làm ở đây từ tháng Bảy năm ngoái...”

Vừa nói, Seno vừa đếm đếm ngón tay.

“Mới được nửa năm thôi. Khi đó cụ chủ vừa mới mất, cậu Akitaka cũng vừa mới ra viện...”

“Ra viện? Anh Akitaka đã từng phải nhập viện sao?”

Mayu bật thốt lên ngạc nhiên. Bà của Akitaka quay lại nhìn cô, nhưng ánh mắt bà lại nhanh chóng trở về với khu vườn.

Vẻ mặt Seno thoáng chút hối hận, như thể cô vừa nói điều gì không nên nói. Nhưng nét mặt đó cũng chẳng kéo dài. Được một lúc cô ấy lại nhỏ giọng tiếp tục câu chuyện.

“Sự tình cụ thể tôi cũng không rõ lắm, nhưng nghe nói khi cậu ấy định sang đường đã bị một chiếc xe tải tông phải, cậu ấy bị thương nặng ở đầu và phải nằm lại bệnh viện của nhà Madori nhiều tháng... Ngôi nhà này cũng nhiều chuyện bất hạnh lắm. Từ khoảng một năm trước, phu nhân bị mắc bệnh mất trí nhớ, sau đó là cậu Akitaka bị tai nạn, và rồi đến lượt cụ chủ qua đời.”

Mayu đã nghe Akitaka kể về chuyện ông của anh đã qua đời, nhưng còn chuyện anh gặp tai nạn, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy. Chợt Mayu nhớ lại một chuyện. Hôm trước, khi nhìn thấy chiếc xe tải thắng gấp trên cầu Benten, Akitaka đã run rẩy. Nếu như anh từng gặp phải tai nạn giao thông, biểu hiện khi đó cũng không có gì kỳ lạ cả.

Thế nhưng, Akitaka lại không một lần nào nhắc đến chuyện đó. Nếu vì anh chưa thực sự mở lòng với Mayu, vậy có thể hiểu được, nhưng nếu vì lý do khác...

Đột nhiên, cánh cửa mở ra, Akitaka xuất hiện trong chiếc áo dạ đen dài. Cô đã được thông báo trước là anh sắp về, nhưng vẫn chưa chuẩn bị được tâm lý.

“Là cô Katsuragi sao. Cô đến có chuyện gì thế?”

Vẫn là nụ cười dịu dàng như mọi khi. Thế nhưng ngay khi Mayu vừa gật đầu chào lại, cô lại chẳng thể nói câu tiếp theo.

Bởi theo ngay sau Akitaka còn có một người đàn ông mặc một chiếc áo khoác bằng vải thô tiến vào. Phần tóc phía dưới chiếc mũ đã ngả màu hoa râm. Đó chính là người chụp chung với Akitaka trong bức ảnh, bố của anh - ông Madori Ryohei. Vừa tiến vào, ông đã nhìn chằm chằm Mayu đang ngồi trên sô pha.

“Xin chào, vị này là ai vậy?”

Khác với con trai của mình, ông Ryohei nói chuyện rất nhanh. Mayu vội vàng đứng dậy.

“Cháu chào bác, cháu... cháu là Katsuragi Mayu.”

Vừa nghe thấy tên Katsuragi, ông Ryohei liền mấp máy môi. Có lẽ ông ấy đang tự hỏi cô là ai cũng nên.

“Con đã nói chuyện với bố rồi đúng không. Cô ấy là cháu của bà Nishiura Fujiko ở hiệu ảnh Nishiura.”

Khi Akitaka còn đang giải thích, ông Ryohei đã mở trừng mắt, để lộ cái nhìn sắc bén. Thế nhưng, người ông ấy nhìn không phải là Mayu mà là chiếc lò sưởi gắn tường. Không biết từ lúc nào, bà của Akitaka đã tiến về phía đó và leo lên khung đỡ bảo vệ lò sưởi. Chắc bà ấy đang định lấy bức ảnh treo ở bên trên lò sưởi. Thế nhưng, bây giờ trông bà đã lung lay như sắp ngã tới nơi.

“Mẹ!”

Tất cả mọi người có mặt ở đó đều thót tim. Madori Ryohei vội vàng chạy lại gần và đỡ bà cụ từ phía sau lưng.

“Mẹ, nguy hiểm lắm đó. Nếu mẹ lại gần chỗ này...”

Đột nhiên, Ryohei líu lưỡi lại, chẳng nói được câu nào nữa. Dù ông có gọi mẹ bao nhiêu lần, bà cụ cũng không phản ứng. Dường như vừa nhận ra điều gì đó, ông Ryohei lật nhẹ tay của bà cụ.

“Tay mẹ làm sao thế này?... Chị Seno!”

Một lần nữa, giọng nói lớn ấy lại vang lên khắp phòng khách. Ryohei bắt đầu nổi gân xanh vì tức giận.

“Chỗ này, có vết bỏng! Tại sao cô không trông mẹ tôi cẩn thận vậy?”

“Tôi... tôi xin lỗi.”

Cô Seno vội vàng tiến lại gần bà cụ và kiểm tra cả hai tay bà. Trong khi đó, bản thân người bị bỏng vẫn móm mém cười. Seno đưa tay của bà cụ ra cho ông chủ nhìn.

“Xin lỗi, vết bỏng đấy ở chỗ nào thế ạ?...”

“Có đấy. Chỗ này đỏ lên rồi còn gì. Củi khi cháy hay bắn ra tàn lửa. Tôi đã bảo là nếu không có củi tốt, cô không được đốt lò sưởi rồi cơ mà. Trong nhà cũng có điều hòa còn gì.”

Có vẻ như mọi người ở đây rất chú ý tới việc đốt củi. Thậm chí trên sàn gỗ cũng không có một chút tàn lửa nào. Thực sự cô không thể tin được là bà cụ lại bị bỏng.

“Bố.”

Akitaka ngăn ông lại một cách dè dặt. Giọng của anh cứng nhắc hơn so với mọi khi không, có lẽ phải nói đây mới chính là Akitaka của ngày thường.

“Người đốt lò là con. Gần đây trời bắt đầu lạnh nên nếu đốt lò vào buổi sáng, bà sẽ thấy ấm hơn. Vả lại bà cũng không thích điều hòa.”

“Nếu vậy thì anh phải chịu trách nhiệm cho chuyện này.”

Khác với lúc nói chuyện với bà cụ, giọng của ông Ryohei rất lạnh lùng.

“Con xin lỗi.”

Akitaka cúi đầu một cách vô lực. Thay vì nói là bố con, trông họ càng giống như mối quan hệ giữa một cấp trên nghiêm khắc và cấp dưới của mình hơn. Ông Ryohei hừ nhẹ.

“Những chuyện anh làm việc gì cũng đều nửa vời nhỉ.”

Mayu sững người lại như thể người bị mắng là chính bản thân mình. Cô không quen với cảnh bố mẹ mắng con cái ngay trước mặt người ngoài như thế. Bố mẹ cô về cơ bản đều ủng hộ giáo dục theo cách thả lỏng nuông chiều, dù là lúc cô quyết định học chụp ảnh hay lúc cô gây ra rắc rối và từ bỏ con đường chụp ảnh, họ đều không nói một câu nào. Cô được hoàn toàn tự do, đổi lại cô cũng chịu áp lực phải tự mình mài giũa năng lực của bản thân. Thế nhưng, chưa bao giờ họ tỏ ra lạnh lùng như vậy với cô.

“Chị Seno, hãy chữa những vết bỏng này đi. Còn mẹ nữa, mẹ cũng phải nghiêm túc hơn đi.”

“Vâng, cháu hiểu rồi thưa chú.”

Bà cụ đáp lại một cách hồn nhiên. Ryohei lộ ra một tia nhìn khổ sở. Cô không biết người “chú” mà bà ấy nói là ai, nhưng có vẻ bà ấy không biết người trước mắt chính là con mình. Bà cụ có thể nhầm cháu mình thành chồng mình, vậy chuyện nhầm con trai mình thành một người bề trên nào đó cũng không phải là điều ngạc nhiên gì.

“Anh Masakazu cũng đến sao?”

Bà cụ hướng về phía Akitaka hỏi. Đột nhiên, cả phòng khách chìm trong im lặng.

“Akitaka, con đưa bà đi đi.”

Mayu cũng á khẩu khi nghe được mệnh lệnh không cho phép đối phương từ chối của ông ấy. Cô vốn định đưa tận tay bức ảnh cho Akitaka. Thế nhưng, trong bầu không khí này, chẳng ai dám ngắt lời ông ấy. Akitaka cũng theo bà cụ và cô Seno đi ra ngoài. Cuối cùng, trong phòng khách cũng chỉ còn lại Mayu và ông Ryohei.

Ông Ryohei ngồi xuống chiếc sô pha đối diện và bắt chéo chân một cách tự nhiên. Lòng bàn tay Mayu đã bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

“Xin lỗi vì đã để cô phải thấy chuyện khó coi của gia đình tôi.”

Ông Ryohei vẫn dùng cái giọng nói nhanh như gió ấy. Mayu thầm nghĩ giờ mới xin lỗi thì có ích gì. Thêm vào đó, người làm chuyện khó coi không phải là mọi người trong nhà này mà chỉ có mình ông thôi.

“Bác...bác đâu cần phải nặng lời như thế ạ.”

Miệng Mayu buột ra một câu có ý chê trách. Đáy mắt của ông Ryohei ngồi đối diện chợt như có tia sáng sắc lẻm lướt qua. Mayu run bắn người, nhưng cô cũng không thu lại câu nói vừa rồi.

“Bản thân Akitaka vẫn còn rất nhiều thiếu sót. Mặc dù tôi không nói cụ thể được, nhưng có những chuyện tôi không nghiêm khắc với nó không được.”

Mayu chẳng thể phản bác được. Cô không có can đảm truy hỏi ông ấy xem chuyện đó là chuyện gì, vả lại, cô cũng không thân với Akitaka đến mức ấy.

“Vậy hôm nay cô đến nhà tôi có việc gì vậy?”

Mayu không nói gì chỉ nhìn về phía bức ảnh đặt trên bàn trà.

“Đây là bức ảnh tôi chụp cùng Akitaka ở hiệu ảnh Nishiura đây mà.”

Ông Ryohei lẩm bẩm.

“Bức ảnh này chụp ngay trước khi Akitaka đi du học. Lúc đó, mặc dù đã hết giờ làm việc nhưng bà Nishiura vẫn chụp giúp chúng tôi. Có chuyện gì với bức ảnh này thế?”

“Trong lúc dọn dẹp hiệu ảnh, cháu thấy bức ảnh này trong hộp đựng ảnh chưa trả. Thế nên cháu đến để trả lại bức ảnh cho mọi người.”

Mayu giải thích cặn kẽ mọi chuyện. Trong lúc đó, ông Ryohei chưa một lần ròi mắt khỏi tấm ảnh.

“Tôi hiểu rồi. Vất vả cho cô quá.”

Mục đích cô đến đây đã hoàn thành. Mayu nắm chặt hai tay lại. Mặc dù cô không muốn nói chuyện với ông ấy, nhưng cô vẫn rất muốn biết chuyện về bức ảnh này.

“Xin lỗi, cho cháu hỏi...”

Mayu lấy hết dũng khí để lên tiếng.

“Bác đã nhờ bà cháu in thêm tấm ảnh này sao ạ?”

“Đúng vậy. Lúc đó là vào khoảng mùa hè năm ngoái. Tôi muốn trang trí thêm khoảng trống trên lò sưởi nên có mang thẻ nhớ SD đến. Chỉ là tôi không ngờ trước đó cha tôi cũng đã đến hiệu ảnh nhờ rửa thêm những bức ảnh khác.”

Có lẽ đó chính là bốn bức ảnh chụp vào những thời đại khác nhau mà cô đã tìm thấy tuần trước. Nếu là mùa hè, chắc hẳn là thời gian ngay trước khi bà cô nhập viện. Khi đó, sức khỏe của bà đã khá yếu.

“Thế nhưng, sau khi đặt hàng một tuần, tôi đã đến lấy ảnh rồi. Tôi cũng đã nhận lại cả thẻ nhớ SD nữa.”

Nói rồi, ông ấy nhìn về phía bức ảnh được treo ở trên lò sưởi. Nói như vậy tức là bức ảnh Mayu mang đến không phải là bức ảnh ông Ryohei đặt, mà là bức ảnh bà in thêm từ thẻ nhớ SD ông ấy mang đến. Nhưng tại sao bà lại làm chuyện này? Rồi cả việc bà cất nó trong hộp ảnh chưa trả cũng thật kỳ quặc. Đến cuối cùng, bà định đưa nó cho ai?

Ông Ryohei lại bình thản nói:

“Cô có hỏi bà của mình về bức ảnh này không?”

“Sao ạ?”

“Đây không phải là ảnh tôi đặt, thế nên chắc bà Nishiura đã in thêm vì một lý do nào đó. Cô nghĩ lý do đó là gì?”

“Điều đó... cháu không biết ạ.”

Ryohei trầm lặng một lúc lâu. Nhìn ông ta như thể đang nghiền ngẫm xem câu trả lời của Mayu có phải là sự thực không.

“Liệu có còn bức ảnh nào khác chụp gia đình tôi còn sót ở hiệu ảnh không? Những bức ảnh bố tôi nhờ in thêm tôi đã thấy rồi, nhưng ngoài chúng ra liệu còn bức ảnh nào nữa không?”

“Dạ... cháu nghĩ là không còn tấm nào đâu ạ.”

Mayu biết người đàn ông này đang thăm dò cô. Chắc chắn ông ta đang che giấu một điều gì đó. Quá căng thẳng, Mayu vội liếm đôi môi khô khốc.

“Liệu có còn bức ảnh nào có khả năng còn xuất hiện ở hiệu ảnh Nishiura nữa không ạ?”

Ryohei đổi chân và chợt nở nụ cười. Nụ cười ấy giống nụ cười của Akitaka đến kinh ngạc. Mayu như bị hấp dẫn bởi nụ cười kia. Cô không biết liệu có phải ông ấy bị mất bình tĩnh bởi câu hỏi của cô không.

“Có lẽ là có đấy. Từ xưa, gia đình chúng tôi đã có giao tình với bà Nishiura, thỉnh thoảng cả nhà lại đến đó chụp ảnh kỉ niệm, thế nên nếu ở hiệu ảnh Nishiura vẫn còn mấy tấm ảnh kỳ quái nào đó, cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Mẹ của tôi hồi trẻ cũng làm việc ở đấy.”

Người đàn ông này biết mẹ của ông từng là nhân viên trong hiệu ảnh. Và gia đình ông ấy rất hay đến hiệu ảnh Nishiura, vậy mà Akitaka lại nói là không biết chuyện đó...

Đột nhiên, Mayu có một cảm giác chẳng lành.

“Chuyện bà nhà mình từng làm ở hiệu ảnh anh Akitaka có biết không ạ?”

Ông Ryohei chớp chớp mắt. vẻ mặt của ông ấy giống như đang muốn nói tại sao cô lại hỏi một điều đương nhiên thế.

“Có chứ. Hồi bé nó rất hay được dẫn đến chỗ bà Nishiura mà.”

Mayu có cảm giác như cô đang nhìn vào một cái hố đen không đáy. Akitaka từng nói anh và bố chỉ đến hiệu ảnh “một lần” duy nhất để chụp ảnh kỉ niệm. Anh cũng từng nói không biết gì về quá khứ của bà mình. Nếu tất cả những lời này là nói dối, có lẽ ngay từ ban đầu anh đã biết sự thật đằng sau bốn tầm ảnh. Không, cũng có khả năng chính ông Ryohei đang nói dối.

“Sau khi anh Akitaka vào đại học, gia đình mình có hay đến hiệu ảnh Nishiura nữa không ạ?”

“Từ sau khi Akitaka vào đại học, chúng tôi cũng không hay tới đó nữa. Chắc chỉ còn lần hai cha con đến chụp bức ảnh kỉ niệm này thôi. Nhưng có chuyện gì sao?”

Bị ông Ryohei liếc nhìn, Mayu vội vàng nhấp một ngụm trà lạnh để giữ bình tĩnh, cô nhìn về phía những bức ảnh được treo phía trên lò sưởi. Ở đó toàn là ảnh chụp Akitaka. Dù rằng thỉnh thoảng cũng có bức ảnh chụp cùng ông bà mình.

“Mẹ của anh Akitaka không có ở đây ạ?”

Một sự yên lặng đến đáng sợ. Cô chỉ hỏi rất bâng quơ thôi, nhưng sau đó liền chợt nhận ra là mình vừa giẫm phải địa lôi.

Đáng lẽ cô phải nghĩ thật kĩ trước khi hỏi câu này mới phải. Những người trong gia đình Madori mà cô từng được gặp đều không ai nói một câu nào về mẹ của Akitaka cả.

“Mười lăm năm trước chúng tôi đã ly hôn. Hiện tại các thành viên trong gia đình Madori đều có mặt ở biệt thự này rồi.”

Ông Ryohei nói nhanh với giọng nói không chút âm điệu.

“Cháu... xin lỗi bác.”

“Không có gì.”

Mặc dù nói không có gì nhưng Mayu cảm thấy ông ấy vẫn đang rất kích động.

“Người phụ nữ ấy không thích hợp với ngôi nhà này. Tôi cũng nghĩ đó là cách tốt nhất cho cả hai. Sau khi cô ấy quay về nhà mẹ đẻ, tôi không còn biết tình hình sau này của cô ấy nữa... Không có cô ấy ở đây, việc chăm sóc, dạy dỗ Akitaka tất cả đều do một tay mẹ tôi lo liệu.”

Không đợi Mayu nói gì, ông ấy đã tiếp tục.

“Tôi cũng thường hay nói với vợ cũ của tôi rằng mẹ tôi là một người phụ nữ hoàn hảo. Tất nhiên không phải là dáng vẻ như cô thấy bây giờ. Trong suốt mấy chục năm, bà vẫn luôn hỗ trợ cho bố tôi và tôi những lúc quá bận rộn với công việc của bệnh viện. Ngay vào lúc bà định an hưởng tuổi già bên cha thì đột nhiên, bà lại mắc chứng bệnh mất trí nhớ. Thế nên, tôi luôn cố gắng hết sức để thực hiện những nguyện vọng của bà. Bố tôi trước đây cũng như vậy.”

Ồng Ryohei vẫn miệt mài tiếp tục câu chuyện. Mayu cảm thấy toàn thân đang nổi hết da gà. Dường như những lúc nói về mẹ của mình chính là những lúc ông ấy hạnh phúc nhất. Nếu ngày nào ông ấy cũng nói đi nói lại về sự tuyệt vời của người mẹ “hoàn hảo” của mình như thế này, có lẽ bất cứ người phụ nữ nào cũng sẽ có ý định ly hôn.

Từ lúc Madori Akitaka được sinh ra, anh đã phải sống chung với một người cha như vậy. Mayu cũng không muốn tưởng tượng những ngày tháng đó ra sao nữa.

Bước ra khỏi cánh cổng của biệt thự, Mayu mệt mỏi dựa vào cây cột điện gần đó. Phải nghe những lời ca ngợi về một người mẹ trong mấy chục phút khiến cô cảm thấy mất hết sức lực.

Hiện giờ đã là giữa trưa, Mayu chậm rãi quay trở lại theo con đường ban sáng. Cô sắp xếp lại những chuyện cô đã nghe được cho đến lúc này. Không hiểu sao cô vẫn cảm thấy chúng có chỗ nào đó không khớp với nhau.

Tachikawa Kenji đã nói anh ta gặp Akitaka cùng bố mình đến chụp ảnh kỉ niệm ở hiệu ảnh Nishiura, và Akitaka mà anh ta gặp là một người khác với người mà Mayu biết. Akitaka hiện tại lại cư xử với Kenji, người mà chắc chắn anh có quen biết như những người mới gặp lần đầu.

Thế nhưng, ông Ryohei, bố của Akitaka lại thừa nhận Akitaka hiện tại là con mình, thậm chí còn trang trí phòng ở bằng bức ảnh chụp ở hiệu ảnh Nishiura. Người được chụp trong bức ảnh đó có vẻ chính là Akitaka hiện tại. Gia đình Madori và gia đình Nishiura có giao tình từ trước, và chắc chắn Akitaka biết điều đó.

Mayu đã được Akitaka kể chuyện anh cùng bố đến hiệu ảnh để chụp bức hình kỉ niệm. Chỉ có điều anh ta nói đó là lần duy nhất anh đến hiệu ảnh này, anh cũng hoàn toàn không biết gì về giao tình giữa hai nhà trước đó. Chuyện bà anh từng là nhân viên trong hiệu ảnh anh cũng chỉ mới được biết tuần trước.

Vậy chỉ có thể nghĩ là có ai đó trong số họ đang nói dối. Điều khó lý giải nhất chính là mối liên hệ giữa hiệu ảnh Nishiura và Madori Akitaka. Anh chỉ từng đến một lần, hay đã đến nhiều lần, hay anh là một người khác... Mayu có cảm giác bức ảnh chụp Madori Ryohei và Akitaka chính là trung tâm của bí ẩn này.

Bức ảnh mà Mayu định mang đến trả cuối cùng lại theo Mayu quay về. Bởi ông Ryohei nói rằng nó không phải là ảnh ông đặt nên ông không nhận nó.

Lúc quay về hiệu ảnh, Mayu để ý thấy cánh cửa kính hơi hé mở. Cô đã khóa cửa sau, thế nên chắc ai đó đã mở cửa trước. Ngay lúc Mayu định bước vào, một chú mèo trắng nhảy phốc từ bên trong ra. Trên người chú vẫn còn nguyên mẩu băng dính lúc trước.

Mayu chỉ mới định gỡ băng dính ra cho chú mèo, nó đã xù lông lên, nhìn cô với ánh mắt cảnh giác. Yona chạy theo những bậc thang bằng đá dẫn xuống bãi biển. Hiện giờ, nó còn cảnh giác với cô hơn cả lúc trước.

Chẳng còn cách nào khác, Mayu đành tiến vào trong nhà. Bên trong, người đàn ông mặc áo đồng phục màu xanh của khách sạn đang ngồi trên bậc thang dẫn lên phòng khách, anh ta đang dán băng dán cá nhân lên tay. Nhận ra Mayu đã về, anh ta mỉm cười.

“Cô đã về rồi.”

Mayu cúi đầu chào lại.

“Anh bị Yona cào sao?”

“Vâng. Lúc quay về để rửa đĩa thức ăn hồi sáng, tôi thấy có cái gì dán trên lưng nó. Trông nó cũng hơi đáng thương nên tôi định gỡ ra cho nó...”

Trên tay anh ta tổng cộng có ba chỗ dán băng dán cá nhân, xem ra Yona đã chống cự rất quyết liệt đây. Sau khi xử lý xong các vết cào, Shigeta đứng dậy, nhìn vào mấy chiếc thùng để ở gian nhà đất.

“Có vẻ như cô dọn cũng gần xong rồi.”

“À vâng. Cũng sắp xong rồi ạ.”

“Nếu vậy, việc quản lý của tôi cũng sắp kết thúc rồi.”

Nét mặt nhìn nghiêng của anh ta có chút gì đó đượm buồn. Đột nhiên Mayu nhớ ra là mình có chuyện muốn hỏi người đàn ông này.

“Anh Shigeta này, anh ở Enoshima được bao lâu rồi?”

“Còn hai tháng nữa là tròn năm năm.”

Shigeta nhanh chóng đáp lời.

Mayu không nhớ đã từng gặp anh ta ở đây. Dù sao cô cũng không biết hết người dân trên đảo, thế nên chắc cô cũng không có cơ hội gặp anh ta từ trước.

“Hồi đó tôi bị cắt giảm biên chế trong công ty, công việc làm ăn tự tay mình dựng lên cũng thất bại. Sau đó tôi còn ly hôn với vợ, mất đi tất cả những thứ thuộc về mình. Khi đó tôi còn định nhảy xuống biển tự tử nữa.”

Trước giọng nói bình thản kể về những chuyện nặng nề của chính bản thân anh, Mayu không nói nên lời.

“Cô không biết chuyện này đúng không. Nếu cô hỏi thì tôi sẽ kể.”

“Không, tôi không có ý đó.”

“Dù sao cũng chỉ là một chuyện vấp ngã trong đời thôi. Cuối cùng, nơi tôi đến chính là hiệu ảnh này và bà Fujiko đã nhìn thấu tâm tư của tôi. Hình như từ lúc làm ăn trên mảnh đất này, thỉnh thoảng bà lại thấy có người tới đây định tự tử. Ngày đó, bà hay nói rằng những người có ý định như vậy chỉ cần nhìn qua là biết.”

Mayu chợt nhớ đến Kousaka Akiho. Cô ấy chưa từng nói những đau khổ, vất vả của mình cho ai. Khi cô ấy mất việc và đến đây, có lẽ cô ấy còn túng quẫn hơn cả những gì cô ấy nói.

“Bà Fujiko đã lắng nghe chuyện của tôi và giới thiệu tôi vào làm ở khách sạn. Thậm chí bà còn sắp xếp cho tôi được vào ở trong ký túc của nhân viên. Thế nên, tôi cảm thấy thật may khi mình đã đối đây lúc trước. Bà Fujiko là ân nhân của tôi”

“Anh Shigeta có biết chị Kousaka Akiho không ạ?”

“Tất nhiên rồi. Đó là người cuối cùng mà bà giúp đỡ nên mấy lần đến đây tôi cũng gặp cô ấy. Giờ chắc cô ấy đã trở thành một người nổi tiếng rồi.”

“Vậy anh có biết Nagano Rui không ạ?”

Mặt Shigeta đột nhiên biến sắc. Nếu anh ta biết Akiho, chắc chắn anh ta cũng sẽ biết Rui, người cũng sống ở đây cùng khoảng thời gian với Akiho.

“Cậu ấy đã dùng tên giả và vào làm việc trong khách sạn tôi đang làm hiện tại. Chính tôi đã hướng dẫn công việc cho cậu ấy.”

“Rui...”

Mayu lại định hỏi Rui có nói gì về cô không. Cô đã nghe chuyện này từ Akiho, ít nhất, cậu ấy vẫn chưa tha thứ cho cô về chuyện ngày trước. Đến bây giờ hai người vẫn chưa gặp lại nhau nên chắc vẫn không có gì thay đổi.

“Bà Fujiko đều rất yêu thương cô Kousaka và cậu Nagano. Từ lúc tôi đến Enoshima này, bà ấy cũng từng giúp nhiều người khác, nhưng cũng chỉ có hai người họ là được bà cho phép ở lại đây. Khi đó, trông bà hạnh phúc như đang được sống với những đứa cháu của mình vậy.”

Mayu cảm thấy ngực mình như bị bóp nghẹt lại. Dù bà không nói gì, nhưng chắc hẳn bà đã rất buồn khi cô không đến đây nữa. Và cả Akiho lẫn Rui đều là những người có quan hệ sâu sắc với Mayu cả.

“Phải rồi, cô đã làm gì với những bức ảnh chưa trả?”

“Hầu hết tôi đã trả lại cho khách rồi.”

“Vậy sao. Thế là tốt rồi.”

Shigeta gật đầu. Nhưng đột nhiên anh ta như nhớ ra điều gì đó.

“Tôi định hỏi cô câu này... cô có thấy túi ảnh nào không ghi tên khách không?”

“Sao anh biết chuyện này?”

Mayu tròn mắt ngạc nhiên. Hôm nay, cô mới vô tình tìm thấy nó nên chắc hẳn không ai biết về nó mới phải. Và tại sao Shigeta lại cũng có vẻ ngạc nhiên như thế.

“Thật là có sao? Tôi cũng đã tìm trong hộp đựng ảnh chưa trả nhưng không thấy... nên tôi cứ tưởng là không có.”

“Nó được để ở dưới đáy hộp và dán một tờ giấy kín bên trên. Nhưng, sao anh lại biết là có nó?”

“Trước khi bà Fujiko mất, bà có giao chuyện này cho tôi. ‘Có một túi ảnh không ghi tên khách trong hộp đựng ảnh chưa trả, anh hãy giữ nó cho tôi’.”

“Bà tôi có nói lý do vì sao không?”

Mayu hỏi lại, nhưng vẻ mặt của Shigeta lại chùng xuống.

“Bà cũng định nói cho tôi nghe, nhưng lúc đó tôi không nghe ra bà nói gì. Khi đó bệnh tình của bà đã khá nặng, nên ý thức của bà cũng không rõ ràng nữa. Bà có nói cái gì mà nó là bằng chứng cho một chuyện xấu nào đó... Tôi đã nghĩ có lẽ khi đó bà đang mê sảng cơ.”

Hai từ “chuyện xấu” khiến Mayu cảm thấy sợ hãi. Quả nhiên trong bức ảnh này còn cất giấu một điều gì đó.

“Giờ tôi có mang theo bên mình, anh có muốn xem không?”

Mayu lấy túi ảnh từ trong túi áo khoác ra và đưa cho Shigeta xem. Anh ta nhìn chăm chú vào bức ảnh chụp Akitaka và ông Ryohei. Nhưng được một lúc thì Shigeta lắc đầu.

“Là ảnh của cậu Madori... Ngoài chuyện đó ra tôi cũng chẳng nhìn ra được gì nữa cả.”

Có vẻ như Shigeta cũng không biết gì thật. Đột nhiên, anh ta nhìn vào trong túi đựng ảnh với vẻ ngạc nhiên.

“Có chuyện gì thế ạ?”

“Theo lời bà Fujiko thì chắc chắn phải còn một tấm ảnh nữa. Vì bà đã nhắc đi nhắc lại là trong túi có hai tấm ảnh.”

“Trong chiếc túi này chỉ có một tấm đấy thôi.”

“Vậy sao...”

Nếu bà đã xác nhận nhiều lần như vậy thì không thể sai được. Thế nhưng trong này lại không có bức ảnh nào khác. Có lẽ nó đã bị mất ở đâu đấy, hoặc cũng có thể là bà đã nhớ nhầm.

“Bức ảnh này, hình như tôi từng nhìn thấy ở đâu rồi.”

Shigeta nói lẩm bẩm một mình.

“Anh đã nhìn thấy nó ở đâu rồi ạ?”

Shigeta nhíu mày lại, nhìn chằm chằm vào bức ảnh như có thể vắt ra được một chút kí ức nào đó. Thế nhưng...

“Tôi không nhớ ra được, nhưng chắc chắn là tôi đã thấy nó ở đâu đó rồi.”

Điều kỳ lạ là Mayu cũng cảm thấy như vậy. Song, đây là bức ảnh của gia đình Madori, chắc chắn sẽ chẳng có ai khác thấy nó mới phải. Vậy mà những người gần đây mới quen biết với họ như Mayu và Shigeta lại có cảm giác như đã nhìn thấy ở đâu rồi.

Bức ảnh này có nội tình gì đó.

Chắc chắn bức ảnh này đang che giấu một bí mật to lớn nào đó. Mayu bắt đầu nhìn bức ảnh cẩn thận đến từng góc một. Chắc chắn cô đã bỏ sót điều gì rồi.

Đột nhiên, điện thoại của Mayu rung lên. Người gọi đến là Akitaka. Khi cô định đi ra khỏi khu thay giày, Shigeta liền giữ cô lại.

“Tôi sắp sửa phải quay lại làm việc bây giờ, thế nên việc này chúng ta nói sau nhé.”

Nói rồi anh ta liền đi ra ngoài luôn. Nhìn bóng lưng ấy đi khuất, Mayu nhấn nút nhận điện thoại.

“Alo.

“Tôi là Madori. Cảm ơn cô rất nhiều.”

Đột nhiên Mayu cảm thấy lúng túng. Có vẻ anh ta gọi đến để cảm ơn chuyện cô mang bức ảnh tới.

“Không có gì...”

Một chuỗi im lặng kéo dài. Bầu không khí có chút lúng túng giữa một người bị thấy chuyện gia đình mình và người lỡ thấy chuyện nhà người khác.

“Bố tôi có nói điều gì thất lễ với cô Katsuragi không?”

“Không, không có gì đâu.”

Ít nhất, với Mayu đấy không phải là chuyện gì thất lễ.

“Bố tôi đã nói chuyện gì với cô vậy?”

“Bác có nói tới chuyện gia đình Madori, và chuyện về ông bà anh.”

Dường như Mayu còn nghe được tiếng thở dài qua điện thoại.

“Bố tôi luôn rất coi trọng gia đình này. Với ông ấy, ông bà tôi là lớn nhất, là tất cả. Mặc dù tôi được sinh ra trong sự kỳ vọng của mọi người, nhưng tôi lại không có được năng lực mà mọi người muốn ấy. Cô Katsuragi từng nói bản thân cô không quyết định được điều gì, nhưng với tôi, trước khi quyết định, tôi còn chẳng có nổi suy nghĩ xem mình muốn làm gì. .”

Mayu có cảm giác lần đầu tiên được nghe tiếng lòng của Akitaka. Cô nhớ lại thời điểm cô nói chuyện về quá khứ của mình, khi bức ảnh của Rui bị phát tán trên mạng. So với một Mayu không tự tin vào quyết định của mình, Akitaka còn yếu đuối hơn nữa.

Khi đó, anh ta đã nói: “Cô Katsuragi vẫn luôn tự quyết định chuyện của mình.” Có lẽ, có một số người còn không có cả quyền tự do được thất bại, như người đàn ông này vậy.

“Thật sự trước giờ chưa có chuyện gì anh muốn làm sao?”

Đã là con người, chắc chắn sẽ có ước mơ nào đó. Vừa chờ câu trả lời, Mayu vừa nhìn lại tấm ảnh. Thời điểm chụp bức ảnh này mới chỉ vài năm trước, thế nhưng ấn tượng của Akitaka khi đó lại hoàn toàn khác với Akitaka của hiện tại. Nét mặt hơi u tối, vậy mà ngược lại trông anh ta khi đó có vẻ có ý chí rất mạnh mẽ.

“Chuyện trước đây tôi không nhớ nổi nữa. Nhưng hiện tại tôi có một điều muốn làm.”

“Chuyện gì thế ạ?”

Mayu máy móc hỏi lại. Mặc dù chỉ là một chút xíu thôi, nhưng cô vẫn cảm thấy bức ảnh này có cái gì đó không đúng. Mayu dí sát mặt vào nhìn Akitaka trong bức ảnh.

“Hiện giờ tôi vẫn chưa thể nói cho cô biết được. Khi nào có cơ hội...!”

Đột nhiên, Mayu như cảm thấy trái tim cô sắp nhảy ra ngoài lồng ngực. Cô lấy tay bịt chặt miệng trước khi tiếng thét phát ra ngoài. Tấm ảnh trên tay cô nhẹ nhàng rơi xuống sàn nhà.

“Lúc nãy cô vừa nói gì vậy?”

Giọng nói của Akitaka trở nên mơ hồ, xa xôi. Hai người đàn ông trong bức ảnh nhìn về phía Mayu. Cô có cảm giác cuối cùng mình cũng giải được câu đố trong bức ảnh này. Thế nhưng, cô không thể tin tưởng suy nghĩ ấy của mình ngay được. Trên đời này thực sự có người lại làm chuyện đó sao. Dù sao hiện giờ cô cũng không nghĩ khác được.

“Cô Katsuragi, cô có chuyện gì thế?”

Mayu từ từ cúi người xuống và nhặt tấm ảnh lên. Nói thật, giờ chỉ việc chạm vào tấm ảnh này cũng làm cô thấy ghê tay.

“Anh Madori này... Trước khi gặp tôi, anh mới chỉ đến hiệu ảnh Nishiura đúng một lần thôi sao?”

Ở đầu kia điện thoại, Akitaka đột nhiên im bặt. Mayu nhẫn nại đợi câu trả lời.

“Bố tôi đã nói khác sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy thì bố tôi nói đúng đấy.”

Không gian trước mắt Mayu như tối sầm lại. Cô hầu như đã hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô có nên giữ im lặng không? Dẫu sao đây cũng là chuyện của nhà Madori, một người ngoài như cô cũng chẳng có tư cách gì xen vào chuyện này cả,

“Cô Katsuragi, hẳn là cô đã biết được điều gì đó từ bức ảnh cô mang đến nhà tôi lúc trước, phải không?”

Lần này đến lượt Mayu im lặng. Cô nên làm thế nào đây. Tự bản thân cô không thể phán đoán được chuyện này.

Nghe có vẻ thật trẻ con, nhưng cô hy vọng có ai đó thay cô quyết định.

“Có lẽ cũng tới lúc chấm dứt mọi chuyện rồi. Tôi vẫn luôn biết mình cần phải làm gì. Chỉ là tuần vừa qua tôi đã xao nhãng một chút.”

Nghe thấy giọng nói nhỏ dần như sắp mất hẳn của Akitaka, Mayu nghiến chặt răng. Việc hạ màn quá nặng nề với anh. Phải có ai đó không phải là người nhà Madori làm việc đó.

Nếu bà còn sống, bà cũng sẽ làm như vậy.

Mayu không biết chuyện mình làm có đúng không. Nhưng hiện tại, cô đã quyết định rồi.

“Bốn giờ chiều nay anh có thể đến hiệu ảnh Nishiura được không? Anh hãy đi cùng bố anh nữa.”

Mayu nói.

Mayu mở cửa sổ ra để thay đổi không khí trong phòng. Những cơn gió lạnh buốt lùa vào trong studio. Những mảnh ngói trên mái nhà nhà bên cạnh đang bị ánh chiều tà nhuộm thành màu đỏ. Vậy là cũng đã đến hoàng hôn. Bóng tối bắt đầu len lỏi vào trong studio.

Hồi phục lại tinh thần, Mayu bật đèn chiếu sáng chuyên dùng trong chụp ảnh. Cô bật luôn cả mấy chục bóng đèn trên tấm phản quang. Ánh sáng màu đỏ bao phủ khắp mặt sàn. Sàn nhà này được làm lại từ mấy chục năm trước. Màu sắc của ánh sáng này không được dùng trong chụp ảnh nên người ta phải tăng điện áp bằng máy biến áp chuyên dùng trong chỉnh sáng để thay đổi màu sắc.

Có tiếng bước chân lên chiếc cầu thang cũ, rồi bóng dáng Akitaka xuất hiện.

“Chào anh.”

Mayu cất tiếng chào.

“Chào cô. Những chiếc bóng đèn này còn dùng được sao?”

Akitaka tiến lại gần Mayu đang đứng trước mấy bóng đèn.

“Vâng, bà tôi vẫn luôn giữ gìn chúng cẩn thận, và vẫn luôn dùng nó khi chụp ảnh. Mà bố anh đâu?”

“Ông ấy sẽ đến ngay.”

Akitaka nheo mắt lại như bị chói. Toàn thân anh được ánh sáng chiếu vào rất rõ, vậy mà bóng chân anh lại mờ mịt, nhòe thành hàng chục bóng chân chồng lên nhau.

Mayu nhìn góc nghiêng gương mặt của Akitaka. Lần đầu tiên gặp mặt, cô đã nghĩ người này có gương mặt thật đẹp, thế nhưng ở gần thái dương của anh ta lại có một vết sẹo hình chữ T hơi mờ. Có vẻ như anh ta đã phải làm một cuộc phẫu thuật lớn.

“Lúc nãy tôi có nhìn thấy anh Shigeta, người quản lý ở đây.”

Giọng nói của Akitaka vẫn dịu dàng, trầm ấm như mọi khi.

“Có lẽ anh ấy ra ngoài vào giờ nghỉ. Nhưng tôi thấy ngón tay anh ấy bị thương.”

“Anh ấy bị con mèo nuôi ở đây cào.”

“Quả nhiên, tôi đã nghĩ không biết có phải thế không.”

Hai người bắt đầu nói những chuyện bên lề như thể đều muốn né tránh chủ đề chính vậy. Thế nhưng, cả hai đều biết thời gian như vậy cũng sắp hết rồi. Cả hai có cảm giác qua hôm nay, họ sẽ không còn nói chuyện được với nhau như giờ nữa.

Lại có tiếng bước chân vang lên. Ông Madori Ryohei xuất hiện trong chiếc áo khoác giống hồi trưa. Có lẽ vì ánh sáng trên này quá chói nên ông ấy hơi nheo mắt lại.

“Chào bác... cháu xin lỗi vì đã để bác phải đến đây.”

Mayu cúi đầu chào.

“Tôi hy vọng cô sẽ nói ngắn gọn thôi. Bởi tối nay tôi còn ăn cơm với mẹ mình nữa.”

Giọng nói của Ryohei xen lẫn chút bực bội. Mayu lại thấy ngực mình đau nhói. Ông ấy chỉ nói là ăn tối với mẹ, mà không phải là với gia đình. Trong khi con trai ông ấy cũng đang ở đây.

“Bác có biết anh Tachikawa Kenji không ạ? Anh ấy bán hàng lưu niệm ở khu phố mua sắm.”

“Có, tôi biết chứ. Anh chàng có nước da rám nắng, tính cách cũng hơi màu mè. Nhưng cậu ta làm sao?”

Vừa nói, ông Ryohei vừa tiến lại gần phía ánh sáng, nơi Mayu và Akitaka đứng.

Mayu lấy một tấm ảnh từ trong túi ra. Đó chính là bức ảnh cô mang đến nhà Madori ngày hôm nay.

“Khi hai người đến studio này để chụp bức ảnh kỉ niệm, anh Kenji cũng đến đây để lấy ảnh. Bác có nhớ không ạ?”

Ông Ryohei đột ngột dừng bước chân, vội liếc nhìn con trai mình.

“Anh ấy nói là rất hiếm có cặp bố con cùng nhau đến đây chụp ảnh.”

“Anh Akitaka lại không nhớ chuyện ấy. Anh ấy cũng quên mất bản thân đã đến đây bao nhiêu lần.”

“Thế thì có vấn đề gì?”

“Anh Akitaka đã bị tổn thương trí nhớ đúng không? Là di chứng sau tai nạn giao thông đúng không ạ?”

Khóe miệng Ryohei run rẩy.

Không còn đường lui nữa. Nếu hôm nay, tại đây cô không nói hết những điều cần nói, sau này sẽ không có cơ hội như hôm nay nữa.

“Anh cũng đã nghỉ học ở trường đại học đúng không ạ?”

Mayu hỏi Akitaka, anh ta im lặng gật đầu. Tất nhiên, không phải anh đã quên hết tất cả, có lẽ anh chỉ bị mất một phần trí nhớ.

Chính ông Ryohei cũng đã nói về con trai mình là “còn rất nhiều thiếu sót”. Thế nên chuyện Akitaka muốn tìm hiểu về quá khứ của mình cũng là điều đương nhiên. Bởi anh có quá nhiều điều chưa biết.

“Con trai tôi đang trong thời gian tĩnh dưỡng. Chỉ thế thôi, và nó chẳng liên quan gì đến cô cả.”

Giọng Ryohei đầy tức giận, dùng từ cũng thô lỗ, cục cằn. Thế nhưng Mayu không để ý. Cô tiếp tục vào vấn đề chính.

“Bác đã nói là bác chụp bức ảnh này cùng anh Akitaka cách đây mấy năm đúng không ạ?”

Mayu chìa bức ảnh ra cho đối phương.

“Dù ai nhìn vào nó thì cũng thấy là con trai tôi còn gì.”

“Không đúng.”

Mayu lắc đầu rồi chỉ vào chàng trai trẻ.

“Người được chụp trong bức hình này không phải là anh Akitaka. Ngày đầu tiên gặp cháu, anh Akitaka đã nói khi đến chụp ảnh ở đây, anh ấy đã không thể rời mắt khỏi ống kính máy ảnh. Thế nhưng người trong ảnh lại không nhìn vào máy ảnh mà nhìn xuống.”

Ryohei hừ một tiếng như thể muốn nói: “Chỉ có thế thôi sao?”

“Đó là do nó nhớ nhầm thôi. Chuyện mình không làm lại nhớ thành chuyện mình đã làm, đối với người bị tổn thương trí nhớ, chuyện này có hiếm gì.”

“Nếu chỉ có mỗi lời của anh ấy thì có thể đúng như bác nói thật. Thế nhưng bức ảnh này còn có điểm không tự nhiên khác.”

Cuối cùng, vẻ tự tin trên mặt Ryohei cũng bắt đầu lung lay.

“Cô nói chỗ nào không tự nhiên?”

“Chính là bóng hai người này quá đậm, chạy dài thành một vệt trên sàn nhà. Nếu dùng thiết bị chiếu sáng ở đây sẽ không có được bóng như thế.”

Mayu nhìn xuống chiếc bóng dưới chân mình. Chiếc bóng của cô như được chắp ghép từ nhiều chiếc bóng nhỏ khác. Bóng đèn ở đây cũng có đến mấy chục cái. Nếu dùng thiết bị chiếu sáng này, có thể tạo ra rất nhiều bóng như hiện tại.

“Không phải nó được chụp dưới ánh sáng mặt trời sao. Ở đây có một cửa sổ lớn còn gì.”

Ryohei hất cằm về phía ô cửa sổ đang mở, và Mayu cũng gật đầu.

“Đúng vậy, ngày bé cháu cũng lấy ô cửa sổ ấy làm bối cảnh để chụp bà cháu. Ánh sáng từ ngoài chiếu vào sẽ làm bức ảnh ngược sáng... nhưng mà chuyện đấy chỉ làm được vào buổi sáng thôi.”

Ô cửa sổ ấy mở theo hướng đông. Vào thời điểm hoàng hôn hiện tại, ánh nắng không thể nào chiếu vào phòng được.

“Bác từng nói bác đến đây khi đã hết giờ làm việc nhưng bà cháu vẫn đặc biệt chụp tấm ảnh này cho bác. Như vậy, thời gian chụp tấm ảnh này cũng phải vào lúc chiều tà như bây giờ. Vào thời điểm này, ánh nắng mặt trời không thể chiếu được vào studio. Và chắc chắn không thể chụp được bức ảnh như bác nói.”

“Cô nói cái gì thế. Cô không thấy còn cửa sổ khác à?”

Ryohei chỉ về phía tấm rèm đối diện với ô cửa sổ hướng đông. Quả nhiên - Mayu nghĩ - người này không biết điều ấy. Mayu tiến lại gần và kéo mạnh tấm rèm. Đằng sau tấm rèm chỉ là một bức tường mà thôi.

“Chắc chắn... không nhất định ở đó đã có một ô cửa sổ...”

Đối diện với Ryohei đang luống cuống Mayu tiếp tục giải thích.

“Hiệu ảnh này đã được tu sửa từ mười mấy năm trước. Khi đó giếng trời và ô cửa phía tây đã bị bít lại. Ánh chiều tà chắc chắn sẽ không chiếu được vào phòng. Bức ảnh này chắc được chụp từ trước khi hiệu ảnh sửa chữa đúng không ạ. Và người được chụp trong bức ảnh này không phải là anh Akitaka mà chính là bác hồi trẻ đúng không. Thế nên ánh mắt của người trong ảnh và trong lời nói của anh Akitaka mới không giống nhau.”

Mayu nhớ lại bức ảnh chụp Ryohei hồi trẻ trên cây cầu Benten. Để mẹ mình vui, ông ấy đã hóa trang giống như bố mình. Thế nên bây giờ, ông ấy có chụp một bức hình giống ở hiệu ảnh Nishiura cũng chẳng có gì lạ.

“Tất nhiên, hình bác đứng ở bên cạnh là được ghép từ một bức ảnh khác của bác. Có thể là bác đã lấy hình từ bức ảnh thật sự bác chụp cùng anh Akitaka khi đến đây năm đó, sau đó dùng phần mềm chỉnh sửa ảnh để cắt hình của mình ra rồi ghép với một bức hình khác chụp chính mình vài chục năm trước. Nếu bối cảnh và tư thế của hai bức ảnh giống nhau, việc này cũng không khó khăn gì. Sau đó bác đã mang thẻ nhớ SD đến đây nhờ bà cháu in thành ảnh đúng không ạ?”

Chính vì Ryohei từng chụp ảnh ở cùng một hiệu ảnh này nên mới có thể dễ dàng lừa dối mọi người. Thế nhưng, nguồn gốc thất bại của ông ấy có lẽ chính là việc vẽ thêm bóng cho hình của ông ấy thời trẻ.

Mayu liếc nhìn Akitaka. Mặt anh đã tái nhợt, không còn chút huyết sắc, nhưng anh không nói xen vào điều gì. Hẳn là vì anh biết mình sắp được nghe chuyện gì rồi.

Mayu lại quay về phía Madori Ryohei.

“Bác định cho mọi người thấy đây là bức hình bác chụp cùng anh Akitaka. Sao bác lại làm thế? Cô quản gia Seno cũng từng nói, bác treo rất nhiều bức hình của anh Akitaka trong biệt thự và cả ở nhà cũ nữa. Tại sao vậy?”

“Tôi không có nghĩa vụ phải trả lời cô.”

Ryohei gằn giọng thật thấp.

Mayu lại hít sâu một hơi.

“Chẳng phải vì bác muốn cho anh Akitaka, người vẫn còn di chứng tổn thương trí nhớ sau tai nạn giao thông tin rằng đây là gương mặt thật của anh ấy sao?”

Đột nhiên, một cơn gió lạnh lùa vào trong studio. Akitaka lẳng lặng đi đóng cửa sổ rồi lại quay lại. Người phá vỡ sự im lặng đáng sợ ấy là Ryohei.

“Cô đang nói cái gì thế. Cô... đầu óc cô có vấn đề sao?”

Khi thấy bốn tấm ảnh chụp ở bốn thời kỳ khác nhau nhưng lại có cùng một gương mặt, Akitaka đã chỉ vào nốt ruồi giống với ông của mình và nói: “Của tôi không phải do trang điểm đâu.”

Thế nhưng, anh cũng không nói đó là gương mặt thực sự của mình.

“Anh Tachikawa Kenji đã nói Akitaka hiện nay và Akitaka anh ấy gặp vài năm trước là hai người khác nhau. Nơi anh Akitaka tiếp nhận điều trị chính là bệnh viện của nhà bác đúng không ạ. Và cùng với một cuộc phẫu thuật vết thương ở đầu, anh ấy còn bị đổi gương mặt thành gương mặt của ông Madori Masakazu...”

“Cô nói linh tinh đủ rồi đấy.”

Ryohei gầm lên tới mức cả ô cửa sổ như cũng rung lên theo. Mayu giật bắn người. Nỗi sợ hãi vốn bị cô quên đi do sự kích thích khi tìm ra sự thật nay lại len lỏi từ chân lên tới tận đỉnh đầu.

“Những gì cô nói đều chỉ là mấy lời lẽ hão huyền. Cô chẳng có chứng cứ gì cả. Tôi không cần ở đây nghe cô nói nữa. Về thôi Akitaka.”

Ryohei nắm lấy cánh tay Akitaka, thế nhưng Akitaka vẫn chỉ nhìn chăm chăm xuống sàn mà chẳng mảy may bước lấy một bước. Mayu nuốt nước bọt. Nếu hai cha con họ cứ thế đi về, địa vị của Akitaka sẽ chẳng thể thay đổi. Có lẽ anh vẫn sẽ bị chèn ép bởi ông bố vô lý của mình.

“Cháu có chứng cứ.”

Mayu nhìn thẳng vào hai mắt Ryohei. Ngay lúc ấy, ánh mắt của đối phương hơi dao động. Tiếp tục nhìn như vậy, Mayu lại nói tiếp.

“Bức ảnh thực sự chụp bác và anh Akitaka... nếu có nó sẽ chứng minh được việc bức ảnh này là ảnh ghép và cả việc anh Akitaka đã bị thay đổi gương mặt.”

“Làm gì có bức ảnh như cô nói. Bức ảnh này chính là ảnh gốc rồi.”

“Không, có đấy ạ.”

Mayu cố gắng bình tĩnh.

“Anh Shigeta, quản lý của hiệu ảnh này và cháu đều nhớ đã từng nhìn thấy bức ảnh giống vậy ở đâu đó trước đây. Cả hai chúng cháu đều không có cơ hội nhìn thấy bức ảnh giả này, vì thế nên bức ảnh chúng cháu nhìn thấy chính là ảnh thật. Điểm chung của chúng đều là hiệu ảnh Nishiura. Hay nói cách khác, bức ảnh thật đang ở đâu đó trong ngôi nhà này... Nó đã được dùng làm ảnh mẫu.”

“Ảnh mẫu?”

Ryohei lặp lại lời nói của Mayu.

“Vâng. Ở gian phòng khách dưới tầng một có treo các bức ảnh mẫu. Hiệu ảnh đã in thêm ảnh của khách hàng hay của người quen để làm ảnh mẫu trưng bày. Tất nhiên là hiệu ảnh đã được sự cho phép của khách hàng... Và bức ảnh của hai người cũng được dùng làm ảnh mẫu ở đây.”

“Thật ngớ ngẩn. Tôi chẳng cho phép ai làm thế cả.”

“Nhưng mẹ của bác đã cho phép ạ. Bà từng là nhân viên của hiệu ảnh Nishiura này, và bà chắc chắn rất thân với bà của cháu. Thế nên nếu bà có nói là cứ dùng những bức ảnh gia đình khác cũng được, vậy chuyện này chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả.”

Bàn tay đang kéo cánh tay của Akitaka buông thõng xuống một cách vô lực. Những bóng đèn trong studio chiếu lên gương mặt giờ đã trắng bệch của Ryohei.

“Dù bác có đi về, cháu cũng nhất định tìm ra tấm ảnh gốc đấy, và sau khi tìm ra...”

“Thì cô sẽ làm gì?”

Ryohei lẩm bẩm.

“Bác nói sao?”

“Có thể tôi đã làm phẫu thuật thay đổi gương mặt cho con trai mình, nhưng nếu nó chấp nhận là được rồi còn gì. Đúng không Akitaka?”

Mayu chẳng thể nói thêm câu gì. Nếu là nguyện vọng của chính bản thân người đó thì không sao, nhưng chẳng có ai chấp nhận việc người khác tự ý thay đổi khuôn mặt của mình cả.

Thế nhưng, Akitaka lại không nói là đúng hay sai. Anh vẫn cười, nụ cười thong dong như mọi lần.

“Đúng vậy nhỉ. Chỉ cần con đồng ý là chẳng còn chuyện gì nữa cả.”

“Anh Madori...”

Mayu kinh ngạc. Thế nhưng Akitaka lại nói tiếp như để ngắt lời cô.

“Thế nhưng nếu bố muốn con chấp nhận gương mặt này, con muốn chính bố nói với con một điều... Tại sao bố lại làm chuyện này?”

Gương mặt Ryohei co rúm. Có lẽ ông ấy chưa từng bị con trai mình hỏi vặn lại như thế. Nhưng trước câu hỏi kia, ông không thể từ chối trả lời.

“Tất nhiên, là vì bà của con. Và cũng vì chính con nữa.”

Ryohei nói không chút đắn đo.

“Ngoại trừ gương mặt của ông Madori Masakazu lúc trẻ, bà đã quên hết gương mặt của tất cả thành viên trong gia đình. Con có nhớ không, bà đã ôm lấy chính ông Masakazu và khóc cả ngày đòi được gặp ‘anh’ Masakazu thời trẻ đấy. Sau đó, con lại vô tình bị tai nạn giao thông, và chúng ta đã đáp ứng nguyện vọng của bà... để những ngày tháng cuối đời của bà ấy được trôi qua trong hạnh phúc.”

“Ông Masakazu cũng nghĩ như vậy sao?”

Sau khi cố kìm cơn buồn nôn, Mayu chợt nói xen vào. Khi Akitaka gặp tai nạn, chắc chắn người ông của anh vẫn còn sống. Chẳng lẽ trên đời này lại có đến hai người có cùng những suy nghĩ đáng sợ đến như thế.

“Tất nhiên, người thực hiện phẫu thuật cho Akitaka chính là bố của ta, một bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình. Chỉ là khi đó ông ấy cũng chỉ định để gương mặt ấy một thời gian và sau đó sẽ khôi phục lại gương mặt cũ cho Akitaka... Nhưng chuyện này có được hay không thì một người khác chuyên môn như ta cũng không nắm được.”

Mayu thực sự bị sốc. Nói như vậy, thì dù Akitaka có muốn lấy lại gương mặt cũ, cũng có khả năng không thực hiện được. Trường hợp tệ nhất, anh sẽ phải sống với gương mặt của người khác cho đến hết cuộc đời.

“Bố nói vì con là sao?”

Akitaka hỏi. Mặc dù là người trong cuộc nhưng anh lại quá bình tĩnh. Điều này càng làm cho Mayu thấy bất an. Cô có cảm giác anh không thể chịu đựng được những lời mà bố mình nói.

“Bố định một thời gian nữa rồi sẽ giải thích với con. Nhưng bố thấy không cần phải đổi gương mặt con về như cũ. Cứ để gương mặt này sẽ có lợi hơn cho con.”

“Có lợi sao?”

“Đúng thế. Con đừng để cảm xúc ảnh hưởng. Hãy tỉnh táo suy nghĩ lại đi. Không phải từ khi có được khuôn mặt này, con bắt đầu được người khác dễ dàng có cảm tình hơn sao. Cho dù bên trong con người con vẫn chẳng thay đổi gì. Có nhiều người lúc nào cũng nói vẻ đẹp thực sự không phải là diện mạo bên ngoài, nhưng ấn tượng của một người vẫn được quyết định phần lớn dựa vào gương mặt của người đó. Ngay cả cô gái trước mắt con đây cũng vậy. Chắc chắn cô ta cũng thích vẻ ngoài này của con. Nếu vẫn giữ gương mặt trước đây, con có tự tin là mình làm thân được với cô ta như hiện tại không?”

Mayu có cảm giác như vừa bị một lưỡi dao sắc bén đâm vào người vậy. Lần đầu tiên nhìn thấy Akitaka, cô đã nghĩ muốn chụp lại dáng vẻ của chàng trai ấy. Và sau khi nói chuyện với anh, cô vẫn luôn để ý dung mạo anh. Nếu Akitaka có một gương mặt khác, mọi chuyện sẽ thế nào nhỉ.

“Đúng là so với gương mặt cũ, con được yêu thích hơn.”

Akitaka gật đầu. Trên gương mặt của Ryohei lấy lại vẻ tự tin.

“Con cũng không ghét gương mặt này.”

“Đúng thế. Vậy thì...”

“Thế nhưng con vẫn muốn lấy lại gương mặt cũ. Trong giới hạn có thể.”

Vẫn giữ nguyên nụ cười ấy trên môi, Akitaka nói với vẻ nghiêm túc.

“Gương mặt này là con mượn của ông, nên con tuyệt đối không ghét bỏ nó. Nếu là con đi mượn, vậy không có vấn đề gì. Thế nhưng lần này lại khác. Nó không phải là ý nguyện của con mà là con bị ép phải nhận nó. Nếu thực sự gương mặt này có lợi cho con, vậy lẽ ra phải để con lựa chọn nó từ đầu.”

Ryohei nhìn con trai mình bằng ánh mắt như sắp bùng cháy. Còn Akitaka vẫn thản nhiên tiếp nhận ánh mắt ấy với vẻ thong dong như mọi ngày.

“Nếu bố không đáp ứng yêu cầu này của con, con sẽ công khai chuyện này ra ngoài và kiện lại bố. Con nghĩ nó sẽ tạo thành một vụ lùm xùm lớn đấy.”

Sắc mặt Ryohei bỗng chốc thay đổi. Nếu chuyện đó thực sự xảy ra, nó chắc chắn sẽ gây náo động một phen. Cho dù Akitaka không thắng kiện, hoạt động của bệnh viện cũng sẽ bị tổn thất lớn.

“Mày chọn sai rồi... Hãy nhớ lấy điều đó.”

Nói một câu cáu kỉnh sau cung, Madori Ryohei xoay người định rời đi.

“Chờ đã.”

Mayu gọi ông ấy lại. Đang định bước xuống cầu thang, Ryohei quay đầu lại nhìn cô gái phía sau như thể muốn nói: “Còn chuyện gì nữa?”

“Đúng là vẻ ngoài sẽ chi phối ấn tượng ban đầu... Lần đầu tiên gặp anh Akitaka, cháu cũng bị thu hút bởi vẻ ngoài anh ấy.”

Ánh mắt của Akitaka toát lên sự đau đớn. Cố gắng không nhìn về phía anh, Mayu tiếp tục nói:

“Vì lúc đó cháu còn nghĩ muốn được chụp ảnh người con trai này. Thế nhưng việc chụp ảnh một người và việc làm thân với người đó lại không giống nhau, vẻ ngoài chỉ là một cái cớ mà thôi. Nếu anh Akitaka có gương mặt khác, mà con người của anh ấy vẫn không thay đổi, cháu vẫn sẽ bị anh ấy hấp dẫn... Khác nhau có chăng chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”

Hai má cô đỏ bừng. Cô lại nói hết những điều mà cô vốn không định nói ra rồi. Thế nhưng, cô cũng không định thu lại những lời cô đã nói. Đúng là cô đã bị Akitaka hấp dẫn. Khi nhận ra điều đó, cô thấy mình bình tĩnh hơn hẳn.

“Ai cần biết những chuyện đó chứ?”

Nói rồi Madori Ryohei bước xuống cầu thang và đi mất.

Ngoài trời đã tối đen. Mái ngói của ngôi nhà bên cạnh cũng không còn màu đỏ rực lửa như hồi chiều. Màn đêm đang buông xuống. Không còn Madori Ryohei, bầu không khí trong studio trở nên ấm áp hơn. Nơi này trở lại là studio mà cô gắn bó với nó suốt thời thơ ấu.

“Tất cả là nhờ có cô Katsuragi. Cảm ơn cô rất nhiều.”

Akitaka cúi đầu cảm ơn. Anh có vẻ không muốn nói tới những lời buột miệng vừa rồi của Mayu.

“Anh Madori đã biết đến mức nào rồi?”

“Tôi cũng biết đại khái, bao gồm cả việc gương mặt mình đã thay đổi. Bố tôi cố gắng không để tôi xuất hiện trước mặt mọi người, cũng không cho tôi nói chuyện với nhiều người. Nhưng những người đã gặp tôi thì đều có phản ứng rất kỳ lạ.”

Việc thay đổi gương mặt của một con người không thể nào che giấu được. Có lẽ Ryohei đã nói thật khi ông nói định dành thời gian từ từ giải thích cho anh nghe.

“Nhưng tôi cũng không tích cực điều tra chuyện này. Tôi cũng phân vân không biết cứ để thế có được không...”

Akitaka rút một bức ảnh từ trong túi ra. Đó là một bức ảnh chụp ở studio này.

“Ngày thứ hai khi tới đây giúp cô, tôi đã thấy nó.”

Trong bức ảnh là hai người đàn ông khá cao, phía sau là cảnh vách đá trên đảo. Bố cục, dáng vẻ của bức ảnh này giống với bức ảnh mà ông Ryohei đã ghép lại. Một trong hai người đàn ông trong ảnh là Ryohei, trông ông trong bức hình này không khác gì với bức hình giả kia cả. Đây chính là bức ảnh thật năm đó.

Người đàn ông còn lại có vẻ ngoài không mấy nổi bật. Khuôn mặt và môi của anh ta giống với người đang đứng trước mặt cô, nhưng mắt và mũi lại khác. Người trong ảnh có mí mắt dày và mũi tròn. Tất nhiên, anh ta cũng không có nốt ruồi ở đuôi mắt. Đây chính là gương mặt thật sự của Akitaka. Thực ra thì anh ta cũng không bị phẫu thuật quá nhiều, nhưng ấn tượng của hai gương mặt lại hoàn toàn khác.

“Quả nhiên, anh Madori đã lấy nó.”

“Tôi xin lỗi.”

Akitaka xin lỗi. Bà Fujiko đã nói là có hai tấm ảnh, vậy mà trong túi chỉ có một tấm. Cô đã rất lấy làm lạ. Cũng có nhiều người khác có cơ hội lấy nó, nhưng chỉ có một mình Akitaka mới có lý do làm vậy. Có lẽ đúng như anh vừa nói, anh đã rất phân vân về chuyện này.

Chỉ là cô không nghĩ được vì sao lại bắt buộc phải thay đổi diện mạo của Akitaka. Gương mặt của anh mặc dù không tính là đẹp, nhưng cũng là gương mặt khiến người khác thấy có thể yên tâm mở lòng được.

“Tôi giống mẹ, nhất là đuôi mắt.”

Hiểu rồi. Chắc hẳn là Madori Ryohei không muốn tiếp tục nhìn thấy hình bóng người vợ cũ nữa. Akitaka đã lưỡng lự là vì không biết có nên thực hiện nguyện vọng đó của bố mình không.

“Tôi muốn nhờ cô Kasturagi giữ tấm ảnh này, để đề phòng trường hợp xấu nhất, bố tôi có thể không chịu nhượng bộ.”

Tâm trạng Mayu lúc này rất phức tạp. Cô đã không thể bỏ qua được sự việc lần này. Thế nhưng chuyện cô phá vỡ quan hệ giữa Akitaka và cha mình cũng là sự thật. Dù rằng nắm được điểm yếu của ông Ryohei, nhưng cô cũng không biết Akitaka có thể tiếp tục ở lại nhà Madori nữa hay không.

“Cô Katsuragi này, lúc trước cô có hỏi tôi có chuyện gì muốn làm không, đúng không?”

Mayu vừa gật đầu vừa thấy khó hiểu. Sao đột nhiên lại chuyển sang chuyện này rồi.

“Tôi nói là bây giờ tôi có một chuyện muốn làm. Cô còn nhớ chứ?”

“Vâng, tôi nhớ chứ.”

“Tôi muốn nhờ cô Katsuragi chụp lại gương mặt này của tôi. Ngay tại studio này.”

“Cái này... tôi không thể.”

Mayu lắc đầu. Cô đã quyết định sẽ không dính líu gì tới những bức ảnh nữa.

“Nhưng cô đã từng muốn chụp ảnh tôi mà, không phải sao?”

“Đúng là như vậy, nhưng...”

Dáng vẻ Akitaka đứng trên bờ đê chắn sóng ngày đầu gặp mặt vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô đã rất muốn dùng máy ảnh lưu lại dáng vẻ kia vào chính thời khắc ấy. Thế nhưng, bây giờ khi đã biết rõ câu chuyện của Akitaka, cô lại không còn tâm trạng làm việc đó nữa.

“Chụp ảnh không phải là để lưu lại thời gian, địa điểm trong một khoảnh khắc sao. Tôi muốn lưu lại khoảnh khắc này, tôi của hiện giờ trên hòn đảo này... đã bị đổi gương mặt, và không thể làm gì phản ứng lại điều đó. Và nếu có thể, tôi muốn người chụp giúp tôi là cô Katsuragi, bởi chính cô đã cho tôi cơ hội đổi lại gương mặt vốn có của mình. Thêm vào đó, tôi cũng muốn chứng minh một điều.”

“Điều gì ạ?”

“Dù có liên quan đến chụp ảnh, cuộc đời của một con người cũng sẽ không dễ dàng bị đảo lộn mãi mãi. Những cuộc đời đã bị đảo lộn rồi một ngày sẽ bình yên trở lại.”

Mayu bặm chặt môi, không nói nên lời.

Có lẽ cô cũng không lạc quan được tới mức đó. Cho đến lúc này, cô vẫn luôn sống bất an với bao muộn phiền, dằn vặt, hối hận. Con người vốn không dễ dàng thay đổi.

Thế nhưng, cũng không có ai là không thay đổi cả.

“Một bức thôi nhé.”

“Vâng.”

Akitaka cười nhẹ nhõm.

Những thứ cần thiết đều có hết trên giá rồi. Mayu cầm lấy chiếc Nikon EM đã gần bốn năm cô không đụng đến. Có vẻ như nó vẫn còn pin. Cô quyết định sẽ dùng nguyên ống kính tiêu chuẩn mà cô định sẵn ngày trước.

Mở một hộp phim mới, cô cảm nhận được cả mùi phim ảnh đầy hoài niệm năm nào. Mayu lắp phim vào máy, kiểm tra độ nhạy sáng.

Cô cũng không dùng đến giá đỡ máy ảnh. Akitaka đứng thẳng trước tấm phông nền giản dị. Người anh hơi nghiêng về trước.

“Cô Katsuragi.”

“Vâng. À, anh hơi đẩy cằm một chút đi...”

“Cô Katsuragi, tôi nghĩ cô nên gặp anh Nagano Rui đi.”

Ngón tay đang điều chỉnh ống kính của Mayu bỗng dừng lại.

“Anh muốn nói chuyện gì thế ạ?”

Gương mặt của Akitaka nằm vào giữa ống ngắm. Anh nhìn về phía máy ảnh với ánh nhìn mạnh mẽ. Dáng vẻ này giống hệt với dáng vẻ của anh trong bức ảnh vài năm về trước.

“Thực ra cô cũng biết anh Nagano đang ở đâu mà... Cho dù không được, tôi nghĩ cô vẫn nên nói chuyện với anh ấy một lần nữa. Tôi cũng sẽ nói chuyện với bố tôi thêm một lần xem sao.”

Mayu nhấn nút trong yên lặng.

Hồi kết

Sau khi Akitaka đi, Mayu cũng tắt thiết bị chiếu sáng.

Ánh đèn từ bên ngoài chiếu qua khung cửa sổ, in bóng lên sàn nhà.

Có lẽ sau này cô sẽ còn gặp lại anh. Lúc chia tay, hai người cũng đã hẹn như vậy. Anh từng nói: “Tôi cũng bị cô Katsuragi hấp dẫn”. Cô cũng không biết liệu hai người sau này có hẹn hò hay không, nhưng chí ít hai người sẽ tiếp tục làm bạn thân của nhau, có thể chia sẻ nỗi lòng của mình cho đối phương, cả hai người đều hiểu người kia hơn chính bản thân mình. Và cả hai cũng đều có những quá khứ không muốn nhắc đến.

Hiện tại, chuyện của Rui mới là quan trọng nhất.

Bật bóng đèn trần, ánh sáng xanh trắng tỏa ra khắp studio. Mayu ngồi xuống chiếc ghế cổ gần cửa sổ và chìm vào suy nghĩ.

Cô nghe thấy tiếng chuông kêu. Yona xuất hiện trên cầu thang. Có lẽ nó nghĩ chủ của nó đang ở đây. Nhận ra Mayu, chú mèo đột ngột dừng bước chân, xù lông lên. Trên người nó vẫn còn miếng băng dán hồi trưa. Có lẽ nó chẳng cho ai chạm vào người mình.

Mayu đứng dậy, cúi người định lại gần nó. Cô định gỡ miếng băng dán trên người nó xuống, thế nhưng nó đã xoay người chạy biến xuống cầu thang.

“Thực ra cô cũng biết anh Nagano đang ở đâu mà.”

Giọng nói của Akitaka vang lên trong đầu cô. Thực ra cô cũng mới biết gần đây. Cô định sau khi sắp xếp mọi thứ ở đây xong, cô sẽ đi nói chuyện với Rui.

Tại sao Akitaka lại nhận ra chuyện đó? Có lẽ anh ta đã nhìn thấy Shigeta trên đường đến đây. Shigeta bị thương ở tay, là do bị Yona cào khi định chạm vào người nó.

Nó chỉ cho người sống cùng nó chạm vào. Ngày đầu đến đây, trong túi rác có chai sữa tắm dành cho mèo. Một người bị tránh tiếp xúc như Shigeta không thể tắm cho nó được. Nhiều nhất anh chỉ có thể cho nó ăn là cùng.

Vậy thì phải có chủ nuôi thực sự của nó, và người chủ ấy đang sống ở đây.

Ngày đầu tiên khi cô đến đây để sắp xếp đồ, Tachikawa Kenji đã nói bà cô nhờ nhân viên của khách sạn quản lý ngôi nhà này. Nhưng sau này, người quản lý ấy chẳng nói một câu nào về việc sống ở đây cả. Vốn dĩ Shigeta sống ở ký túc dành cho nhân viên của khách sạn và không cần chuyển về đây.

Thứ Bảy tuần trước, khi cô hỏi Shigeta là “Anh sống ở đây ạ?” anh ta đã rất ngạc nhiên, vẻ mặt đó không phải là vì Mayu đã nói đúng, mà có thể là vì cô đã hiểu nhầm. Và anh ta chỉ mặc nhiên để cô hiểu lầm. Cô không nghĩ ra được từ sau khi nhặt Yona về, người như thế nào mới được bà Fujiko cho ở lại, thậm chí còn được ở lại cả sau khi bà đã qua đời.

Bà Fujiko cũng từng giúp nhiều người khác, nhưng chỉ có họ mới được bà cho phép ở đây.

Nếu không phải là Kousaka Akiho, chỉ còn lại một người thôi.

Vốn dĩ cô không hề nghĩ đến người đó. Cô đã gặp cậu ấy một lần. Vào cái đêm Akiho đến đây, cậu chính là người ôm Yona ở ngoài cửa hiệu ảnh. Cậu ấy làm cùng chỗ với Shigeta, thế nên áo đồng phục cũng giống nhau. Cô không biết cậu ấy quay lại đây từ khi nào, nhưng có lẽ vì trước đây cậu ấy đã nói một ngày nào đó sẽ quay lại Enoshima, nên giờ cậu ấy chỉ làm theo những lời đó mà thôi. Khách sạn ấy từ lâu đã thiếu người, thế nên người có kinh nghiệm như cậu ấy sẽ được tuyển vào ngay. Dù là ba năm trước hay hiện tại, chắc chắn cậu ấy đã được Shigeta giúp đỡ để không ai biết con người thật của mình.

Mayu không thể thốt nên lời. Bởi cô vẫn còn nhớ như in tin nhắn cuối cùng cậu ấy gửi cho cô. “Tôi sẽ coi như cho đến giờ tôi chưa từng gặp cậu. Tôi hy vọng cậu cũng làm như thế.” Đó chính là nguyện vọng của cậu ấy. Trong suốt những năm qua, cậu ấy đã coi như hai người không quen biết. Còn Mayu, từ khi đến đây, cô vẫn làm theo lời nói của Shigeta, luôn dừng công việc và về nhà trước chín giờ tối để tránh việc hai người chạm mặt nhau.

Hiện tại đã qua chín giờ tối. Dưới tầng một vang lên tiếng bước chân của ai đó. Cùng với tiếng chuông, chú mèo trắng xuất hiện. Miếng băng dính trên lưng nó cũng không còn nữa. Chắc hẳn chủ của nó đã gỡ miếng băng dán đó ra.

Nếu nhìn thấy đôi giày đặt ở dưới tầng một, người đó sẽ biết Mayu còn ở đây. Có thể cậu sẽ đi ra ngoài để tránh mặt cô. Đó là điều Mayu lo lắng nhất hiện tại. Thế nhưng, sau cùng lại có những tiếng bước chân chậm rãi bước lên cầu thang.

Chắc chắn bố mẹ cô, ít nhất là mẹ cô biết chuyện cậu ấy đang sống ở đây. Thế nên, việc họ bắt cô đến đây để sắp xếp di vật của bà cũng là điều dễ hiểu. Chắc hẳn ý định của họ là bắt cô tới đây và để cô làm hòa với cậu ấy.

Một cậu thanh niên mặc đồng phục màu lam của khách sạn xuất hiện. Trông cơ thể cậu còn rắn rỏi hơn cả trong bức ảnh hôm trước cô nhìn thấy. Chiếc cằm đã mọc râu lún phún, khóe mắt sâu được giấu sau một chiếc kính như ngày trước. Mayu đứng bật dậy, trống ngực đập liên hồi. Cô phải lên tiếng trước. Giờ phút này, cô chỉ có thể quyết định được như thế.

“Rui... đã lâu không gặp.”

Tiếng nói phát ra rành mạch, như thể đó không phải tiếng nói của cô.

“Xin lỗi.”

Nagano Rui nhắm mắt lại trong tích tắc, và rồi cậu lại mỉm cười thật nhẹ:

“Đã lâu không gặp, Mayu.”

HẾT

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.