LEMONEY SNICKET lần đầu nhận được kiến thức là từ những ngôi trường công và gia sư riêng, sau đó thì ông đi dạy ngược lại. Ông được khen là một học giả xuất sắc, bị coi là một tên gian lận kỳ tài, và bị nhìn lầm với một người đàn ông cao hơn ông ta nhiều lần. Kỹ năng nghiên cứu của ông Snicket đang tập trung và chú trọng vào hoàn cảnh của bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire, và sách ông được xuất bản bởi HarperCollins.
Gửi biên tập viên tốt bụng của tôi,
Vui lòng bỏ qua cho món văn phòng phẩm ngớ ngẩn này. Tôi đang viết tại 667 Dark Evenue, và đây là tờ giấy duy nhất có sẵn ở đây. Cuộc điều tra của tôi về bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire phong phú và đầy tai ương này cuối cùng cũng hoàn thành. Tôi chỉ cầu cho bản thảo này có thể đến tay bạn. Không phải thứ ba tới mà là thứ ba kế tiếp nữa, mua một cái vé một chiều hạng nhất trên chuyến tàu thứ hair ra khỏi thành phố. Thay vì lên tàu hỏa, đợi tới khi nó khởi hành và leo xuống mấy con hẻm để lấy bản thảo đầy đủ của cuộc điều tra có tên THANG MÁY THẾ PHẨM, đó là một trong những cái cà vạt tốt của Jerome, một tấm hình nhỏ của Veblen Hall, một chai soda rau mùi tây, và cái áo khoác của bồi bàn, để ông Helquist có thể minh họa một cách đúng đắn phần truyện khủng khiếp này trong cuộc đời của bọn trẻ nhà Baudelaire.
Hãy nhớ rằng, bạn là niềm hi vọng cuối cùng để câu chuyện của bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire có thể được công khai.
Với tất cả sự kính trọng,
Lemony Snicket.