Ngã Chân Thị Học Thần

Lượt đọc: 1229 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 678
Ôm Cây Đợi Thỏ

❊ ❊ ❊

Trời dần tối lại. Diệp Lăng Trần lúc này mới dừng tu luyện, liếc nhìn Tiểu Bạch, lúc này nó đang "quất xác". Dẫu sao đây cũng là thành quả săn mồi đầu tiên của nó, ánh mắt lúc này đầy phấn khích, nhảy nhót tung tăng bên xác con gà rừng, chơi đùa vui vẻ không thôi.

"Nhảy đi, nhảy tiếp đi! Ha ha ha, bị bổn đại gia tát một cái chết tươi rồi nhé."

Tiểu Bạch đắc ý vô cùng, cứ như vị tướng quân vừa thắng trận.

Diệp Lăng Trần cũng chẳng quản nó, nhíu mày kiểm tra tình trạng cơ thể mình. Việc nén nội kình Hậu Thiên càng về sau càng khó, tựa như lò xo vậy, lúc đầu ép xuống thì chưa gặp phải sự kháng cự lớn nào, nhưng muốn ép đến tận cùng thì lực lượng hao tổn tăng lên theo cấp số nhân.

Nếu coi nội kình trước kia là một trăm phần trăm, thì bây giờ chỉ còn kích cỡ tám mươi phần trăm, nhưng Diệp Lăng Trần có thể cảm nhận được, chất lượng của tám mươi phần trăm nội kình này đã vượt xa con số một trăm phần trăm kia.

Anh khẽ thở dài, hiệu quả đúng là có, nhưng đáng tiếc là quá chậm, không biết đến khi nào mới có thể nén đến cực hạn đây.

Nếu võ giả khác mà biết suy nghĩ này của Diệp Lăng Trần chắc sẽ thổ huyết mất. Diệp Lăng Trần mới nén bao lâu chứ, mà đã nén được hai mươi phần trăm rồi, tốc độ này người khác nằm mơ cũng không làm được, vậy mà anh ta lại còn chê chậm! Đúng là "kẻ no không biết người đói"!

Hơn nữa, đây là Diệp Lăng Trần tự mình cứng rắn tu luyện mà thành, võ giả khác dù có nhờ đến dược liệu hay yếu tố khác, e rằng cũng chỉ đạt tới mức độ này là cùng.

"Đi thôi!"

Diệp Lăng Trần túm gáy Tiểu Bạch nhấc bổng nó lên, tay kia cầm con gà rừng đã bị "quất xác". "Mẹ kiếp, mày đường đường là chúa sơn lâm, vất vả lắm mới giết được một con gà rừng nhỏ mà đắc ý cái nỗi gì! Quan trọng nhất là còn có tao đứng bên cạnh chỉ điểm, đổi lại là con hổ khác thì đã xấu hổ chết rồi."

"Aowu."

"Đừng cướp chiến lợi phẩm của tao!"

Tiểu Bạch vung vẩy tứ chi trong tay Diệp Lăng Trần, kêu ăng ẳng.

"Mày muốn tạo phản hả!" Diệp Lăng Trần vỗ một cái vào mông nó, trong lòng đắc ý dào dạt. Người ta vẫn nói "mông hổ không thể chạm", mình chẳng những chạm rồi, mà còn cho nó một trận.

Ra khỏi rừng, Tiểu Thanh và Tiểu Hôi vẫn chưa về. Còn đám người Lý Kinh vẫn đang hối hả quay phim, tiếng gào thét không dứt, đủ loại tiếng la hét, kêu gào, chửi bới, diễn tả trọn vẹn sự hào sảng và khí thế của võ giả.

Hơn nữa nghe ra thì những tiếng kêu này đều xuất phát từ tận đáy lòng, dẫu sao thì bất cứ ai bị đánh cả một buổi chiều cũng đều sẽ như vậy thôi.

Trong "Lượng Kiếm" tất nhiên cũng có cảnh chiến đấu ban đêm, hơn nữa còn không ít, thế nên vừa hay thừa cơ trời tối quay tiếp. Thật ra nếu không có ai quấy phá, diễn xuất của diễn viên và động tác chuẩn xác thì thời gian quay một bộ phim truyền hình hay điện ảnh sẽ không quá dài. Các phân cảnh không cần quay theo trình tự phim, có thể dựa vào môi trường mà thay đổi, cuối cùng ghép lại là xong.

Ở đây không có ngôi sao lớn nào giở thói ngôi sao, mọi người đều cực kỳ phối hợp, mà động tác của võ giả lại rất đặc sắc, không cần diễn xuất, chỉ cần diễn đúng bản chất là được. Còn về việc bố trí hiện trường, có nhiều võ giả làm cu li thế này thì cũng chẳng phải chuyện gì, thế nên tiến độ cực nhanh.

Cảnh đang quay lúc này là thừa cơ đêm tối tập kích căn cứ địch, báo thù cho những chiến sĩ đã hy sinh ban ngày. Diệp Lăng Trần nhìn với vẻ đầy hứng thú, trên người ai nấy đều mang thương tích, mặt mũi bầm tím, đến cả trang điểm cũng chẳng cần.

Xem một lát, Tiểu Thanh và Tiểu Hôi dẫn bầy sói chậm rãi đi ra, con nào con nấy đều cúi gầm đầu, dáng vẻ ủ rũ chán nản.

Diệp Lăng Trần cũng không ngạc nhiên, con bạch hồ kia nhìn là biết loại lanh lợi, quả nhiên không bắt được.

"Ư ư ư ba ba, bọn con thiếu chút nữa là bắt được rồi." Tiểu Thanh rên rỉ.

"Được rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi, tối biết đâu có cơ hội cho các ngươi thể hiện." Diệp Lăng Trần an ủi một lúc, còn về cái "thiếu chút nữa" của Tiểu Thanh thì anh trực tiếp ngó lơ.

Về con bạch hồ, trong lòng anh đã lờ mờ có một suy đoán, nếu đoán đúng, tối nay rất có thể nó sẽ quay lại.

Động vật để mắt đến nơi này, mục đích duy nhất tự nhiên là để ăn, chẳng lẽ lại mang về bào chế thuốc sao? Con cáo này đã để mắt đến dược liệu trong vườn thuốc của mình, nghĩa là nó coi dược liệu là thức ăn, tuy suy nghĩ này cực kỳ kỳ quặc, nhưng hoàn toàn có thể xảy ra.

Vừa nãy dù không bắt được nó, nhưng sau một hồi truy đuổi, thể lực của nó chắc chắn đã tiêu hao không ít, tối đến bụng đói thì chắc chắn vẫn sẽ tơ tưởng đến nơi này.

Diệp Lăng Trần không vội, đã đến trộm một lần, chắc chắn sẽ đến lần thứ hai, cứ "ôm cây đợi thỏ" là được.

Đêm, mười hai giờ.

Diệp Lăng Trần trốn trong bóng tối, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào chỗ tối.

"Soạt soạt soạt!"

Bất thình lình, trong rừng truyền ra một tràng tiếng động nhỏ. Thân hình Diệp Lăng Trần hơi hạ thấp, không tự chủ được mà nín thở.

Ngay giây tiếp theo, một cái đầu nhỏ thò ra từ trong bóng tối, vươn dài cổ nhìn về phía vườn thuốc.

Đến rồi!

Khóe miệng Diệp Lăng Trần cong lên một đường, trong mắt lại mang theo sự kinh ngạc.

Bộ lông của bạch hồ vào ban đêm càng thể hiện rõ sự đặc biệt, không hề bị bóng tối che khuất, ngược lại dưới ánh trăng còn phản chiếu ra ánh sáng nhàn nhạt. Hành vi cũng vô cùng cẩn trọng, không lao ra ngay lập tức mà ở nguyên tại chỗ quan sát xung quanh, cực kỳ kiên nhẫn.

"Con người đáng sợ và đáng ghét kia cùng đám sói man rợ kia không có ở đây chứ nhỉ." Bạch hồ hít hít mũi, tỏ ra vô cùng cẩn trọng.

Sau đó, ánh mắt nó dừng lại ở vườn thuốc, đôi mắt nhỏ xoay chuyển liên tục, không ngừng quét qua từng chu thảo dược, mang theo sự khao khát, nước miếng không tự chủ được mà nhỏ xuống.

"Đói quá, muốn ăn quá." Bạch hồ liếm liếm lưỡi, "Đều tại con người kia, lại lấy đi rất nhiều thảo dược trong rừng, hại mình không có đồ ăn, những thứ đó vốn dĩ là của mình mà."

Nó vừa nghĩ vừa không nhịn được mà chậm rãi tiến lại gần.

"Nhiều đồ ăn quá, ngửi thơm quá, nhất định là rất ngon, mình cướp một cái rồi chạy, chắc chắn không bắt được mình đâu."

Cái đuôi bạch hồ hơi vểnh lên, tứ chi bám sát mặt đất, sau đó lao vút đi như một con chuột.

Tiến vào vườn thuốc, nó cứ như đang tiến vào thiên đường, phấn khích đến mức toàn thân run rẩy, chà, mình nên chọn cái nào đây, oa oa oa, hạnh phúc quá, phát tài rồi.

Nó xoay vòng điên cuồng trong vườn thuốc, hoa cả mắt, lúc thì ôm lấy Hà Thủ Ô, rồi lại lưu luyến không rời mà buông tay, lại ôm lấy Nhân Sâm ở cách đó không xa, sau đó lại lao về phía một cây Linh Chi.

"Hôm nay ăn cái này trước, lần sau lại đến." Bạch hồ mãi mới hạ quyết tâm, móng nhỏ bắt đầu đào đất điên cuồng, chuẩn bị mang cây Linh Chi đi.

Tuy nhiên giây tiếp theo, động tác của nó bỗng khựng lại, kinh hãi nhìn vào bóng tối.

Từng đôi mắt xanh lét dần dần lộ ra, tạo thành thế bao vây tiến lại gần.

"Chít!"

Tim bạch hồ bỗng chìm xuống, móng vuốt nhỏ vẫn ôm chặt cây Linh Chi, tựa như bị dọa đến ngây người, chỉ có điều cái đuôi đã dựng đứng lên tận trời, lông lá dựng ngược cả lên.

Chạy thôi!

Ngay sau đó, nó dứt khoát buông tay, liều mạng bỏ chạy về phía rừng sâu...

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.