Ba ngày sau, đêm khuya, gia tộc Nara.
Chính Ngạn cùng Nara Shikaku ngồi đối diện đánh cờ Shogi, tiểu Lộc Hoàn thì ở bên cạnh quan chiến, tiện thể phụ trách bưng trà rót nước.
"Kỳ nghệ không tệ." Chính Ngạn thản nhiên khen ngợi.
"Vẫn kém ngài một chút."
"Đó là đương nhiên, lúc ta đánh cờ Shogi thì ngươi còn chưa ra đời đâu."
Lộc Cửu: "..."
Kỳ nghệ của Chính Ngạn là từ nhiều năm trước, do thua đại chất tử mà phát hỏa... nên mới cộng thêm 5 điểm chứng kiến, sau khi đạt tới bát cấp liền đánh cho đại chất tử thua tơi bời hoa lá.
Mà từ sau khi đại chất tử qua đời, ông liền không đụng vào thứ này nữa. Lần này tới nhà Lộc Cửu, phát hiện hắn đang chỉ đạo Lộc Hoàn đánh cờ, nhất thời ngứa tay, liền tham gia vào.
Ban đầu còn vì sơ suất mà thua một ván, sau đó Chính Ngạn nghiêm túc lên thì Lộc Cửu liền không phải đối thủ của ông. Tuy nhiên Lộc Cửu có thể cùng ông dây dưa hồi lâu, đoán chừng đẳng cấp cờ Shogi cách bát cấp không xa...
"Lộc Cửu gần như đã tới giới hạn, nhưng mấy năm nữa Lộc Hoàn có lẽ sẽ vượt qua ta... Hừ, tiểu bối nho nhỏ, cũng không có cơ hội đánh cờ cùng ta."
"Tiền bối, ngài tới tìm ta muộn như vậy, có chuyện gì sao?" Lộc Cửu trầm ngâm hỏi.
Chính Ngạn mỉm cười: "Lần trước ở trường Ninja phát hiện Lộc Hoàn vô cùng thông minh lanh lợi, liền nói với nó là sẽ tới nhà xem thử ngươi, không thể nuốt lời đúng không?"
"Đa tạ lão tổ tông khen ngợi! Lão tổ tông ngài uống trà!" Lộc Hoàn đưa chén trà qua.
Chính Ngạn bật cười, tiếp nhận rồi nhấp nhẹ một ngụm liền đặt xuống. Kể từ sau khi uống Coca-Cola trong không gian tinh thần, trà liền trở nên nhạt nhẽo vô vị...
Lộc Cửu chợt lên tiếng: "Ta thua rồi."
Chính Ngạn ngẩn ra, nhíu mày nhìn bàn cờ một hồi lâu mới khẽ gật đầu.
Mặc dù kỳ nghệ của ông ở trên Lộc Cửu, nhưng xét về năng lực tính toán thì quả thực không bằng Lộc Cửu. Chính Ngạn không thể không thừa nhận cho dù thuộc tính Âm có cộng tới thập cấp, chỉ số thông minh của ông vẫn thấp hơn Lộc Cửu một bậc...
"Lộc Cửu, lần này tìm ngươi còn chút chuyện khác." Chính Ngạn ngăn Lộc Cửu bày lại bàn cờ.
"Ngài cứ nói...?"
"Có một người như thế này, hắn thường xuyên bộc lộ những chỗ không ổn trước mặt ta, nhưng ta lại không cách nào xác định sự không ổn của hắn, làm sao bây giờ?"
Kể từ ba ngày trước lúc mua mì Ramen phát hiện Thủ Đả có vấn đề, Chính Ngạn liền mỗi ngày đi 'theo dõi' hắn, nhưng cuối cùng chẳng phát hiện ra gì. Không chỉ Thủ Đả, vợ của Thủ Đả là Ái Dã và con gái của Thủ Đả là Xương Bồ cũng hoàn toàn không có vấn đề gì, hoàn toàn là người bình thường.
Lộc Cửu trầm ngâm một lát: "Hắn đã bộc lộ nhiều chỗ không ổn như vậy, sao ngài còn nói không thể xác định sự không ổn của hắn?"
Chính Ngạn cười khổ lắc đầu, nếu người bộc lộ sự không ổn không phải là Thủ Đả, ông đã sớm có thể xác nhận. Nhưng kiếp trước trên mạng đội quân 'Đại Đồng Mộc Nhất Lạc' thực sự quá đông đảo, ông luôn lo lắng bản thân mình bị ảnh hưởng bởi những điều đó, suy nghĩ quá nhiều...
"Người này, rất đặc biệt?" Lộc Cửu dò hỏi, đồng thời vẫy tay bảo Lộc Hoàn rời đi.
Đợi Lộc Hoàn đi xa, Chính Ngạn chớp mắt nói: "Ông chủ tiệm mì Ichiraku, Thủ Đả."
"Hắn?!" Lộc Cửu giật mình, lập tức có chút dở khóc dở cười: "Lúc ta còn nhỏ hắn đã bán mì Ramen ở Mộc Diệp rồi, hắn có thể có vấn đề gì?"
"Ta có một người con gái tên Sara ngươi biết chứ? Không hiểu sao lại đi học làm mì Ramen với hắn, rồi đâm ra yêu thích làm mì, bây giờ sắp 32 tuổi rồi, vẫn chưa gả đi được, chuyện này làm ta lo muốn chết... Khụ! Cái đó, còn có vụ xung kích tinh thần hai hôm trước ngươi không mất ý thức chứ? Ngày đó cả làng Mộc Diệp, chỉ có tiệm mì Ichiraku mở cửa, cả nhà hắn vừa khéo đều trốn ra ngoài hết, còn có..."
Chính Ngạn thao thao bất tuyệt một hồi lâu mới dừng lại: "Hiểu tại sao ta lại nghi ngờ hắn chưa?"
"Thì ra là vậy..." Lộc Cửu bưng trà lên nhấp một ngụm: "Xem ra... hoặc là hắn thực sự có vấn đề, hoặc là do ngài nghĩ nhiều rồi."
Chính Ngạn gật đầu, sau đó mím môi, lập tức liền muốn dỡ luôn cả gia tộc Nara...
"Ngài đừng vội, ta còn chưa nói xong." Lộc Cửu thấy tình hình không ổn, vội vàng lên tiếng: "Nếu hắn thực sự có vấn đề, hơn nữa chỉ cố ý lộ ra trước mặt ngài, có khi nào là cố ý không, hắn muốn nhìn vẻ mặt kinh ngạc của ngài, là đang... trêu chọc ngài?"
Nói xong câu này, Lộc Cửu lại lắc đầu: "Khả năng này quá nhỏ, với thực lực của ngài, không ai dám làm như vậy. Cho nên ta càng cảm thấy chỉ là ngài... nghĩ nhiều rồi!"
Chính Ngạn lại chẳng màng tới lời sau của Lộc Cửu, chìm vào suy tư: "Trêu chọc ta? Đúng rồi, làm ta hết hồn hết vía, chẳng phải chính là đang trêu chọc ta sao? Dám làm như vậy, chẳng lẽ trong lòng hắn chắc chắn ta không phải đối thủ của hắn? Lỡ đâu thực sự là Đại Đồng Mộc Nhất Lạc, ta thật sự chưa chắc đã đánh thắng hắn..."
"Nhưng chuyện này phải đánh thử mới biết! Tên này khinh người quá đáng, không thắng được cũng phải làm cho mặt hắn nở hoa, nở thành hoa cúc!" Chính Ngạn đột nhiên đứng dậy, làm Lộc Cửu giật nảy mình.
"Tiền bối, ngài bình tĩnh chút! Chuyện này rất có thể chỉ là ảo giác của ngài, hắn chỉ là một thường dân! Hơn nữa cho dù hắn thực sự có vấn đề, cũng phải quy hoạch thật kỹ, không thể ra tay ở Mộc Diệp!"
Chính Ngạn hít sâu một hơi: "Đúng, bình tĩnh. Thế giới tươi đẹp nhường này, ta lại nóng nảy nhường này, như vậy không tốt, không tốt."
Mấy hôm trước để Lục Đạo Tiên Nhân giở trò vô lại chạy thoát, mấy ngày nay lại bị Thủ Đả chỉnh cho nghi thần nghi quỷ, khiến tâm trạng ông có chút phiền não.
Khó khăn lắm mới bình tĩnh lại, Chính Ngạn quay đầu lên tiếng: "Ngươi yên tâm, ta sẽ suy tính kỹ càng rồi mới hành động. Cho dù Thủ Đả thế nào, vợ và con gái hắn cũng không thể có vấn đề, không thể liên lụy... Ủa? Không đúng nha, nếu hắn có vấn đề, sao Xương Bồ đến cả tư chất Ninja cũng không có?"
Lộc Cửu cười khổ: "Cho nên ta mới nói, khả năng lớn nhất chính là ngài nghĩ nhiều rồi."
Chính Ngạn trầm ngâm một lát: "Để ta suy nghĩ thêm, chuyện này không thể cứ thế mà bỏ qua đơn giản như vậy được, số lần hắn tỏ ra không ổn quá nhiều rồi... Có phát hiện gì mới, ta lại tới tìm ngươi giúp ta tham mưu!"
Lộc Cửu gật đầu: "Ngài có việc cứ lúc nào tới cũng được!"
Chính Ngạn chớp mắt nói: "Còn nữa, đừng có lúc nào cũng bôi nhọ ta trước mặt bọn trẻ, còn có lần sau, ta sẽ đánh ngươi ngay trước mặt Lộc Hoàn!"
Lộc Cửu ngẩn ra, đang định giải thích, Chính Ngạn đã biến mất không thấy đâu.
"Lộc Hoàn! Ngươi lại đây cho ta!"
---❊ ❖ ❊---
Đêm đã khuya, bóng dáng Chính Ngạn từ gia tộc Nara đi ra, dừng lại một chút trước cửa tiệm mì Ichiraku đã đóng cửa, khẽ nhướng mày: "Nếu ngươi thực sự chỉ là người bình thường, mà còn có thể làm lão tổ tông ta ngơ ngác, lão tổ tông ta coi ngươi là Đại Đồng Mộc Nhất Lạc thì đã sao!"
"Thái gia gia, cái gì mà Đại Đồng Mộc Nhất Lạc vậy ạ?" Giọng nói của Cửu Tân Nại truyền tới từ bên cạnh.
Chính Ngạn ngẩn ra, quay đầu nói: "Muộn thế này rồi, ngươi tới đây làm gì? Tiểu công chúa ngủ chưa?"
Cửu Tân Nại lộ vẻ tươi cười: "Nó ngủ rồi, Thủy Môn đang trông. Con chỉ là ra ngoài tìm ngài thôi, hai hôm nay cứ nghe ngài lẩm bẩm về quán mì này, không ngờ ngài thực sự ở đây!"
Chính Ngạn đảo mắt một cái, đã rõ ràng đến vậy sao? Hình như đúng là đã trăn trở rất lâu rồi...
"Tìm ta... có chuyện gì gấp vậy, không thể đợi ta về rồi nói sau sao?"
Cửu Tân Nại cười lộ ra hai hàng răng trắng xinh: "Chuyện đại hỉ ạ, con muốn ngài biết sớm một chút!"
"Ồ?" Chính Ngạn hơi phấn chấn tinh thần.
"Ngài đoán thử xem? Là từ Oa Chi Quốc truyền tới đấy ạ!"
Chính Ngạn ngẩn ra, khóe miệng dần dần cong lên: "Ta biết rồi! Cuối cùng thì... Ta còn tưởng hai đứa nó định kéo dài tới lúc ta chết cơ chứ... Không biết tự lượng sức mình!"