Hồng Mông Thánh Vương

Lượt đọc: 2355 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 632
Ngày khảo hạch cuối cùng đã đến

❊ ❊ ❊

Bởi vì ngày khảo hạch đã cận kề, Hạ Thanh Không và Hạ Thanh Dương không còn gây sự nữa. Cuối cùng, hai mươi ba ngày trôi qua, ngày khảo hạch cuối cùng cho ngôi vị Thái tử Đại Hạ vương triều đã đến.

Gần đến ngày khảo hạch, Địa Trường Không (Địa Trưởng Không), Địa Hạo Minh, Hắc Yến, Dương Hoành Vỹ dẫn dắt cao thủ Địa Linh tộc và Tán tu minh xuất hiện ở vương phủ của Hạ Thanh Dương.

Mà bởi vì Hạ Minh vương gia không biết Giang gia đã bị Vân Thiên Vũ khống chế, cho nên ông không sớm lộ diện Giang gia. Tuy nhiên theo ngày khảo hạch đến, Giang Họa Phong cũng mang cao thủ Giang gia xuất hiện, ở lại phủ đệ của Hạ Minh vương gia.

"Thiên Vũ, Tiểu Khê, Mạc Vân, Anh Túc, chúng ta đi thôi." Ngày khảo hạch đến, Hạ Thanh Dương thay một bộ trường bào ám kim văn sạch sẽ, bước lên đôi ủng hoa văn rắn vàng, cùng bốn người Vân Thiên Vũ bước ra khỏi mật thất, hội họp với Địa Trưởng Không, Dương Hoành Vỹ v.v., chậm rãi đi về phía Đại Hạ hoàng cung.

Khi đoàn người Hạ Thanh Dương đi đến Đại Hạ hoàng cung, thì vô tình hội họp với cao thủ dưới quyền Nhị hoàng tử Hạ Thanh Luân.

"Ngươi, là ngươi." Khi Hạ Thanh Luân nhìn thấy Viên Tiểu Khê đi bên cạnh Vân Thiên Vũ, lập tức lộ ra vẻ mặt phẫn nộ, một cỗ sát khí ngập trời từ trong cơ thể hắn ta phát tiết ra ngoài.

"Là ta thì sao, ngươi còn muốn ăn đòn à." Viên Tiểu Khê lạnh lùng liếc nhìn Hạ Thanh Luân đang tức giận đến biến sắc, không hề sợ hãi nói.

"Nhị ca, Tiểu Khê là mưu sĩ của ta, thực lực đã đạt đến cảnh giới Ngũ cấp Đạo Tiên, xin Nhị ca nể mặt ngày hôm nay, đừng làm khó Tiểu Khê." Hạ Thanh Dương với tinh thần phấn chấn cố ý nói rõ thực lực của Viên Tiểu Khê, nhẹ nhàng hoà giải.

"Ngũ cấp Đạo Tiên, nha đầu này là cao thủ Ngũ cấp Đạo Tiên." Biết được thực lực của Viên Tiểu Khê, Hạ Thanh Luân lộ ra bộ dáng như gặp phải ma quỷ, kinh hô một tiếng nói.

"Sao nào, không phục à." Thấy Hạ Thanh Luân không tin thực lực của mình, Viên Tiểu Khê giơ giơ nắm đấm nhỏ đầy sức mạnh, cố ý nói.

"Được rồi Tiểu Khê, hôm nay là ngày Thanh Dương sư huynh tranh giành ngôi vị Thái tử, em đừng quậy phá." Vân Thiên Vũ nhẹ nhàng xoa đầu nhỏ của Viên Tiểu Khê, nhẹ giọng nói.

"Được thôi." Mặc dù Viên Tiểu Khê không coi người bình thường ra gì, nhưng lại rất nghe lời Vân Thiên Vũ, nhẹ nhàng gật đầu, đôi mắt đỏ ngầu chớp mắt cũng trở lại trạng thái bình thường.

"Hừ." Nghĩ đến việc mình đã mất đi tư cách tranh giành ngôi vị Thái tử, sau này muốn có cuộc sống tốt đẹp, chỉ có cách giúp Hạ Thanh Dương đoạt được ngôi vị Thái tử, Hạ Thanh Luân hừ lạnh một tiếng, nén giận trong lòng, không thèm để ý đến Viên Tiểu Khê nữa, dẫn theo Lưu đại tiên sinh, Giang đại tiên sinh cùng với hai đại gia tộc mà hắn ta thu phục trước đó, chậm rãi bước vào trong Đại Hạ hoàng cung.

Bởi vì Lưu đại tiên sinh, Giang đại tiên sinh cùng hai đại gia tộc mà Hạ Thanh Luân thu phục đều biết Hạ Thanh Luân đã mất tư cách tranh giành ngôi vị Thái tử, chỗ dựa của bọn họ đã biến thành Hạ Thanh Dương, thế nên bọn họ vô cùng khách khí với Hạ Thanh Dương, điều này khiến Hạ Thanh Luân vô cùng bất đắc dĩ nhưng cũng chẳng thể làm gì khác.

"Ô kìa, đó chẳng phải là tam đệ sao, đội hình lớn thế, thật sự dọa chết ta rồi." Ngay khi đoàn người Hạ Thanh Dương chậm rãi đi về phía Kim Luân đại điện, một tiếng châm chọc truyền vào tai bọn họ.

"Tam đệ, chúng ta đừng để ý đến con chó đó, lát nữa nhị ca sẽ giúp đệ dốc toàn lực tranh giành ngôi vị Thái tử." Hạ Thanh Luân tức giận trừng mắt nhìn Hạ Thanh Không – kẻ đã khiến hắn mất đi tư cách tranh giành ngôi vị Thái tử, trầm giọng nói.

"Đa tạ nhị ca, chúng ta đi." Hạ Thanh Dương nhẹ nhàng gật đầu, đầu không ngoảnh lại, chắp hai tay sau lưng, đi thẳng về phía Kim Luân đại điện kim bích huy hoàng.

"Hoàng thượng có lệnh, ngoài ba vị hoàng tử, các vị vương gia ra, những người khác tất cả đều đợi ở Bạch Ngọc quảng trường." Lúc này, một tên thái giám tay cầm phất trần bước ra từ Kim Luân đại điện, khàn giọng nói.

"Đã phụ hoàng có lệnh, vậy chư vị cứ đợi chúng ta ở bên ngoài đi." Ba huynh đệ Hạ Thanh Dương gật đầu, ra lệnh.

"Tuân lệnh." Tùy tùng của các đại thế lực tuân lệnh, cùng nhau đi đến quảng trường được lát bằng bạch ngọc.

"Một đám ô hợp." Ngay lúc Vân Thiên Vũ và những người khác đang đợi ở Bạch Ngọc quảng trường, Hoa đại tiên sinh đứng bên cạnh Tử Hạc liếc nhìn đoàn người Vân Thiên Vũ, khinh bỉ mỉa mai nói.

"Mẹ kiếp, ngươi để râu dê thì tưởng mình là dê đấy à, muốn sủa càn kiểu gì cũng được chắc, còn nói nhảm nữa, bổn cô nương nhổ sạch râu của ngươi bây giờ." Viên Tiểu Khê không chịu kém cạnh nói.

"Mẹ nó nha đầu thối, có tin ta xé rách miệng ngươi không." Gặp phải sự phản công cay độc của Viên Tiểu Khê, Hoa đại tiên sinh tức giận đến biến sắc, lớn tiếng gầm thét.

"Trong hoàng cung, cấm lớn tiếng hò hét." Ngay lúc Hoa đại tiên sinh gầm thét, một giọng nói chói tai truyền ra, cảnh cáo.

"Hừ." Hoa đại tiên sinh liếc nhìn tên tổng quản thái giám mặc trường bào màu đỏ táo, trừng mắt nhìn Viên Tiểu Khê đang có chỗ dựa không sợ gì, nén cơn giận trong lòng, ngoan ngoãn ngậm miệng, đứng tại chỗ chờ đợi.

Theo thời gian từng chút trôi qua, không ít thế lực gia tộc Đại Hạ vương triều nhận được lời mời lần lượt kéo đến, trong chốc lát Bạch Ngọc quảng trường rộng rãi trở nên chật chội, bầu không khí cũng theo đó trở nên áp lực.

"Hoàng thượng giá đáo, chúng nhân quỳ bái." Ngay khi các đại thế lực, gia tộc tụ họp tại Bạch Ngọc quảng trường, Đại Hạ hoàng đế dưới sự hộ tống của mấy vị vương gia và ba vị hoàng tử, chậm rãi bước ra khỏi Kim Luân đại điện.

"Quỳ bái." Vân Thiên Vũ hơi nhíu mày, giống như Viên Tiểu Khê, không hề cùng quỳ bái trước mặt mọi người như những người khác.

"To gan, hai người các ngươi thật lớn mật, trước mặt phụ hoàng mà dám không quỳ, các ngươi đáng tội gì." Hạ Thanh Không biết Vân Thiên Vũ và Viên Tiểu Khê là người của Hạ Thanh Dương, thấy bọn họ không quỳ xuống trước phụ hoàng mình, trong lòng vô cùng vui mừng, cố ý lớn tiếng quát mắng.

"Xin lỗi, ta đây chỉ quỳ lạy cha mẹ, ân sư, còn những người khác một mực không quỳ, mong được lượng thứ." Vân Thiên Vũ mặc trường bào màu trắng, khí độ bất phàm, không kiêu ngạo không tự ti nói.

"Vậy sao." Ánh mắt sâu thẳm của Đại Hạ hoàng đế liếc nhìn Vân Thiên Vũ, một cỗ lực lượng linh hồn đáng sợ bùng nổ trong đại não lão, ép sát vào Vân Thiên Vũ tựa như Thái Sơn áp đỉnh.

"Vù." Cảm nhận được lực lượng linh hồn do Đại Hạ hoàng đế phát ra chứa đựng sức mạnh quy luật cường đại, Vân Thiên Vũ suy đoán Đại Hạ hoàng đế hẳn cũng nắm giữ hồn kỹ cường đại, lập tức phóng thích lực lượng linh hồn để đối kháng.

"Bùm bùm bùm." Khi lực lượng linh hồn do Vân Thiên Vũ phóng thích va chạm với lực lượng linh hồn do Đại Hạ hoàng đế phóng thích, toàn bộ không gian lập tức phát ra tiếng nổ đanh đặc kẹt, tất cả mọi người có mặt đều cảm nhận được cảm giác ngột ngạt cường đại.

"Cái gì." Hạ Thanh Không vốn tưởng rằng Vân Thiên Vũ sẽ bị dạy dỗ, nhưng khi thấy lực lượng linh hồn mà Vân Thiên Vũ phóng thích không hề thua kém phụ hoàng mình, liền lộ ra vẻ mặt như gặp phải ma quỷ.

"Hắn, hóa ra là hắn, hắn lại là người của Tam hoàng tử." Cảm nhận được lực lượng linh hồn do Vân Thiên Vũ phóng thích vượt trội hơn mình, Tử Hạc lập tức nhớ tới kẻ từng xâm phạm linh hồn hắn ta lúc Hạ Thanh Dương độ kiếp năm đó.

"Tam hoàng tử giấu sâu thật đấy, dưới quyền hắn có cao thủ bực này, vậy mà chúng ta không hề điều tra ra." Tử Hạc mang sắc mặt ngưng trọng thầm niệm trong lòng.

"Ừm, Thanh Dương, đó là cao thủ dưới quyền ngươi à." Đại Hạ hoàng đế phát hiện cảnh giới linh hồn của Vân Thiên Vũ không hề yếu hơn mình, thần sắc chợt ngẩn ra, trầm giọng hỏi.

"Thiên Vũ là sư đệ của con khi tu luyện tại Thiên Tông Đạo Vận của Đại Kim vương triều." Hạ Thanh Dương không dám giấu giếm thân phận của Vân Thiên Vũ, thành khẩn nói.

"Hắn là sư đệ của ngươi khi tu luyện tại Thiên Tông Đạo Viện sao, vậy tuổi của hắn..." Trong ánh mắt sâu thẳm của Đại Hạ hoàng đế ánh lên từng đạo thần thái, quan sát Vân Thiên Vũ vài lần.

"Người của Đại Kim vương triều, Hạ Thanh Dương, ngươi thật lớn mật, lại dám chiêu mộ người của vương triều khác, chẳng lẽ ngươi muốn lật đổ Đại Hạ vương triều của trẫm." Biết được thân phận của Vân Thiên Vũ, Hạ Thanh Không lập tức lớn tiếng chỉ trích.

"Lật đổ Đại Hạ vương triều của chúng ta, đại ca, huynh cảm thấy với thân phận chính thống của Đại Hạ vương triều chúng ta, sẽ bị vương triều khác lật đổ sao? Huynh muốn hãm hại đệ, lý do này có phần hơi nực cười đấy." Khóe miệng Hạ Thanh Dương hơi nhếch lên, lạnh lùng đáp trả.

"Được rồi, các ngươi đừng đôi co khẩu thiệt nữa, vẫn là lấy thực lực ra nói chuyện đi."

"Tất cả đều đứng lên đi." Cảm nhận được tiềm năng vô hạn của Vân Thiên Vũ, Đại Hạ hoàng đế không làm khó hắn, nhẹ nhàng gật đầu, uy nghiêm ra lệnh.

"Thanh Không, Thanh Dương, các ngươi đã chuẩn bị xong chưa? Nếu đã chuẩn bị xong, thì hãy cho trẫm thấy thế lực mà các ngươi đang nắm giữ đi."

"Vâng, phụ hoàng." Hạ Thanh Không và Hạ Thanh Dương nhẹ nhàng gật đầu, chậm rãi bước xuống.

"Phụ hoàng, hiện tại con đã mất đi tư cách tranh giành ngôi vị Thái tử, không biết con có thể chọn ủng hộ tam đệ tranh giành ngôi vị Thái tử hay không." Khi Hạ Thanh Không và Hạ Thanh Dương bước xuống Bạch Ngọc quảng trường, Hạ Thanh Luân đang đứng bên cạnh Đại Hạ hoàng đế bất ngờ lên tiếng hỏi.

"Được chứ." Đại Hạ hoàng đế thâm sâu liếc nhìn bóng lưng Hạ Thanh Dương, lộ ra một nụ cười khó bị người ta phát hiện, nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.

"Hạ Thanh Luân, mày đúng là muốn tìm cái chết, đợi khi ta hoàn toàn nắm giữ Đại Hạ vương triều, người đầu tiên ta giết chính là mày." Trong ánh mắt Hạ Thanh Luân lộ ra một cỗ sát ý, thầm niệm trong lòng.

"Tử Hạc, kẻ đó ngươi có mấy phần nắm chắc để đối phó?" Trở lại bên cạnh Tử Hạc và những người khác, ánh mắt Hạ Thanh Không lạnh lùng nhìn Vân Thiên Vũ có sắc mặt bình thản, truyền âm hỏi.

"Đại hoàng tử, kẻ đó tuy còn trẻ, nhưng ta cảm thấy thực lực của hắn thâm bất khả trắc, là một kẻ rất khó đối phó, hơn nữa ta nghi ngờ kẻ phá hoại tam hoàng tử độ kiếp công kích linh hồn ta lần trước, cũng như kẻ sát hại Ảnh Sát sát thủ chính là hắn." Tử Hạc mang sắc mặt ngưng trọng nói.

"Cái gì, là do tên này làm." Hạ Thanh Không nhướng mày, trong lòng bất ngờ sinh ra một tia bất an.

"Tam đệ, ta thật sự đã coi thường đệ rồi, hóa ra mối đe dọa lớn nhất của ta không phải là nhị ca, mà là đệ, đệ giấu giếm thật kỹ đấy."

"Nhưng muốn chiến thắng ta, chút nền móng đó của đệ vẫn chưa đủ." Mặc dù Hạ Thanh Không cảm nhận được Hạ Thanh Dương mang đến mối đe dọa cho hắn, nhưng thực lực của Hạ Thanh Dương thua kém hắn quá xa, ở cửa ải so tài thực lực bản thân, Hạ Thanh Không ở cảnh giới Ngũ cấp Đạo Tiên tuyệt đối không có khả năng thua.

Cho nên có thể nói Hạ Thanh Không đã sớm giành được một chiến thắng.

"Được rồi, hai người các ngươi bây giờ hãy cho ta xem thế lực mà các ngươi đang nắm giữ đi." Ngay khi Hạ Thanh Không, Hạ Thanh Dương đang thì thầm to nhỏ với thủ hạ của mình, Đại Hạ hoàng đế uy nghiêm ra lệnh.

Vâng, Hạ Thanh Không và Hạ Thanh Dương gật đầu, chậm rãi bước ra từ đám đông, bắt đầu trưng bày thế lực mà mình tích lũy những năm nay trước mặt Đại Hạ hoàng đế.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:621
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vân Lệ Thiên Vũ

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.