Kỷ Nguyên Tai Biến Của Liên Minh Huyền Thoại

Lượt đọc: 755 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 144
Cặp bài trùng (Canh một)

❊ ❊ ❊

Lữ Trần hai ngày nay cũng không quan tâm phía sau đã xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy suốt chặng đường đi quá dễ dàng, lũ ác ma chạy đâu hết rồi?

Đi bộ ba ngày, đừng nói đến ác ma cấp Kim Cương, ngay cả ác ma cấp Bạch Kim cũng không thấy, mấy con ác ma cấp Hoàng Kim lác đác chỉ giết như chơi. Rừng mưa lúc này sau một thời gian sinh trưởng điên cuồng, những con đường đất vốn có đã bị cây cối che phủ, cho nên dù không có ác ma, tốc độ của hai người vẫn không nhanh.

"Lữ Trần, em mệt." Tiểu Vĩ Ba ngồi xổm dưới đất, ánh mắt mong chờ nhìn Lữ Trần.

Lữ Trần sầm mặt ngồi xuống trước mặt Tiểu Vĩ Ba, cô bé đường hoàng leo lên lưng Lữ Trần bắt anh cõng. Xem cách này rõ ràng không phải lần đầu. Trước đây Lữ Trần cũng định không chiều thói hư cho cô bé, nhưng anh mặc kệ thì cô bé lại ngồi xổm tại chỗ, ánh mắt tội nghiệp nhìn anh, chực chờ khóc nức nở.

Đột nhiên, Lữ Trần nghe thấy tiếng động trong rừng mưa phía sau, lập tức ra hiệu Tiểu Vĩ Ba im lặng, hai người trốn vào một mảng bóng tối.

Người tới là con người, tới tận vài chục người. Lữ Trần nhận ra ngay kẻ dẫn đầu: Quý Tra, Hoàng Văn Phong.

Sao họ cũng trực tiếp vào đây? Lữ Trần chỉ suy tư hai giây đã hiểu, đây lại là nhân quả do chính mình gieo xuống...

Liên minh tài phiệt quay về bảo vệ vật tư vì chiến hạm bị phá hủy, bao gồm cả việc tranh giành vật tư trôi nổi trên biển, nhưng hai nhà tài phiệt của Quý Tra và Hoàng Văn Phong thì không cần, bởi vì tàu của họ sớm đã không còn, sớm đã bị Lữ Trần chỉ thị Vương Dương cướp mất... Cho nên họ không cần quay về, toàn bộ gia sản đều ở đây cả!

Lữ Trần thấy hơi đau đầu, không ngờ lại có phản ứng dây chuyền thế này. Không được, cứ điểm Congo là cứ điểm lớn nhất lục địa châu Phi, trang bị bên trong theo lý mà nói chắc chắn nhiều nhất, cần tốn nhiều thời gian để tìm kiếm. Kế hoạch của Lữ Trần là 7 ngày, nếu không chặn đám người này lại, thời gian hoàn toàn không đủ.

Nhưng... trong rừng mưa lúc này ngay cả một con ác ma cấp Bạch Kim cũng không tìm thấy, muốn dẫn họa sang đông như lần trước là không thể nào. Vậy phải làm sao?

Lữ Trần tập trung tư tưởng vào Tiểu Vĩ Ba đang cõng trên lưng... Có rồi! Cách hố người đối với Lữ Trần luôn là tiện tay mà thôi...

Quý Tra và Hoàng Văn Phong đúng là đen đủi. Lần này đến rừng mưa châu Phi là vì muốn mưu cầu tương lai cho gia tộc, hiện tại họ cực kỳ thiếu chiến lực đỉnh cao cấp Kim Cương. Đến đây thấy tụ tập đông đảo cao thủ Kim Cương như vậy, tuy có chút nản lòng nhưng vẫn nghiến răng kiên trì ở lại cầu may, nhỡ đâu cướp được thì sao? Cao thủ Kim Cương cũng không phải vô địch.

Kết quả đêm đầu tiên vừa lên bờ, chiến hạm đã bị cướp mất, chuyện này làm Hoàng Văn Phong và Quý Tra tức điên người, phải biết rằng phần lớn vật tư bổ sung của họ vẫn còn trên chiến hạm! Đứa nào khốn nạn thế không biết, quá thâm độc!

Nhưng ngay hôm kia, họ bỗng cảm thấy vận may chuyển mình!

"Lần này ác ma cũng đang giúp chúng ta. Các thế lực khác đều vì chiến hạm bị phá mà bị lôi kéo quay về, chỉ có chúng ta là đi trước một bước vào rừng mưa. Hiện tại trên con đường này ngay cả một con ác ma cấp Bạch Kim cũng không thấy, ác ma phục kích liên minh e rằng chính là từ đây điều đi." Quý Tra hả hê nói.

"Hôm qua tôi cũng xem diễn đàn, lần này họ tổn thất cực kỳ nặng nề, mà chúng ta lại nhờ đó chiếm được tiên cơ. Chỉ cần lấy được trang bị trong cứ điểm Congo, dù không có cao thủ Kim Cương, hai nhà chúng ta vẫn có thể đối kháng với Kinh Kỳ Vệ Thú!" Hoàng Văn Phong lúc này cũng thoải mái hơn. So với linh hồn chi hỏa cấp Kim Cương, kho báu cứ điểm Congo lần này giống như nhặt được, không chút khó khăn.

"Ai, thế lực trong nước hiện tại vô cùng phức tạp, không chỉ Kinh Kỳ Vệ Thú, hiện tại thế lực Giới Bia phát triển cũng quá nhanh, hai thế lực rất khó nói bên nào mạnh bên nào yếu, may mà Giới Bia không có dã tâm lớn." Quý Tra thở dài.

"Không sao, đợi chúng ta lấy được trang bị cứ điểm Congo, cũng có thể nhanh chóng quật khởi!"

"Ha ha, đúng vậy! Trang bị trong một cứ điểm tuyệt đối đủ vũ trang cho hai thế lực chúng ta!"

Đột nhiên, Quý Tra đang đi phía trước dưới chân lập tức nổ tung một đám bụi nấm màu sắc rực rỡ, khiến chân Quý Tra da thịt rách nát, ngay cả Hoàng Văn Phong đi bên cạnh cũng bị ảnh hưởng!

Có Teemo! Mọi người ngẩn người, họ không thể nào không nhận ra cây nấm này!

Mẹ kiếp, tại sao ở đây lại có Teemo? Còn đến trước họ một bước? Sát thương của nấm này không đến mức lấy mạng người, nhưng đau! Cú nổ này làm mặt Quý Tra trắng bệch, giống như giẫm phải mìn... Về điểm này Lữ Trần rất rõ ràng, Tiểu Vĩ Ba tuy không phá nổi phòng thủ của anh, nhưng nổ mấy cao thủ Bạch Kim khác thì nhẹ nhàng như không. Nếu anh không có hai món trang bị cấp Truyền Thuyết và thể phách cấp Ác Ma thì e là cũng đủ mệt. Trang bị cấp Truyền Thuyết là gì, toàn thế giới chỉ có 9 món, trong đó 2 món đang ở trên người anh!

Hoàng Văn Phong sa sầm mặt mũi ra hiệu cho đội ngũ dừng lại. Anh cắm một con mắt thật xuống đất, phát hiện phía trước 5, 6 mét còn một cây nấm... Anh hít sâu một hơi ổn định cảm xúc rồi ra hiệu thủ hạ đi tiếp, phía trước lại cắm một con mắt thật, vậy mà lại phát hiện ra hai cây nấm lác đác... Đi tiếp, lại cắm mắt thật, lại là hai cây...

Mẹ kiếp! Hoàng Văn Phong không nhịn nổi nữa! Phạm vi hiệu quả của một con mắt thật chỉ có 10 mét, con đường này còn hơn ngàn cây số đấy có được không, có bao nhiêu mắt cũng không đủ cắm!

"Đổi hướng đi!" Hoàng Văn Phong sắc mặt xanh mét ra lệnh. Nhìn cứ điểm Congo sắp ngay trước mắt, không ngờ lại xảy ra chuyện này. Anh khẳng định là có người cố ý làm vậy, chính là muốn ngăn cản mình nhanh chóng đến cứ điểm Congo. Người phía trước chắc chắn cũng không nhiều, nếu không thì giết chết bọn họ không phải xong rồi sao?

Hoàng Văn Phong dẫn đội vòng qua khu vực này. Theo anh nghĩ, đối phương dù có truyền thừa Teemo, chắc chắn cũng chỉ có một người, trong điều kiện không có truyền thừa hoàn mỹ, ai lại rảnh rỗi không có việc gì làm đi chọn cái truyền thừa này?

Hơn nữa dù ném nấm, ngươi có thể ném mãi không? Lùi lại bước nữa ngươi có thuộc tính trí lực cao, hồi phục tinh thần lực nhanh, có thể ném mãi, nhưng ngươi có thể tính chuẩn lộ trình ta đi sao?

Đợi lão tử tìm thấy các ngươi, nhất định phải cho các ngươi chết không có chỗ chôn...

Bùm!

Không đi được bao lâu, một đám bụi màu sắc rực rỡ lại nổ tung dưới chân Hoàng Văn Phong, lần trước là Quý Tra, lần này đến lượt Hoàng Văn Phong, vòng đường cũng không ăn thua...

"Rốt cuộc đứa nào làm! Ừm? Mẹ kiếp!"

Lúc này, thủ phạm Lữ Trần và Tiểu Vĩ Ba đang thong dong đi trên con đường tới cứ điểm Congo. Tiểu Vĩ Ba vẫn nằm trên lưng Lữ Trần, đợi hết thời gian hồi chiêu lại ném một cây nấm nhỏ xuống đất, cô bé chỉ cần quản việc ném nấm thôi. Còn Lữ Trần thì cắm đầu chạy hết tốc lực tranh thủ thời gian, thỉnh thoảng còn đổi hướng. Tiểu Vĩ Ba cười tủm tỉm, hai bím tóc theo gió đung đưa, hai người hoàn toàn không có ý định dừng tay, chính là chuẩn bị cứ ném nấm dọc đường đến tận cứ điểm Congo như thế...

Một lớn một nhỏ này phối hợp với nhau hố người trong rừng mưa này, đúng là vô địch...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:294
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.