A Phi thét dài một trận này kéo dài suốt hơn mười hơi thở, quy đổi sang thời gian hiện đại chính là mấy phút đồng hồ. Trong lịch sử võ hiệp, ngoài những tiếng hét dùng để truyền âm, cảnh báo, thì những tiếng hét khác đa phần đều là do cao thủ vô tình phát ra trong lúc tu luyện nội công, thời gian kéo dài cũng rất lâu. Năm xưa Dương Quá từng luyện công đắc ý mà thét dài một hồi, khiến Hoàng Dược Sư cũng phải kinh ngạc. A Phi vì phẫn nộ quá độ mà thét, độ dài ngắn của tiếng thét thực ra không do người chơi kiểm soát, mà chỉ phụ thuộc vào nội lực hùng hậu hay dẻo dai đến đâu, đợi đến khi "thét" đến một trình độ nhất định tự nhiên sẽ dừng lại.
Tiếng thét vừa dứt, A Phi vẩy vẩy tay áo, ngẩn người ra một lúc, rồi chợt cười ha hả, cảm thấy trận thét dài vừa rồi thật vô cùng sảng khoái, nỗi uất ức trong lòng cũng tiêu tan quá nửa. Phải nói rằng, A Phi khá hài lòng với màn thể hiện của chính mình, chỉ tiếc là người vây xem quá ít, chủ yếu là vì đều bị cậu ta dọa cho chạy mất dép. Cậu đứng tại chỗ ngẩn ngơ một lúc, định nhấc chân bỏ đi, thì nghe thấy một giọng nói lạnh lẽo vang lên bên cạnh: "Đừng đi!"
A Phi giật nảy mình, nhảy dựng lên như một con mèo. Giọng nói này phát ra từ ngay bên cạnh mình, vậy mà bản thân lại không hề hay biết! Cậu quay đầu nhìn lại, thấy một người mặc áo đen đang ngồi xổm trên tường thành, lạnh lùng nhìn mình. Người kia mặc trang phục đen, hiển nhiên là màu sắc thường thấy của bộ khoái trong hệ thống, mà thanh loan đao trong tay kẻ đó, cũng chính là trang bị tiêu chuẩn của bộ khoái hệ thống. Nếu chỉ nhìn vào bộ trang bị này, có lẽ A Phi sẽ cho rằng đây chỉ là một NPC hệ thống bình thường. Nhưng khuôn mặt của người này hơi gầy, hay nói đúng hơn là một màu trắng bệch nhợt nhạt, trong ánh mắt dường như có khí chất ưu quốc ưu dân. Thế nhưng, khí chất kiểu này A Phi nhìn vào lại chẳng thể ưu sầu nổi, cậu ngược lại còn "hà" một tiếng, rồi chậc lưỡi nói: "Linh Linh Phát, ngươi ở đây làm gì?"
Người đến chính là nhân vật được mệnh danh là giám sát viên hệ thống, kẻ mà NPC nào nghe danh cũng biến sắc, Đại Nội Mật Thám Linh Linh Phát. Hắn vô cảm liếc nhìn A Phi một cái, nói: "Khổ Mệnh A Phi, ngươi gây ồn ào ở nơi công cộng, ảnh hưởng đến người khác nghỉ ngơi. Theo ta đến nha môn một chuyến đi!"
"Mẹ kiếp!"
Tròng mắt A Phi như muốn lòi ra ngoài, đây là thế giới võ hiệp, sao lại có quy định kỳ quái như thế được? Hơn nữa kẻ đến bắt mình lại là Linh Linh Phát, đây đâu phải là bộ khoái hệ thống bình thường! Cậu không nắm chắc thái độ của Linh Linh Phát, chỉ thăm dò nói: "Đại hiệp, cái này của ta chắc không tính là gây ồn ào đâu nhỉ! Vả lại, mọi người đều là người luyện võ, thét hai tiếng cũng không có gì quá đáng!"
"Mấu chốt là đây là kinh thành, ngươi đừng có nói nhảm nữa!"
Dứt lời, Linh Linh Phát vậy mà nhảy bổ từ trên tường thành xuống, chộp lấy A Phi. A Phi kinh hãi, theo phản xạ dùng trường thương chặn lại, nhưng tốc độ của Linh Linh Phát cực nhanh, vậy mà kẹp chặt lấy đầu thương của A Phi trong chớp mắt không để lọt khe hở, rồi khẽ nhấc một cái, A Phi chỉ cảm thấy một luồng nội lực hùng hậu từ trong tay truyền đến, Hồng Anh không tự chủ được mà tuột khỏi tay. Một tay kia của Linh Linh Phát đồng thời điểm tới, toàn thân A Phi tê dại, không thể cử động được nữa.
Sự kinh hãi trong lòng A Phi đương nhiên không gì sánh bằng. Ngay cả NPC cao thủ cũng chưa chắc đã có thể dễ dàng chế phục cậu như vậy, huống chi chiêu thức Linh Linh Phát sử dụng trông có vẻ bình phàm không lạ, không ngờ lại có uy lực như thế. A Phi ngẩn người ra một lúc, cố gắng trấn áp sự kinh ngạc trong lòng, nói: "Ngươi đây là võ công gì?"
Đối với kiểu tư duy nhảy vọt không hỏi tại sao bị bắt mà lại đi quan tâm đến chiêu thức võ công của A Phi, Linh Linh Phát cũng chẳng buồn để ý. Là nhân vật tổ sư gia của dòng phim vô tri, dù người chơi có nói ra bất cứ lời gì cũng không đủ để hắn lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. Hắn chỉ xách A Phi lên, tay phải cầm Hồng Anh, một bước nhảy đã lên tới nóc tường, rồi thân hình vặn nhẹ, lao đi như điện, chỉ vài cái nhún người đã biến mất.
Không xa đó có vài người chơi nhìn thấy cảnh này, không khỏi nhìn nhau ngơ ngác.
"Ta nhìn nhầm à, Khổ Mệnh A Phi bị bộ khoái bắt rồi sao?"
"Công khai tác oái, đây chính là kết cục của kẻ ác!"
"Đây gọi là ác giả ác báo! Nhưng ta nhìn tên bộ khoái đó, cứ có cảm giác gì đó quen quen nhưng lại không nói ra được, rất là kỳ quái..."
"Đúng vậy, ta cũng thấy thế! Có cảm giác muốn xông vào đấm cho hắn một cú thật mạnh."
--- "Hồng Anh Ký" ---
"Gây ồn ào, gây ồn ào", A Phi bị Linh Linh Phát xách trên tay, bất mãn nói: "Đại hiệp, nha môn các người bắt người cũng phải có chút lý lẽ chứ! Dùng cái lý do gây ồn ào này để bắt ta, có phải hơi cưỡng từ đoạt lý không."
"Hừ!", Linh Linh Phát chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi tiếp tục phi thân như bay trên mái nhà. A Phi không thể cử động, miệng oang oang kêu gào, hỏi thêm vài câu nữa nhưng Linh Linh Phát cũng không chịu trả lời. A Phi đành ngậm miệng lại, nhưng suy nghĩ trong lòng cứ xoay chuyển không ngừng.
Gây ồn ào, cái lý do này có thể nói là muốn khép tội thì chẳng thiếu gì cớ. Đây chỉ là một trò chơi mà thôi, ai mà chẳng được quyền gây ồn ào, chẳng lẽ lúc đánh nhau không được phép phát ra tiếng? Đây là kinh thành, nếu nói là gây ồn ào, vậy thì nghi thức duyệt binh trước cửa thành chẳng phải còn ồn ào hơn sao? Người ta còn lái xe chạy đi chạy lại ồn ào mấy lần, còn quay đầu xe sai quy định nữa kìa! Thế nên A Phi đương nhiên sẽ không coi là thật. Cậu chủ yếu quan tâm đến sự xuất hiện của Linh Linh Phát. Ngay cả khi cậu có gây ồn ào làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của trẻ nhỏ đi chăng nữa, hệ thống cùng lắm chỉ phái một bộ khoái bình thường đến đưa cậu về nha môn, không cần thiết phải cử Đại Nội Mật Thám đến bắt, nhất là lại còn là thủ lĩnh Đại Nội Mật Thám.
Chẳng lẽ tiếng hét vừa rồi của mình làm ảnh hưởng đến nhân vật quan trọng nào đang nghỉ trưa?
Đang nghĩ ngợi, Linh Linh Phát chợt hạ thân hình xuống, rồi nhảy xuống khỏi mái nhà, chui qua một cái cửa sổ vào một căn phòng. Sau khi vào phòng, hắn nhẹ nhàng đặt A Phi xuống, tiện thể nhét luôn Hồng Anh vào tay A Phi. A Phi nhận lấy Hồng Anh, hơi ngẩn người, thì thấy Linh Linh Phát hướng về phía bức bình phong cúi mình nói: "Hoàng thượng, Khổ Mệnh A Phi đã đưa đến rồi."
A Phi kinh hãi biến sắc, trong đầu kêu oang một tiếng. Cậu đương nhiên hiểu câu nói này của Linh Linh Phát có ý nghĩa gì, vì người cậu sắp gặp lần này, vậy mà lại là nhân vật lớn trên danh nghĩa trong trò chơi — Hoàng thượng. Thân phận NPC Hoàng thượng này vô cùng đặc biệt, ngài vừa là vị hoàng đế võ công cao cường trong Lục Tiểu Phụng Truyện mà Diệp Cô Thành muốn giết để thay thế, cũng là vị hoàng đế bi tình bị một đám phi tần "Như Hoa" vây quanh trong phim của Linh Linh Phát, càng là sự tổng hợp của tất cả các vị hoàng đế từng xuất hiện trong vô số lịch sử võ hiệp. Theo một ý nghĩa nào đó, ngài là đại diện chính thức trong hệ thống võ hiệp. Mặc dù các đại hiệp đều không coi ngài ra gì, nhưng không thể phủ nhận ngài nắm giữ quyền lực và địa vị khác biệt với võ lâm thế tục. Đừng quên, còn có rất nhiều cao thủ phục vụ cho Hoàng thượng, Linh Linh Phát chính là kẻ xuất chúng trong đó, huống chi còn có những cao thủ cấp bậc như Gia Cát Chính Ngã.
Vì thế, nghe thấy Hoàng thượng ở đây, A Phi lập tức không dám lơ là. Mặc dù trên địa vị giang hồ thì vị hoàng đế này không đáng nhắc tới, nhưng đây cũng là lần đầu tiên A Phi gặp một NPC cấp cao như vậy. Cậu càng biết rõ gần đây Hoàng thượng không được thuận tâm cho lắm, chủ yếu là vì "long đinh" xảy ra chút vấn đề. Cậu ngẩn ngơ nhìn bức bình phong, không biết đằng sau đó sẽ hiện ra hình ảnh thế nào. Sau một thoáng tĩnh lặng, có người ho khan một tiếng phía sau bức bình phong, nói: "Linh Linh Phát, mời Khổ Mệnh A Phi ngồi."
"Tuân lệnh, Hoàng thượng!"
Linh Linh Phát cúi mình, rồi quay đầu ra hiệu mời, ý bảo A Phi ngồi xuống. Lúc này A Phi mới vỡ lẽ, cái gì mà "gây ồn ào ảnh hưởng người dân nghỉ ngơi", thực chất là Hoàng thượng muốn gặp cậu. Thật ra lẽ ra cậu phải nghĩ ra sớm mới đúng, trong hệ thống này, e rằng chỉ có Hoàng thượng mới có tư cách sai khiến được Linh Linh Phát. Cậu vô thức ngồi xuống, chằm chằm nhìn vào bức bình phong không nhúc nhích, trong lòng nghĩ đằng sau bức bình phong sẽ bất ngờ hiện ra thứ gì, là một vị Hoàng thượng hoa quý cao sang, hay là một vị Hoàng thượng mặc váy đỏ trang điểm đậm đà... Mặc dù "tiểu đệ đệ" của Hoàng thượng bị thương nhưng thời gian cũng chưa lâu lắm, chắc thay đổi không nhanh đến thế đâu nhỉ...
Chỉ nghe tiếng cọt kẹt, từ sau bức bình phong chậm rãi bước ra một người.
Trái tim nhỏ bé của A Phi đập thình thịch, sau khi nhìn thấy người đó, suýt chút nữa là nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Nhưng sự xuất hiện của Hoàng thượng cuối cùng cũng khiến A Phi thở phào nhẹ nhõm.
Không có trang điểm đậm đà, thậm chí cũng chẳng có vẻ hoa quý cao sang, đập vào mắt A Phi chỉ là một nam tử mặc trường sam trắng bình thường. Từ trên xuống dưới đều một màu thuần sắc, chiếc quạt ngọc trắng trong tay càng trắng đến chói mắt. Tuy nhiên, tất cả những thứ đó đều không sánh bằng làn da như ngọc của người nọ. Trong văn tự có một cách nói gọi là "mặt như ngọc quan", A Phi chưa từng biết "mặt như ngọc quan" là dáng vẻ thế nào, hôm nay nhìn thấy vị Hoàng thượng này mới thực sự hiểu ra. Dáng vẻ này cũng rất phù hợp với ấn tượng của A Phi về hoàng đế, cả đời không ra khỏi cửa nhưng lại là kẻ nắm quyền thiên hạ, tóm lại là luôn có chút khí chất khác biệt với người thường.
Sau khi Hoàng thượng bước ra khỏi bức bình phong, vừa hay nhìn thấy dáng vẻ thở phào nhẹ nhõm của A Phi. Hoàng thượng không khỏi hơi ngạc nhiên, ngài vừa định hỏi hai câu, A Phi đã thở dài một hơi, nói: "Phù! May mà ngài vẫn chưa biến thành cô nương."
Sắc mặt Hoàng thượng khựng lại, ngay lập tức có vài giọng nói cùng lúc vang lên: "Tên dân đen to gan Khổ Mệnh A Phi, dám bôi bác Hoàng thượng như thế!" Ngay sau đó ba bóng người xuất hiện trong phòng, sát khí đằng đằng nhìn A Phi. A Phi chết lặng, nhìn lần lượt từng người, miệng lẩm bẩm: "Linh Linh Cung, Linh Linh Hỷ, Linh Linh Tài, vậy mà lại là ba người các ngươi."