Học Viện Khắc Nghiệt

Lượt đọc: 82 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Giả định là việc làm nguy hiểm, giống như việc chế tạo bom, hay làm bánh quy dâu tây, nếu bạn mắc phải một sai lầm nhỏ nhất, bạn có thể gặp rắc rối khủng khiếp. Việc đưa ra các giả định đơn giản là tin mọi thứ theo một cách nhất định chỉ với số ít hoặc không có bằng chứng nào cho thấy mình đúng, và bạn có thể thấy ngay việc này nó dẫn đến rắc rối thế nào. Ví dụ, một buổi sáng nọ, khi bạn thức dậy và giả định rằng giường mình vẫn nằm chỗ cũ mặc dù bạn chẳng có bằng chứng cụ thể nào cả. Nhưng khi bạn bước ra khỏi giường thì mới phát hiện rằng nó đang trôi nổi trên biển, và bây giờ bạn sẽ gặp rắc rối khủng khiếp vì những giả định sai lầm của mình. Bạn có thể thấy là tốt hơn đừng đặt ra quá nhiều giả định, nhất là vào buổi sáng.

Buổi sáng của kì thi toàn diện, bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire quá mệt mõi, không chỉ mệt vì thức học bài và làm ghim bấm cả đêm mà còn mệt vì chín đêm liên tiếp chạy, chúng đặt ra nhiều giả định, nhưng cuối cùng hóa ra lại chẳng chính xác.

"Cái ghim cuối cùng." Violet nói và vươn vai "Chị giả định là Sunny sẽ không mất việc đâu."

"Và chị có vẻ biết hết chi tiết trong mấy câu chuyện của ông Remora như em đã thuộc hết số đo đồ vật của bà Bass." Klaus nói và dụi mắt "Vậy em giả định chúng ta sẽ không bị đuổi."

"Nilikoh." Sunny nói và ngáp. Ý nó là "Và chúng ta chưa gặp lại bọn trẻ nhà Quagmire, nên em giả định rằng một phần kế hoạch của họ đã trót lọt."

"Đúng rồi." Klaus nói "Em giả định nếu họ bị bắt thì bây giờ ta đã nghe thấy rồi."

"Chị cũng giả định như vậy." Violet nói.

"Chị cũng giả định như vậy." một giọng nói bắt chước đầy sự mỉa mai, bọn trẻ giật mình khi thấy hiệu phó Nero đang đứng đằng sau chúng và cầm một chồng giấy lớn. Theo giả định của chúng thì bọn trẻ nhà Baudelaire ở một mình, nhưng chúng đã rất ngạc nhiên khi thấy không chỉ hiệu phó Nero mà còn có ông Remora và bà Bass đang đứng chờ ở cửa lều mồ côi. "Ta hi vọng mấy đứa đã học cả đêm." Nero nói "Bởi vì ta đã bảo với giáo viên của tụi bây làm bài kiểm tra toàn diện cao câp này, còn mấy xấp giấy đứa em bé phải bấm ghim rất dày. Bắt đầu nào. Ông Remora và bà Bassb sẽ thay phiên hỏi tụi bây cho đến khi một trong hai đứa bây trả lời sai và bị đuổi. Sunny sẽ ngồi phía sau và bấm ghim đống giấy này thành những quyển sách năm trang, nếu ghim bấm tự làm không chắc chắn, cưng sẽ bị đuổi. Một thiên tài âm nhạc như ta không có cả ngày để gác thi. Ta sẽ mất nhiều thời gian tập luyện cho điều này. Bắt đầu thôi!"

Nero ném một đống giấy lên bện rơm và ghim bấm phía sau nó. Sunny bò nhanh qua và bắt đầu ghim giấy, Klaus đứng dậy, lén lút giữ quyển sổ của bọn trẻ nhà Quagmire. Violet mang giày ồn vào và ông Remora nuốt một miếng chuối rồi hỏi câu đầu tiên.

"Trong câu chuyện về con lừa." Ông ta nói "Con lừa đã chạy bao nhiêu dặm?"

"Sáu." Violet trả lời ngay tức khắc.

"Sáu." Nero nhái lại "Nó không đúng phải không ông Remora?"

"Nó đúng." Ông Remora nói và cắn thêm một miếng chuối.

"Chiều rộng" Bà Bass nói "Của quyển sách bìa màu vàng là bao nhiêu?"

"19cm." Klaus nói ngay.

"19cm." Nero nhái "Sai phải không bà Bass?"

"Không." Bà Bass thừa nhận "Đó là câu trả lời đúng."

"Câu khác đi ông Remora." Nero nói.

"Trong câu chuyện về cây nấm." Ông Remora hỏi Violet "Tên người đầu bếp là gì?"

"Maurice." Violet trả lời.

"Maurice." Nero nhại.

"Đúng." Ông Remora nói.

"Cái ức gà số bảy dài bao nhiêu?" Bà Bass nói.

"14cm và 5mm." Klaus nói.

"14cm và 5mm." Nero nhái.

"Đúng rồi." Bà Bass nói "Hai đứa là những học sinh rất giỏi thậm chí gần đây hai đứa có ngủ trong lớp."

"Bớt tán gẫu và đuổi chúng đi." Nero nói "Ta chưa đuổi học sinh nào cả, và ta rất nóng lòng làm điều đó."

"Trong câu chuyện về chiếc xe ben." Ông Remora nói khi Sunny bắt đầu ghim đống giấy thành những quyển sách mỏng "Mấy tảng dá nó chở màu gì?"

"Xám và Nâu."

"Xám và Nâu."

"Đúng."

"Cái nồi hầm của mẹ tôi sâu bao nhiêu?"

"6cm."

"6cm."

"Đúng."

"Trong câu chuyện về con chồn. Màu ưa thích của nó là gì?"

Kì thi toàn diện tiếp tục, nếu tôi lặp lại hết tất cả mấy câu hỏi vô bổ và chán nãn mà ông Remora và bà Bass hỏi thì chắc các bạn sẽ chán đến nỗi đi ngủ liền luôn, dùng quyển sách này làm gối thay vì như một câu chuyện giải trí và có tính chất mang lại lợi ích trẻ trung cho trí óc. Thật vậy, bài thi tẻ nhạt đến nỗi bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire có thể ngủ gục, nhưng chúng không dám. Một câu trả lời sai hay một cái ghim hư, thì Nero sẽ tống chúng ra khỏi trường Prufrock Preparatory và gửi chúng vào nanh nuốt chờ đợi của huấn luyện viên Genghis, cho nên ba chị em làm việc chăm chỉ hết sức có thể. Violet có gắng nhớ các chi tiết Klaus chỉ cho nó, Klaus cố nhớ hết các số đo nó tự học, và Sunny bấm như điên, cụm từ có nghĩa là "nhanh chóng và chính xác." Cuối cùng ông Remora dừng lại ở nữa trái chuối thứ tám và quay lại hiệu phó Nero.

"Nero." Ông ấy nói "Violet là một học sinh rất giỏi, rõ ràng nó học rất chăm."

Bà Bass gật đầu đồng ý "Trong suốt những năm giảng dạy, tôi chưa bao giờ gặp một cậu bé nào thông thái hơn Klaus đây. Và Sunny cũng là một thư ký rất tốt. Hãy nhìn những quyển sách nhỏ này xem! Chúng rất tuyệt."

"Pilso!" Sunny la làng.

"Em cháu nói 'Cảm ơn cô nhiều." Violet nói mặc dù ý Sunny là "Tay cháu bấm ghim bị đau quá." "Vậy là tụi cháu vẫn được ở lại Prufrock Prep phải không?"

"Oh, hãy để chúng ở lại đi Nero." Ông Remora nói "Sao ông không đuổi Carmelita Spats? Nó có học gì đâu, bên cạnh đó nó còn là một đứa kinh khủng."

"Đúng vậy." Bà Bass nói "Cho nó thi toàn diện thử đi."

"Ta không thể đuổi Carmelita Spats." Nero sốt ruột nói "Nó là người đưa tin đặc biệt của huấn luyện viên Genghis."

"Ai?" Ông Remora hỏi.

"Anh biết mà." Bà Bass giải thích "Huấn luyện viên Genghis, giáo viên thể dục mới."

"Vâng." Ông Remora nói "Tôi đã nghe về ông ta nhưng chưa gặp. Ông ta thế nào?"

"Ông ta là giáo viên thể dục tốt nhất thế giới tôi từng thấy." Hiệu phó Nero nói, lắc bốn cái bím tóc trong sự kinh ngạc. "Nhưng ông không cần nghe tôi, ông có thể tự nhìn. Ông ấy đây."

Nero chỉ bàn tay lông lá ra khỏi lều mồ côi, và bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire kinh sợ khi biết rằng hiệu phó Nero đang nói sự thật. Huýt sáo một bài hát khó chịu, huấn luyện viên Genghis đang đi thẳng về phía chúng, và bọn nhỏ có thể thấy một trong số những giả định của chúng đã sai. Đó không phải là giả định rằng Sunny sẽ không mất việc mặc dù giả dịnh đó cũng sẽ sai nốt. Và không phải cái giả định rằng Violet và Klaus sẽ không bị đuổi mặc dù đó cũng là một sai lầm. Nó là giả định và bọn trẻ nhà Quagmire và một phần kế hoạch đã thành công. Khi huấn luyện viên Genghis bước đến gần hơn và gần hơn, bọn trẻ nhà Baudelaire thấy hắn ta đang cầm sợi ruy băng của Violet bằng bàn tay méo mó và kính của Klaus trong tay kia. Rồi với từng bước đi trên đôi giày chạy đắt tiền, huấn luyện viên Genghis đã tạo ra một đám mây trắng nhỏ, mà tụi nhỏ nhận ra chắc chắn là bột từ túi. Nhưng hơn cả cái ruy băng, cái kính, hay những đám mây bột là cái nhìn trong mắt Genghis. Khi huấn luyện viên Genghis đến lều mồ côi, mắt ông ta sáng rực với sự chiến thắng, như thể cuối cùng ông ta đã thắng cái trò chơi mà ông đã chơi lâu nay và bọn trẻ nhà Baudelaire nhận ra giả định về bọn trẻ nhà Quagmire thực sự quá sai.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.