Học Viện Khắc Nghiệt

Lượt đọc: 82 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Ba đứa trẻ mồ côi nhà Baudelaire và hai đứa trẻ nhà Quagmire ngồi trong lều mồ côi, chưa bao giờ nhìn nhau cảm thông như lúc này. Năm đứa nhỏ mang giày ồn ào do Violet sáng chế, vì thế chẳng thấy con cua nào cả. Muối đã làm khô đám nấm thành một lớp vỏ màu be cứng, không hẵn là khô nhưng ít nhất chúng cũng không nhiễu nước xuống lũ trẻ nữa. Bởi vì sự xuất hiện của huấn luyện viên Genghis đã làm chúng tập trung hết sức lực để chống lại âm mưu của ông ta. Năm đứa trẻ mồ côi chưa làm gì với mấy bức tường màu xanh lá với trái tim hồng trên đó, nhưng dù sao lều mồ côi cũng đỡ lồi lõm hơn và có vẻ bằng phẳng hơn lúc bọn trẻ nhà Baudelaire mới đến. Vẫn còn cả một chặng đường dài để biến chỗ này thành một nơi ở hấp dẫn và thoải mái. Bọn trẻ nhà Baudelaire đang trong thế kẹt. Nếu Violet, Klaus và Sunny dành hết sưc lực để chạy tối nay, chúng sẽ trược kì thi toàn diện và sau đó huấn luyện viên Genghis sẽ tống chúng ra khỏi Prufrock Prep và khi nghĩ đến nó, chúng gần như có thể cảm nhận ngón tay xương xẩu của Genghis đang bấu lấy cuộc đời của chúng. Bọn trẻ nhà Quagmire rất lo cho bạn bè của chúng và chúng cũng cảm thấy thế kẹt như thế, mặc dù chúng không trực tiếp rơi vào tình thế nguy hiểm.

"Tớ không thể tin được là chúng ta không nhìn ra được kế hoạch của huấn luyện viên Genghis sớm hơn." Isadora nói một cách buồn bã, nhìn lướt qua cuốn sổ tay "Duncan và tớ đã tìm kiếm rất nhiều nhưng vẫn không nhìn ra."

"Đừng cảm thấy tệ thế chứ." Klaus nói "Chị em tớ nhiều lần tiếp xúc với Olaf và luôn luôn khó để tìm ra kế hoạch của ông ta."

"Chúng tớ cố tìm hiểu tiểu sử của bá tước Olaf." Duncan nói "Thư viện của Prufrock Preparatory có bộ sưu tập báo cũ rất tốt, và tụi tớ nghĩ nếu tụi tớ có thể tìm hiểu về các kế hoạch kia thì sẽ tìm ra kế hoạch này."

"Đó là một ý hay." Klaus nói ngay "Tớ chưa bao giờ thử làm thế."

"Tụi tớ được biết Olaf là một người đàn ộng quỷ quyệt từ trước khi ông ta gặp các cậu." Duncan nói tiếp "Vì vậy tụi tớ tìm trong những bài báo cũ. Nhưng rất khó để tìm thấy nhiều bài viết, bời vì mấy cậu cũng biết đó, ông ta luôn sửa dụng tên khác. Nhưng tụi tớ tìm được một người phù hợp với mô tả về ông ta trong tờ Bangkok Gazette, người bị bắt vì tội bóp cổ một vị giám mục nhưng đã trốn thoát khỏi nhà tù chỉ trong mười phút."

"Nghe có vẻ giống ông ta, đúng chứ?" Klaus nói.

"Và sau đó trong tờ Verona." Duncan nói "Có một người đàn ông ném một góa phụ giàu có xuống vách đá, ông ta có một hình xăm con mắt trên mắt cá chân, nhưng ông ta đã lẩn trốn chính quyền và rồi tụi tớ tìm thấy một bài báo ở chỗ các cậu sống nói rằng..."

"Tớ không có ý làm gián đoạn." Isadora nói "Nhưng tốt hơn chúng ta nên thôi nghĩ về quá khứ và bắt đầu nghĩ về hiện tại. Giờ ăn trưa đã qua một nữa, chúng ta cần gấp một kế hoạch."

"Chị không ngủ gục đó chứ?" Klaus hỏi Violet, con bé im lặng rất lâu nãy giờ.

"Dĩ nhiên không rồi." Violet nói "Chị đang tập trung. Chị nghĩ mình có thể chế ra một cái gì đó để làm hết đống ghim bấm cho Sunny. Nhưng chị không thể nghĩ ra cách nào để vừa chế tạo thiết bị và học bài cho bài kiểm ngày mai cùng lúc hết. Từ khi B.T.C.Đ.B.C.T.M.C bắt đầu, chị không ghi chép nhiều trong lớp của ông Remora, nên chị không thể nhớ mấy câu chuyện của ông ta."

"À, cậu không cần lo về chuyện đó." Duncan nói, giơ cuốn sổ tay màu xanh đen lên "Tớ đã ghi lại tất cả câu chuyện của ông Remora. Tất tần tật mọi chi tiết chán ngấy đều được ghi lại trong số tay của tớ."

"Và tớ đã chép lại chiều dài, chiều rộng và chiều sâu tất cả đồ vật của bà Bass." Isadora nói, giơ cuốn sổ tay của nó lên "Cậu có thể học trong cuốn sổ của tớ, Klaus. Còn Violet thì học trong sổ của Duncan."

"Cảm ơn các cậu." Klaus nói "Nhưng các cậu đã quên vài thứ. Tụi tớ bị gọi để tập chạy tối nay. Chúng tớ không có thời gian để đọc bất kì cuốn sổ nào."

"Tarcour." Sunny nói có nghĩa là "Anh nói đúng, dĩ nhiên B.T.C.Đ.B.C.T.M.C kéo dài đến bình minh và bài kiểm tra là điều đầu tiên trong buổi sáng."

"Nếu chúng ta có một trong những nhà phát minh vĩ đại trên thế giới giúp đỡ." Violet nói "Tớ tự hỏi Nikola Tesla sẽ làm gì."

"Hoặc là một trong những nhà báo vĩ đại trên thế giới." Duncan nói "Tớ tự hỏi Dorothy Parker sẽ làm gì trong tình huống này."

"Và tớ tự hỏi Hammurabi, một người Babylon cổ đại, có thể làm gì giúp tụi mình." Klaus nói "Ông ấy là một trong những nhà nghiên cứu lớn nhất trên thế giới."

"Hoặc là nhà thơ lớn Lord Byron." Isadora nói.

"Shark." Sunny nói, nghiến răng.

"Có ai biết là mấy người đó hay con cá đó sẽ làm gì trong trường hợp của chúng ta không? (Who knows what any of those people or fish would do in our shoes?) Violet nói.

"Thật khó mà biết được." Duncan nhịp ngón tay, không phải nó đang chờ đợi hay nghe một bản nhạc hấp dẫn hay có một ý tưởng "Trong giày của chúng ta!" nó nói "Đúng là nó rồi!"

"Gì thế?" Klaus hỏi "Giày ồn thì giúp gì được?"

"Không, không." Duncan nói "Không phải đôi giày ồn. Tớ đang nghĩ về đôi giày chạy đắt tiền của huấn luyện viên Genghis, ông ta nói không thể cởi nó ra có thể vì chân ông ấy hôi."

"Tớ cá là nó hôi." Isadora nói."Tớ thấy ông ấy tắm ít lắm."

"Nhưng đó không phải là lý do ông ta mang nó." Violet nói "Ông ta mang nó để cải trang."

"Chính xác!" Duncan nói "Khi cậu nói "trong giày của tụi tớ", nó cho tớ một ý tưởng. Tớ biết "trong giày của tụi mình" có nghĩa là "trong trường hợp của tụi mình". Vậy sẽ như thế nào nếu ai đó trong trường hợp của mấy cậu? Nếu tụi tớ cải trang thành các cậu thì sao? Tụi tớ sẽ chạy, và các cậu có thời gian học bài để kiểm tra toàn diện."

"Mấy cậu cải trang thành tụi tớ?" Klaus nói "Hai cậu nhìn giống nhau, nhưng không có gì giống tụi tớ cả."

"Thì sao?" Duncan nói "Trời sẽ tối. Khi tụi tớ nhìn các cậu từ cổng vòm, tất cả những gì tớ có thể thấy là hai cái bóng đang chạy và một cái bóng đang bò."

"Đó là sự thật." Isadora nói "Nếu tớ lấy sợi ruy băng của cậu, Violet và Duncan lấy mắt kính của Klaus, tụi tớ sẽ trông đủ giống các cậu và tớ cá là huấn luyện viên Ganghis không thể nhận ra."

"Và tụi mình có thể đổi giày, vì vậy khi chạy trên cỏ, âm thanh sẽ giống nhau." Duncan nói.

"Nhưng còn Sunny thì sao?" Violet nói "Không có cách nào để hai người cải trang thành ba người cả."

Mặt bọn trẻ nhà Quagmire xị xuống "Nếu Quigley có ở đây." Duncan nói "Tớ biết chắc cậu ấy sẽ bò để cải trang thành em bé nếu điều đó giúp các cậu."

"Một bao bột mì thì sao?" Isadora hỏi "Sunny chỉ lớn bằng một bao bột mì, không có gì phải ngại đâu Sunny."

"Denada." Sunny nói rồi nhún vai.

"Tụi tớ có thể chôm một bao từ nhà ăn." Isadora nói "Và kéo nó dọc theo tụi tớ khi chạy. Từ một khoàng cách, trong nó chắc chắn sẽ đủ giống Sunny để tránh bị nghi ngờ."

"Cải trang lẫn nhau có thể là một kế hoạch nguy hiểm." Violet nói "Nếu thất bại, không chỉ có tụi tớ gặp rắc tối mà các cậu cũng vậy, và có trời mới biết Genghis sẽ làm gì với mấy cậu?"

Điều này, hóa ra, là một câu hỏi có thể ám ảnh bọn trẻ nhà Baudelaire trong một thời gian ngắn, nhưng bọn trẻ nhà Quagmire cho chúng nó một chút suy nghĩ "Đừng lo." Duncan nói "Điều quan trong là giữ các cậu thoát khỏi kế hoạch của ông ta. Nó có thể là một kế hoạch nguy hiểm nhưng cải trang lẫn nhau là điều duy nhất chúng ta có thể nghĩ đến."

"Và tụi mình không còn thời gian lãng phí để nghĩ kế hoạch khác." Isadora thêm vào "Chúng ta nên khẩn trương nếu muốn chôm một túi bột và không trễ giờ lên lớp."

"Và tụi mình sẽ cần một sợi dây, hay cái gì đó, để tụi tớ có thể kéo nó trông như Sunny đang bò." Duncan nói.

"Và tớ cũng cần chôm một vài thứ." Violet nói "Cho cái máy làm ghim bấm."

"Nidop." Sunny nói, nghĩa là "Di chuyển nào."

Năm đứa trẻ bước ra khỏi lều mồ côi, cởi giày ồn và mang giày thường vào để không gây tiếng ồn quá nhiều khi lo lắng bước qua bãi cỏ đến nhà ăn. Chúng lo lắng vì chúng không được ủng hộ việc lén lút vào nhà ăn, hay chôm đi thứ gì đó, chúng lo lắng vì kế hoạch của chúng thật sự nguy hiểm. Đó không phải là một cảm giác dễ chịu, mà là lo lắng, và tôi sẽ ước cho trẻ nhỏ không phải chịu cảm giác lo lắng như bọn trẻ nhà Baudelaire và bọn trẻ Quagmire lúc bước vào nhà ăn trong đôi giày thông thường. Nhưng tôi phải nói rằng bọn chúng không đủ sự lo lắng. Chúng không cần lo lắng nhiều về việc lẻn vào nhà ăn, dù việc đó trái với nội quy, hay chôm đi cái gì đó, chúng có thể bị bắt. Nhưng chúng cần phải lo lắng nhiểu hơn về kế hoạch của chúng và điều gì sẽ xảy ra tối nay khi mặt trời lặn xuống bãi cỏ và vòng tròn dạ quang sáng lên. Chúng nên lo lắng, bây giờ, trong đôi giày thường, lo lắng về chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng cải trang thành nhau.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.