"Mọi người, đừng đuổi theo nữa, mau bảo vệ Tam hoàng tử!" Ngụy Mạc Vân thấy Tử Hạc cùng ba tên Ảnh Thích sát thủ trốn chạy, liền lớn tiếng hét lên, đem Hạ Thanh Dương vừa mới độ qua lôi kiếp, thân thể suy yếu vây vào giữa.
"Ngụy huynh, mau dẫn Thanh Luân sư huynh về vương phủ, ta đi chặn sát bọn chúng." Vân Thiên Vũ thấy Hạ Thanh Dương đã độ kiếp thành công, thở phào nhẹ nhõm, truyền âm dặn dò một tiếng rồi biến mất vào trong sơn lâm tràn ngập sức mạnh cuồng bạo, bám sát bốn người Tử Hạc.
"Tử Hạc tiên sinh, không biết việc quấy rối có thành công không, các ngươi có phá hủy Tam hoàng tử độ kiếp không?" Khi Tử Hạc cùng ba tên Ảnh Thích sát thủ mang đầy thương tích quay lại, ẩn mình dưới một gò đất, Đỗ đại tiên sinh đang chờ tiếp ứng liền bước ra, nhỏ giọng hỏi.
"Không có, chúng ta quấy rối thất bại rồi." Tử Hạc sắc mặt ngưng trọng khẽ lắc đầu, trầm giọng nói.
"Quấy rối thất bại? Sự chuẩn bị của bọn chúng lại chu đáo thế sao?" Đỗ đại tiên sinh vốn thừa hiểu thực lực của Tử Hạc và bốn tên Ảnh Thích, kinh ngạc hỏi.
"Ây, thực ra ta vốn có cơ hội trọng thương Hạ Thanh Dương, nhưng vào thời điểm mấu chốt, linh hồn ta lại bị một luồng linh hồn bí ẩn xâm thực, khiến ta không dám toàn lực tấn công, cuối cùng bị Ngụy Mạc Vân dây dưa, đánh mất cơ hội." Tử Hạc khẽ thở dài nói.
"Tử Hạc tiên sinh, linh hồn của ngài chẳng phải đã đạt cảnh giới Thất cấp Đạo Tiên rồi sao, với cường độ linh hồn của ngài, mà vẫn bị linh hồn khác xâm thực ư?" Đỗ đại tiên sinh đầy kinh hãi hỏi.
"Ta cảm thấy luồng linh hồn xâm thực ta vô cùng đáng sợ, cường độ linh hồn vượt trội hơn hẳn ta, chính vì thế mới khiến ta mất đi tiên cơ, không thể phá hoại Hạ Thanh Dương độ kiếp." Tử Hạc hít sâu một hơi, hồi tưởng lại.
"Cường độ linh hồn vượt trội hơn ngài, dưới trướng bọn chúng lại có cao thủ bực này. Tử Hạc tiên sinh, chúng ta mau quay về đem tin tức này bẩm báo cho Đại hoàng tử, để hắn sớm đề phòng." Cảm nhận được sự nghiêm trọng của sự việc, Đỗ đại tiên sinh hít sâu một hơi, giục giã.
"Tử Hạc tiên sinh, Đỗ đại tiên sinh, chúng ta không cùng các ngài quay về vương phủ nữa, chúng ta trực tiếp trở về tu luyện đây." Ngay khi Tử Hạc và Đỗ đại tiên sinh định quay về đại hoàng tử vương phủ, một tên Ảnh Thích sát thủ cất giọng khàn khàn nói.
"Được, các ngươi cẩn thận nhé." Tử Hạc và Đỗ đại tiên sinh vô cùng tin tưởng vào thực lực của ba tên Ảnh Thích sát thủ, lại thêm bọn chúng sở hữu tốc độ kinh ngạc, nên gật đầu rồi tách ra ngay.
"Tam hoàng tử, ngài không sao chứ?" Ngụy Mạc Vân nhìn Hạ Thanh Dương thân thể suy yếu, ân cần hỏi.
"Ta không sao, đa tạ chư vị đã giúp ta hộ pháp độ kiếp, giúp ta đột phá đến cảnh giới Nhị cấp Đạo Tiên." Hạ Thanh Dương sắc mặt trắng bệch khẽ lắc đầu, nở nụ cười mang theo vẻ cảm kích nói.
"Nhị ca, ngươi không sao chứ?" Khi Hạ Thanh Dương thân thể suy yếu nhìn thấy Hạ Thanh Luân hai nắm đấm siết chặt, sắc mặt khó coi đứng tại chỗ, cố ý hỏi.
"Ta, ta không sao." Hạ Thanh Luân hít sâu một hơi, cố nén giận trong lòng, nặng nề nói.
"Xin lỗi nhị ca, ta không ngờ đại ca lại táng tận lương tâm đến thế, bất chấp tất cả tập kích ta, lại còn sát hại bốn tên cao thủ Tứ cấp Đạo Tiên của ngươi." Hạ Thanh Dương tỏ vẻ áy náy nói.
"Ta cũng không ngờ hắn lại nắm giữ lực lượng khác, thậm chí còn phái cả Tử Hạc tới. Hạ Thanh Không, ta với ngươi không chết không thôi!" Hạ Thanh Luân thở hổn hển, giận dữ nói.
"Nhị ca, ngươi nói xem nếu ta đem chuyện này bẩm báo với phụ hoàng, phụ hoàng có làm chủ cho chúng ta không?" Nhìn Hạ Thanh Luân đang giận dữ ngút trời, Hạ Thanh Dương nhẹ giọng hỏi.
"Dù ngươi hay ta đều biết Tử Hạc xuất hiện, nhưng chúng ta không có chứng cứ, phụ hoàng cũng sẽ không đứng về phía ta, chúng ta chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt."
"Nhưng chuyện này tuyệt đối không thể cứ tính như vậy được, tam đệ, ngươi có đồng ý liên thủ với ta chống lại đại ca không? Ta cam đoan với ngươi, nếu sau này ta đoạt được ngôi vị Thái tử, nhất định sẽ hậu đãi ngươi." Hạ Thanh Luân đảo mắt một vòng, nhỏ giọng hỏi.
"Ta đồng ý." Hạ Thanh Dương khẽ gật đầu, quả quyết nói.
"Được, tam đệ, có câu nói này của ngươi thì nhị ca dốc toàn lực bảo vệ ngươi độ kiếp cũng không uổng phí. Ta tin chắc huynh đệ chúng ta liên thủ nhất định có thể kháng cự Hạ Thanh Không, khiến hắn tay trắng trở về." Nghe thấy lời tuyên bố chắc nịch của Hạ Thanh Dương, gương mặt u ám của Hạ Thanh Luân cuối cùng cũng lộ nụ cười.
"Được rồi, chúng ta về thôi, đợi ngươi qua giai đoạn suy yếu, chúng ta lại bàn tiếp kế hoạch." Nói xong, mọi người bay rời khỏi khu vực độ kiếp bị tàn phá nghiêm trọng, hướng Đại Hạ hoàng thành bay đi.
Khi mọi người lần lượt bay về Đại Hạ hoàng thành, Vân Thiên Vũ với thân thể thoắt ẩn thoắt hiện lại thu hẹp khoảng cách với ba tên Ảnh Thích sát thủ, chuẩn bị tung đòn lôi đình.
"Hừm, có kẻ bám theo chúng ta." Ngay khi Vân Thiên Vũ đến gần, ba tên Ảnh Thích sát thủ chợt nhận ra, lập tức truyền âm trao đổi với nhau.
"Tên này thật gan lớn, đến chúng ta mà cũng dám theo đuôi. Chúng ta đi đến khu rừng phía trước, tìm cơ hội kích sát hắn." Một tên Ảnh Thích sát thủ đầy tự tin vào thực lực truyền âm đề nghị.
"Được." Hai tên Ảnh Thích sát thủ còn lại khẽ gật đầu, tăng tốc độ lên một chút, bay vào một khu rừng rậm rạp cách đó không xa phía trước, ẩn mình lại, chờ đợi Vân Thiên Vũ đang bám theo xuất hiện để tung đòn chí mạng tiêu diệt hắn.
"Muốn dùng địa hình để kích sát ta sao? Lát nữa ta sẽ cho các ngươi biết thế nào mới là sát thủ thực thụ." Vân Thiên Vũ thân thể phiêu hốt nhìn thấu ý đồ của ba người, lộ ra một nụ cười lạnh, cả người tựa như bốc hơi khỏi nhân gian, biến mất giữa không trung.
Mà chút hơi thở mờ ảo tỏa ra khi Vân Thiên Vũ vừa đến gần ba người chính là do hắn cố tình thả ra, mục đích là để ba tên này phân tán ra, tiện bề tiến hành ám sát từng tên một.
Vun vút như bóng ma, không để lộ dù chỉ một chút hơi thở lọt vào trong rừng rậm, lực lượng linh hồn cảnh giới Nhất cấp Chân Tiên của hắn lập tức khóa chặt ba tên Ảnh Thích sát thủ đang ẩn nấp trong ba cụm bụi rậm, đồng thời nhận ra trong ba kẻ đó, có hai kẻ đạt cảnh giới Ngũ cấp Đạo Tiên, một kẻ đạt Tứ cấp Đạo Tiên.
Xác định được vị trí ẩn nấp của ba người, Vân Thiên Vũ lập tức chọn ra một tên Ngũ cấp Đạo Tiên ở gần mình nhất để ra tay. Chỉ cần hắn thành công ám sát kẻ đó, dù có bại lộ tung tích, hắn cũng tự tin tiêu diệt nốt hai tên Ảnh Thích sát thủ còn lại.
Đã xác định mục tiêu, Vân Thiên Vũ không để lộ chút hơi thở nào, nín thở, cẩn thận lấy thanh trường kiếm màu sắc u ám có được từ Quân Thiên Vương gia ra, vận chuyển quy tắc lực lượng, ném bản thân hòa làm một thể với không gian.
Khoảng chừng một phút trôi qua, khi quy tắc lực lượng vận chuyển tràn khắp toàn thân, hắn bắt đầu di chuyển. Dưới sự tác động của quy tắc lực lượng, thân thể Vân Thiên Vũ di chuyển không làm gợn lên một chút lực lượng không gian nào, tựa như một cái bóng thực sự, từng chút một áp sát tên Ảnh Thích sát thủ đang ẩn nấp trong bụi rậm thả linh hồn lực quan sát động tĩnh xung quanh.
"Không nên thế chứ, chiếu theo tốc độ của hắn, lẽ ra phải đuổi đến từ lâu rồi chứ, sao ba phút trôi qua rồi mà vẫn chưa thấy xuất hiện?" Ba tên Ảnh Thích sát thủ phân tán ở ba nơi thắc mắc thầm nhủ trong lòng.
"Lẽ nào hắn phát hiện ra ý đồ của chúng ta, không dám vào?" Nghĩ đến khả năng này, ba tên Ảnh Thích sát thủ có chút đứng ngồi không yên, định phái một kẻ ra ngoài dụ Vân Thiên Vũ vào.
Nhưng đúng lúc này, Vân Thiên Vũ tựa như bóng ma đã thành công đột nhập vào cụm bụi rậm nơi tên Ảnh Thích sát thủ cảnh giới Ngũ cấp Đạo Tiên đang ẩn nấp. Thanh trường kiếm màu đen trong tay không chút trở ngại đâm thẳng vào đầu hắn, sức mạnh hủy diệt phóng thích từ trong kiếm trong chớp mắt tràn ngập đại não đối phương.
Một tiếng "Bụp" vang lên, đầu của tên cao thủ Ngũ cấp Đạo Tiên không kịp phản ứng này liền nổ tung.
"Linh hồn huyễn thủ, trấn áp Hư Tiên hạch!" Tiêu diệt xong đầu đối phương, Vân Thiên Vũ lập tức ngưng tụ đại thủ linh hồn đánh sâu vào cơ thể hắn, không đợi đối phương tự bạo Hư Tiên hạch, hắn tóm gọn lấy nó, tước đoạt sức mạnh chưởng khiển bên trong Hư Tiên hạch rồi thu vào Lôi Trạch giới chỉ.
"Đại ca!" Do Vân Thiên Vũ ám sát tên Ảnh Thích sát thủ cảnh giới Ngũ cấp Đạo Tiên đã làm rò rỉ lực lượng, lập tức khiến hai tên Ảnh Thích sát thủ ẩn nấp ở hai cụm bụi rậm phát hiện. Bọn chúng nhanh chóng lao vút ra khỏi bụi rậm, trái phải giáp công vây chặt Vân Thiên Vũ vào giữa.
"Ngươi, ngươi lại dám giết đại ca của bọn ta!" Mặc dù bốn tên Ảnh Thích sát thủ vốn lạnh lùng vô tình, nhưng tình cảm giữa bốn người vô cùng sâu sắc. Giờ phút này hai trong số bốn huynh đệ lần lượt bị giết khiến hai kẻ còn lại đau đớn khôn nguôi.
"Các ngươi mau chóng xuống dưới đó đoàn tụ với bọn chúng đi." Vân Thiên Vũ cười lạnh một tiếng, sau lưng chợt lóe lên hai đạo kim quang, đẩy hắn lao vút với tốc độ cực nhanh về phía tên Ảnh Thích sát thủ cảnh giới Tứ cấp Đạo Tiên.
Bởi vì nhờ có Kim Bằng song sí, tốc độ di chuyển của Vân Thiên Vũ quá nhanh, đợi đến khi tên Ảnh Thích sát thủ cảnh giới Tứ cấp Đạo Tiên kịp phản ứng thì thanh trường kiếm màu đen trong tay Vân Thiên Vũ đã đâm thẳng tới trước ngực hắn.
Thời khắc sinh tử, tên Ảnh Thích sát thủ cảnh giới Tứ cấp Đạo Tiên này kích phát tiềm năng cơ thể, tốc độ né tránh vọt tăng gấp mấy lần, lách người sang một bên.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn né tránh, Vân Thiên Vũ bùng nổ quy tắc lực lượng, giam cầm không gian quanh thân đối phương, làm chậm tốc độ né tránh lại.
Một tiếng "Phập" vang lên, thanh trường kiếm màu đen trong tay Vân Thiên Vũ đã đâm thủng cơ thể hắn. Ngay sau đó, Vân Thiên Vũ nhanh chóng rút kiếm, mượn sự sắc bén của trường kiếm chém toạc cơ thể đối phương, làm lộ ra cội nguồn sức mạnh của hắn là Hư Tiên hạch.
"Linh hồn huyễn thủ, thu!" Nhìn viên Hư Tiên hạch trân quý, Vân Thiên Vũ lập tức ngưng tụ linh hồn huyễn thủ, thu luôn viên Tứ cấp Hư Tiên hạch này đi.
"Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?" Nhìn người huynh đệ cùng nhau tu luyện lần lượt ngã xuống, tên Ảnh Thích sát thủ cuối cùng còn lại vô cùng phẫn nộ, khàn giọng gầm lên.
"Ngươi nói xem ta là ai? Các ngươi giết huynh đệ ta thì được, chẳng lẽ ta không được phép giết huynh đệ các ngươi sao?" Vân Thiên Vũ cười lạnh, cố tình nói lập lờ.
"Được lắm, được lắm! Nhị hoàng tử giấu giếm cũng thật sâu, sau lưng lại có cao thủ bực này." Từ câu nói úp mở của Vân Thiên Vũ, Ảnh Thích sát thủ đoán rằng người này là người của nhị hoàng tử, liền lén lút truyền tin tức này cho Hạ Thanh Không thông qua truyền tấn châu.
"Sao thế, vẫn muốn truyền tin à? Chết đi cho ta!" Khi Ảnh Thích sát thủ đang điều khiển truyền tấn châu truyền tin, Vân Thiên Vũ cố tình dừng lại hai giây, rồi tay cầm trường kiếm màu đen tung đòn tấn công hắn.
Dù đại hoàng tử che giấu lực lượng, thực lực của Ảnh Thích sát thủ rất mạnh, tốc độ di chuyển lại càng kinh ngạc, nhưng đối mặt với một Vân Thiên Vũ có thực lực còn biến thái hơn, tốc độ còn đáng sợ hơn, hắn hầu như không còn chút sức lực nào để chống trả.
Dưới sự tấn công toàn lực của Vân Thiên Vũ khi triệu hồi Kim Bằng song sí, tên Ảnh Thích sát thủ cảnh giới Ngũ cấp Đạo Tiên này thương tích ngày càng nặng, cuối cùng bị Vân Thiên Vũ thi triển Chiến Hồn Kích chém toạc cơ thể, thu lấy Hư Tiên hạch.