Diễn xuất là gì? Nói thẳng ra, nó chính là một loại thuật lừa gạt!
Diệp Lăng Trần dựa người vào ghế, thản nhiên mở lời: "Giả vờ đáng thương, than nghèo kể khổ, khóc giả tạo, tất cả đều là diễn xuất! Đừng quan trọng hóa hình thức, đừng quan trọng hóa trường phái, chỉ cần có thể lừa được người khác, khiến khán giả cảm nhận được như chính mình đang trải qua, thì đó chính là một màn biểu diễn thành công."
"Điểm quan trọng nhất chính là, diễn xuất không thể đem ra bàn luận một cách riêng lẻ, mà phải tùy theo cảnh quay. Rõ ràng là chỗ cần cười, bạn lại đi khóc, thì dù diễn xuất có tốt đến mấy người khác cũng chẳng cảm thấy gì. Diễn xuất nên đặt trong bối cảnh cốt truyện. Dù là diễn viên hay diễn xuất, tất cả đều là phục vụ cho kịch bản. Bắt buộc phải nắm bắt được hướng đi của kịch bản, nếu đi chệch hướng, thì chắc chắn là vô dụng."
Diệp Lăng Trần nhìn vẻ mặt đăm chiêu của Lữ Tiểu Bố và Lâm Uyển Du, thản nhiên nói: "Hai người các cậu qua tổ hai, quay lại đoạn phim này đi."
Lần quay này của họ so với lần trước đã cải thiện rõ rệt.
Tiếp đó, Diệp Lăng Trần lần lượt gọi Trần Xích Xích và Hồ Diệc Phi đến, đích thân phân tích giảng giải từng chút một, để họ quay lại.
Trong mắt khán giả, đóng phim có lẽ khá đơn giản, chỉ cần diễn theo kịch bản là được.
Nhưng thực tế, đóng phim không hề dễ dàng. Ngoài trừ những cảnh quay nguy hiểm đặc thù, nếu may mắn thì một hai lần là qua, nhưng nếu bị kẹt ở một cảnh quay không tìm được cảm xúc, đó mới là sự hành hạ thực sự.
Cứ lặp đi lặp lại một cảnh quay, một câu thoại, sự nhàm chán có thể tưởng tượng được là kinh khủng cỡ nào, rất có thể sẽ bức người ta đến phát điên.
Buổi quay hôm nay nhìn chung khá suôn sẻ, tiến độ nằm trong tầm kiểm soát của Diệp Lăng Trần, nhiệm vụ hoàn thành rất nhanh chóng, kỹ năng diễn xuất của mọi người dưới sự chỉ dẫn của anh cũng đã tiến bộ.
Chỉ có điều, ở giai đoạn cuối cùng để kết thúc, lại xảy ra sự cố.
Sự cố này xảy ra ở một cảnh quay hiếm hoi có sự xuất hiện đầy đủ của tất cả mọi người trong "Chung cư tình yêu", mọi người tụ tập trong quán bar dưới lầu chung cư, vây quanh ghế sofa tán gẫu, nói chuyện phiếm với nhau.
Cảnh quay này thực ra không phức tạp, là của mấy tập trước, vốn dĩ đã quay xong rồi, nhưng bị Diệp Lăng Trần lôi ra quay lại. Việc quay lại như thế này khiến tiến độ bị trì hoãn.
Lần này, Diệp Lăng Trần cũng không nói ra vấn đề của họ, mà chỉ hết lần này đến lần khác hô "Cắt", sau đó để họ lặp đi lặp lại.
Một cảnh tán gẫu, bị ép lặp lại đến hai mươi lần, miệng lưỡi Hồ Diệc Phi và những người khác đều khô khốc rồi nhưng vẫn chưa đạt.
Dù là bất cứ việc gì, lặp lại hơn hai mươi lần tuyệt đối là một sự tra tấn. Huống hồ diễn xuất cũng chẳng phải là việc gì khiến người ta vui vẻ, trên mặt mọi người đều bắt đầu lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Cho đến lúc này, Diệp Lăng Trần mới đứng dậy, bước vào trong bối cảnh quay.
"Diệp thiếu, anh cuối cùng cũng tới rồi." Uyển Du yếu ớt nhìn Diệp Lăng Trần một cái, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện, có chút không biết làm sao.
Hồ Diệc Phi thì thè lưỡi, không dám lên tiếng.
"Chính các cô cậu cũng cảm nhận được rồi đúng không? Có phải cảm thấy kiểu tán gẫu này rất gượng gạo không, đến cười giả tạo cũng không biết nữa." Diệp Lăng Trần thản nhiên nói.
"À... quả thực có một chút." Hồ Diệc Phi gật đầu, cô ấy cần phải nghe Mỹ Gia kể một bí mật, nhưng vì biết trước kịch bản nên thực ra cô biết bí mật đó là gì, rất khó để làm ra biểu cảm tương ứng.
"Diệp thiếu, mặt tôi cười đến cứng đờ luôn rồi." Lữ Tiểu Bố cố sức xoa bóp khuôn mặt, lên tiếng.
"Vậy có ngộ ra được điều gì không?"
Lữ Tiểu Bố ngẫm nghĩ một lát: "Mệt có tính không?"
Lắc đầu, Diệp Lăng Trần thản nhiên nói: "Cảnh quay vừa rồi, số loại nụ cười mà mỗi người các cậu cần thể hiện cộng lại có tổng cộng sáu loại."
"Sáu loại nụ cười?" Mọi người đều sững sờ, nụ cười còn phân ra nhiều loại như vậy sao.
"Đúng vậy, nhưng từ đầu đến cuối nụ cười của các cậu chỉ có một kiểu, điều này khiến toàn bộ khung hình trông rất cứng nhắc, rất không hài hòa." Dừng một chút, Diệp Lăng Trần nói tiếp: "Ví dụ như khi Mỹ Gia đang bàn luận chuyện bát quái bí mật với Diệc Phi, người nói nên là kiểu cười thần bí, còn người nghe thì là kiểu cười mong đợi, đợi sau khi nghe xong, lại phải là kiểu cười kinh ngạc."
Ví dụ này vừa đưa ra, mọi người đều vỡ lẽ gật đầu, nhưng lông mày đều hơi nhíu lại.
Điều này quá khó!
Hiểu thì đúng là không khó, nhưng muốn thực hiện được lại quá khó.
"Các cậu nhìn tôi đây." Diệp Lăng Trần vừa dứt lời, khí chất cả người lập tức thay đổi, ánh mắt lạnh đi, khóe miệng khẽ nhếch: "Các cậu thử nói xem, đây là nụ cười gì?"
"Là nụ cười lạnh đầy xấu xa." Uyển Du rụt cổ lại lên tiếng, ngay khoảnh khắc đó, tim cô khẽ đập mạnh, cảm giác như Diệp Lăng Trần sắp làm điều gì xấu với mình vậy.
"Bây giờ lại gần đây, tôi kể cho cô nghe một chuyện thú vị." Diệp Lăng Trần thay đổi nụ cười, giơ tay ra hiệu cho Lâm Uyển Du.
Giây tiếp theo, Lâm Uyển Du thực sự suýt chút nữa không tự chủ được mà ghé sát lại để nghe.
"Đây là nụ cười thần bí." Mỹ Gia không kìm được thốt lên, "Oa, cái này lợi hại quá đi."
"Còn bây giờ?"
"Là nụ cười gượng gạo."
"Còn cái này?"
"Nụ cười khổ bi thương."
---❊ ❖ ❊---
Nụ cười của Diệp Lăng Trần thay đổi liên tục, ban đầu mọi người còn thấy kinh ngạc, nhưng dần dần, họ thực sự bị chấn động.
Cái này quá biến thái rồi, rõ ràng là cùng một người, cùng một dáng vẻ, sao có thể cười ra những hiệu quả hoàn toàn khác nhau, làm thế nào mà làm được? Như thế này thì có hơi quá khoa trương rồi.
"Lăng Trần, anh lợi hại quá." Tiêu Phỉ Phỉ không kìm được che miệng mình lại, khó tin nhìn Diệp Lăng Trần. Nếu mỗi diễn viên đều có kỹ năng diễn xuất như Diệp Lăng Trần, thì phim dở đến mấy cũng có thể quay tốt, diễn xuất là phải so kè như vậy chứ.
Đừng nói là diễn viên, ngay cả miệng của các nhân viên khác cũng há hốc chữ O nhìn đến ngẩn người, tốc độ đổi mặt này quá nhanh rồi.
"Xem nhiều như vậy, có nhận ra mấu chốt của vấn đề không?" Diệp Lăng Trần đột nhiên hỏi.
Mọi người đều ngẩn ra, trầm mặc một lát, Hồ Diệc Phi lên tiếng: "Là đôi mắt, ánh mắt không giống nhau!"
Diệp Lăng Trần lắc đầu: "Không chỉ là đôi mắt, mà còn là tâm hồn."
"Tôi hiểu rồi, đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, ý của Lăng Trần là phải dùng nội tâm để cảm nhận, trước tiên là đắm mình vào bối cảnh đó, sau đó thông qua ánh mắt để biểu đạt. Chỉ cần cảm xúc tới nơi, thì dù là khóc hay cười đều sẽ tạo ra cảm giác khác biệt." Tiêu Phỉ Phỉ dù sao cũng có nền tảng rất tốt, rất dễ dàng lĩnh hội được.
"Đúng vậy, đây chính là cái gọi là diễn xuất nội tâm." Diệp Lăng Trần gật đầu, "Không cần thoại thừa hay động tác dư thừa, thông qua ánh mắt là có thể khiến khán giả hiểu được ý của bạn, khiến họ cảm nhận như chính mình đang trải qua, dễ dàng dẫn dắt khán giả nhập tâm hơn. Tuy nhiên, muốn làm được điều này, thì phải nhập vai trước đã! Ngoài ra, còn có một số thủ thuật nhỏ, ví dụ như điều chỉnh cơ mắt và cơ quanh miệng cũng có thể thay đổi ánh mắt và nụ cười của bản thân."
Diệp Lăng Trần giảng giải từng chút một, sau những lời giảng giải lúc trước, nội dung hiện tại đã có chút thâm sâu, những kỹ thuật được chia sẻ khiến mọi người đều cảm thấy vô cùng đã, hưởng lợi không ít, họ nóng lòng thử nghiệm ngay tại chỗ, sự mệt mỏi lúc trước phút chốc tan biến sạch sẽ...