Ánh mắt lão già chớp động vài lần, không ngừng thay đổi, cuối cùng lộ ra nụ cười: "Không sao, không sao, chuyện này xin tiên sinh Y hãy suy nghĩ kỹ thêm một chút, dù sao thì một vài loại dược liệu quý giá chỉ có nhà họ Mạc chúng tôi mới có thôi."
Nhiều người đứng xem xung quanh cũng lắc đầu thở dài.
Toàn bộ khu vực ngầm này đương nhiên cũng có người của các gia tộc khác, họ đều đã chứng kiến toàn bộ sự việc.
Vốn dĩ, một khi Diệp Lăng Trần có ý muốn nới lỏng thái độ, họ sẽ nhảy ra trả giá cao hơn, hứa hẹn những lợi ích khác để lôi kéo Diệp Lăng Trần. Thế nhưng giờ đây, chân mày của họ đều khẽ nhíu lại, có thể nghe ra được, Diệp Lăng Trần hoàn toàn không có lấy một chút dư địa để thương lượng.
Tiếp đó, còn một vài gia tộc nữa ra mặt thăm dò Diệp Lăng Trần, nhưng Diệp Lăng Trần đều làm ngơ không quan tâm.
Nhà họ Mạc không coi trọng tiền bạc, vậy Diệp Lăng Trần có coi trọng tiền không?
Tổng số tài sản trong tay anh hiện nay đã lên tới hàng trăm tỷ, chưa kể sau này còn có vô số loại thuốc và công nghệ cao ra đời. Tiền bạc đối với Diệp Lăng Trần mà nói chỉ là những con số, không có chút tác dụng nào.
Hơn nữa, ngoài việc xây dựng Đảo Kỳ Tích ra, bản thân Diệp Lăng Trần không cần quá nhiều tiền tài.
Cứ cách một khoảng thời gian, anh đều gửi vào tài khoản của cha mẹ bốn năm trăm ngàn. Giờ đây người nhà đã biết Diệp Lăng Trần làm nên trò trống, nên cũng rất yên tâm với nguồn gốc của số tiền này, nhưng dù thế nào họ cũng kiên quyết không chịu tiêu xài bừa bãi.
Vốn dĩ Diệp Lăng Trần muốn mua một căn biệt thự ở thành phố Trĩ Thủy, tìm thêm vài người giúp việc để cha mẹ từ chức tận hưởng cuộc sống, đáng tiếc là bị hai người họ từ chối thẳng thừng. Họ không nỡ rời xa quê nhà, hơn nữa đã bận rộn cả nửa đời người, căn bản không rảnh rỗi nổi, vừa rảnh rỗi là cả người lại thấy không thoải mái.
Chuyện này Diệp Lăng Trần không thể nói gì hơn, đành tôn trọng ý kiến của họ.
Tiền bạc, Diệp Lăng Trần không để vào mắt, gần như là tiêu mãi không hết, nhưng ít nhất thì anh cũng không phải hoàn toàn tay trắng ra về.
Nhà họ Mạc sao?
Diệp Lăng Trần thầm ghi nhớ trong lòng.
Việc mình muốn lẻn vào nhà họ Mạc còn đơn giản hơn nhiều, đến lúc đó tiện tay lấy đi một ít hạt giống thảo dược là được. Đã cất công tới một chuyến, kiểu gì cũng phải "tay xách nách mang" mới về chứ.
Còn về vấn đề đạo đức, Diệp Lăng Trần căn bản không hề băn khoăn. Kẻ làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết, huống hồ mình chỉ lấy một ít hạt giống, căn bản chẳng ảnh hưởng gì tới nhà họ Mạc, thậm chí để những hạt giống đó ở nhà họ Mạc thì đúng là lãng phí, cùng lắm thì đền bù cho nhà họ Mạc một chút là xong.
Nếu chuyện gì cũng quá kiêng dè thì cần gì đến bản lĩnh này nữa? Cứ rúc đầu như rùa là xong rồi.
Nhà họ Mạc nhắm vào Diệp Lăng Trần, ai ngờ đâu, Diệp Lăng Trần cũng đang nhắm vào họ.
Về phần những người đứng xem "hóng biến", họ chỉ biết lắc đầu thở dài, cảm thấy Diệp Lăng Trần tự chặn đường sống của mình. Nhà họ Mạc và những gia tộc khác, chắc chắn sẽ không buông tha cho con gà đẻ trứng vàng này.
Sự hùng mạnh của các gia tộc vốn đã ăn sâu bén rễ, sẽ không bao giờ ngồi đàm phán luật lệ quy tắc gì với người khác.
Để có thể phát triển thành một gia tộc, họ đã phải trải qua không biết bao nhiêu cuộc chém giết cướp đoạt, đó là thứ được xây đắp nên từng bước bằng máu.
Lại đi dạo thêm hơn một tiếng đồng hồ, thu hoạch tổng cộng hơn mười loại thảo dược mới, quả nhiên không tìm thấy thêm loại thảo dược đặc biệt nào nữa.
Khẽ thở dài một tiếng, Diệp Lăng Trần cất bước đi về phía cửa ra.
Tại lối ra, người đàn ông trung niên đã dẫn Diệp Lăng Trần vào vẫn đứng ở đó, từ lúc bắt đầu đến tận bây giờ, ông ta vẫn giữ nguyên một tư thế, sừng sững như cây tùng cây bách đóng vai người gác cửa.
Khi tiến lại gần, Diệp Lăng Trần nhạy bén cảm nhận được một cảm giác muốn rục rịch ra tay từ trong mắt người này.
Quả nhiên là người của nhà họ Mạc sao?
Khóe miệng Diệp Lăng Trần không dấu vết nhếch lên một nụ cười lạnh. Đã các người ra tay trước, vậy thì khi đối phó với các người, tôi cũng không cần phải áp lực tâm lý gì nữa.
"Tiên sinh Y, xin dừng bước." Lão già kia đuổi theo sau, "Không biết tiên sinh Y đã suy nghĩ thế nào rồi?"
Diệp Lăng Trần lắc đầu: "Phương thuốc tôi sẽ không bán."
Anh có thể đoán được tâm tư của nhà họ Mạc, chẳng qua chỉ là muốn mượn thuốc để đạt được mục đích biến tướng là khống chế sống chết của người khác, từ đó thu về lợi nhuận khổng lồ. Những gia tộc như thế này đều là những con cá mập tư bản ăn thịt người không nhả xương.
Đã biết rõ, thì anh càng không bao giờ bán cho nhà họ Mạc.
"Xem ra tiên sinh Y nhất quyết như vậy rồi." Sắc mặt lão già lập tức lạnh đi, ngay cả ánh mắt cũng trở nên sắc lẹm.
Người đàn ông trung niên kia cũng bước lên phía trước một bước, chắn ngang cửa ra vào.
Trong toàn bộ đại sảnh, tiếng mua bán dần dần lắng xuống, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt lên người Diệp Lăng Trần.
"Đây là ý gì?" Diệp Lăng Trần cố tình hỏi.
"Ha ha, tiên sinh Y không cần căng thẳng, có lẽ thành ý nhà họ Mạc chúng tôi đưa ra vẫn chưa đủ, vì vậy, muốn mời tiên sinh Y đến nhà họ Mạc chúng tôi một chuyến, để gia chủ nhà họ Mạc chúng tôi tự mình bày tỏ thành ý." Lão già cười ha ha nói.
"Hảo ý xin nhận, nhưng mà... không cần đâu!" Diệp Lăng Trần nói xong, người đàn ông trung niên kia lại không hề có ý nhường đường.
"Tiên sinh Y vẫn nên đích thân đi một chuyến thì hơn!" Giọng lão già trở nên khàn đặc.
Diệp Lăng Trần sắc mặt không đổi, thản nhiên nói: "Ali!"
Cơ thể Ali trực tiếp bước ra từ phía sau, thẳng tiến về phía người đàn ông trung niên!
"Thân hình to lớn thật!"
Có người không nhịn được thốt lên kinh ngạc. Vốn dĩ chỉ thấy vóc dáng Ali to lớn, lúc này khi Ali bộc lộ khí thế, những kẻ nhát gan không khỏi cảm thấy tim run rẩy, trong mắt lộ ra vẻ kiêng dè.
Vóc dáng và khí thế kiểu này, quá gây áp lực.
"Ha ha, vệ sĩ chính là chỗ dựa của cậu sao?" Khóe miệng lão già lộ ra vẻ khinh thường, lắc đầu, "Cậu hoàn toàn không biết gì về sự hùng mạnh của thế giới này, kẻ to xác chưa chắc đã lợi hại!"
"Cái đó phải đánh rồi mới biết." Diệp Lăng Trần sắc mặt vẫn không đổi.
"Thật là ngu dốt không biết sợ là gì!" Lão già giọng điệu âm trầm, "Đánh gãy tứ chi tên vệ sĩ của tiên sinh Y, cho tiên sinh Y một bài học!"
"Được!" Khóe miệng người đàn ông trung niên lộ ra nụ cười dữ tợn. Chiều cao ông ta chỉ khoảng một mét tám lăm, đứng cạnh thân hình hơn hai mét của Ali thì có vẻ thấp bé, cơ bắp toàn thân cũng không bùng nổ như Ali, nhìn từ ngoại hình thì kém hơn một đoạn.
Thế nhưng, trong mắt ông ta lại mang theo sự khinh miệt, bước chân đi tới, đầy tự tin và kiêu ngạo.
"Xong rồi, gã to xác kia sắp chịu thiệt rồi!"
"Không đến nỗi chứ, thể chất tráng kiện như thế, tôi cảm thấy cũng bằng một con trâu rồi!"
"Trâu thì tính là gì? Cậu có biết đối thủ của hắn là ai không? Là người đứng đầu trong hàng ngàn vệ sĩ của nhà họ Mạc, biệt hiệu Hắc Hổ đấy!"
"Vệ sĩ nhà họ Mạc ít nhất đều là lính đánh thuê xuất thân, tùy tiện một người đứng ra cũng có thể dễ dàng đánh chết một con trâu!"
"Chết chắc rồi, gã to xác này chết chắc rồi, Hắc Hổ ra tay trước nay luôn tàn nhẫn. Nhà họ Mạc trực tiếp để hắn xuất động, đây là đã quyết tâm nhắm vào Thần y Y rồi."
Mọi người kẻ thì lắc đầu thở dài, người thì hả hê chờ xem kịch vui.
Không ít người biết danh tiếng của Hắc Hổ. Hắn ngoài mặt là vệ sĩ của nhà họ Mạc, thực chất còn là đại diện thế lực ngầm của nhà họ Mạc ở Xuyên Tạng. Cơ bắp toàn thân như những khối sắt, nghe nói đã luyện được một thân hoành luyện công phu, đáng sợ vô cùng.
Nhà họ Mạc bao năm nay kẻ thù khắp nơi, từng có người dùng dao chém lên người Hắc Hổ, nhưng chỉ có thể lún sâu nửa tấc là không thể tiến thêm nửa phân, để lại chỉ là vết thương ngoài da!