Cuộc chiến của hai đại cự thú vẫn đang tiếp tục, tiếng gào thét của cự quy rõ ràng đã yếu dần, toát ra vẻ suy kiệt, nếu không phải nhờ sinh mệnh lực bẩm sinh mạnh mẽ, nó đã sớm bỏ mạng rồi.
Diệp Lăng Trần kỳ thực vẫn luôn đặt sự chú ý lên thân con cự mãng, thầm ước lượng sơ bộ sức mạnh cùng tốc độ của nó, ánh mắt chớp động không ngừng.
Sau đó, cậu lại nhìn về phía chỉ số nhân khí của mình, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn lặn xuống dưới này, chỉ số nhân khí đã vọt từ ba mươi sáu vạn lên tới bảy mươi lăm vạn!
Tốc độ như vậy khiến tim cậu không khỏi đập thình thịch theo.
Sau thời gian dài nghiền ngẫm, cậu cũng đã phát hiện ra vài quy luật của chỉ số nhân khí, đó chính là, chuyện xảy ra càng vượt xa quan niệm nhân sinh của con người thì chỉ số nhân khí tăng trưởng sẽ càng nhanh!
Ví dụ như, khi Siêu nhân Y xuất hiện, chỉ số nhân khí tăng trưởng rõ rệt hơn hẳn so với những trường hợp khác, mà hiện tại, gặp phải tình huống này, chỉ số nhân khí cũng tăng vọt tương tự.
Hơn nữa, đây mới chỉ là thu hoạch trong thời gian livestream, có thể thấy trước được rằng, một khi chuyện này lan truyền tạo nên chấn động, thì bản thân cậu sẽ đón nhận đợt bùng nổ nhân khí thứ hai!
Quay được cảnh tượng như thế này đã có thể thu hoạch lượng nhân khí khổng lồ, nếu tiếp tục "gây sự" thêm, thì chỉ số nhân khí chẳng phải sẽ nổ tung sao!
Mẹ kiếp, phú quý cầu trong hiểm cảnh, chơi luôn!
Ánh mắt Diệp Lăng Trần ngưng tụ, xoay chiếc điện thoại trên vai về phía mình, đối diện với phòng livestream.
Lúc này, vô số bình luận bay vèo vèo qua trước mắt cậu, mà số người trong phòng livestream vẫn đang tăng vọt.
Thấy Diệp Lăng Trần lại xem livestream, vô số khán giả trong nháy mắt như được tiêm thuốc kích thích, điên cuồng spam bình luận.
"Á á á, Diệp Thần lại nhìn thấy bình luận rồi, phấn khích quá đi!"
"Diệp Thần, nhìn em đi! Nhìn em này!"
"Diệp Thần, chạy mau đi! Cầu xin anh đấy, hãy sống sót!"
"Diệp Thần, chạy, chạy mau đi!"
... Tám phần mười trở lên đều là bảo Diệp Lăng Trần mau mau chạy trốn.
Trong tình huống này, môi Diệp Lăng Trần hơi nhếch lên, nở một nụ cười cực kỳ đẹp trai với ống kính, cất tiếng nói: "Mọi người xem nhé, phía trước tuy có quái thú, ta vẫn cứ tiến lên!"
Đáng tiếc, livestream này là góc nhìn thứ nhất, không cách nào phô diễn bóng lưng tiêu sái lúc này của mình cho khán giả thấy, quả thực là một thiếu sót lớn!
Trong lòng cảm thán một hồi, cậu chỉnh lại ống kính, nhấc chân bước về phía hướng con cự mãng và cự quy!
"Vãi thật! Cậu ta có ý gì thế?"
"Đệt! Điên rồi, Diệp Thần điên mẹ nó rồi!"
"Đừng có tự tìm đường chết mà! Quay lại đi, Diệp Thần anh quay lại đi!"
"Vãi chưởng, cái quái gì thế này, Diệp Thần thậm chí còn chẳng lọt kẽ răng con cự mãng nữa là, qua đó làm gì cơ chứ?!"
"Xong đời rồi, Diệp Thần chắc là bị dọa đến ngẩn người luôn rồi, não chập mạch rồi."
... Tất cả mọi người đều bị hành động này của Diệp Lăng Trần làm cho chết lặng, đầu óc trống rỗng, căn bản không kịp phản ứng.
Nhưng rất nhanh sau đó, vô số bình luận bỗng chốc biến mất không dấu vết, không phải là không còn ai xem nữa, mà là tất cả mọi người đều bị dọa đến ngây người!
Bởi vì livestream điện thoại đang hướng thẳng về phía cự mãng và cự quy, theo sự áp sát của Diệp Lăng Trần, mọi người như thể đang chính mình nhìn hai con quái vật khổng lồ đó lại gần vậy, sức chấn động này khiến họ tê dại cả da đầu, lông tơ toàn thân dựng đứng cả lên, đừng nói là gõ chữ, ngay cả nói cũng không nói nên lời.
Đối mặt với loại hung thú tuyệt thế này, đừng nói là phản kháng, đứng trước mặt chúng mà không bị dọa đến tè ra quần đã coi là rất cừ khôi rồi.
Lại gần mới phát hiện, da của con cự mãng này lại khác hẳn với da rắn thông thường, dường như có chút lồi lõm, đã biến thành trạng thái bán vảy.
Lúc này, lưỡi rắn của cự mãng thò ra thụt vào liên hồi, ánh mắt lạnh lẽo chăm chú nhìn con cự quy đã nỏ mạnh hết đà, miệng há lớn, chuẩn bị cắn thẳng vào đầu con rùa, tung ra đòn chí mạng!
Lúc này cự quy bị thương, tốc độ phản ứng tuyệt đối không theo kịp cự mãng!
Diệp Lăng Trần lúc này đã không còn rảnh để ý tới mọi người, trong tay cậu cầm một tảng đá to bằng hai vòng tay ôm, cùng lúc đó dùng hết sức bình sinh ném ra ngoài!
Bùm! Theo tàn ảnh xẹt qua, tảng đá đó lại va trúng đầu cự mãng một cách chuẩn xác không sai lệch, sức mạnh to lớn còn khiến cả thân hình con cự mãng chấn động, đầu trực tiếp lệch sang một bên!
Gầm! Cự mãng rít lên một tiếng, đầy vẻ phẫn nộ.
"Đồ to xác, nhìn đây này!" Diệp Lăng Trần cố gắng vung vẩy hai tay, thể hiện sự tồn tại của bản thân, "Con giun đất nhỏ kia, có bản lĩnh thì tới cắn ta đi!"
Vừa nói, cậu vừa giơ ngón giữa về phía cự mãng, hơn nữa còn xoay mông về phía nó mà lắc lắc.
Cả cự mãng và cự quy đều đổ dồn ánh mắt lên người Diệp Lăng Trần, nhất thời, thời gian như ngưng đọng lại, trong mắt hai con quái vật khổng lồ này cùng xuất hiện một tia mờ mịt.
Dường như chúng hoàn toàn không dám tin, một sinh vật nhỏ bé nhường ấy lại dám xuất hiện trước mắt chúng, còn khiêu khích một cách phóng túng như vậy.
Khoảnh khắc tiếp theo, cự mãng dời ánh mắt khỏi Diệp Lăng Trần, đặt lại lên thân cự quy, lưỡi rắn thò ra thụt vào, chuẩn bị triển khai đợt tấn công tiếp theo, còn về phần Diệp Lăng Trần, thì đã hoàn toàn triệt để bị ngó lơ.
Hành động khiêu khích của Diệp Lăng Trần khựng lại, cậu xấu hổ đứng tại chỗ, sờ sờ mũi mình.
"Phụt, ha ha ha... Mẹ kiếp, thế này là định cười chết ông đây sao!"
"Đạo diễn ơi, sai kịch bản rồi, đang là phim kinh dị ngon lành, sao lại thành phim hài rồi?"
"Đang run rẩy cầm cập, giây sau lại bật cười thành tiếng, tin được không?"
"Diệp Thần: Tôi có một câu mmp không biết có nên nói ra hay không?"
"Còn gọi là con giun đất nhỏ nữa, phục ai thì phục chứ phục mỗi anh."
"Ngó lơ, đây là sự ngó lơ trắng trợn nha, khi Diệp Thần mang theo quyết tâm chịu chết mà xuất hiện, ai có thể ngờ, anh ấy lại bị ngó lơ cơ chứ?"
"Còn gì đả kích người khác hơn chuyện này không?"
... Sự tương phản này thực sự đã vượt xa dự liệu của tất cả mọi người, bình luận lại bay cao.
Tuy nhiên, Diệp Lăng Trần rõ ràng không có thời gian đùa giỡn với họ nữa, khi cự mãng một lần nữa phát động tấn công, lại một tảng đá nữa bị ném ra, đập trúng cự mãng khiến nó bật ra!
"Con giun đất nhỏ, có bản lĩnh thì nhìn đây này!" Diệp Lăng Trần tiếp tục khiêu khích.
Gầm! Lần khiêu khích thứ hai đã hoàn toàn mài mòn sự kiên nhẫn của cự mãng, nó gầm lên một tiếng, cái đuôi thuận thế quét tới, giống như con người muốn giẫm chết một con kiến vậy.
Vù vù vù! Sức mạnh to lớn ép không khí, tạo nên tiếng xé gió, cái đuôi này quét qua đủ sức hất văng tảng đá lớn!
Diệp Lăng Trần gập hai chân, thân hình phóng lên không trung, cái đuôi rắn lướt qua dưới chân cậu, nhưng trong ánh mắt cự mãng lóe lên một tia giễu cợt, cái đuôi rắn không hề dừng lại mà đảo ngược trở về, như chiếc vỉ đập ruồi, quất mạnh về phía Diệp Lăng Trần đang ở trên không!
"Đệt!" Diệp Lăng Trần thầm chửi một tiếng, con cự mãng này mạnh hơn nhiều so với tưởng tượng của cậu, đợt này cậu bất cẩn rồi.
Cơ bắp toàn thân tụ lại, Bát Cực Hoành Luyện vận chuyển tới đỉnh phong, nắm đấm giơ lên, oanh kích cùng một chỗ với đuôi cự mãng!
Oành! Diệp Lăng Trần như đạn pháo bị đánh bay ra ngoài, cả người rơi xuống nước, bắn lên những bọt nước lớn, tuy nhiên cự mãng cũng kêu thảm một tiếng, tại chỗ đuôi rắn, lại xuất hiện một vết thương, da thịt nứt toác, máu tươi chảy ra!
Bùm! Cự mãng chằm chằm nhìn nơi Diệp Lăng Trần rơi xuống, lộ ra sát ý lạnh lẽo, không chút do dự xoay người, thân hình khổng lồ cũng tiến vào trong nước, nhanh chóng lao về phía Diệp Lăng Trần!