Ngã Đích Điệp Chiến Tuế Nguyệt

Lượt đọc: 220 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 288
Tiềm Nhập

❊ ❊ ❊

Phản Bản Lương Dã để ý thấy sắc mặt Trình Thiên Phàm thay đổi.

"Cung Khi quân, sao vậy?" Phản Bản Lương Dã hỏi.

"Người vừa đi từ ngoài vào kia, là một người Trung Quốc khá thân thiện với Đế quốc." Trình Thiên Phàm nói, "Hắn quen tôi." Liếc nhìn Phản Bản Lương Dã một cái, hắn bổ sung thêm, "Người này chỉ biết thân phận người Trung Quốc của tôi."

Phản Bản Lương Dã đã hiểu, "Nếu bị người ngoài biết cậu là con dân Đế quốc, sẽ mang đến nguy hiểm cho cậu?"

"Đúng vậy." Trình Thiên Phàm gật đầu, "Tôi tìm một góc trốn chút."

Hắn nhìn quanh bốn phía, trong phòng khách tầng một không có chỗ nào để trốn.

"Tôi đưa cậu lên phòng khách trên lầu, cậu cứ nghỉ ngơi ở đó trước, tạm thời tránh mặt." Phản Bản Lương Dã nói.

"Không ổn đâu nhỉ." Trình Thiên Phàm nói, đồng thời biểu cảm hơi sốt ruột nhìn ra sân, mắt thấy người bên ngoài sắp vào phòng khách rồi.

"Không sao đâu, phòng khách đó tôi từng dùng rồi, chính là dành cho khách." Phản Bản Lương Dã nói.

Trình Thiên Phàm vừa đi theo Phản Bản Lương Dã lên lầu, miệng lại nói, "Tốt nhất vẫn nên xin ý kiến ông Kim Thôn một chút, cậu có quan hệ thân thiết với ông Kim Thôn, tất nhiên có thể, nhưng tôi thì..."

"Lát nữa tôi sẽ nói với chú Kim Thôn, yên tâm đi, không sao." Phản Bản Lương Dã nói.

Đến tầng hai, cậu ta móc chìa khóa từ trong túi ra, mở cửa, "Cung Khi quân, cậu cứ nghỉ ngơi một lát, tôi phải xuống dưới giúp việc đây."

"Làm phiền cậu rồi." Trình Thiên Phàm khách sáo nói.

"Cậu và tôi là bạn bè, hơn nữa tôi mạo muội mời cậu tới đây, là tôi làm phiền cậu mới đúng." Phản Bản Lương Dã nói.

Đưa Trình Thiên Phàm đến một phòng khách trên lầu hai, sắp xếp ổn thỏa một chút, dặn dò hắn nghỉ ngơi một lát, thậm chí còn chủ động giúp hắn kéo rèm cửa, Phản Bản Lương Dã bèn xuống lầu rời đi.

Cậu ta là thế hệ con cháu của Kim Thôn Binh Thái Lang, con trai Kim Thôn Binh Thái Lang hiện vẫn đang ở trong nước Nhật, vì vậy, với tư cách là thế hệ con cháu, hôm nay Phản Bản Lương Dã có nghĩa vụ giúp việc đón đưa, cũng khá bận rộn.

Mọi việc còn thuận lợi hơn những gì Trình Thiên Phàm dự tính.

Liễu Minh Phi vừa xuất hiện trong sân vừa nãy, thực ra là do hắn cố tình giăng bẫy dẫn tới.

Người này là Hán gian cốt cán, một lòng một dạ bán mạng cho người Nhật.

Hơn nữa người này cực kỳ giỏi luồn cúi, đối đãi với những người Nhật mà hắn có thể tiếp cận đều hết sức nịnh bợ.

Nói thế này đi, phàm là nhân vật quan trọng phía Nhật Bản có đám cưới, đám ma, mừng thọ, chỉ cần Liễu Minh Phi có thể bám lấy quan hệ, thì tuyệt đối sẽ không vắng mặt, chắc chắn chuẩn bị hậu lễ tới chúc mừng.

Trình Thiên Phàm sắp xếp người vô tình khiến Liễu Minh Phi biết tin hôm nay Kim Thôn Binh Thái Lang tổ chức sinh nhật.

Văn Hữu Xã, đoàn thể văn học thân Nhật này, phía sau có bóng dáng của Tổng lãnh sự quán Nhật Bản tại Thượng Hải, nói chính xác hơn là Kim Thôn Binh Thái Lang có chức quyền chỉ đạo, quản hạt đối với Văn Hữu Xã.

Chủ tử tổ chức sinh nhật, Liễu Minh Phi đã biết tin thì chắc chắn sẽ tới.

Tất nhiên, Trình Thiên Phàm sẽ không ‘đặt cược’ toàn bộ hy vọng lên người Liễu Minh Phi.

Hai văn nhân thân Nhật khác của ‘Văn Hữu Xã’ là Trần Uân và Lưu Nãi Ngu kia, cũng sẽ biết tin này, hai kẻ này cũng là hạng người tốn hết tâm tư để luồn cúi, nếu không có gì bất ngờ, cũng sẽ đến chúc thọ chủ tử Nhật Bản.

Ba người, ba lớp bảo hiểm, cái mà Trình Thiên Phàm cần là trong ba người ít nhất có một người tới đây.

Hắn có thể lấy lý do người đó quen biết mình, cần ‘tạm lánh’, để giành được cơ hội trốn lên phòng khách tầng hai: Tầng một không có chỗ trốn, điều này cũng nằm trong tính toán của hắn.

Trước đó hắn lo lắng hai điểm, một là cả ba người này đều không xuất hiện, hoặc tới khá muộn, hắn không có đủ thời gian để hành động.

Hai là Kim Thôn Binh Thái Lang không đồng ý cho hắn lên tầng hai nghỉ ngơi, thậm chí trực tiếp buông một câu ‘Nếu vậy, Cung Khi quân hãy về trước đi, hôm khác chúng ta lại trò chuyện’, thì đó chính là đành chịu bất lực.

Bây giờ, Liễu Minh Phi đã tới như ý nguyện.

Phản Bản Lương Dã lại còn lấy thân phận ‘nửa chủ nhân’, trực tiếp vượt qua Kim Thôn Binh Thái Lang, đưa hắn vào phòng khách tầng hai.

Hai vấn đề then chốt nhất, cũng là điều hắn lo lắng nhất, đã được giải quyết êm đẹp.

Đây chính là lý do vì sao Trình Thiên Phàm gặp Phản Bản Lương Dã lần đầu tiên đã cố ý kết giao, trở thành bạn tốt.

Lúc đó tất nhiên hắn không biết hôm nay có thể dùng đến, nhưng Trình Thiên Phàm vốn luôn giữ vững nguyên tắc phòng ngừa chu đáo, phải tưới nước trước mới có quả ăn.

Đợi sau khi Phản Bản Lương Dã rời đi, Trình Thiên Phàm ra khỏi cửa, nghe ngóng động tĩnh dưới lầu.

Một hồi ồn ào náo nhiệt.

Hắn lập tức đóng cửa phòng khách lại, cầm lấy cặp tài liệu của mình, đi thẳng về phía một căn phòng bên trái.

Nếu Kim Thôn Binh Thái Lang không cải tạo đặc biệt căn biệt thự này, thì căn phòng đó chính là thư phòng.

Trình Thiên Phàm móc từ trên người ra một sợi dây thép mảnh, chỉ mất hơn mười giây đã mở được cửa phòng.

Lấy từ trong cặp tài liệu ra một chiếc đèn pin nhỏ.

Dùng lòng bàn tay che đèn pin, đảm bảo ánh sáng bị nén lại, sẽ không thu hút sự chú ý bên ngoài.

Phán đoán của hắn là chính xác, đây chính là thư phòng của Kim Thôn Binh Thái Lang.

Đèn pin chiếu qua, liền nhìn thấy trên chiếc ghế phía sau bàn làm việc đặt một chiếc cặp tài liệu.

Trình Thiên Phàm phấn chấn trong lòng, hắn không có thời gian ở lại thư phòng từ từ tìm kiếm tài liệu bên trong cặp.

Hắn kiểm tra trước chiếc cặp tài liệu của Kim Thôn Binh Thái Lang là ‘bình thường’, không có thiết lập ký hiệu gì.

Bèn cầm chiếc cặp tài liệu lên.

Sau đó, đặt chiếc cặp tài liệu giống hệt của mình lên ghế.

Lúc sắp rời khỏi phòng, hắn dừng bước.

Theo đó đi ngược trở lại, đặt vị trí chiếc cặp vào trong một chút, đây mới là vị trí chiếc cặp đặt lúc nãy.

Làm như vậy chỉ có một mục đích, nếu có người vào thư phòng, nếu không phải cố ý đến lấy cặp, chỉ liếc nhìn qua một cách tùy ý, thấy cặp không có ai động vào, thì sẽ không cầm cặp lên kiểm tra.

Điều này có thể tranh thủ cho hắn thời gian quý báu.

Sau đó, Trình Thiên Phàm cầm cặp tài liệu của Kim Thôn Binh Thái Lang, lui ra khỏi thư phòng, dùng chìa khóa mở cửa phòng khách, khóa trái cửa phòng lại.

Hắn không lập tức mở cặp tài liệu của Kim Thôn Binh Thái Lang, mà cẩn thận quan sát vẻ ngoài, xác nhận xem có ký hiệu đặc biệt nào không.

Vẻ ngoài không có gì bất thường.

Trình Thiên Phàm cẩn thận tỉ mỉ uốn một cái móc rất nhỏ trên đầu sợi dây thép, đưa dây thép vào lỗ khóa cặp tài liệu, cổ tay rung nhẹ hai cái.

Chỉ nghe thấy tiếng ‘cạch’ một cái.

Khóa cặp tài liệu đã được mở.

Hắn không nôn nóng mở cặp tài liệu, mà cẩn thận từ từ lật lên.

Liền nhìn thấy một sợi chỉ đen không dài.

Trình Thiên Phàm nhìn nhìn, tìm thấy chỗ cố định đầu chỉ, vô cùng cẩn thận tỉ mỉ gỡ sợi chỉ đen đang buộc chặt vào lỗ khóa ra.

Sợi chỉ đen này rất mảnh, không dài.

Phía dưới buộc vào lỗ khóa, phía trên được dán bằng một miếng băng dính không lớn.

Băng dính dán ở bên trong cặp tài liệu thì dán chặt, nhưng hiệu quả dán sợi chỉ đen thì bình thường, không chắc chắn lắm.

Nếu như lúc nãy hắn không chú ý tới sợi chỉ đen này, trực tiếp mở cặp tài liệu ra, ngay khoảnh khắc mở ra, đầu sợi chỉ phía trên chắc chắn sẽ bong ra khỏi băng dính và rơi xuống.

Tầm mắt con người lúc đó sẽ vô thức đặt lên xấp tài liệu bên trong cặp, trừ phi cực kỳ tỉ mỉ, có thể chú ý tới những chi tiết khác, mới chú ý tới sợi chỉ đen rơi xuống trong khoảnh khắc đó.

Cho nên, đây là một thiết bị cảnh báo, khi cặp tài liệu đặt ngoài tầm mắt, Kim Thôn Binh Thái Lang có thể dựa vào sợi chỉ đen này để phán đoán cặp tài liệu của mình có bị người khác động vào hay không.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.