Diệp Lăng Trần giậm chân xuống đất, thân mình bay vút lên không trung, tựa như đang giẫm lên chiếc thang trời vô hình, tốc độ cực nhanh, trực tiếp đáp xuống trước mặt bạch hồ.
"Chít chít chít!"
Bạch hồ bị dọa nhảy dựng lên, quay đầu tiếp tục chạy.
Thế nhưng giây tiếp theo, mặc cho nó có điên cuồng vung bốn chân thế nào cũng không thể tiến thêm nửa tấc, tay phải Diệp Lăng Trần dễ như trở bàn tay đã tóm lấy đuôi nó, cười tủm tỉm nhìn nó.
"A, xong rồi, mệnh ta tiêu đời rồi!"
Bạch hồ trong lòng sụp đổ trong nháy mắt, chỉ cảm thấy thân mình nhẹ bẫng, đã bị Diệp Lăng Trần nhấc bổng lên.
"Chít chít chít, chít chít chít."
Nó điên cuồng vẫy vẫy bốn chân, thân mình nhỏ bé vặn vẹo không yên, toàn thân run lên bần bật.
Nhìn thấy đàn sói đã tới bên cạnh mình, những đôi mắt xanh biếc đang chăm chú nhìn mình, bạch hồ cứng đờ cả người, sợ đến mức không dám động đậy.
Diệp Lăng Trần nhấc bạch hồ đến trước mặt mình, cẩn thận quan sát.
Không biết có phải là ảo giác hay không, anh thấy trên mặt con bạch hồ này có một chút ngây thơ, dáng vẻ thanh tú, lúc này hai mắt đẫm lệ, đang nhìn Diệp Lăng Trần đầy vẻ đáng thương, lông lá rũ xuống, tai cụp lại, vô cùng bất an.
"Ngươi còn biết sợ cơ à."
Diệp Lăng Trần buồn cười lên tiếng, xách đuôi nó lắc lắc, khiến sắc mặt bạch hồ khẽ biến đổi, vậy mà lại giơ móng vuốt nhỏ lên che mắt mình lại.
Diệp Lăng Trần thấy thú vị, lấy cây linh chi kia ra, đưa tới trước cái mũi dài của bạch hồ.
Bạch hồ khịt khịt mũi, sau đó vươn lưỡi liếm liếm, hơi nghi hoặc hạ móng vuốt xuống.
Nhìn linh chi trước mặt, trên mặt bạch hồ lộ vẻ nghi hoặc, tò mò nhìn Diệp Lăng Trần, đôi mắt đen láy chớp chớp.
Diệp Lăng Trần tiếp tục đưa linh chi về phía miệng nó, lúc này, bạch hồ đã hiểu ý Diệp Lăng Trần, đôi tai đang cụp lập tức dựng đứng lên, vươn móng vuốt nhận lấy linh chi, há miệng cắn vào.
"Chóp chép chóp chép..."
Miệng nó nhai nhồm nhoàm, ăn rất vội, thỏa mãn nheo mắt lại, tỏ vẻ rất hưởng thụ, sau đó lại cắn một miếng, hệt như đang ăn nấm vậy.
Diệp Lăng Trần bất giác nuốt nước miếng, tiểu gia hỏa này lại thật sự ăn thảo dược, hơn nữa, chẳng lẽ ngon đến thế sao, nhìn mà mình cũng thấy đói.
Cây linh chi này không nhỏ, tính ra cũng phải trên năm mươi năm, nhưng Diệp Lăng Trần cũng không thấy xót, với thể chất của anh, muốn bồi dưỡng ra loại linh chi này không khó, huống hồ trong dược điền cỏ thuốc nhiều vô kể.
Thảo nào con bạch hồ này đầy linh tính, bộ lông lại tốt đến lạ thường, hóa ra là ăn thảo dược, cái này cũng quá đỉnh rồi, mẹ nó chắc chắn là đột biến rồi, quá khác thường.
Rất nhanh, dưới sự chứng kiến của Diệp Lăng Trần, bạch hồ đã ăn sạch sành sanh cây linh chi lớn hơn cả nửa thân mình nó, lúc này mới tiếp tục đánh giá Diệp Lăng Trần.
Sự cảnh giác trong mắt nó giảm đi đôi chút, nhưng vẫn còn chút bất an.
Diệp Lăng Trần đặt nó vào trong dược điền, ra hiệu cho nó vài cái, lại chỉ vào đống linh dược trong dược điền.
Tuy không biết tiếng hồ ly, nhưng kỹ năng thuần thú cao cấp giúp anh có thể giao lưu đơn giản với bạch hồ, rất nhanh bạch hồ đã hiểu ý Diệp Lăng Trần muốn nói, trong mắt lộ vẻ vui mừng, nhìn đống thảo dược này mà nước miếng chảy ròng ròng.
Sau đó, Diệp Lăng Trần lại chỉ vào đàn sói cùng với Tiểu Bạch, ý là bảo chúng hòa thuận với nhau, làm bạn với nhau.
Bạch hồ vẫn còn chút sợ hãi, Tiểu Thanh và Tiểu Hôi thì đưa mũi tới, ngửi ngửi nó, còn Tiểu Bạch thì có thể chơi cùng bạch hồ, chúng đều màu trắng, hơn nữa vóc dáng cũng không chênh lệch là bao, nên giữa chúng không hề bài xích nhau.
Làm xong những việc này, Diệp Lăng Trần mới đứng dậy về nhà, chuẩn bị ngủ một giấc thật ngon, chỉ số thông minh của bạch hồ không thấp, có một mảng dược điền lớn thế này, nó tuyệt đối không nỡ bỏ trốn, bất kể là người hay động vật, đều sẽ khuất phục trước sức mạnh của đồng tiền.
Ngày hôm sau.
Diệp Lăng Trần thức dậy từ sớm, mang theo đàn sói tiến vào rừng, đồng thời, cũng xách theo Tiểu Bạch vẫn còn đang ngủ nướng trên tay, còn bạch hồ thì đang hạnh phúc nằm trên một cây nhân sâm, đuôi cuộn lấy người mình, đang ngủ khò khò, mũi thỉnh thoảng lại khịt khịt, dường như đang mơ giấc mộng đẹp, Diệp Lăng Trần cũng chẳng quản nó.
Có thể gối đầu lên đống thảo dược này mà ngủ, chắc là việc mà nó mơ ước bấy lâu nay.
Đợi đến khi Diệp Lăng Trần tu luyện trở về, mọi người đều vây quanh dược điền, cẩn thận đánh giá vị khách mới, còn bạch hồ cũng tò mò nhìn mọi người, cũng không bỏ chạy.
Cảm nhận được hơi thở của Diệp Lăng Trần, cái đuôi nó khẽ quẫy, lập tức chạy về phía Diệp Lăng Trần.
"Oa, dễ thương quá đi! Kawaii quá đi mất!" Đổng Miêu Miêu mắt gần như biến thành hình trái tim, hận không thể ôm ngay bạch hồ vào lòng mà xoa nắn.
"Lăng Trần, cho em ôm nó chút đi, tai nó đáng yêu quá, muốn kéo kéo quá đi." Tiêu Phỉ Phỉ cảm thấy ngứa tay, đã không kìm lòng nổi mà vươn tay về phía bạch hồ.
"Bộ lông này chắc chắn rất mượt, để chị sờ thử." Hảo Vân cũng ghé sát lại.
Ba người phụ nữ ánh mắt nóng rực, dường như muốn nuốt chửng bạch hồ, làm bạch hồ giật nảy mình, trốn sau gót chân Diệp Lăng Trần run rẩy.
"Được rồi, nhìn xem ba người làm Tiểu Hồ sợ chết khiếp rồi kìa, thu liễm chút đi." Diệp Lăng Trần trực tiếp đặt tên cho bạch hồ.
"Diệp thần, anh đặt tên có cần tùy tiện thế không?" Hảo Vân đảo mắt lầm bầm.
Tiểu Thanh, Tiểu Bạch, Tiểu Hôi, trực tiếp dựa theo màu sắc mà đặt tên, bây giờ bạch hồ cũng màu trắng, không thể lấy tên Tiểu Bạch được, nên trực tiếp dùng Tiểu Hồ để thay thế.
"Em thấy khá ổn mà, lại đây, Tiểu Hồ, sang chỗ chị nào, có đồ ngon đây." Đổng Miêu Miêu đã tìm thấy một miếng thịt gà từ hôm qua, cầm trên tay dụ dỗ Tiểu Hồ.
Thế nhưng, Tiểu Hồ liếc nhìn miếng thịt gà một cái, vậy mà lại lộ ra vẻ mặt khinh bỉ cộng thêm chê bai, tiện tay chộp lấy mấy cọng thảo dược bên cạnh móng vuốt rồi ăn sạch.
"Nó, nó ăn thảo dược ư?!" Đổng Miêu Miêu lập tức không giữ được bình tĩnh nữa, giọng nói tràn đầy vẻ khó tin.
"Ừ hử." Diệp Lăng Trần tùy ý gật đầu, "Hôm qua anh vừa mới cho nó ăn một cây linh chi."
"Cái gì?" Đổng Miêu Miêu lập tức ngây người, có chút không tin vào tai mình, quét mắt nhìn quanh dược điền một vòng, lúc này mới phát hiện ra, quả thực đã thiếu mất một cây linh chi, hơn nữa còn là loại có niên đại lâu năm.
Những người khác cũng ngẩn ngơ, không ngờ lại có thao tác này.
"Diệp tổng, anh điên rồi phải không, dùng thứ này để nuôi bạch hồ? Cây linh chi đó ít nhất cũng trị giá hai mươi vạn!" Giọng Đổng Miêu Miêu còn mang theo chút run rẩy.
Hai mươi vạn có lẽ không tính là gì, nhưng hai mươi vạn chỉ để cho con bạch hồ này ăn một bữa, thế thì quá đáng sợ, quan trọng nhất là, con bạch hồ này ăn một cây linh chi mà chẳng hề hấn gì, phải biết rằng, cho dù là người cũng không thể ăn nhiều linh chi như vậy trong một bữa, ít nhất cũng phải chảy máu cam không ngừng, nặng thì hư bất thụ bổ, cơ thể sẽ không chịu nổi.
Mẹ nó, đây đâu phải bạch hồ, chẳng lẽ là hồ ly tinh sao?