Nhiều lúc, A Phi cảm thấy rất bất mãn với sự tự cho mình là đúng của lũ NPC.
Ví dụ như câu "Đi chết đi", câu nói này nói ra thật tự tin và ngạo mạn, A Phi thầm nghĩ ngươi bảo ta chết là ta chết sao, chẳng phải là quá mất mặt rồi ư? Ngươi dù không nể mặt ta, thì cũng phải nể mặt gã chân trần bên cạnh ta đây chứ!
Thế là thanh tế kiếm của tên sát thủ bị thanh kiếm của gã chân trần "Nhị Lục" chặn lại. Rõ ràng tên sát thủ kia cũng biết sự tồn tại của gã chân trần, hắn đã nhìn thấy từ trên mái hiên, cho nên cũng không nói lời thừa thãi, trực tiếp xoay thanh trường kiếm lại đánh với gã chân trần, chuẩn bị giải quyết gã chân trần trước rồi mới đến lượt A Phi.
Hai người vừa giao thủ, mắt A Phi liền sáng lên. Gã chân trần nói võ công mình không tệ, quả nhiên không phải nói khoác. Người ta vẫn bảo, cao thủ vừa ra tay là biết ngay trình độ, hai người mới chỉ chiêu được vài hiệp, A Phi đã biết cả hai đều là cao thủ, hơn nữa còn là cao thủ cực kỳ lợi hại. Kiếm pháp của tên sát thủ cực kỳ quái dị hiểm hóc, quan trọng hơn là hắn sử dụng tay trái cầm kiếm. Người dùng kiếm tay trái trên giang hồ không nhiều, điểm này A Phi lập tức ghi nhớ kỹ trong lòng, sau này nhất định phải tra xem kẻ nào muốn đối phó với mình. Còn kiếm pháp của gã chân trần tuy không tinh diệu lắm, nhưng thắng ở chỗ nội công thâm hậu, thanh trường kiếm vung lên khí thế kinh người, ngay cả sát thủ cũng không dám chính diện đối chọi mũi nhọn.
Đấu thêm vài chiêu nữa, hai người vẫn bất phân thắng bại. Gã chân trần nói bản thân hiện tại kém Diệp Cô Thành một chút, điều này chắc là đúng. Thực lực mà hắn và tên sát thủ thể hiện ra, đều kém Diệp Cô Thành ở cấp độ Ngũ Tuyệt một chút xíu. Có lẽ tiến thêm một bước nữa là đạt tới trình độ Ngũ Tuyệt, ngang ngửa với Mộ Dung Phục lúc còn điên điên khùng khùng, khi võ công chưa đại tiến. Dù là vậy A Phi cũng đủ kinh hãi rồi, cao thủ trên giang hồ tuy không ít, nhưng cũng đâu đến mức nhan nhản ngoài phố. Mình tùy tiện làm cái nhiệm vụ thôi mà đã dẫn ra hai tên, thế này còn ra thể thống gì nữa?
Trong lúc đánh nhau, A Phi còn phát hiện bàn tay phải của tên sát thủ bị cụt ngang cổ tay. Phát hiện này khiến hắn vô cùng hưng phấn. Tay phải bị cụt, dùng đao tay trái, đây là đặc điểm cực kỳ tốt, chỉ cần tốn chút sức lực là có thể tra rõ thân phận của đối phương. Ngay lúc hắn đang vui mừng, gã chân trần bỗng hét lên: "Ngẩn người làm gì, mau tới giúp một tay!"
A Phi ngẩn ra, nói: "Đường đường là vệ sĩ, chẳng lẽ không nên nói câu 'Lão gia ngài đi trước, để tôi đối phó hắn' sao?" Gã chân trần vừa vung kiếm vừa phun ra một ngụm máu, giận dữ nói: "Thằng cha này võ công không tồi, ta một mình muốn giải quyết hắn phải tốn chút công phu, ngươi nếu không rảnh thì cứ việc đợi đấy!"
A Phi cười, rút trường thương gia nhập chiến đoàn, miệng nói: "Ta chỉ nói đùa thôi, ngươi nghiêm túc làm gì. Có thể kề vai chiến đấu với gã chân trần cũng là cơ duyên của ta... Mẹ kiếp, còn một tên nữa!" Hóa ra A Phi vừa muốn gia nhập chiến đoàn, bên cạnh bỗng bay ra một NPC mặc áo xám, cầm kiếm đâm về phía A Phi. A Phi dùng thương gạt thanh trường kiếm của kẻ kia, vẫn chưa xong, sau lưng hắn còn một NPC áo xám nữa cũng hùa theo kẻ kia cùng giáp công A Phi. Tuy nhìn trang phục, hai NPC này không cùng đẳng cấp với tên sát thủ dùng kiếm tay trái, mà giống thủ hạ của tên đó hơn. Nhưng A Phi không dám chủ quan, trường thương run lên vẽ thành một vòng tròn, chặn được trường kiếm của hai kẻ kia.
Ngay lập tức, năm người bắt đầu du đấu trong con ngõ vắng, tiếng binh khí va chạm vang lên chan chát. Gã chân trần và gã kiếm tay trái đánh nhau "tình chàng ý thiếp", còn A Phi khổ sở một mình đối đầu hai gã áo xám, đánh đến mồ hôi mồ kê nhễ nhại. A Phi vốn rất căng thẳng khi một mình đối đầu hai NPC, theo lý mà nói thực lực NPC vẫn mạnh hơn người chơi rất nhiều, nhưng đánh vài chiêu A Phi liền yên tâm hẳn, hắn cảm thấy mình hoàn toàn có thể chịu đựng được sự giáp công của hai NPC này. Tất nhiên không phải nói hai NPC này là phế vật, thực lực của bọn họ mạnh hơn Phong Y Linh và những người khác, cũng chỉ xấp xỉ Tam Giới lúc chưa học được Liệu Nguyên Thương Pháp mà thôi, muốn hạ gục A Phi dường như vẫn còn kém một chút.
Thêm nữa, hai kẻ kia tuy thế công hung mãnh nhưng phối hợp không tinh diệu, A Phi càng đánh càng thả lỏng, trường thương sử dụng càng lúc càng tự do, dần dần chiếm thế thượng phong. Hắn chợt nghĩ, nếu mình dốc sức thêm một chút, liệu có tiêu diệt được hai NPC này không?
Đánh với NPC không phải lần đầu, A Phi khổ sở muốn nếm thử mùi vị tiêu diệt NPC, ý niệm này vừa nảy ra trong đầu liền giống như một hạt giống có sức sống mãnh liệt, nhanh chóng bành trướng. Hắn hít sâu một hơi, thu lại thái độ đùa giỡn, trường thương như cuồng phong bão táp đâm về phía hai kẻ kia, thực sự đã giở ra bản lĩnh thật sự.
NPC dùng kiếm tay trái đang dốc toàn lực, lúc này hắn đã nhận ra gã đàn ông chân trần che mặt đối diện không dễ đối phó, có thể nói là kẻ tám lạng người nửa cân với mình, nhất thời chưa chắc đã hạ gục được hắn. Lần này hắn có chút chủ quan, trước đó thấy có người bảo vệ A Phi, hắn vốn không để tâm. Nghĩ rằng dù A Phi có thuê NPC làm vệ sĩ thì vệ sĩ này cũng mạnh được đến đâu? Người đi chân trần và người đi giày, luôn có một khoảng cách nhất định. Ai ngờ gã chân trần tuy kiếm pháp không ra sao, nhưng công lực lại không tầm thường, hắn cứng đối cứng vài lần, kinh ngạc phát hiện nội lực của gã chân trần thậm chí còn cao hơn mình.
Tuy bản thân hắn không lấy nội lực làm thế mạnh, nhưng trong số NPC có tu vi như vậy cũng không nhiều. Thế là hắn càng thêm tinh thần, bỗng cắn răng, thanh trường kiếm múa lên như bông tuyết loạn vũ, chiêu nào cũng quỷ dị hiểm độc, đều đâm về phía tử huyệt của gã chân trần. Hắn vừa phát lực, kiếm pháp của gã chân trần liền có chút tán loạn, gã thu chiêu chuẩn bị đỡ, ai ngờ kiếm tay trái vốn là một dòng phái phi chủ lưu trên giang hồ, vài chiêu thức đều phi lý đến khó tin, không phải chiêu thức thông thường nào cũng đỡ được. Bên phải vừa đỡ một kiếm, đối phương bỗng dùng một chiêu Tàng Kiếm thức từ phía sau bên trái phóng ra, nhắm thẳng vào đầu vai trái của gã. Đợi khi gã chùng vai tránh đi, thanh trường kiếm của đối phương lại đâm ra từ dưới xương sườn phải, bất ngờ chĩa thẳng vào cổ họng gã.
Mấy chiêu quỷ dị này khiến gã chân trần "Nhị Lục" cực kỳ không thích nghi, sau khi gắng sức đỡ vài chiêu, cuối cùng gã cũng không theo kịp tiết tấu của đối phương về mặt kiếm chiêu, sơ sẩy một chút bị kiếm tay trái đâm trúng chuôi kiếm, lại đánh văng thanh trường kiếm của gã đi. Kẻ dùng kiếm tay trái đại hỉ, hừ lạnh một tiếng: "Kiếm còn không cầm nổi thì làm kiếm khách gì nữa, đi chết đi!"
Vừa nói, thanh trường kiếm run lên vô số đóa hoa kiếm, trong nháy mắt bao trùm lấy nửa thân trên của gã chân trần.
Nói thì chậm, khi ấy thì nhanh, A Phi chợt thấy gã chân trần gặp nguy hiểm liền giật mình thót tim, nhưng hắn cũng không rảnh lo chuyện khác, chỉ có thể hét lên: "Mau tránh chỗ yếu hại ra, ôi, cái thằng ngốc này sao không né đi!" Hóa ra sau khi bị đánh văng trường kiếm, gã chân trần như người mất hồn, mặc kệ thanh kiếm của đối phương bao vây mình. A Phi cứ ngỡ sẽ nhìn thấy một cảnh tượng máu me be bét, đang định chuẩn bị lời lẽ tỏ vẻ tiếc thương và ai điếu, thì đột nhiên nghe thấy một tiếng rồng ngâm vang dội, một luồng kình phong bùng lên từ trong kiếm quang, uy thế cực kỳ kinh người. Còn NPC dùng kiếm tay trái kia mặt cắt không còn giọt máu, cả người lẫn kiếm đều bị luồng gió lớn kia thổi bay lên, loảng xoảng như cánh diều bay lên trời. Chiêu này né tránh cực kỳ hiểm hóc, nếu chậm một bước, chắc chắn sẽ bị luồng kình phong kia đánh trúng ngực, e là nhẹ nhất cũng phải hộc máu trọng thương. Tuy hắn không bị thương gì, nhưng tóc tai rũ rượi, vô cùng chật vật.
A Phi kinh hãi, trợn tròn cả mắt. Mạnh thế sao, gã chân trần đã ăn viên đại bổ hoàn gì thế? Là "cước khí" à? Gã chân trần không hề dùng chân, gã dùng tay, chính xác hơn là chưởng. Lúc này gã đẩy song chưởng ra trước, khom lưng hợp nhất, vững chãi như núi Thái Sơn. Trước đó lúc gã dùng kiếm, A Phi thấy gã chẳng ra làm sao, nhưng lúc này thấy gã bày ra tư thế chưởng pháp, lại sinh ra dáng vẻ của một tông sư uy nghiêm, cả người thật sự đẹp đến không tả nổi!
"Gã chân trần, ngầu quá!", A Phi trầm trồ khen ngợi một câu. Nhưng người kinh ngạc không chỉ có mình hắn, ngoại trừ tên sát thủ kiếm tay trái bị thổi bay lên trời, hai NPC áo xám còn lại cũng mắt chữ O mồm chữ A, bị cú này của gã chân trần làm cho chấn nhiếp. A Phi thấy vậy trong lòng đại hỉ, cơ hội tốt thế này làm sao có thể bỏ lỡ, hắn thét dài một tiếng, trường thương bỗng lóe lên hóa thành hai mũi thương, chính là "Phân Quang Thác Ảnh" kết hợp với "Nhất Vãng Vô Tiền", đâm trúng phóc vào hai tên ngốc đó. Lúc đánh nhau sao có thể phân tâm, huống hồ đối thủ lại là hạng vô sỉ như A Phi. Hai NPC áo xám kia đồng thời kêu lên một tiếng rồi ngã nhào xuống đất, ngực đều thủng một lỗ lớn, rõ ràng là không sống nổi nữa. A Phi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cầm trường thương âm thầm cảnh giác về phía bên kia. Hệ thống đã gửi tin tức tới, hắn đã hạ gục hai NPC, nhận được số lượng kinh nghiệm, độ thuần thục, bạc v.v., phần thưởng phong phú vượt ngoài dự đoán của A Phi, A Phi vừa nhìn thấy liền cười đến méo cả mồm.
Thủ hạ của mình bị tiêu diệt, nhưng tên sát thủ kiếm tay trái lại chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái. Hắn bị đánh văng lên mái hiên, ánh mắt vẫn dán chặt vào gã chân trần, miệng gằn từng chữ: "Giáng Long Thập Bát Chưởng! Ngươi rốt cuộc là ai?"
Giáng Long Thập Bát Chưởng danh tiếng lẫy lừng, A Phi nghe xong trong lòng khẽ động, bất chợt biết được thân phận của gã chân trần.