"Nhà Mitarashi Anko có lẽ đã xảy ra chuyện."
Dã Nguyên Lâm đi ra xa một chút, nói với mèo đen nhỏ.
Orochimaru cô không biết, nhưng cảnh tượng đó cô đã thấy quá nhiều trong những năm gần đây, mỗi khi có người thân hy sinh, các Thượng nhẫn tới thông báo đều mang vẻ mặt đó.
Nỗi bi thương nặng nề vô cùng.
Thiên Minh nghiêng đầu nhìn cô, nó không thể nói chuyện, dù có biết nói tiếng người đi chăng nữa, lúc này e rằng cũng không biết phải nói gì.
Những năm gần đây, cái chết của ninja đã trở thành chuyện thường tình.
Cha của Anko có lẽ thực lực không tầm thường, nhưng Thượng nhẫn tử trận cũng chẳng phải chuyện lạ lẫm gì.
Đây chính là chiến tranh.
Tất nhiên, nói là nói vậy, nhưng người thân của bạn bè gặp nạn, cảm thấy không thoải mái là điều chắc chắn, vì thế trong chốc lát bầu không khí của một người một mèo đều có chút nặng nề.
"Thiên Minh, mình nhất định phải trở thành một ninja y thuật vĩ đại như ngài Tsunade, cứu giúp đồng đội và bạn bè của mình."
Dã Nguyên Lâm giọng điệu vô cùng kiên định.
'Học y thuật không cứu nổi giới nhẫn giả.'
Thiên Minh thầm nghĩ trong lòng một câu, nói thì nói vậy, nhưng với lựa chọn của Lâm, nó không có nửa điểm ý kiến.
Với tính cách của Lâm, ninja chiến đấu không phù hợp với cô, trái lại vị trí ninja y thuật lại có thể phát huy hết toàn bộ tài năng của cô, nếu tương lai cô không chết, chắc chắn có thể trở thành một ninja y thuật phi thường.
Thế nhưng Tsunade đâu chỉ có y thuật, con đàn bà đó sức chiến đấu cũng thuộc hàng khủng, Dã Nguyên Lâm dù có nỗ lực thế nào, muốn đuổi kịp Tsunade e là vẫn hơi khó khăn.
Sau đó, nó đặt móng vuốt lên tay cô, bất kể cô lựa chọn thế nào, bản thân nó đều sẽ ủng hộ.
Tất nhiên đây là lời trong lòng Thiên Minh, còn việc Dã Nguyên Lâm có hiểu ý được hay không thì không ai biết, nhìn vẻ mặt hớn hở của Lâm... chắc là hiểu rồi nhỉ.
Cô ôm Thiên Minh, chậm rãi đi trên con đường của Konoha, vô tri vô giác đã đến bệnh viện Konoha.
Bệnh viện Konoha?
Đây là chuẩn bị bước vào cuộc sống thực tập sao.
Thiên Minh có chút khó hiểu.
"Trước đây cứ tan học mình đều đến ban y thuật học nhẫn thuật y tế, nhưng kể từ khi nuôi cậu thì đã mấy ngày không tới..." ??
Cái này mà cũng đổ lên đầu mình? Rõ ràng là tại ngươi tự mê đắm việc vuốt mèo, kết quả "hút mèo" làm chậm trễ thời gian rồi lại trách lên đầu bổn mèo này sao?
Làm mèo thật khó.
Thiên Minh cảm thấy vô cùng oan ức.
Nhưng rất nhanh nó cũng cảm thấy nhẹ nhõm, kiếp trước lúc đám con trai huyết khí phương cương, cái khí thế đó cũng không ngăn được, nhưng xong việc là lập tức bước vào "trạng thái thánh hiền".
Những người "hút mèo" như họ đại khái cũng tương tự, nhìn thế này thì Tịch Nhật Chân Hồng quả nhiên có tầm nhìn xa trông rộng...
Nó miên man suy nghĩ trong lòng, nhưng bề ngoài chỉ có thể vô tội "meo" một tiếng biểu thị sự phản kháng nhẹ nhàng, Dã Nguyên Lâm ân cần vuốt ve, hạ giọng nói: "Mình phải đến ban y thuật trước, cậu tự về nhà đi, đừng ra ngoài đi lung tung rõ chưa?"
Cô biết Thiên Minh nghe hiểu.
Mấy ngày qua, Dã Nguyên Lâm hiểu rất rõ Thiên Minh thông minh đến nhường nào, còn nhà ở đâu nó chắc chắn cũng biết, thứ duy nhất cần lo lắng chính là vấn đề liệu nó có ngoan ngoãn trở về hay không.
Cô rõ ràng không yên tâm lắm, nhưng nếu không có ai tiện đường thì...
"Ơ, bạn Khải."
"Yo, thiếu nữ, có gì cần giúp đỡ không?"
Mại Đặc Khải nhìn Dã Nguyên Lâm chào mình, lập tức chạy vèo tới, đồng thời khoe hàm răng trắng bóc của mình, cậu ta đối với Dã Nguyên Lâm thì không có suy nghĩ gì nhiều, thuần túy là đã "nhắm" trúng con nhẫn miêu này.
Lần trước chia tay, cậu ta đã nhớ nhung Thiên Minh không rời.
Chuyện "hút mèo" gì đó thì không tồn tại, Mại Đặc Khải chỉ là vương vấn cảm giác được Thiên Minh cùng mình chạy bộ tập luyện, cảm thấy có một con nhẫn miêu như vậy cũng rất tuyệt.
Nhưng Thiên Minh thì một chút cũng không muốn chạm mặt cậu ta.
Khoảnh khắc nhìn thấy Mại Đặc Khải, nó liên tục lùi lại định bỏ chạy, nhưng khổ nỗi cơ thể đang bị người ta kiểm soát, trừ phi dùng "Châm Địa Tạng" làm bị thương Dã Nguyên Lâm, nhưng...
Cảm thấy cũng không cần thiết phải làm vậy.
Dù sao Dã Nguyên Lâm cũng có ý tốt, làm cô bị thương thì Thiên Minh không nỡ.
"Bạn Khải, lúc bạn tập luyện, có thể tiện đường giúp đưa Thiên Minh về nhà mình không? Mình phải đi ban y thuật học tập, sợ nó không chịu về."
Dã Nguyên Lâm giải thích tình hình.
Mại Đặc Khải vừa nghe liền khoái chí, vỗ ngực nói: "Yên tâm, cứ để tôi lo."
Thiên Minh lạnh lùng nhìn cậu ta, dường như không có ý định phản kháng.
"Hề hề hề, mèo đen nhỏ, chúng ta lại có thể cùng nhau vận động rồi, có phải rất nhớ nhung nhiệt huyết thanh xuân của tôi không..."
'Không, một chút cũng không.'
Mèo đen nhỏ nhìn quanh bốn phía, tiễn Dã Nguyên Lâm bước vào bệnh viện.
Mại Đặc Khải dẫn nó chạy một đoạn, đặt Thiên Minh xuống, mèo đen nhỏ vừa chạm đất liền lập tức tẩu thoát, trong vòng hai giây vọt vào khe hở nhỏ giữa hai ngôi nhà.
"Muốn thi chạy với tôi à?"
Mại Đặc Khải nhanh chóng đuổi tới, chín tuổi, vóc dáng cậu ta chưa tính là quá vạm vỡ, nhưng khe hở hẹp thế này vẫn không chui vào được.
Tốc độ của cậu ta quá nhanh.
Cho dù mèo bẩm sinh tốc độ nhanh, nhưng Thiên Minh rốt cuộc chỉ mới nửa tuổi, sao có thể so được với tốc độ của Mại Đặc Khải, mà đủ loại nhiệm vụ bắt mèo ở Konoha cũng đã rèn luyện cho Mại Đặc Khải bản lĩnh đối phó với mèo.
Sau khi tiếp đất, cậu ta nhanh chóng dùng tay định ấn giữ nó, nhưng khoảnh khắc này cậu ta cảm thấy mình như thể vừa tóm phải một con nhím, trong lòng bàn tay truyền đến từng đợt đau nhói.
Mại Đặc Khải theo bản năng buông ra.
Giây tiếp theo, Thiên Minh tuột khỏi tay cậu ta, vọt vào rừng biến mất không dấu vết.
Cậu ta nhìn lòng bàn tay.
Chi chít điểm đỏ trên cả bàn tay, cứ như bị kim đâm vậy, quan trọng là Mại Đặc Khải cảm thấy, đối phương dường như vẫn chưa tung toàn lực.
Đây hẳn là một loại nhẫn thuật nào đó.
"Tuổi còn nhỏ mà đã hiểu nhẫn thuật, có triển vọng hơn mấy con chó ngốc nhà Kakashi nhiều."
Mại Đặc Khải càng lúc càng hối hận.
Lúc trước sao mình lại ký khế ước với một con nhẫn quy chứ, mèo cũng rất tốt mà...
Nhưng giây tiếp theo, cậu ta nghĩ đến lời nhờ vả của Dã Nguyên Lâm.
Cô gái đó nhờ mình đưa về nhà, giờ nhẫn miêu chạy mất rồi, quay lại hỏi mình đòi mèo thì làm sao?
Cậu ta vốn định từ bỏ việc đuổi theo, nghĩ đến đây liền vội vàng đuổi theo ra ngoài.
Thiên Minh chui vào rừng rồi vọt nhanh về nhà, thật sự nửa hơi cũng không dám dừng lại, nó thà chạy về nhà ngoan ngoãn nằm yên còn hơn rơi vào tay tên cẩu tặc Mại Đặc Khải này mà chịu đủ loại dày vò.
Mại Đặc Khải liều mạng đuổi theo, mỗi ngày cậu ta phải chạy quanh Konoha hơn năm trăm vòng, quen thuộc vô cùng với những con đường ở Konoha, chưa chạy được bao lâu liền cảm thấy con đường này rất quen mắt.
Đây là con đường nhỏ từ bệnh viện đi tới khu dân thường.
Nó nhận ra đường?
Mại Đặc Khải có chút kinh ngạc, cậu ta phát hiện mình ở trạng thái bình thường không thể đuổi kịp trong rừng, thế là:
Khai môn, mở!
Thiên Minh đang chạy về nhà phía trước cảm nhận được charka bùng nổ, vội vã quay đầu nhìn lại, kết quả thấy Mại Đặc Khải đang linh hoạt thoán tới thoán lui trong rừng như nó vậy.
Charka dao động trên người cậu ta, rõ ràng đã mở Bát Môn Độn Giáp.
Cần phải vậy sao?
Mèo đen nhỏ bị dọa sợ, bốn cái chi ngắn ngủn sải bước mạnh mẽ hơn, nhưng khổ nỗi nó rốt cuộc chỉ mới nửa tuổi, một lát sau phát hiện mình không chạy thoát được nữa.
"Mèo... mèo đen nhỏ, tôi cảm thấy hai chúng ta rất tâm đầu ý hợp, hay là cậu theo tôi đi, tôi nhất định có thể bồi dưỡng cậu trở nên vô cùng mạnh mẽ."
Mại Đặc Khải chạy đến bên cạnh Thiên Minh, thở không ra hơi.
Cậu ta tuy rất nỗ lực, nhưng độ tuổi này cao nhất cũng chỉ có thể mở đến cửa thứ ba, cho dù chỉ mở cửa thứ nhất cũng đủ tiêu hao phần lớn thể lực của cậu ta. ???
Để tranh giành thân phận người nuôi dưỡng, "sen" dọn phân, mà ngươi đến cả Bát Môn cũng mở rồi, có cần phải phanh mạng như vậy không...
Hơn nữa, ai tâm đầu ý hợp với ngươi chứ!