Trong không gian tinh thần.
Chính Ngạn lải nhải giảng giải suốt cả buổi chiều, mọi người cũng im lặng lắng nghe suốt cả buổi chiều.
“Cháu trai lớn, giờ đã biết nhị thúc lợi hại cỡ nào chưa? Đừng nghe mấy ông chú bác kia nói bậy, tính từng người một, tất cả đều là ghi hận chuyện hồi nhỏ ta từng thu dọn bọn họ, còn là kiểu một mình chấp hết cả đám ấy!” Chính Ngạn mày múa mặt cười.
Cháu trai lớn cười hì hì: “Hồi nhỏ không hiểu chuyện, sau này chẳng phải cháu rất tôn kính người sao!”
Chính Ngạn nheo mắt nhìn cậu: “Điểm này cháu không bằng Thủy Hộ, con bé từ nhỏ đã đối xử tốt với ta rồi.”
Thủy Hộ cười ôn hòa: “Hồi nhỏ tổ phụ từng nói với con, lúc con chào đời, người đã kích động đến mức khóc suốt cả đêm……”
Mặt Chính Ngạn đen lại, đến cuối cùng vẫn không thể cho đại ca một trận là điều đáng tiếc nhất đời ông……
Cháu trai lớn lộ vẻ suy tư: “Có chuyện đó sao? Con nhớ năm đó Thủy Hộ ra đời, người chỉ bế con bé hai giây rồi quay đầu bỏ đi, con còn tưởng người thất vọng vì con sinh con gái chứ.”
“Đó là kích động, cực kỳ kích động đấy……” Chính Ngạn thở dài, “Không nhắc mấy chuyện cũ rích đó nữa, nói chuyện gì vui vẻ đi. Ừm…… triển vọng về một tương lai tươi sáng?”
Phi Gian lắc đầu: “Vẫn là chuyện quá khứ thú vị hơn. Người vẫn chưa nói tại sao sau trận chiến với tiền bối Trị Lý, người lại trầm lắng xuống, bắt đầu luyện cái tuyệt chiêu gì đó? Luyện thành chưa?”
“Luyện thành rồi mà. Cháu quên thuật Thủ Lý Kiếm Thế Thân của ta rồi sao? Còn về tại sao trầm lắng……” Chính Ngạn nhướng mày cười, “Cậu bé 11 tuổi, đúng là cái tuổi dậy thì mơ hồ về khác giới, gặp được cô gái xinh đẹp, rung động thôi mà. Tộc Uchiha quá mạnh, cho nên ta phải luyện một tuyệt chiêu. Đáng tiếc tuyệt chiêu không mạnh như ta tưởng, lúc luyện thành thì Trị Lý cũng không còn nữa.”
Phi Gian và Thủy Hộ kinh ngạc nhìn nhau, hai người bọn họ sớm đã nhìn ra nhị gia gia có ý này, nhưng không ngờ ông lại thản nhiên như vậy.
Chính Ngạn thầm lắc đầu, người đã hơn một trăm tuổi rồi, hơn nữa còn là kẻ da mặt dày, có chuyện gì mà còn giấu giếm thì nhạt nhẽo quá……
Thế nhưng lúc này Chính Ngạn cũng không thể bình tĩnh hoàn toàn, nghiêng người nhìn sang Trị Lý, muốn xem cô có phản ứng gì.
Thần sắc Trị Lý vẫn bình tĩnh, một lát sau khóe miệng dường như hơi cong lên một chút: “Tuyền Qua Chính Ngạn, bây giờ ông lại đang tuổi dậy thì rồi đấy.”
Chính Ngạn sững sờ, nhất thời không biết đáp lại thế nào, tin tức từ cơ thể bên ngoài truyền đến khiến biểu cảm của ông trở nên dở khóc dở cười……
“Trị Lý, Uchiha Ban đến sau cô là con trai của Uchiha Điền Đảo, trước khi cô chết thì Điền Đảo đã ra đời rồi.”
Trị Lý gật đầu: “Lúc ta mười sáu tuổi thì Điền Đảo đã chào đời, ta còn từng bế nó. Uchiha Ban mà các người nói hóa ra là con trai của nó……”
“Vậy lát nữa cô đi nhận người thân với hắn đi, bảo hắn nhận cô là nhị nãi nãi, xong rồi hỏi xem hắn có cách nào truyền tống đồng lực không. Nếu không có thì ta lại nghĩ cách!”
“Ta thực ra……”
Chính Ngạn xua tay cắt ngang: “Đi hỏi trước đi, ý thức của ta phải ra ngoài đây, không ra ngoài nữa là có chuyện đấy.”
---❊ ❖ ❊---
Nhà Cửu Tân Nại.
Nhóc tì Minh Nhân sáng tham gia kỳ thi Trung nhẫn, chiều đi khu dân cư phía tây dọn dẹp phế tích, mệt đến bở hơi tai.
Khó khăn lắm mới về đến nhà, hét lớn một câu ‘Con đã về’ về phía phòng Cửu Tân Nại, rồi phi thẳng về phòng mình, lao mình lên giường.
Người đang ở giữa không trung, Minh Nhân liền kinh hãi phát hiện trên giường mình còn có một cậu bé, dường như đang ngủ say.
Phanh lại thì không kịp nữa, Minh Nhân chỉ có thể gắng gượng kiểm soát cơ thể, ít nhất không được xảy ra…… vụ án thảm thương giống cậu và Tá Trợ.
Vừa định chạm vào, cậu bé đang ngủ liền nâng chân phải đá một cái…… Minh Nhân dán chặt lên tường, suýt chút nữa thì tắt thở.
Cuối cùng cũng hồi phục lại, Minh Nhân thấy cậu bé kia vẫn còn đang ‘giả ngủ’, tức đến mức suýt chút nữa muốn dùng ảnh phân thân ném cái viên cầu vào mặt……
May là lúc này Cửu Tân Nại vội vã lao vào, ngăn chặn vụ án thảm thương xảy ra.
“Minh Nhân! Đó là thái gia gia!”
Minh Nhân ngơ ngác: “Ai?”
Ánh mắt Cửu Tân Nại lượn lờ trên khuôn mặt non nớt của Chính Ngạn một hồi lâu, bỗng nhiên thở dài thườn thượt: “Con không nghe nhầm đâu, đó là thái gia gia của mẹ, lão tổ tông của con!”
“Lão tổ tông?!” Minh Nhân ghé mặt sát vào, “Sao ông ấy lại……”
“Bộp!”
Cảm nhận được có một khuôn mặt đang áp sát lại, Chính Ngạn lại tung một cước.
Lần này Minh Nhân có đề phòng, hai tay đưa ra phía trước ngăn cản, nhưng Chính Ngạn dường như cũng phát hiện ra, chân cũng tăng thêm lực, Minh Nhân lại bị ‘trọng thương’……
“……cái kiểu đá người này, đúng là lão tổ tông rồi.” Minh Nhân lầm bầm một tiếng, “Nhưng sao ông ấy lại biến thành bộ dạng này?”
Cửu Tân Nại lắc đầu: “Mẹ biết hỏi ai đây. Haiz, mẹ cũng muốn biến trở lại, không cần 11 tuổi, 21 tuổi là được……”
“11 tuổi?” Minh Nhân sững sờ, cười hì hì, “Nhỏ hơn con, phải gọi con là anh…… đừng đá!”
“Hộc…… Lão tổ tông mỗi lần ngủ đều như đang thức vậy, chỉ cần cử động nhỏ là ông ấy biết ngay. Nhưng lần này ngủ say thật đấy, đá con hai cái mà vẫn không mở mắt.”
Cửu Tân Nại sững người: “Ngủ say ư?”
Minh Nhân gật đầu.
“Thái gia gia dậy thôi, ăn tối rồi!” Cửu Tân Nại vừa gọi, vừa thận trọng xắn ống quần của Chính Ngạn lên……
“Vẫn chưa có lông chân? Cũng đúng, trẻ con 11 tuổi chân vẫn chưa bắt đầu mọc lông nhỉ……” Cửu Tân Nại lẩm bẩm trong miệng, ánh mắt chậm rãi di chuyển lên trên.
“Không được, làm vậy độ nguy hiểm quá cao, lỡ thái gia gia tỉnh dậy…… hơn nữa 11 tuổi, lông nách cũng chưa chắc đã mọc, thôi bỏ đi……”
Nhưng Minh Nhân không muốn bỏ qua như vậy. Cậu lại nhớ đến lịch sử đen tối năm đó mình đến một sợi lông chân của Chính Ngạn cũng không nhổ được……
Bây giờ chân Chính Ngạn không có lông, Minh Nhân do dự hồi lâu, đưa bàn tay tội lỗi về phía…… lông mày của Chính Ngạn.
“Bộp!”
“Á! Tại sao mẹ xắn ống quần ông ấy thì không sao, con……” Minh Nhân vô cùng tủi thân.
Chính Ngạn đột nhiên cười ngồi dậy, nhìn vẻ mặt ngượng ngùng trên mặt Cửu Tân Nại: “Bởi vì khi ta ngủ trong nhà các ngươi, tiềm thức chỉ phòng bị mỗi con nhóc tì này. Cửu Tân Nại, con phụ lòng tin tưởng của ta dành cho con rồi! Sao nào, còn muốn đan thêm hai chiếc găng tay cho Nguyệt Hạ nữa à?”
“Găng tay?” Minh Nhân chớp chớp mắt.
Cửu Tân Nại lắc đầu liên tục: “Nhất thời ngứa tay, ngứa tay thôi!”
Đúng lúc này, tiếng của Thủy Môn vang lên từ trong bếp: “Cửu Tân Nại! Nguyệt Hạ tỉnh rồi!”
Cửu Tân Nại như được đại xá: “Thái gia gia, con đi xem Nguyệt Hạ đây.”
Chính Ngạn mím môi: “Ta cũng đi, lần này ta còn giống anh trai nó hơn cả Minh Nhân.”
Minh Nhân: “……”
---❊ ❖ ❊---
Giải thích với trẻ con thật là dễ dàng, Nguyệt Hạ nhanh chóng chấp nhận việc lão tổ tông biến thành ‘anh trai’, hơn nữa còn vô cùng vui vẻ.
Nghĩ lại thì chắc hẳn con bé vẫn luôn cảm thấy ông anh trai Minh Nhân này không thể đem ra khoe được……
Chính Ngạn bây giờ bế Nguyệt Hạ nhỏ đúng là có chút gượng gạo, ngoài việc chiều cao không phù hợp lắm, trong lòng cũng có một chút không tự nhiên.
“Thời kỳ phát triển à, ta biết Trị Lý nói ta lại một lần nữa dậy thì là ý gì rồi.” Chính Ngạn thầm thở dài, “Nguyệt Hạ thì không sao, nhưng phải chú ý một chút đến mấy cô bé xinh xắn khác, cậu bé đang thời kỳ phát triển……”
“Lão tổ tông đang trong độ tuổi dậy thì, đừng có làm mất tiết tháo đấy……”