Hồng Mông Thánh Vương

Lượt đọc: 2405 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 638
Con đường diệt vong của Đại Kim hoàng đế

❊ ❊ ❊

“Bốn vị sứ giả, các ngươi cuối cùng cũng đến, nếu các ngươi không đến nữa, ta sắp phải dẫm lên vết xe đổ của Sa Ảnh tiền bối, bị bọn chúng giết chết rồi.” Đại Kim hoàng đế nhìn thấy bốn đại cao thủ Đại Càn vương triều xuất hiện thì mừng rỡ như điên, lớn tiếng kêu oan.

“Cái gì, Sa Ảnh thật sự đã chết rồi sao.” Nghe tin Sa Ảnh vẫn lạc, trong cơ thể bốn tên cao thủ Đại Càn vương triều lập tức dâng trào sát khí nồng đậm, trầm giọng hỏi.

“Bốn vị sứ giả, nếu các ngươi không tin, các ngươi có thể cảm nhận xem, trên người bọn họ vẫn còn lưu lại Chân Tiên hạch lực lượng của Sa Ảnh tiền bối.” Đại Kim hoàng đế ngậm máu phun người nói.

“Hóa ra ngươi giữ Chân Tiên hạch lại là vì chuyện này.” Nghe Đại Kim hoàng đế nói vậy, Vân Thiên Vũ cuối cùng đã biết nguyên nhân hắn lưu lại Chân Tiên hạch là gì.

“Viên Chân Tiên hạch đó quả thật là do chúng ta đánh nát, nhưng vị Sa Ảnh tiền bối kia lại không phải do chúng ta hại chết, mà là do hắn ta hại chết, cúi xin mấy vị sứ giả tra rõ chuyện này.” Nhậm Vân Tông lớn tiếng giải thích.

“Hừ, không cần điều tra, trên người các ngươi còn lưu lại sức mạnh của Chân Tiên hạch, đó chính là bằng chứng tốt nhất, các ngươi còn gì để nói nữa không, nếu không, vậy các ngươi có thể đi chết đi.” Một nam giới trung niên mặc trường bào màu trắng, đôi mắt thâm thúy có lực, xung quanh miệng để một vòng râu đen lạnh lùng nói.

“Không ngờ sứ giả của Đại Càn vương triều cũng là kẻ không phân biệt phải trái, thật khiến người ta thất vọng.” Vân Thiên Vũ nhìn thấy bốn vị sứ giả và Đại Kim hoàng đế cá mè một lứa, cũng lười giải thích, cố ý châm chọc bọn họ.

“Hô.” Nghe thấy Vân Thiên Vũ lại dám châm chọc mình, nam tử áo trắng lập tức phóng thích linh hồn chi lực cường đại tấn công Vân Thiên Vũ, muốn cho hắn một bài học.

“Linh Hồn Huyễn Thủ.” Nam tử áo trắng phóng thích linh hồn chi lực đánh tới, Vân Thiên Vũ lập tức phóng thích linh hồn ngưng tụ thành bàn tay lớn nghênh đón, một chưởng đánh tan linh hồn của nam tử áo trắng, đả thương linh hồn của hắn.

“Chân Tiên linh hồn, linh hồn của ngươi vậy mà đã đạt đến cảnh giới Chân Tiên, xem ra Sa Ảnh chính là do ngươi giết, bằng không linh hồn của ngươi không thể đột phá đến cảnh giới Chân Tiên ở không gian cấp thấp này được.” Bởi vì sơ ý, phóng thích linh hồn bị Vân Thiên Vũ đả thương, nam tử áo trắng tức giận nói.

“Đúng là một lý lẽ hoang đường, hạng người hồ đồ như ngươi, thật không biết tu luyện đến cảnh giới Chân Tiên kiểu gì nữa.” Khóe miệng Vân Thiên Vũ hơi nhếch lên, tiếp tục châm chọc.

“Tìm cái chết.” Thực lực bản thân đạt đến cấp một Chân Tiên cảnh giới nam tử áo trắng bị Vân Thiên Vũ không chút khách khí châm chọc, tức giận đến lôi đình giận dữ, một đạo quang kiếm màu trắng từ sau lưng hắn bay ra, với tốc độ vượt qua tốc độ ánh sáng, tấn công về phía Vân Thiên Vũ.

“Vô Phong Kiếm, Cổ Chuyển Kiếm Mang.” Quang kiếm màu trắng đánh tới, Vân Thiên Vũ lập tức rót thiên địa bổn nguyên hạt giống vào Vô Phong Kiếm, tay cầm Vô Phong Kiếm nghênh đón quang kiếm màu trắng.

Khi Vô Phong Kiếm tràn ngập cổ chuyền kiếm mang va chạm với quang kiếm màu trắng, từng đạo quang vung năng lượng chói mắt lập tức kích động ra ngoài, chấn động khiến toàn bộ không gian xuất hiện rất nhiều gợn sóng nước.

“Đạp đạp.” Cứng rắn đón đỡ đòn tấn công của quang kiếm màu trắng, Vân Thiên Vũ bị lực lượng ẩn chứa trong quang kiếm màu trắng chấn lùi ba bước, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn kịch liệt.

“Hừm, Thượng Phẩm Tiên Khí, ngươi một con kiến hôi vậy mà lại sở hữu Thượng Phẩm Tiên Khí, hơn nữa còn có thể cứng rắn tiếp chiêu của ta.” Nam tử áo trắng vô cùng kinh ngạc vì Vân Thiên Vũ có thể đỡ lấy đòn tấn công của mình.

Bởi vì khoảng cách thực lực giữa thất cấp Đạo Tiên và nhất cấp Chân Tiên lớn tựa trời vực, trong tình huống bình thường, cho dù Vân Thiên Vũ có Thượng Phẩm Tiên Khí đi nữa, cũng không thể chống đỡ nổi đòn tấn công kiếm quang do hắn thi triển.

“Thiên Vũ, con không sao chứ, bốn kẻ này quá lợi hại, chi bằng chúng ta tạm tránh mũi nhọn đi.” Nhậm Vân Tông nhìn thấy Vân Thiên Vũ ở cảnh giới thất cấp Đạo Tiên bị nam tử áo trắng dễ dàng chấn lùi, lập tức truyền âm nhắc nhở.

“Viện trưởng cứ yên tâm, con có cách đối phó bọn họ.” Vân Thiên Vũ hít sâu một hơi, đè nén khí huyết đang cuộn trào trong cơ thể, vô cùng tự tin nói.

“Bốn vị sứ giả, không cần khách khí với bọn chúng nữa, xin bốn vị sứ giả ra tay, bắt giữ bọn chúng, báo thù cho Sa Ảnh tiền bối đã khuất.” Đại Kim hoàng đế thành khẩn kích động nói.

“Được.” Thượng Phẩm Tiên Khí ở Thiên Vực vốn là bảo vật cực kỳ trân quý, nhìn thấy Vân Thiên Vũ sở hữu Thượng Phẩm Tiên Khí, bốn tên sứ giả gật đầu, liền chuẩn bị hợp lực ra tay tấn công Vân Thiên Vũ.

“To gan, các ngươi có nhận ra tấm lệnh bài này không, dám tấn công ta, các ngươi không muốn sống nữa à.” Ngay lúc bốn vị sứ giả phóng thích khí thế cường đại khóa chặt Vân Thiên Vũ, chuẩn bị ra tay, Vân Thiên Vũ cảm thấy trong lòng sinh ra cảm giác ngạt thở mãnh liệt, khó khăn lấy ra Vũ Văn Thái Sư Lệnh, lớn tiếng quát lớn.

“Vũ Văn Thái Sư Lệnh.” Khi bốn vị sứ giả Đại Càn vương triều nhìn thấy lệnh bài màu đen vàng, khắc hai chữ Vũ Văn trong tay Vân Thiên Vũ, cơ thể không kìm được run lên một chút, sát khí tỏa ra từ cơ thể lập tức tiêu tan.

“Ngươi, sao ngươi lại có Vũ Văn Thái Sư Lệnh, ngươi rốt cuộc là ai.” Nhìn thấy Vũ Văn Thái Sư Lệnh trong tay Vân Thiên Vũ, giọng điệu nói chuyện của bốn vị sứ giả cũng trở nên khách sáo, nhẹ giọng hỏi.

“Các ngươi cảm thấy Vũ Văn Thái Sư Lệnh có thể tùy tiện tặng người khác sao, dám tấn công ta, các ngươi có biết tội không.” Vân Thiên Vũ lớn tiếng quở trách.

“Sứ giả bớt giận, sứ giả bớt giận, chúng ta không biết sứ giả là mưu sĩ của Vũ Văn Thái Sư, vừa rồi mạo phạm rất nhiều, mong sứ giả rộng lượng thứ lỗi.” Vũ Văn Thái Sư có thể nói là kẻ nắm giữ quyền chủ quyền tuyệt đối của Đại Càn vương triều, dưới một người, trên vạn người, nghĩ đến việc mình đắc tội với mưu sĩ của Vũ Văn Thái Sư, bốn vị sứ giả Đại Càn vương triều sợ đến mức trán túa ra một lớp mồ hôi lạnh.

“Bốn vị sứ giả, các ngươi đừng tin hắn, hắn tuyệt đối không thể là mưu sĩ của Vũ Văn Thái Sư đâu, Vũ Văn Thái Sư Lệnh đó nhất định là giả.” Đại Kim hoàng đế nhìn thấy Vân Thiên Vũ lấy ra Vũ Văn Thái Sư Lệnh, cục diện đột ngột thay đổi, sắc mặt tái mét, tức giận lớn tiếng hét lên.

“Vũ Văn Thái Sư Lệnh là giả ư, hay lắm, đã vậy nếu các ngươi muốn tận mắt kiểm chứng thật giả của tấm lệnh bài này, ta có thể cởi bỏ phong ấn lệnh bài, phóng thích sức mạnh để các ngươi kiểm tra một phen.” Ánh mắt Vân Thiên Vũ lạnh lùng liếc nhìn Đại Kim hoàng đế đang lớn tiếng gào thét, cố ý nói.

“Sứ giả bớt giận, sứ giả bớt giận, tuyệt đối đừng cởi bỏ phong ấn lệnh bài, chúng ta xác định Vũ Văn Thái Sư Lệnh trong tay ngài là thật.” Là cao thủ của Đại Càn vương triều, bốn vị sứ giả liếc mắt liền nhận ra Vũ Văn Thái Sư Lệnh trong tay Vân Thiên Vũ tuyệt đối là thật, nghĩ đến việc mỗi tấm Thái Sư Lệnh đều phong ấn sức mạnh của Vũ Văn Thái Sư, bốn vị sứ giả trừng mắt liếc Đại Kim hoàng đế đang lớn tiếng gào thét, liên tục nhận tội.

“Các ngươi thật sự tin tưởng Vũ Văn Thái Sư Lệnh này là thật ư, thế nhưng các ngươi tin, có kẻ lại không tin, các ngươi nói xem ta nên làm thế nào đây.” Vân Thiên Vũ nhẹ nhàng mơn trớn Vũ Văn Thái Sư Lệnh, lạnh lùng nhìn Đại Kim hoàng đế không thể chấp nhận sự thật, trầm giọng nói.

“Bốp, ngươi câm miệng lại cho ta, nếu ngươi còn dám nói nhảm nữa, có tin ta cắt lưỡi ngươi không.” Nghe ra ý trong lời nói của Vân Thiên Vũ, nam tử áo trắng vừa giao thủ với Vân Thiên Vũ, sợ đến mức tim đập chân run lập tức bước đến trước mặt Đại Kim hoàng đế, dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn, giáng cho hắn một bạt tai thật mạnh, cảnh cáo nói.

“Chẳ... chẳng lẽ Vũ Văn Thái Sư Lệnh trong tay hắn là thật, rốt cuộc hắn lấy đâu ra Vũ Văn Thái Sư Lệnh cơ chứ.” Mặc dù gò má sưng vù lên, nhưng Đại Kim hoàng đế bị sự thật làm cho chết lặng hoàn toàn lại không hề cảm thấy đau, trong đầu liên tục hiện lên từng ý nghĩ đáng sợ.

“Bây giờ các ngươi còn tin Sa Ảnh là do ta giết nữa không, ta có Vũ Văn Thái Sư Lệnh, các ngươi cảm thấy ta sẽ rảnh rỗi đến mức đi giết Sa Ảnh, hấp thu Chân Tiên hạch của hắn để đột phá cảnh giới sao.” Vân Thiên Vũ cười lạnh một tiếng, phản hỏi.

“Sứ giả bớt giận, bớt giận, vừa nãy chúng ta không biết thân phận của ngài, cho nên mới nảy sinh suy nghĩ đó, bây giờ đã biết rồi, chúng ta tuyệt đối không nghi ngờ sứ giả là hung thủ nữa.” Nam tử áo trắng và những người khác sợ hãi giải thích.

“Thế bây giờ các ngươi đã tin lời ta nói chưa.” Vân Thiên Vũ trầm giọng hỏi.

“Tin, tin tưởng một trăm phần trăm.” Bốn người nam tử áo trắng đồng thanh đáp.

“Vậy bây giờ ta nói cho các ngươi biết, Sa Ảnh chính là do hắn giết, nếu các ngươi không tin, có thể tìm kiếm linh hồn của hắn, tuy hắn có thể sẽ cưỡng ép xóa sổ trí nhớ linh hồn, nhưng ta nghĩ các ngươi chắc vẫn có thể tìm ra manh mối.” Vân Thiên Vũ liếc nhìn Đại Kim hoàng đế đang thất hồn lạc phách, lạnh lùng nói.

“Hóa ra là ngươi, ngươi mới chính là thủ phạm gây tội.” Nghe Vân Thiên Vũ chỉ điểm, bốn người nam tử áo trắng lập tức phóng thích khí thế đáng sợ, khóa chặt Đại Kim hoàng đế vừa bừng tỉnh như chiêm bao, sợ toát mồ hôi hột.

“Bốn vị sứ giả tha mạng, Sa Ảnh tiền bối thật sự không phải do ta giết, cầu xin các ngươi hãy tin ta.” Đại Kim hoàng đế lớn tiếng giải thích.

“Không phải do ngươi làm, vậy ngươi dám để chúng ta kiểm tra linh hồn của ngươi không.” Nam tử áo trắng lạnh lùng nói.

“Ta... ta...” Mặc dù Đại Kim hoàng đế đã cưỡng ép xóa sổ trí nhớ linh hồn, nhưng như Vân Thiên Vũ đã nói, bốn người tuyệt đối có thể tìm ra manh mối từ trí nhớ linh hồn, nhất thời hắn ấp úng không nói nên lời.

“Kim Vạn Thế, ngươi giỏi lắm, ngươi không những giết Sa Ảnh, mà còn dám đùa giỡn chúng ta để đối phó với mưu sĩ của Vũ Văn Thái Sư, ngươi thật sự có lỗi với chúng ta đấy.” Đại Kim hoàng đế cứng họng, lập tức khiến bốn người nam tử áo trắng xác định cái chết của Sa Ảnh có liên quan đến Đại Kim hoàng đế, nam tử áo trắng tức giận thẹn quá hóa giận nói.

“Không không, cầu xin bốn vị sứ giả cho ta một cơ hội nữa, ta nguyện dâng toàn bộ sưu tầm ngàn năm của Đại Kim hoàng tộc ra, chỉ cầu bốn vị tha cho ta một mạng.” Cảm nhận được sát ý tỏa ra từ cơ thể bốn vị sứ giả, Đại Kim hoàng đế sợ hãi lớn tiếng cầu xin.

“Sưu tầm ngàn năm của Đại Kim hoàng tộc ư.” Nghe điều kiện Đại Kim hoàng đế đưa ra, bốn vị sứ giả động tâm, nhưng lúc này, Vân Thiên Vũ khẽ ho nhẹ một tiếng, lập tức cắt đứt ý niệm tốt đẹp của bọn họ.

“Sao thế, các ngươi muốn nhận ân huệ của hắn, tha cho bọn chúng à.” Vân Thiên Vũ cười lạnh một tiếng, lạnh lùng chất vấn.

“Không dám, không dám.” Nghĩ đến thân phận của Vân Thiên Vũ, bốn vị sứ giả sợ hãi nói.

“Tốt nhất là các ngươi không dám, bằng không ta không ngại bẩm báo chuyện này lên trên, đến lúc đó e là các ngươi không có phúc hưởng thụ đống bảo vật đó đâu.” Vân Thiên Vũ lạnh lùng cảnh cáo.

“Sứ giả đại nhân, không biết ngài muốn chúng ta xử lý bọn chúng thế nào.” Nam tử áo trắng khách sáo hỏi thăm Vân Thiên Vũ.

“Hạng người mang tâm địa hiểm ác như hắn, giữ lại cũng là họa hại, chi bằng giết đi.” Vân Thiên Vũ nói không mang theo chút tình cảm nào.

“Được, tất cả nghe theo sứ giả đại nhân.” Nam tử áo trắng và những người khác gật đầu, sức mạnh quy luật Chân Tiên phóng thích từ cơ thể lập tức khóa chặt Đại Kim hoàng đế đang sợ hãi, tuyệt vọng.

“Không, các ngươi không thể giết ta, không thể giết ta.” Cơ thể bị sức mạnh quy luật Chân Tiên khóa chặt, Đại Kim hoàng đế tuyệt vọng gào thét.

“Các ngươi còn do dự cái gì, sao còn không mau ra tay.” Ánh mắt Vân Thiên Vũ lạnh lùng liếc nhìn Đại Kim hoàng đế đang sợ hãi gào thét, lớn tiếng ra lệnh.

“Vút vút vút vút.” Dứt lời, sức mạnh quy luật Chân Tiên do bốn người nam tử áo trắng phóng thích lập tức ngưng tụ, hình thành bốn đạo cột sáng Chân Tiên, oanh kích vào cơ thể Đại Kim hoàng đế, trực tiếp phá hủy nhục thể của hắn, cấm chế Hư Tiên hạch ẩn chứa sức mạnh quy luật cường đại của hắn lại.

“Giữ Hư Tiên hạch của hắn lại, các ngươi có thể về rồi.”

“Còn nữa, thân phận của ta hy vọng các ngươi có thể giữ bí mật giúp ta, Vũ Văn Thái Sư không muốn ta quá sớm bại lộ thân phận, rõ chưa.” Vân Thiên Vũ lạnh lùng cảnh cáo.

“Vâng, sứ giả đại nhân, chúng tôi biết phải làm thế nào.” Nói xong, nam tử áo trắng cung kính giao Hư Tiên hạch cho Vân Thiên Vũ, sau đó cùng ba người đồng đội xám xịt rời đi.

Tủ sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Báo lỗi chương / Bấm vào đây báo cáo

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của Piao Tian Wen Xue, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Piao Tian Wen Xue - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:621
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vân Lệ Thiên Vũ

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.