Kỷ Nguyên Tai Biến Của Liên Minh Huyền Thoại

Lượt đọc: 755 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 139
Cái đuôi nhỏ (Canh một)

❊ ❊ ❊

Nghe Lộc U U kể về cơn ác mộng, Lữ Trần vô thức xoa đầu cô bé. Đến khi nhận ra hành động này có thể không phù hợp, dễ gây phản cảm, cậu lại phát hiện Lộc U U ngược lại có chút vui vẻ. Cậu thêm chút củi vào đống lửa, an ủi bảo cô bé đi ngủ, kết quả Lộc U U kéo tấm cói đã trải sẵn ra bên cạnh Lữ Trần, nằm sát vào người cậu mới an tâm chìm vào giấc ngủ.

Đến lúc này, Lữ Trần mới nhận ra, tuy Lộc U U dám một mình xông pha Châu Phi, tâm tư cũng nhiều, lại rất lanh lợi, nhưng dù sao cô bé cũng chỉ là một thiếu nữ 13 tuổi. Cậu ngồi bên đống lửa, ngắm nhìn ánh lửa bập bùng, suy nghĩ về những chuyện gần đây, muốn sắp xếp lại ý tưởng và kế hoạch, nhưng suy nghĩ hồi lâu vẫn không có kết quả gì. Hiện giờ tất cả mọi người đều biết quá ít về mảnh đất Châu Phi này, chỉ có thể đi một bước tính một bước, lập kế hoạch cũng chẳng có tác dụng.

Đến sáng sớm, Lữ Trần vừa bò dậy đã nghe thấy Lộc U U nhìn mình đầy mong đợi: "Lữ Trần, em đói rồi."

Lữ Trần: "..." Sao tự nhiên lại có cảm giác như đang nuôi con gái thế này?

Cậu tìm trong căn nhà gỗ nhỏ một chiếc nồi sắt mini bắc lên đống lửa để nấu nước. Đây là chiếc nồi nhỏ cậu giữ lại sau khi vơ vét được đống ba lô trước đó. Các tài phiệt đã tới đây một vòng nhưng không thấy Lữ Trần đâu, cũng lười lấy lại đồ đạc dùng nữa.

Nước trong nồi nhỏ sôi lên, cậu bẻ vụn bánh quy nén thả vào nồi nấu. Bánh quy nén dần tan ra, cả nồi biến thành thức ăn sệt như cháo. Hương thơm của bột mì, dầu lạc, vừng, đường trắng cô đặc trong bánh quy nén tỏa ra, Lữ Trần nghe rõ mồn một tiếng Lộc U U bên cạnh nuốt nước miếng... Xem ra là đói thật rồi.

Lữ Trần lấy nồi nhỏ xuống, múc cho mình một ít, rồi đưa thẳng nồi cho Lộc U U. Kết quả chưa đầy vài phút, cô nhóc đã uống sạch chỗ cháo bánh quy trong nồi, vẫn còn thấy thòm thèm, Lữ Trần đành đưa luôn phần của mình cho cô bé...

Ăn no uống đủ, Lộc U U nhìn vết thương trên người Lữ Trần: "Để em xử lý vết thương cho anh, coi như là lời cảm ơn cho bữa ăn này. Trước kia em toàn tự mình xử lý vết thương khi bị thương thôi, em có mang theo thuốc!"

Lữ Trần nghe vậy cũng khá ngạc nhiên, không ngờ đối phương lại mang theo cả thuốc. Biết đâu thuốc có thể đẩy nhanh tốc độ lành vết thương thì sao? Thế là cậu thuận nước đẩy thuyền để Lộc U U giúp mình xử lý. Cô nhóc vui vẻ chạy đi lấy thuốc, bảo Lữ Trần cởi áo ra. Khi nhìn thấy vết thương của Lữ Trần, cô bé sững sờ mất một lúc. Tuy giờ vết thương đã khá hơn nhiều, nhưng vết thương xuyên thấu lớn như vậy không phải trò đùa, hơn nữa vết thương vẫn đang bị hiệu ứng khô héo ảnh hưởng.

"Sao anh lại bị thương nặng thế này? Em thấy anh cử động các thứ không ảnh hưởng gì mấy, còn tưởng không nghiêm trọng lắm cơ!" Lộc U U bĩu môi.

Thật ra cũng không còn nghiêm trọng nữa, sau một ngày nghỉ ngơi, giờ chỉ nhìn thì đáng sợ thôi chứ bên trong cũng đã khép miệng phần nào, hiệu ứng khô héo đang suy giảm với tốc độ có thể cảm nhận được.

Lộc U U cẩn thận dùng tăm bông xử lý vết thương cho Lữ Trần, mọi thứ đều ổn, chỉ là tốc độ quá chậm! Một vết thương mà cô bé xử lý mất hơn hai tiếng đồng hồ, khiến Lữ Trần chỉ biết đảo mắt ngán ngẩm!

"Có thể nhanh lên một chút không? Cứ kiểu này của em, cả ngày anh chẳng làm được việc gì khác mất!"

"Không được mắng em!"

Lữ Trần lại đảo mắt... Đợi thêm đúng một tiếng đồng hồ nữa, mặt Lữ Trần đã đen lại, sau đó Lộc U U bắt đầu quấn băng cho cậu. Băng quấn vòng này đến vòng khác, thấy quấn không đẹp lại tháo ra quấn lại, Lữ Trần đợi đến mức sắp "bí" rồi!

"Cái đó... để anh tự làm!" Cậu giật lấy cuộn băng nhanh chóng quấn xong xuôi.

"Có phải anh chê em không?!" Lộc U U trừng mắt nhìn Lữ Trần.

"Sao có thể chứ, anh vô cùng cảm kích! Chỉ là động tác của em chậm quá thôi!"

"Còn nói không phải chê?" Lộc U U giận dỗi nhìn Lữ Trần, phồng má lên. Bỗng nhiên, cô bé triệu hồi một cái ống nhỏ trong tay, thổi một mũi tên gây mù kỹ năng về phía Lữ Trần rồi giận đùng đùng bỏ đi!

Mẹ kiếp! Còn chơi ám khí nữa à! Mình nói gì chứ? Thế mà đã dùng kỹ năng với mình?

May mà thuộc tính của Lữ Trần cực cao, thể chất mạnh mẽ, trên người cô bé lại chẳng có trang bị nào, mũi tên gây mù này căn bản không thể gây sát thương cho Lữ Trần, muốn gây mù thì càng không thể nào. Nhưng chuyện này thật là nhức nhối! Không hợp ý một chút là tung ám khí là thế nào!?

...... Lộc U U giận dỗi suốt nửa ngày không thèm đếm xỉa đến Lữ Trần, Lữ Trần cũng thấy hơi ngại, dù sao ban đầu người ta cũng có ý tốt... Thôi thì xin lỗi vậy.

Lữ Trần vừa nói xin lỗi, thái độ vừa rồi của anh không đúng, em đừng để bụng.

Lộc U U lập tức vui vẻ trở lại, cực kỳ dễ dỗ. Nhưng Lữ Trần vẫn thấy hơi nhức nhối, nếu sau này không hợp ý một chút, liệu có bất thình lình lại bắn tên gây mù... không?

Hai người cứ thế ở lại đây một tuần, vết thương của Lữ Trần đã lành lặn, không còn ảnh hưởng chút nào. Trận chiến này không để lại di chứng gì cho cậu, nhưng có lẽ đối với đối thủ Đông Điều Trường Thứ thì chắc không được như vậy.

Giữa chừng có một trận mưa, lúc bắt đầu đổ mưa, hai người đang trong rừng rậm nhặt củi khô. Giờ Lữ Trần đi đâu, phía sau liền có một cái đuôi nhỏ đi theo. Mưa vừa rơi, hai người nhìn nhau rồi vắt chân lên cổ chạy về nhà gỗ, trước tiên mang tấm cói dùng để ngủ cạnh đống lửa vào trong nhà, sau đó hai người ngồi xếp bằng chán nản bên cửa nhà gỗ, nhìn bức màn mưa hình thành từ mái hiên đang tí tách chảy xuống, nhưng trên người hai người không dính một giọt mưa nào.

Ngồi một lúc, "cái đuôi nhỏ" Lộc U U nghiêng người, đổ gục vào đầu gối Lữ Trần ngủ thiếp đi, đôi tóc đuôi ngựa buộc sau đầu, dường như không còn chút đề phòng nào với Lữ Trần, hoàn toàn tin tưởng. Lữ Trần bỗng nhiên thực sự có cảm giác như một ông chú. Cậu ngại ngùng xoa cằm, có lẽ là vì tuổi tâm lý quá lớn, trải qua quá nhiều chuyện chăng.

Một tuần sau, nhân lúc cái đuôi nhỏ đi ra bờ sông vệ sinh cá nhân, Lữ Trần lén để lại cho cô bé một lá thư, bảo đối phương cứ ở yên đây chờ cuộc chiến Châu Phi kết thúc. Rừng rậm quá nguy hiểm, không còn thích hợp để cô bé phiêu lưu nữa, bản thân cậu mang theo cô bé cũng có quá nhiều bất tiện, giờ đây cả ác ma lẫn con người thấy cậu đều muốn giết cậu, Lữ Trần phải chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt trực diện hoặc bỏ chạy bất cứ lúc nào. Sau đó cậu còn dặn cái đuôi nhỏ rằng, đợi khi chuyện ở đây kết thúc, Lữ Trần sẽ đến đón cô bé về Ma Đô.

Sau khi để lại thư, Lữ Trần mang theo đồ đạc của mình đi thẳng vào rừng rậm, số thức ăn còn lại đều để lại cho cái đuôi nhỏ, bản thân chẳng mang theo chút thức ăn nào, cũng là vì lo cô bé khó sinh tồn trong khu rừng rậm này.

Cậu vừa vào rừng rậm biến mất, cái đuôi nhỏ Lộc U U vệ sinh xong quay về, vừa thấy bức thư để lại trong nhà gỗ liền sững sờ, điên cuồng chạy vào rừng rậm, vừa chạy vừa gọi tên Lữ Trần, tiếng gọi xé lòng xé phổi.

Chạy suốt mấy cây số vẫn không tìm thấy Lữ Trần, Lộc U U đứng giữa khu rừng rậm vắng lặng, ngơ ngác, òa khóc nức nở. May mà Lữ Trần trước đó đã thị uy ở đây một trận, tiêu diệt không ít ác ma, nên cũng không sợ thu hút ác ma tới. Cái đuôi nhỏ cứ đứng đó khóc mãi, khóc đến đau lòng, vừa khóc vừa tủi thân gọi tên Lữ Trần.

Khóc suốt nửa tiếng đồng hồ!

Thật là cạn lời... Lữ Trần từ trong một mảng bóng tối phía trước bước ra: "Đừng khóc nữa đừng khóc nữa, cho theo."

"Thật á? Không lừa em chứ?" Cái đuôi nhỏ lập tức nín khóc, nắm chặt lấy vạt áo Lữ Trần.

"Thật!"

[Dịch từ bản vi] ChuongId:292
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.