Chỉ trong một đêm, đủ loại thông tin không cánh mà bay, sau đó ập tới như vũ bão, tai và mắt của mỗi người như muốn nổ tung khi phải tiếp nhận hàng loạt tin tức chấn động.
Sau ba con ác ma đã biết, tại dãy Trường Bạch lại xuất hiện con ác ma cấp Kim Cương thứ tư đang ẩn náu! Rết Kịch Độc! Thậm chí có người còn đem ảnh chụp con rết đó đăng lên diễn đàn để thu phí, phải tốn 100 tệ mới có quyền truy cập xem ảnh!
Ác ma cấp Kim Cương sở hữu trí tuệ tác chiến cao cấp, giăng bẫy tiêu diệt Viễn Đông Liên Minh, Vương Phiệt và Bạch Phiệt! Tính đến hiện tại, được biết Vương Phiệt và Bạch Phiệt đã bị tiêu diệt toàn quân, Viễn Đông Liên Minh chỉ còn lại một mình Trần Nguyên Chi, còn Tần Xung thì sống chết chưa rõ.
Cự Viên ác ma đã chết, Lâm Tử Vân của Lâm Phiệt tham gia vào cuộc vây quét ác ma cấp Kim Cương tại Trường Bạch, thành công lấy được linh hồn cấp Kim Cương, thăng cấp lên Kim Cương bậc 5! Tầm ảnh hưởng của Lâm Phiệt lại một lần nữa nâng cao!
Cường giả cấp Kim Cương của Cửu Vĩ Câu Lạc Bộ là A Ly hiện sống chết chưa rõ!
Vương Phiệt và Bạch Phiệt liên tục đăng tin ráo riết chiêu mộ nhân tài, đãi ngộ được nâng lên mức cực kỳ cao.
Khi những tin tức này vừa bùng nổ, tất cả mọi người còn đang kinh ngạc về nguồn tin của người này, thì bỗng nhiên có một nặc danh tung ra tin tức còn chấn động hơn.
Tần Xung của Viễn Đông Liên Minh công khai vi phạm công ước nhân loại, tàn sát đồng loại, thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn. Thậm chí một bộ phận cường giả cấp Bạch Kim của Viễn Đông Liên Minh cũng vì Tần Xung muốn bảo toàn tính mạng cho bản thân mà mất mạng, bài viết còn liệt kê chi tiết vô số tình tiết trong trận chiến này, hành vi của Tần Xung thật khiến người ta phẫn nộ, thế nhưng hiện tại Tần Xung sống chết chưa rõ, không thể đối chất, phó hội trưởng Trần Nguyên Chi cũng từ đó mà biến mất. Tin tức này vừa tung ra, toàn nhân loại xôn xao, trong tin tức này, kẻ nặc danh đã mô tả hành vi của Tần Xung vô cùng chi tiết, quả thực là vô nhân tính!
Cuối cùng, kẻ bán mảnh vỡ truyền thừa Triệu Hoán Sư với giá trên trời là Hồ Nhật Thiên, hôm qua đã dẫn đội ngũ đồng loạt bỏ trốn, mục tiêu nghi ngờ chính là khu vực Đông Tam Tỉnh!
Một tổ chức gồm 30 người đều là cường giả cấp Bạch Kim, không ai là không kiêng dè họ. Mục đích của bọn họ rốt cuộc là gì? Muốn chia một miếng bánh từ sự sụp đổ của Viễn Đông Liên Minh này chăng? Nếu thực sự là vậy, thì các thế lực khác trừ khi sở hữu cường giả cấp Kim Cương, nếu không rất khó để đối kháng với bọn họ. Cho dù là cường giả cấp Kim Cương cũng chưa chắc muốn đối đầu với nhiều cường giả cấp Bạch Kim như thế, đạo lý kiến nhiều cắn chết voi ai cũng hiểu.
Chỉ là điều này cũng nhắc nhở các tài phiệt khác, bây giờ là lúc ra tay để vơ vét lợi ích của riêng mình.
Kẻ chịu tổn thất không chỉ có một mình Viễn Đông Liên Minh, Vương Phiệt và Bạch Phiệt cũng đang ở thời điểm suy yếu nhất!
Trong mắt các tài phiệt, một bữa tiệc thịnh soạn sắp sửa bắt đầu. Còn trong mắt người dân thường, dãy núi kia giống như biết ăn thịt người, hơn nữa đã ăn vô số người!
---❊ ❖ ❊---
Tại tòa nhà trụ sở của Kinh Kỳ Vệ Thú, Viên Dã lặng lẽ nhìn tin tức, khi thấy dòng chữ A Ly sống chết chưa rõ, ánh mắt anh hơi co lại. Trong ấn tượng của anh, cô gái đó vẫn dừng lại ở hình ảnh cô nhóc bám đuôi, lẽo đẽo theo sau anh và Khánh Sơn. Không biết từ lúc nào đã trưởng thành, không biết từ lúc nào đã bắt đầu muốn mạnh mẽ độc lập, không biết từ lúc nào đã trở nên quật cường.
Mấy năm nay, anh nhìn thấy tin tức về cô bé này luôn nói cô lại đạt được thành tựu gì, đây là lần đầu tiên, tin tức nói cô sống chết chưa rõ.
Đúng lúc này điện thoại anh reo lên, Viên Dã nhìn số điện thoại: "Alo, thầy."
Bên kia điện thoại truyền đến một giọng nói già nua, dường như có chút suy yếu: "Tiểu Dã, làm phiền con đi đón A Ly về."
"Vâng ạ."
---❊ ❖ ❊---
Trên đường cao tốc.
"Lão Hồ, ông nói tin tức của Kim Trạch có chuẩn xác không đấy?" Hứa Lạc ngậm điếu thuốc, dựa người vào ghế phụ hỏi Lão Hồ ở hàng ghế sau: "Tôi thấy loại người như Trần ca sao có thể gặp nguy hiểm được? Người như vậy căn bản không chết nổi!" Đáng lẽ tuổi của Hứa Lạc lớn hơn Lữ Trần tầm 5, 6 tuổi, nhưng không biết từ lúc nào cậu cũng bắt đầu xưng hô là Trần ca, người kia hoàn toàn không giống một thiếu niên 16 tuổi chút nào.
"Chúng ta đều từ Tây Bắc ra, còn không biết bản lĩnh của Kim Trạch à?" Lão Hồ buồn bã nói: "Lữ Trần còn chưa xuất phát đến Trường Bạch Sơn, cậu ta đã dẫn người tới đó trước rồi, nhìn cái cách cậu ta chụp ảnh, quay video rồi phân tích kìa, xem ra lúc đó cậu ta đang quan sát từ xa, sẽ không sai đâu. Haiz, trời cao phù hộ cho Lữ Trần đừng có chuyện gì xảy ra, Lão Hồ tôi khó khăn lắm mới tìm được cái bát cơm vàng này đấy!"
"Tôi nhổ vào, ông già ông suốt ngày chỉ biết nghĩ cho bản thân, bớt trù ẻo Trần ca đi," Hứa Lạc quay đầu lại suýt chút nữa phun nước bọt vào mặt Lão Hồ: "Tôi nói cho ông biết Lão Hồ, với tư tưởng này của ông, nếu Trần ca có mệnh hệ gì, chúng tôi sẽ chôn ông theo làm vật bồi táng!"
Lão Hồ nghe xong mặt mày tái mét: "Liên quan quái gì đến tôi!"
"Ông nói xem tại sao cái Viễn Đông Liên Minh đó lại khốn nạn dám đắc tội Trần ca của chúng ta nhỉ? Chúng ta tới đó việc đầu tiên là san phẳng chúng nó!"
Lão Hồ liếc Hứa Lạc một cái: "Đừng có chém gió, ông nói san phẳng là san phẳng được à? Trần Bình Bình bọn họ xuất phát còn sớm hơn chúng ta, không khéo chúng ta tới nơi, Viễn Đông Liên Minh đã không còn tồn tại nữa rồi..." Một câu nói khiến Hứa Lạc nhíu mày.
Chỉ thấy Hứa Lạc không thèm để ý đến ông, cầm bộ đàm trên xe lên: "Anh em, tăng tốc lên, lão đại cần chúng ta!"
Trong lòng bọn họ, nhân vật huyền thoại như Lữ Trần căn bản không thể chết một cách vô lý ở cái nơi khỉ ho cò gáy như Trường Bạch Sơn được, ai nói cũng không tin!
---❊ ❖ ❊---
Trong bóng tối, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, ngoài tiếng nước chảy còn có tiếng bước chân.
Lữ Trần ôm A Ly đã hôn mê đi trong thung lũng, ở đây tối đen như mực, không nhìn thấy ngón tay mình, nhưng Lữ Trần lại như cá gặp nước. Cậu đã đi trong thung lũng này gần 5 tiếng đồng hồ, nhưng vẫn chưa thấy điểm cuối.
Khi nhảy xuống Lữ Trần đã nghĩ thông suốt rồi, vạn trượng vực sâu có lẽ vẫn là mối đe dọa với người khác, nhưng đối với Lữ Trần thì chẳng là gì cả, Hư Không Hành Giả mà còn có thể ngã chết sao? Trong quá trình rơi xuống, cậu liên tục sử dụng Hư Không Hành Trình để triệt tiêu gia tốc trọng trường, cho đến khi độ cao nằm trong phạm vi cậu có thể chịu đựng.
A Ly tuy đã hôn mê, nhưng Lữ Trần có thể cảm nhận được mạch đập của cô tuy yếu ớt nhưng ngày càng ổn định, cường giả cấp Kim Cương mạnh ở chỗ đó, chỉ cần không chết tại chỗ, dù không trị liệu thì vẫn có thể dần dần tự lành lại. A Ly thế này coi như là bị thương khá nặng, nhưng vẫn không sao, chết thì không chết được, chỉ cần thời gian thôi. Trong bóng tối, Lữ Trần nhìn khuôn mặt A Ly, hồi tưởng lại đủ mọi chuyện xảy ra ban ngày, đều cảm thấy có chút kỳ diệu, hình như mình đã nảy sinh một loại tình cảm khác biệt với người phụ nữ này.
Tuy nhiên, sau khi Lữ Trần đến đáy thung lũng và xác nhận A Ly không sao, việc đầu tiên cậu làm là đi tìm Tần Xung! Lữ Trần không nhìn thấy xác của người này thì sẽ không an tâm, đối phương đã nhảy xuống rồi, bất kể đối phương sống hay chết, Lữ Trần đều phải giết hắn trước rồi tính sau.
Đây là lần đầu tiên Lữ Trần muốn giết một người đến thế!
Thế nhưng Lữ Trần đi về phía này 5 tiếng đồng hồ, ước chừng phải mấy chục cây số, lại chẳng thấy bóng dáng Tần Xung đâu, đến cả một chút dấu vết cũng không có! Đi đâu rồi? Lữ Trần nhíu mày, sự việc bỗng nhiên vượt quá dự tính của cậu, người này rốt cuộc đã chết chưa? Lữ Trần tiếp tục đi về phía trước, nhưng thực sự không tìm thấy thì cũng chẳng còn cách nào. Không thể xác định sống chết của Tần Xung, Lữ Trần thề, lần tới nếu còn gặp lại Tần Xung, chính là ngày chết của hắn.
Ưm một tiếng, mí mắt A Ly bắt đầu run rẩy, giống như sắp tỉnh lại. Tim Lữ Trần đập một nhịp, đột nhiên cậu không biết phải đối mặt với người phụ nữ này như thế nào.
---❊ ❖ ❊---
4 giờ sáng, cuối cùng cũng viết xong, 24 tiếng không chợp mắt, thực sự không chịu nổi nữa rồi. Còn nợ 11 chương.