"Tuy không phải lần đầu, nhưng quả nhiên ta vẫn không muốn tham gia loại tang lễ này..." Chính Ngạn thầm thì trong lòng.
Tang lễ kết thúc, Chính Ngạn trực tiếp đi tìm tộc trưởng, đòi ông ấy giao ra bí thuật phong ấn thuật của tộc.
"Tất cả phong ấn thuật của Tuyền Qua nhất tộc ta đều được ghi trong cuốn trục này, nhị thúc nhất định phải bảo quản cẩn thận." Tộc trưởng dường như đã chuẩn bị từ trước, lấy ra một cuốn trục từ trong ngực, đưa cho Chính Ngạn.
Hóa ra sáng sớm nay, nhị trưởng lão đã báo cáo với ông ấy về quá trình chiến tranh, tộc trưởng đã biết người nhị thúc này của mình thực lực có tiến bộ, tuy chưa tới cấp tộc trưởng nhưng cũng xấp xỉ rồi, đoán chừng Chính Ngạn sắp bắt đầu học phong ấn thuật.
Chính Ngạn nhận lấy cuốn trục, nói: "Ta sẽ bảo quản tốt, nhị thúc của ngươi mà ngươi còn không yên tâm sao?"
"Chính vì là người nên ta mới không yên tâm đó..." Tộc trưởng thầm nghĩ, nhưng miệng lại nói: "Yên tâm, yên tâm, ta chỉ nhắc nhở một chút thôi."
Chính Ngạn nhìn vẻ mặt nói không thật lòng đó của ông ta, cũng chẳng thèm để ý, cầm cuốn trục về nhà mình.
"Vậy thì, trước khi học phong ấn thuật, phải giải quyết vết thương trên tay phải này đã, nếu không e là ta thật sự phải đổi tên thành Tuyền Qua Dương Quá mất..." Chính Ngạn nhìn cuốn trục trong tay, lẩm bẩm.
Với mức độ chấn thương ở cánh tay của Chính Ngạn, thông thường mà nói, ít nhất cũng phải hồi phục ba bốn tháng. Dù sao so sánh ngang với lúc Naruto dùng Rasenshuriken, thể chất của Chính Ngạn có phần kém hơn, ông cũng không có ninja y thuật như Sakura giúp trị liệu.
"Nhưng mà, thể chất không đủ, thì cộng điểm bù vào thôi!" Chính Ngạn lẩm bẩm một câu, tháo băng quấn tay phải ra, quyết đoán mở bảng thuộc tính, cộng liền 10 điểm vào mục "Thể".
Quả nhiên, kèm theo cảm giác ngứa ngáy khó chịu, cánh tay phải của Chính Ngạn mọc ra một lớp da mới. Ông lắc lắc cánh tay phải, cảm thấy vẫn còn hơi đau, quyết đoán cộng thêm 5 điểm nữa. Lần này, cánh tay phải của ông đã hoàn toàn hồi phục.
"Hồi phục nhanh thế này, hay là cứ băng lại đã, hai tháng nữa hãy tháo ra." Chính Ngạn nghĩ thầm, "Nếu không thì khó giải thích lắm..."
Băng lại cánh tay phải lần nữa, Chính Ngạn mở cuốn trục phong ấn thuật ra.
"Tứ Tượng Phong Ấn, Ngũ Hành Phong Ấn, Bát Quái Phong Ấn, Phong Tà Pháp Ấn, Phong Hỏa Pháp Ấn, Lý Tứ Tượng Phong Ấn..." Chính Ngạn duyệt qua một lượt tất cả các phong ấn thuật.
"Không có Thi Quỷ Phong Tận sao? Đứa cháu tộc trưởng chắc không giấu nghề với ta, nghĩa là nhẫn thuật này vẫn chưa được phát triển, không biết là ai sáng tạo ra, hẳn là đáng giá không ít điểm chứng kiến đây..."
"Người đầu tiên sử dụng nhẫn thuật này là Ba Phong Thủy Môn, mà phong ấn thuật của Thủy Môn đều là do Cửu Tân Nại dạy... Nghĩa là người phát triển nhẫn thuật này là trưởng bối của Cửu Tân Nại sao?"
"Thời đại này, là bà hay ông của Cửu Tân Nại? Thế này thì tìm làm sao... Thôi bỏ đi, không nghĩ nữa, vẫn là nên để mắt tới Phi Gian đi, hắn phát triển cấm thuật khá nhiều." Chính Ngạn nghĩ rất nhiều, cuối cùng vẫn tĩnh tâm lại, bắt đầu học phong ấn thuật.
Thiên phú phong ấn thuật của Chính Ngạn khá tốt, chỉ mới một ngày đã nhập môn, nguyên nhân là trong bảng thuộc tính của Chính Ngạn xuất hiện một mục: Phong ấn thuật: LV1 (1/10000).
Chính Ngạn kìm nén sự thôi thúc cộng điểm ngay lập tức, quyết định tự mình học trước.
Khoảng hai tháng sau, Chính Ngạn đã học được hai loại phong ấn thuật khá đơn giản là Phong Hỏa Pháp Ấn và Phong Tà Pháp Ấn, phong ấn thuật cũng đã lên tới cấp 2.
Sau đó, vì để học Ngũ Hành Phong Ấn, Chính Ngạn đành phải cộng mỗi thứ một điểm vào thuộc tính Lôi và thuộc tính Thủy của mình.
Có lẽ là khoảng thời gian này có điểm chứng kiến nên Chính Ngạn cơ bản không chủ động học các nhẫn thuật khác, nghiên cứu phong ấn thuật này thế mà lại đâm ra đắm chìm, quên mất sự tồn tại của điểm chứng kiến.
... Chớp mắt một cái, năm năm đã trôi qua.
Trong năm năm này, Chính Ngạn đã học được tất cả phong ấn thuật của Tuyền Qua nhất tộc trừ Âm Phong Ấn, phong ấn thuật của ông đã vượt qua Phong độn nhẫn thuật sở trường nhất, đạt tới LV5.
Lúc này, ông mới bừng tỉnh, đã năm năm trôi qua rồi.
Đối với người thời Chiến Quốc có tuổi thọ trung bình chưa đầy 40 tuổi mà nói, 5 năm đã là một khoảng thời gian đằng đẵng rồi.
Tuy nhiên, đối với Chính Ngạn, 5 năm qua đi, ông... đã 31 tuổi rồi.
Mặc dù cho đến tận bây giờ, ông vẫn duy trì biến thân thuật, luôn giữ dáng vẻ của tuổi 48.
Năm năm trôi qua, Chính Ngạn luôn tách biệt với thế giới, không quan tâm tới chuyện lớn nhỏ trong nhẫn giới. Lần này kết thúc tu hành, lập tức tìm tộc trưởng, hỏi thăm tình hình gần đây của nhẫn giới.
"Nhị thúc, người cuối cùng cũng xuất quan rồi! Thân thể người... vẫn còn tráng kiện chứ?" Không ngờ, câu đầu tiên tộc trưởng nói khi gặp Chính Ngạn lại là thế này.
Chính Ngạn lườm hắn một cái: "Thân thể ta khỏe lắm, ngươi không xong rồi thì ta cũng chẳng sao cả!"
"Ách, nhị thúc thứ lỗi. Là thế này, năm ngoái, đại trưởng lão đã từ chức đại trưởng lão của Tuyền Qua nhất tộc với con, nói rằng thân thể của ông ấy ngày càng xuống dốc, hiện nay mỗi ngày đều ở nhà tĩnh dưỡng. Hơn nữa thời gian gần đây, con thấy nhị trưởng lão và tam trưởng lão cũng có ý muốn rút lui, nhưng vì vị trí đại trưởng lão của tộc ta vẫn luôn bỏ trống, nên hai vị trưởng lão kia đành phải cố gắng tiếp tục."
"Tất nhiên, không chỉ tộc ta, ninja thế hệ cũ của các tộc khác cũng cơ bản rút lui hết rồi, giờ đã là thiên hạ của người trẻ tuổi. Dù sao con cũng sắp 40 tuổi rồi, các tiền bối thế hệ trên con đều đã già yếu..." Tộc trưởng chậm rãi giải thích nguyên do cho Chính Ngạn.
"Nếu không có hệ thống, mình cũng 54 tuổi rồi, chắc cũng đang trên đà xuống dốc." Chính Ngạn nghĩ thầm, nhưng miệng lại nói: "Ngươi yên tâm, nhị thúc đây vẫn còn kiên trì thêm mấy năm được. Mấy năm nay nhẫn giới còn xảy ra chuyện lớn gì không?"
"Nếu nói chuyện lớn, ngoài hỗn chiến giữa các tộc ra, thì đúng là có xảy ra một chuyện lớn. Hai năm trước, Thiên Thủ và tộc Vũ Trí Ba giao chiến tại chiến trường Phong Gian Hòa Cốc, Thiên Thủ Phật Gian và Vũ Trí Ba Điền Đảo vậy mà cùng chiến tử, hiện tại Trụ Gian và Vũ Trí Ba Ban đã là tộc trưởng của hai đại tộc rồi."
"Các tộc thời Chiến Quốc vốn tưởng rằng mất đi hai vị cường giả đỉnh cao nhẫn giới, hai đại tộc này sẽ để cho họ có cơ hội lợi dụng, nào ngờ Trụ Gian và Vũ Trí Ba Ban đều lần lượt đột phá cấp tộc trưởng, khi chiến đấu lại không hề thua kém phụ thân bọn họ chút nào... Đây chính là nội hàm của đại tộc đó, đời nào cũng có loại ninja thiên tài thế này."
"Tuy nhiên nhờ vậy mà chúng ta và Thiên Thủ nhất tộc lại càng gắn kết hơn, Thủy Hộ gả cho Trụ Gian cũng không tính là uất ức gì." Tộc trưởng nhắc đến đây, tức giận nghiến răng, rõ ràng dù đã qua năm năm, đối với việc Thủy Hộ xuất giá, người làm cha như ông trong lòng vẫn còn khá đau lòng.
"Vậy mà đã xảy ra nhiều chuyện thế sao? Trụ Gian và Ban đã đứng trên đỉnh cao chiến quốc rồi. E là không ai có thể ngờ rằng, Trụ Gian và Ban sẽ còn mạnh hơn nữa đâu, thời đại mới sắp đến rồi!" Chính Ngạn nghĩ thầm.
"Nhưng mà, năm năm nay, người đã hồi phục thanh xuân như ta cũng không phải dậm chân tại chỗ đâu." Chính Ngạn nhìn bảng thuộc tính của mình, hài lòng mỉm cười.
Họ tên: Tuyền Qua Chính Ngạn
Tuổi: 31 (-)
Nhẫn: 245 (+) Thể: 118 (+) Thuật: 1570 (+5.5) (+)
Tam Thân Thuật: LV10 (100000) (đã mãn cấp)
Thủ Lý Kiếm Đầu Trịch Thuật: LV10 (100000) (đã mãn cấp)
Thổ thuộc tính: LV3 (30458/100000) (+)
Phong thuộc tính: LV4 (116764/200000) (+)
Hỏa thuộc tính: LV3 (29985/100000) (+)
Thủy thuộc tính: LV2 (10000/20000) (+)
Lôi thuộc tính:
Phong Ấn Thuật: LV5 (200000/400000) (+)
Đặc thù thiên phú: Cảm tri năng lực
Tổng hợp đánh giá: Đỉnh phong Thượng nhẫn
Điểm chứng kiến: 34