"Tôi ra ngoài hút điếu thuốc." Trình Thiên Phàm chỉ tay ra bên ngoài, nói xong liền đi thẳng ra ngoài.
Peter gật đầu, hắn biết người bạn của mình làm vậy là để tránh hiềm nghi.
Peter rất ngưỡng mộ đặc điểm này ở Trình Thiên Phàm: Rất thông minh, biết lúc nào nên làm việc gì, lại rất biết thấu hiểu cho bạn bè, tuyệt đối không bao giờ để bạn bè phải khó xử.
Peter mở két sắt, cất lại đống tài liệu trong cặp da vào, sau đó khóa chặt két sắt lại.
"Thiên Phàm, lại đây, nếm thử thứ này xem." Peter lấy trong ngăn kéo bàn làm việc ra một hộp xì gà, vẫy tay gọi.
Hai người cùng cắt xì gà, châm lửa, phả khói mù mịt.
Trò chuyện cao hứng, họ còn khui thêm một chai rượu vang.
Trình Thiên Phàm thuật lại chuyện xảy ra sau khi Peter rời đi: Sau khi hắn ứng phó xong với Linda, người xông vào bắt gian, liền để cô vũ nữ người Nga trắng đó rời đi.
Peter hiểu được hàm ý trong lời nói của Trình Thiên Phàm: Người phụ nữ Nga trắng đó, hắn không hề đụng vào.
Peter lắc đầu, nói rằng nếu có chuyện gì thì hắn cũng chẳng bận tâm.
Trình Thiên Phàm nhả một vòng khói, bảo: "Tôi thì bận tâm."
"Sao cậu biết Linda đi bắt gian tôi?" Peter hỏi như thể vô tình.
"Tôi thấy Linda đùng đùng nổi giận ngồi xe kéo đi ngang qua cửa, nhìn hướng đó là về phía đường Kim Thần Phụ." Trình Thiên Phàm cười ha hả, "Coi như cậu may mắn, nếu không phải tôi nhanh trí, đoán ra Linda đi bắt gian, vội vàng chạy đi báo cho cậu, thì bây giờ cậu..."
Peter giật mình thót tim, nghĩ đến hậu quả nếu bị Linda bắt gian tại trận, quả thực là sợ toát mồ hôi hột, liền cụng ly với Trình Thiên Phàm: "Chúa phù hộ, may mà tôi có một người bạn thông minh."
Trình Thiên Phàm uống nửa ly rượu, đặt ly xuống: "Không được rồi, tôi phải tới bộ phận tuần tra đây, cả ngày hôm nay cứ lãng phí thời gian ở chỗ cậu, thế này thì không xong."
Nói đoạn, hắn cầm khăn tay lau miệng, vội vã rời đi.
Sau khi Trình Thiên Phàm đi khỏi, Peter tự rót thêm một ly rượu nữa, vừa chậm rãi thưởng thức, vừa suy tư.
Phòng 301 khách sạn Á Châu là địa điểm hẹn hò của hắn, điểm này Trình Thiên Phàm biết rõ, cho nên, việc Trình Thiên Phàm nói hắn đoán được Linda đi bắt gian nên vội vã đi báo tin, về lý thuyết là hoàn toàn có cơ sở.
Chỉ là——
Mười mấy phút sau.
Trình Thiên Phàm nhìn xuống từ hành lang tầng hai, thấy Peter đang hỏi han lính gác.
Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười không rõ ý tứ.
Peter trở về văn phòng tầng ba, hắn vừa mới hỏi lính gác: Lúc đó, Trình phó tuần trưởng đi xuống lầu, đặt một cái túi vào trong xe, sau đó đang hút thuốc định quay lại văn phòng thì hình như thấy có người đi ngang qua cửa, liền hớt hải lái xe rời đi.
Những gì lính gác nói hoàn toàn khớp với lời Trình Thiên Phàm nói trước đó.
Tuy nhiên, có một điểm hắn không hiểu, lý do gì khiến Trình Thiên Phàm đột nhiên rời văn phòng rồi xuống lầu?
Đúng lúc này, hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấy một chiếc túi da màu đen trên ghế.
Hắn chợt nhớ ra, đây là thứ Trình Thiên Phàm quên cầm theo lúc nãy, bỏ lại đây.
Peter đóng cửa, nhẹ nhàng kéo khóa túi da, liền thấy bên trong có một xấp tiền, cùng vài món đồ nhỏ tinh xảo, dù không quá am hiểu nhưng hắn cũng nhìn ra đó là cổ vật bằng ngọc.
Peter hiểu ra, đây là "tiền hiếu kính" mà Trình Thiên Phàm nhận được, vì không tiện để ở sở tuần tra nên mới lén lút cất vào trong túi.
Cũng chính vì lý do này nên mới vô tình nhìn thấy Linda đang giận dữ đi ngang qua cửa.
Làm sáng tỏ được toàn bộ sự việc, Peter thở phào nhẹ nhõm. Đồng thời, trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi vì đã nghi ngờ người bạn tốt của mình.
Chàng thiếu úy người Pháp lắc đầu, phải rồi, Trình Thiên Phàm bán đứng hắn thì chẳng được lợi lộc gì cả.
Đúng vậy, sự nghi ngờ trước đó của Peter chính là Trình Thiên Phàm bán đứng hắn, cố tình tiết lộ tin tức hắn ăn chơi trác táng bên ngoài cho Linda, sau đó lại chạy tới khách sạn cứu hắn, mục đích là để hắn cảm kích, thắt chặt mối quan hệ giữa hai người.
Thế nhưng, hắn suy đi nghĩ lại đều thấy không hợp lý. Hai người là bạn bè, nhưng không chỉ đơn thuần là tình bạn, quan trọng nhất là hai người là cộng đồng lợi ích: Hai người là đối tác làm ăn, một người cung cấp nguồn hàng, một người nắm giữ mối quan hệ và kênh tiêu thụ, hợp tác rất vui vẻ.
Trình Thiên Phàm hoàn toàn không có lý do gì để dàn dựng chuyện này.
Chẳng có tình bạn nào vững chắc hơn một cộng đồng lợi ích cả.
Vậy thì vấn đề ở đây là, rốt cuộc ai đã mật báo cho Linda, muốn phá hoại cuộc hôn nhân hạnh phúc của hắn và Linda?
Armand? Hắn có quan hệ mật thiết với vợ của tên thương nhân này, rất có thể là gã này cố tình báo thù!
Constantine? Chắc không đến mức đó chứ, hắn và con gái lão ta đã sớm không còn liên lạc nữa rồi.
Gaspard? Gã này vẫn luôn đố kỵ việc năm ngoái hắn yêu đương với vị hôn thê của gã.
Frot? Peter thề với Chúa, hắn không hề có ý đồ xấu với con gái út của Frot, trái lại chính cô bé đó cứ luôn bám lấy hắn.
Nghĩ mãi hồi lâu, Peter thấy ai cũng giống như "bàn tay đen" đứng sau màn.
Trình Thiên Phàm không hề biết rằng Peter hoàn toàn không hề nghĩ tới hướng tài liệu trong cặp da.
Hắn cẩn thận suy nghĩ lại, sắp đặt của mình là một vòng nối tiếp một vòng, chắc đã đủ để xóa tan sự nghi ngờ của Peter đối với mình.
Gần tan làm, Trình Thiên Phàm vội vã bước tới văn phòng của Peter để tìm túi da của mình.
Nhận lấy chiếc túi từ tay Peter, Trình Thiên Phàm không chút né tránh mà mở ra kiểm tra, vừa cúi đầu lật xem vừa hỏi: "Peter, cậu không lấy tiền của tôi đấy chứ?"
"Cút!" Peter giơ ngón giữa về phía hắn.
Trình Thiên Phàm cười ha hả, kéo khóa túi da lại, hài lòng vỗ vỗ vài cái rồi vẫy tay với Peter: "Đi đây."
Chân vừa bước ra khỏi cửa, hắn lại quay đầu lại: "Chìa khóa xe của tôi."
"Đây là xe của tôi." Peter ném chìa khóa xe qua, hừ lạnh một tiếng.
"Tặng cho tôi rồi thì nó là của tôi." Trình Thiên Phàm lắc lắc chìa khóa xe trong tay, cười ha hả rời đi.
Các tuần cảnh, thám mục khác trên hành lang nhìn thấy Tiểu Trình tuần trưởng đều tươi cười chào hỏi.
Không vì gì khác, Tiểu Trình tuần trưởng hiện tại đang phất lên như diều gặp gió, đang là người có quyền thế.
Thời gian ngược về trước đó vài giờ.
Nam Kinh, Từ Phủ Hạng.
Trụ sở Đặc vụ xứ.
Một khung cảnh hỗn loạn.
Đái Xuân Phong vận bộ đồ Trung Sơn, xách một chiếc va li, đeo kính râm, đang chuẩn bị rời đi.
"Xứ tọa." Tề Ngũ bước chân vội vã, liếc nhìn xung quanh, những người còn lại lập tức rút lui khỏi phòng.
"'Thanh Điểu cấp điện'." Lúc này Tề Ngũ mới đưa bức điện văn cho Đái Xuân Phong.
Đái Xuân Phong đặt va li xuống, nhận lấy điện văn, cẩn thận xem xét.
"Người Nhật đây là đã có ý đồ từ lâu, bọn chúng muốn ra tay ở Bình Tân sao?" Đái Xuân Phong nhíu mày hỏi Tề Ngũ.
Đồng thời, trong lòng lại vô cùng kinh ngạc và vui mừng, 'Thanh Điểu' vậy mà lấy được bức điện văn của Tham sự quan Nhật Bản tại Bắc Bình là Sâm Đảo gửi cho Võ quan Tổng lãnh sự quán Nhật Bản tại Thượng Hải là Ảnh Tá Trinh Chiêu, mặc dù đây là điện văn cũ từ nửa năm trước, nhưng thế này cũng đã là quá xuất sắc rồi.
"Khó mà nói được." Tề Ngũ lắc đầu, "Người Nhật tham lam, từ lâu đã hổ rình mồi với Hoa Bắc, nhìn từ điện văn thì người Nhật vẫn luôn giữ sự chú ý với bộ đội của Tống Minh Hiên, điều này có thể hiểu được, còn việc có ra tay hay không..."
Hắn dừng lại một chút, nói nhỏ: "Ủy tọa hiện đang... cho nên, bên phía người Nhật nghĩ thế nào, thật khó mà phán đoán."
Đái Xuân Phong gật đầu, Ủy tọa bị mắc kẹt ở Tây An, Quốc phủ bên này đang rối như canh hẹ, bên phía người Nhật suy tính thế nào, liệu có nhân cơ hội này mà đột ngột khơi mào chiến tranh hay không, thật sự khó mà nói được.
"Có cần điện cho Tống Minh Hiên, nhắc nhở hắn chú ý không?" Tề Ngũ hỏi.