Ngã Chân Thị Học Thần

Lượt đọc: 842 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 457
Tự Mình Soi Gương Đi

❊ ❊ ❊

Kiều Sam Sam mấp máy môi, “Tôi……”

Diệp Lăng Trần trực tiếp cắt ngang lời cô, thản nhiên nói: “Bỏ lớp vải trên mặt ra đi.”

“Bỏ…… bỏ ra ư?” Thân thể Kiều Sam Sam cứng đờ, trong mắt lộ vẻ giằng co.

“Không bỏ ra thì làm sao tôi trang điểm?” Diệp Lăng Trần giọng điệu bình thản, không nghe ra bất kỳ cảm xúc nào, “Nhanh lên đi.”

“Khuôn mặt này của tôi, thật sự còn có thể trang điểm được sao?” Tay Kiều Sam Sam đặt trên tấm vải che mặt, trong mắt lộ ra vẻ cầu khẩn.

“Tôi nói là làm!”

Diệp Lăng Trần nhìn thẳng vào mắt Kiều Sam Sam, “Nếu không tin, vậy cô cứ việc rời đi, không cưỡng cầu.”

Ánh mắt Kiều Sam Sam không ngừng dao động, cuối cùng đột nhiên kiên định lại, “Được, tôi tin anh!”

Dứt lời, cô nhắm mắt lại, lấy tấm vải đen trên mặt xuống.

Cô nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm lúc này, trong chốc lát, cả khán phòng xôn xao!

“Trời ạ, đúng là Kiều Sam Sam thật!”

“Thật sự hủy dung rồi! Vốn dĩ là dung mạo xinh đẹp như vậy, quá đáng tiếc!”

“Haizz, vốn dĩ còn là nữ thần của tôi, không ngờ lại biến thành dáng vẻ này.”

“Thê thảm quá, còn đáng sợ hơn cả trên ảnh, đáng thương thật!”

“Chiêu bài của Y Trang Điểm lần này chắc chắn tiêu tùng rồi, thế này thì trang điểm kiểu gì.”

“Giúp một con quỷ trang điểm, thế nào cũng không thể biến thành người được đâu!”

---❊ ❖ ❊---

Mọi người bàn tán xôn xao, thậm chí còn có người lấy điện thoại ra bắt đầu chụp ảnh lia lịa.

Cả người Kiều Sam Sam dường như suy sụp, đã buông xuôi, cũng chẳng buồn che che giấu giấu nữa.

Nhìn dáng vẻ cô ở cự ly gần, cảm giác càng trực quan hơn, còn kinh khủng hơn cả trên ảnh, bởi vì là vết bỏng, miệng vết thương hiện màu đỏ thẫm, hơn nữa còn lồi lõm, bị hủy hoại vô cùng triệt để.

“Có…… có thể trang điểm không?” Kiều Sam Sam cắn môi, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Diệp Lăng Trần.

“Có!”

Một chữ vô cùng đơn giản, lại khiến đôi mắt Kiều Sam Sam sáng rực lên, mang theo vẻ khó tin, trong chốc lát đứng ngẩn người tại chỗ.

“Lên lầu với tôi.” Diệp Lăng Trần thản nhiên lên tiếng, “Vân Hi, cô cũng lên đây với tôi.”

Ba người lên lầu, đóng cửa lại, chỉ để mặc đám đông dưới lầu đứng ngẩn người.

“Không phải thật sự có thể trang điểm đấy chứ?”

“Giở trò gì thế không biết, thần thần bí bí.”

“Mẹ kiếp, tôi cứ đứng dưới lầu chờ, tôi không tin là còn có thể hóa phép ra hoa được.”

---❊ ❖ ❊---

Người của các tiệm trang điểm lớn cũng đều hơi nhíu mày.

“Còn giả bộ giống thật đấy, làm như thể thật sự có thể trang điểm vậy.”

“Càng như vậy, càng chứng tỏ hắn ta càng chột dạ, chúng ta cứ chờ ở dưới này!”

“Hừ, vùng vẫy trong vô vọng mà thôi.”

Trên lầu, đạo cụ trang điểm đầy đủ mọi thứ, Diệp Lăng Trần bảo Kiều Sam Sam ngồi xuống, cẩn thận đánh giá khuôn mặt cô.

“Ngẩng đầu lên.” Diệp Lăng Trần dùng tay móc lấy cằm Kiều Sam Sam, vén hết tóc mai hai bên trán cô ra sau.

“Thế…… thế nào rồi?” Giọng Kiều Sam Sam run rẩy, thấp thỏm không yên.

Dáng vẻ của mình cô tự biết, bị người ta đánh giá như vậy, toàn thân cô vô cùng khó chịu, như thể có vô số con kiến bò trên người, khuôn mặt nóng ran.

“Rất được!”

“Rất được?” Giọng Kiều Sam Sam thay đổi, “Ý anh là sao?”

“Vị trí vết thương rất tốt, vừa vặn một nửa mặt nguyên vẹn, một nửa mặt bị bỏng.” Diệp Lăng Trần thản nhiên nói.

“Anh đang giễu cợt tôi à?”

“Không, tôi chỉ đang bảo cô, mỗi người đều phải học cách đối diện với chính mình!” Diệp Lăng Trần ngừng một chút, nói tiếp: “Đối diện với ưu điểm của bản thân thì không khó, nhưng, điều nên làm nhất chính là đối diện với khuyết điểm của mình, chỉ khi đối diện với khuyết điểm của bản thân, mới có thể có phương pháp xử lý tốt nhất.”

“Xử lý? Xử lý thế nào? Cho dù đối diện rồi thì đã sao?” Kiều Sam Sam thở dài.

“Trốn tránh là có thể có cách sao? Nếu ngay cả bản thân cô cũng không dám đối diện với khuyết điểm của mình, người khác tự nhiên sẽ chế giễu!”

Lời của Diệp Lăng Trần khiến giọng điệu Kiều Sam Sam khựng lại, cắn môi, “Anh…… anh có cách sao?”

“Chờ xem là được.”

Diệp Lăng Trần nói xong, liếc nhìn Trương Vân Hi, “Vân Hi, cô giúp tôi cố định tóc cô ấy, đứng ở một bên xem, tôi dạy cô trang điểm chi tiết.”

Trang điểm chi tiết mà Diệp Lăng Trần nói khác với cách hiểu của người thường.

Kiểu trang điểm chi tiết này tinh xảo hơn, đã không còn tập trung vào một điểm nào đó, mà là kết hợp từng bộ phận, chế định ra phương án trang điểm tối ưu nhất.

Ngũ quan mỗi người mỗi khác, mắt một mí, mắt hai mí, hay độ đậm nhạt của lông mày đều có sự khác biệt, thậm chí, một nốt ruồi duyên trên mặt đôi khi đều có thể tạo nên hiệu quả riêng.

Hoặc là tạo ra sự thay đổi, hoặc là thêm thắt vài nét.

Đây đã không còn đơn thuần là trang điểm, mà là một loại kỹ thuật trung hòa mà Diệp Lăng Trần nghĩ ra kết hợp với thuật dịch dung, cũng dễ dàng được mọi người tiếp nhận hơn.

Trương Vân Hi vốn dĩ thông minh, cộng thêm làm việc khắc khổ chăm chỉ, bấy lâu nay, kỹ thuật trang điểm của cô đã đạt được sự nâng cao vượt bậc, về cơ bản đã nắm vững những gì Diệp Lăng Trần từng dạy, nếu không, dù danh tiếng của Y Trang Điểm có lớn đến đâu, không có kỹ thuật thực sự thì cũng không thể lâu dài được.

Theo ước tính của Diệp Lăng Trần, độ thuần thục của Trương Vân Hi đã đạt trên sáu mươi lăm phần trăm!

Tất nhiên, chủ yếu vẫn là do sư phụ này đây giảng dạy tốt, Diệp Lăng Trần tự đắc bổ sung một câu trong lòng.

Học được cách trang điểm chi tiết, kỹ thuật của Trương Vân Hi chắc chắn có thể nâng lên một tầm cao mới, đợi sau này, cũng không cần chính mình phải trấn giữ Y Trang Điểm nữa, chỉ cần Trương Vân Hi là đủ rồi.

Ngoài cửa có rất nhiều gián điệp của các tiệm trang điểm khác, Diệp Lăng Trần đương nhiên không thể dạy Trương Vân Hi ở nơi công cộng, vì vậy mới lên lầu.

Diệp Lăng Trần vừa giảng giải, vừa dùng khuôn mặt của Kiều Sam Sam làm vật ngụy trang, phải nói rằng, khuôn mặt này của Kiều Sam Sam, quả thực rất thích hợp làm giáo trình trung hòa, bởi vì, trên mặt cô có quá nhiều chi tiết cần chú ý.

“Màu của vết đỏ này đậm hơn, vì thế, có thể thêm một nét nữa, còn chỗ này nhạt hơn, có thể che đi một phần, chỗ này có vết lõm nhẹ, có thể……” Diệp Lăng Trần dùng nhiều nhất chính là cây bút trang điểm nhỏ nhất, dùng bút chấm các loại phấn son.

Trương Vân Hi đứng bên cạnh chăm chú lắng nghe, mà theo từng nét trang điểm của Diệp Lăng Trần, vẻ kinh ngạc trong mắt cô ngày càng đậm, cuối cùng, biến thành chấn động!

Cô tận mắt nhìn thấy Diệp Lăng Trần chỉ với vài nét chấm phá, đã bù đắp được những khuyết điểm trên mặt Kiều Sam Sam, đây đã không còn là trang điểm, mà là đang chế tác vật phẩm nghệ thuật!

Sự chấn động khi tận mắt chứng kiến sự thay đổi này, thực sự khiến lòng cô trào dâng cảm xúc.

Tuy nhiên, những lời của Diệp Lăng Trần lọt vào tai Kiều Sam Sam lại chẳng phải lời hay ho gì, đứng ngồi không yên, trong lòng muốn tranh luận với Diệp Lăng Trần nhưng ngặt nỗi lúc này đang ở nhờ nhà người ta, không dám làm càn.

Trước đó uống một bát canh gà còn khiến cô nảy sinh chút hảo cảm với Diệp Lăng Trần, bây giờ thì bay biến sạch sành sanh, chỉ có thể trừng mắt nhìn Diệp Lăng Trần, tức giận vô cùng.

Cũng không biết đã qua bao lâu, cuối cùng “Được rồi.”

Giọng nói thản nhiên của Diệp Lăng Trần lọt vào tai Kiều Sam Sam lại như tiếng sấm sét, khiến cơ thể cô run lên bần bật.

“Tự mình soi gương đi.”

---❊ ❖ ❊---

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.